Trang chủ Lịch Sử Dụ Thế Minh Ngôn

Dụ Thế Minh Ngôn - 喻世明言

Phùng Mộng Long Đang ra Lịch Sử

Dụ thế minh ngôn là một trong ba “ngôn” - Bộ sách Tam ngôn...

1 Yêu thích| 9090Lượt xem| 3 Theo dõi| 0Đề cử tháng này

Đọc truyện Yêu thích Theo dõi Đề cử

0

5

0đánh giá

Ta muốn đánh giá
1 2 3 4 5

Dụ thế minh ngôn là một trong ba “ngôn” - Bộ sách Tam ngôn nổi tiếng được sáng tác vào thời Minh - Thanh gồm Cảnh thế thông ngôn, Tỉnh thế hằng ngôn, Dụ thế minh ngôn. Tương truyền, tác giả của bộ sách này, cũng như của một bộ sách khác nổi tiếng không kém, Nhị phách, là Phùng Mộng Long.

Phùng Mộng Long (1574-1646), sinh năm Vạn Lịch triều Minh và mất năm Thuận Trị triều Thanh, tự Do Long, cũng có khi ký là Long Tử Do, người Trường Châu, nay là Tô Châu, Giang Tô. Ông xuất thân từ một gia đình có học vấn, từ nhỏ ông đã nổi tiếng tài hoa. Thời trẻ trai, Phùng Mộng Long là người khá phong lưu nhưng cũng rất lận đận trong thi cử, mãi đến năm 57 tuổi mới được chọn làm Cống sinh (tức Cử nhân). Những năm thuộc niên hiệu Sùng Trinh, ông làm Tri huyện tại Thọ Ninh, Phúc Kiến. Khi quân Thanh vượt sông xuống phía Nam, ông từng tham gia vào hoạt động chống Thanh, đến khi chính quyền Nam Minh bị tiêu diệt thì ông buồn rầu mà chết.

Có thể nói Phùng Mộng Long đã dốc hết cuộc đời của mình vào việc nghiên cứu, chính lí và sáng tác văn học phong tục, đạt được những thành tựu mà ít người sánh kịp. Ông để lại một khối lượng đồ sộ gồm các tác phẩm sưu tầm, biên soạn và sáng tác… với nhiều loại hình như văn học dân gian, sân khấu, truyện ngắn và cả tiểu thuyết. Bộ Đông Chu liệt quốc sớm đem lại sự nổi tiếng cho Phùng Mộng Long, rất được phổ biến ở Trung Quốc và Việt Nam. Tác phẩm thứ hai cũng rất đáng chú ý là bộ Tam ngôn (nguyên có tên là Cổ kim tiểu thuyết) gồm ác quyển Dụ thế minh ngôn, Cảnh thế thông ngôn và Tỉnh thế hằng ngôn, lần lượt được khắc in vào trước sau niên hiệu Thiên Khải nguyên niên, Thiên Khải năm thứ 4 và Thiên Khải năm thứ 7 (1964-1927)

Những tiểu thuyết trong Tam ngôn có nguồn gốc khác nhau, tình huống khá phức tạp. Từ những truyện mà hiện nay có thể suy đoán được, thì một bộ phận nhỏ trong số đó là những “thoại bản” lưu truyền ở các đời Tống, Nguyên, Minh được ghi chép lại với ít nhiều sự gia công sửa chữa của tác giả, còn phần lớn là Phùng Mộng Long đã dựa vào những bút kí, tiểu thuyết, truyền kì, những mẫu chuyện lịch sử, dân gian thời trước để sáng tác nên. Những tiểu thuyết trong Tam ngôn phù hợp với sở thích của độc giả thuộc tầng lớp thị dân rộng rãi, đồng thời cũng phản ánh sự suy nghĩ nghiêm túc của tác giả đối với đời sống và hướng vươn tới trong nghệ thuật.

Bình luận | Đánh giá Viết bình luận

Xếp hạng

1  2  3  4  5 Rất hay

Đánh giá ngắn