[Dịch] The Witcher #1: Blood of Elves

Chương 13 : CHƯƠNG V.I

Người đăng: Htohtaza

Ngày đăng: 13:20 05-02-2020

Chúng đi đây đi đó, rầy rà và xấc xược, tự coi mình là kẻ thù của cái ác, thợ săn người sói, người tiêu diệt ma quỷ, đòi hỏi tiền công từ những kẻ ngây thơ, và sau khi đã được trả những đồng bạc thấp hèn, lại tiếp tục sang những khu vực gần đó để gieo rắc lời dối trá tương tự. Những nơi mà chúng dễ lừa nhất là những mái nhà tranh, với những nông dân cả tin và dốt nát, những kẻ mà sẵn sàng đổ hết trách nhiệm vì những bất hạnh và vận rủi của mình lên bùa chú, những sinh vật dị thường và quái vật. Tin rằng đó là việc làm của quỷ dữ. Thay vì cầu nguyện lên các vị thần, thay vì đem lễ vật dư đầy đến đền thờ, những kẻ ngu dốt này sẵn sàng trả đến đồng vàng cuối cùng cho các witcher đê hèn, tin rằng witcher, tạo vật vô thần, có thể làm thay đổi số phận và cứu mình thoát khỏi sự bất hạnh. - Nặc danh, Monstrum hay Những mô tả về Witcher. Ta không thù hằn gì các witcher. Cứ để họ săn ma cà rồng. Miễn sao là họ vẫn nộp thuế. - Radovid đệ tam Gan Dạ, Vua của Redania. Nếu muốn công lý, hãy thuê một witcher. - Tranh vẽ trên tường khoa Luật của Đại học Oxenfurt. ________ Cháu vừa nói cái gì à?” Đứa bé sụt sịt mũi và đẩy lại chiếc mũ nhung quá khổ, gắn một chiếc lông trĩ phía bên cạnh, lên khỏi trán mình. “Ông là một hiệp sĩ à?” thằng bé lặp lại, nhìn vào Geralt với cặp mắt to, xanh như bầu trời. “Không,” witcher đáp lại, ngạc nhiên là anh lại muốn đáp lại. “Ta không phải.” “Nhưng ông có một thanh kiếm! Cha cháu là một hiệp sĩ của vua Foltest. Ông ấy cũng có một thanh kiếm. To hơn cả của ông!” Geralt nhoài người ra lan can và khạc xuống dòng nước đang xoáy bên dưới chiếc phà. “Ông đeo nó sau lưng,” thằng nhãi vẫn tiếp tục. Cái mũ lại trùm xuống mắt nó. “Cái gì?” “Thanh kiếm. Sau lưng ông. Sao ông lại đeo kiếm sau lưng?” “Bởi vì có ai đó đã trộm cái mái chèo của ta.” Thằng bé há hốc mồm, muốn khoảng trống nằm giữa những chiếc răng sữa của mình được ngưỡng mộ. “Tránh ra khỏi lan can,” witcher nói. “Và ngậm mồm lại không là ruồi bay vào đấy.” Thằng bé há hốc mồm hơn nữa. “Tóc xám rồi mà vẫn còn ngu!” Bà mẹ của thằng nhãi nói, một người phụ nữ quý tộc mặc đồ đắt tiền, nắm lấy cổ áo con trai mình và kéo đi. “Lại đây, Everett! Mẹ đã bảo bao nhiêu lần là đừng có đến gần đám người thấp hèn đó nữa cơ mà!” Geralt thở dài, dõi theo đường viền của những hòn đảo và cù lao hiện lên qua làn sương sớm. Chiếc phà, di chuyển kỳ quặc như một con rùa, trôi chậm rãi ở một tốc độ vừa phải, của một con rùa, do dòng Delta lười biếng đẩy đi. Những hành khách, chủ yếu là thương nhân và nông dân, ngủ gật bên đống hành lý của mình. Witcher gỡ cuộn giấy ra một lần nữa và quay trở lại đọc lá thư của Ciri... “...Con ngủ ở một đại sảnh lớn gọi là Ký Túc Xá và cái giường của con rộng khủng khiếp. Con ở cùng với các Nữ Tu. Có 12 người bọn con nhưng con thân nhất với Eumeid, Katye và Iola đệ Nhị. Hôm nay con phải ăn nước gạo và tệ nhất là đôi khi bọn con phải dậy rất sớm. Sớm hơn cả khi ở Kaer Morhen. Con sẽ viết nốt vào ngày mai bởi vì bây giờ chúng con phải đi cầu nguyện. Chẳng có ai cầu nguyện ở Kaer Morhen cả, con không hiểu tại sao chúng con lại phải cầu nguyện ở đây. Rõ ràng chắc là vì đây là một ngôi đền. Geralt, Mẹ Nenneke đã đọc được thư này và bảo con không được viết lăng nhăng và phải viết chuẩn chỉ, không sai chính tả. Và viết về những gì mình đang được học và về sức khỏe của bản thân. Con thấy rất khỏe và nếu không may có đói thì cũng gần đến giờ ăn tối rồi. Và Mẹ Nenneke cũng nói là cầu nguyện chẳng bao giờ có hại cả, đối với con, hay chắc chắn là đối với cha. Geralt, con lại có thời gian rảnh, nên con sẽ viết là con đang học. Cách đọc và viết chữ Rune. Lịch sử. Tự nhiên. Thơ ca và văn xuôi. Cách diễn đạt chính xác ý mình trong ngôn ngữ phổ thông và Cổ Ngữ. Con học Cổ Ngữ rất giỏi, con cũng viết được Cổ Ngữ nữa. Con sẽ viết cho cha cái gì đó và cha sẽ thấy. Elaine blath, Feainnewedd. Nó có nghĩa là: Bông hoa đẹp, đứa con của mặt trời. Cha thấy con viết được thế nào chưa. Và cũng... Giờ thì con lại viết tiếp vì đã tìm được cái bút lông mới thay cho cái cũ bị gãy. Mẹ Nenneke đã đọc được thư này và khen con viết rất chính xác. Rằng con rất biết nghe lời, bà bảo con cứ viết đi, và bảo cha đừng nên lo lắng. Đừng lo, Geralt. Con lại có thời gian rảnh nên con sẽ viết về những chuyện đã xảy ra ở đây. Khi bọn con đi cho gà ăn, con, Iola và Katye, một con gà tây to đùng đã tấn công bọn con. Đầu tiên nó nhảy xổ vào Iola và sau đó quay sang con nhưng con không sợ bởi vì đằng nào thì nó cũng chậm và nhỏ hơn con lắc. Con đã né và làm động tác xoay hông, rồi đập nó hai lần bằng một cái que cho đến khi nó chạy mất. Mẹ Nenneke không cho con mang kiếm ở đây, đáng tiếc thật, nếu không thì con đã cho con gà đó biết mình đã học được gì ở Kaer Morhen. Con đã biết là trong Cổ Ngữ nó được viết là Caer a’Muirehen và nó có nghĩa là Pháo đài của Biển Xưa. Vậy nên không nghi ngờ gì là tại sao lại có vỏ sò và vỏ ốc cũng như vết tích của cá in trên những viên đá. Và Cintra viết chính xác là Xin’trea. Còn tên con bắt nguồn từ từ Zirael nghĩa là chim nhạn...” “Anh đang bận đọc à?” Geralt ngẩng đầu lên. “Phải. Thì sao? Có chuyện gì không? Ai đó để ý thấy gì à?” “Không, không.” người lái phà đáp lại, chùi tay lên tấm áo da của mình. “Mặt nước rất yên lặng. Nhưng đang có sương mù và chúng ta đang đến gần cù lao Cò...” “Tôi biết. Tôi đã đi đường này 6 lần rồi, Boatbug, đấy là còn chưa tính chuyến đi về. Tôi thuộc rất rõ đường. Mắt tôi đang mở to đây, đừng lo.” Người lái phà gật đầu và đi về phía mũi tàu, bước qua đống hành lý của hành khách vứt ngổn ngang. Bị nhồi nhét vào giữa phà, những con ngựa khụt khịt mũi và bồn chồn giậm móng lên sàn. Họ đang ở giữa dòng, trong sương mù dày đặc. Mũi tàu đánh dạt những bông hoa súng trên mặt nước sang hai bên. Geralt quay trở lại đọc tiếp. “...thế có nghĩa là con có một cái tên tiếng elves. Nhưng sau cùng thì con không phải là elf. Geralt, người ta cũng nói về Sóc ở đây. Đôi lúc thậm chí có lính đến hỏi và bảo bọn con không được cứu chữa cho những người elves bị thương. Con vẫn chưa hé nửa lời cho ai về chuyện xảy ra hồi mùa xuân, đừng lo. Và con cũng nhớ tập luyện nữa, đừng có nghĩ là con không nhé. Con ra công viên để tập luyện mỗi khi rảnh. Nhưng không phải mọi lúc, vì con cũng phải làm việc dưới bếp và trong vườn như những cô bé khác. Và bọn con còn phải học nhiều kinh khủng nữa. Nhưng không sao, con sẽ học. Với lại, Mẹ Nenneke nói với con cha cũng đã từng học ở đây nữa. Và bà bảo con rằng bất kỳ thằng ngu nào cũng có thể múa may một thanh kiếm, nhưng một cô bé witcher thì cần phải khôn ngoan. Geralt, cha đã hứa là sẽ đến đây mà. Đến đây đi. Ciri của cha. Tái bút: Làm ơn đến đi. Tái bút II: Mẹ Nenneke bảo con viết xuống cuối là tạ ơn Melitele Vĩ Đại, cầu cho ơn phước của bà sẽ luôn đi cùng cha. Và cầu cho không có chuyện gì xảy đến với cha. Ciri.” Mình cũng muốn đến Ellander, anh nghĩ, cất bức thư đi. Nhưng sẽ rất nguy hiểm. Mình có thể sẽ dẫn chúng đến...Những lá thư này phải ngừng lại mới được. Nenneke biết cách tận dụng dịch vụ bưu điện của đền thờ nhưng....Chết tiệt. Quá rủi ro. “Hmmm...Hmmmm.” “Giờ thì có chuyện gì đây, Boatbug? Chúng ta đã đi qua cù lao Cò rồi.” “Và không có tai nạn nào xảy ra, tạ ơn các thần linh.” người lái phà thở dài. “Ha, Geralt, tôi thấy đây có vẻ sẽ là một chuyến đi bình yên. Lát nữa thôi là sương sẽ tan đi và khi mặt trời chiếu qua, sẽ không còn sợ hãi gì nữa. Lũ quái vật sẽ không hiện ra dưới ánh mặt trời.” “Cái đó chẳng làm tôi lo.” “Tôi cũng nghĩ vậy.” Boatbug cười nhăn nhó. “Công ty trả lương cho anh theo chuyến đi. Dù có chuyện gì xảy ra hay không thì tiền vẫn vào túi anh thôi, phải không?” “Anh hỏi cứ như là không biết vậy. Có gì mà phải ghen tị? Rằng tôi kiếm được tiền chỉ bằng cách tựa lưng vào lan can, và ngắm chim chóc bay qua lại. Và anh được trả tiền để làm gì? Cũng y hệt. Chỉ cần đứng ở trên phà. Khi mọi thứ diễn ra trơn tru thì anh chẳng có gì để làm. Anh đi dọc từ mũi đến đuôi phà, cười cợt tán tỉnh phụ nữ và cố dụ các lái buôn làm một ly. Tôi cũng được thuê chỉ để ở trên phà. Phòng khi. Chuyến đi an toàn bởi vì có một witcher ở trên phà. Giá để thuê witcher đã tính vào vé đi phà rồi còn gì nữa?” “Ừ thì đó là sự thật,” người lái phà thở dài. “Công ty sẽ không mất tiền đâu. Tôi biết họ rõ quá mà. Đây là năm thứ 5 tôi đã lái trên dòng Delta cho họ, đi từ Foam đến Novigrad, từ Novigrad về Foam. Chà, quay lại làm việc thôi, ngài witcher. Anh cứ việc đứng tựa vào lan can, còn tôi sẽ lại đi dọc từ mũi đến đuôi phà.” Làn sương mờ dần đi một ít. Geralt lại rút một lá thư khác ra khỏi túi, lá thư mà anh gần đây nhận được từ một người đưa thư rất kỳ lạ. Anh đã đọc nó được khoảng 30 lần rồi. “Bạn thân mến...” Witcher khẽ chửi thề, nhìn vào những nét chữ sắc cạnh, đều đặn viết nên bởi nét bút mạnh mẽ, phản ánh một cách hoàn hảo tâm trạng của người viết. Anh lại lần nữa cảm thấy ham muốn giộng đầu vào tường. Khi anh viết thư cho nữ pháp sư từ một tháng trước, anh đã phải dành hẳn hai đêm để nghĩ xem nên bắt đầu như thế nào. Cuối cùng anh đã quyết định viết “Bạn thân mến...” Giờ thì anh phải trả giá. “Bạn thân mến, lá thư bất ngờ của bạn – mà tôi nhận được sau ba năm kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau – đã khiến tôi vô cùng vui sướng. Sự vui sướng của tôi trở nên tuyệt vời hơn vì rất nhiều lời đồn đại về cái chết bạo lực và đột ngột của bạn đã đến tai tôi. Thật tốt quá là cuối cùng bạn đã quyết định phủ nhận chúng bằng cách viết thư cho tôi, và cũng thật quá tốt là bạn đã quyết định viết thư rất rất sớm như vậy. Từ lá thư của bạn, tôi thấy bạn đã sống một cuộc sống yên bình, tuyệt vời đến nhàm chán, hoàn toàn vô cảm. Thời buổi này, có được cuộc sống như vậy là một đặc ân, bạn thân mến, và tôi rất hạnh phúc khi thấy bạn đã đạt được điều đó. Tôi đã rất cảm động vì sự quan tâm đột xuất của bạn đến sức khỏe của tôi, bạn thân mến. Tôi nhanh chóng xin thông báo rằng, vâng, tôi giờ thấy rất khỏe. Quãng thời gian khó ở của tôi đã qua đi, tôi đã đối mặt với những khó khăn mà tôi sẽ không miêu tả ở đây để làm bạn phát chán. Tôi rất lo lắng vì món quà bất ngờ mà bạn nhận được từ Định Mệnh đã khiến bạn mất ăn mất ngủ như vậy. Đề xuất của bạn rằng việc này cần đến sự giúp đỡ của một chuyên gia là hoàn toàn đúng đắn. Mặc dù mô tả về những khó khăn của bạn – mà tôi có thể hiểu được – là rất mơ hồ, nhưng tôi vẫn chắc chắn rằng mình biết Nguồn cơn của vấn đề này. Và tôi đồng ý với ý kiến của bạn rằng sự giúp đỡ của một pháp sư nữa là hoàn toàn cần thiết. Tôi cảm thấy rất vinh dự vì là người thứ hai mà bạn đã nhờ đến. Tôi đã làm gì để xứng đáng được ở một vị trí cao như vậy trong danh sách của bạn? Hãy cứ an tâm, bạn thân mến. Và nếu bạn có ý định nhờ đến sự giúp đỡ của thêm một pháp sư khác nữa, xin hãy từ bỏ bởi vì không cần thiết. Tôi sẽ xuất phát không chậm trễ, và đến nơi mà bạn đã yêu cầu bằng một cách khá bất chánh, nhưng đối với tôi, là hoàn toàn có thể chấp nhận được. Không cần phải nói rằng tôi đã ra đi rất bí mật và vô cùng cẩn trọng. Tôi sẽ chẩn đoán bản chất của vấn đề ngay tại chỗ và làm mọi thứ có thể trong khả năng của mình để kìm hãm nguồn rắc rối. Tôi sẽ cố để không tỏ ra tệ hơn quý cô mà bạn đã nhờ đến đầu tiên, đang nhờ đến hay thường nhờ đến với những vấn đề của mình. Dù sao đi nữa, tôi cũng là bạn thân của bạn. Tình bạn đáng quý đối với bạn là quá quan trọng để tôi làm bạn thất vọng, bạn thân mến. Nếu bạn, trong vài năm tới, có ý muốn viết thư cho tôi, xin hãy đừng ngần ngại. Những lá thư của bạn luôn làm tôi cảm thấy vui sướng vô cùng tận. Bạn của bạn Yennefer.” Lá thư có mùi hoa cà và phúc bồn tử. Geralt chửi thề. Những hoạt động đột ngột trên boong và sự lắc lư của chiếc phà cho thấy nó đang chuyển hướng đã kéo Geralt trở về thực tại. Một vài người khách kéo nhau ra mạn tàu. Người lái phà Boatbug đang la hét mệnh lệnh từ phía trên, chiếc phà chậm rãi tiến về phía bờ của Temeria, nhường lại con sông cho hai con tàu đang hiện ra trong sương mù. Witcher dõi theo với vẻ tò mò. Đầu tiên là một chiến hạm vĩ đại với 3 cột buồm, dài ít nhất 140 thước, mang một lá cờ in hình một con đại bàng bạc. Đằng sau nó là một con tàu nhỏ hơn, với 40 mái chèo làm việc miệt mài và theo nhịp, mang một lá cờ viền vàng-đỏ. “Ooh, những con rồng khổng lồ,” Boatbug nói, đứng bên cạnh witcher. “Nhìn cái cách mà chúng rẽ nước kìa, thật khủng khiếp.” “Thú vị thật,” Geralt lẩm bẩm, “Chiến hạm đi dưới cờ của Redania, trong khi con tàu thì lại mang cờ của Aedirn.” “Từ Aedirn, đúng vậy,” người lái phà xác nhận. “Và nó đang mang gia huy của Thống đốc Hagge. Nhưng hãy để ý, cả hai đều có sống tàu rất sắc, buồm rộng gần 4 thước. Thế có nghĩa là chúng không phải đang trên đường đến Hagge – chúng không thể vượt qua dòng nước xiết và nông trên thượng nguồn. Chúng đang hướng đến Foam hoặc Cầu Trắng. Và nhìn xem, có rất nhiều lính trên boong. Đây không phải tàu buôn. Đây là tàu chiến, Geralt.” “Có ai đó rất quan trọng đang ở trên chiến hạm. Họ đã dựng một căn lều trên boong.” “Ừ, đó là cách mà các quý tộc đi lại.” Boatbug gật đầu, xỉa răng bằng một mảnh gỗ dứt ra từ mạn tàu. “Đi đường sông an toàn hơn. Các biệt đội elves giờ đang hoành hành trong rừng. Chẳng thể biết được từ bụi cây nào một mũi tên sẽ bắn ra. Nhưng xuống dưới nước thì không phải sợ. Elves, giống như mèo, rất kỵ nước. Chúng thích ở trong bụi rậm hơn...” “Chắc hẳn phải là ai đó rất quan trọng. Cái lều trông khá xa xỉ.” “Đúng vậy, có thể. Ai mà biết được, có lẽ là chính vua Vizimir đã quyết định ngao du trên con sông này? Đủ mọi loại người di chuyển bằng cách này bây giờ....Và nhân tiện, ở Foam anh có bảo tôi hãy chú ý xem có ai đang hỏi han về anh không. Chà, thấy cái gã ốm yếu kia chứ?” “Đừng chỉ tay, Boatbug. Hắn là ai?” “Làm sao mà tôi biết được? Anh tự đi mà hỏi, hắn đang đến kìa. Nhìn dáng đi của hắn mà xem! Trong khi mặt nước thì lặng như tờ. Nếu mà có chỉ lăn tăn thôi thì chắc hắn phải bò bằng tứ chi mất, thằng đàn bà.” “Thằng đàn bà” hóa ra lại là một người đàn ông gầy còm, không rõ tuổi tác, khoác một chiếc áo choàng rộng làm bằng len và trông không được sạch sẽ cho lắm. Cây kim gài áo rõ ràng là đã bị mất, được thay thế bằng một cái đinh đầu tròn được uốn cong. Người đàn ông đến gần, hắng giọng và nheo đôi mắt cận thị của mình lại. “Hmm....Tôi có đang được vinh hạnh diện kiến witcher Geralt xứ Rivia không đây?” “Vâng, thưa ngài.” “Cho phép tôi tự giới thiệu. Tôi là Linus Pitt, Giáo sư và Giảng viên môn Lịch Sử Tự Nhiên của Học viện Oxenfurt.” “Rất vinh hạnh được gặp ông.” “Hmm... Tôi đã nghe người ta nói rằng anh được thuê bởi công ty Malatius và Grock để bảo vệ chuyến phà này. Trước những mối nguy về quái vật tấn công. Tôi tự hỏi không biết con ‘quái vật’ này có thể là gì đây.” “Tôi cũng tự hỏi như vậy.” Witcher tựa người vào lan can, mắt dõi theo đường viền của bờ sông Temeria lầy lội, mờ ảo trong làn sương mù. “Và đã đi đến kết luận rằng tôi ở đây đa phần chỉ là để phòng ngừa cuộc tấn công của một biệt đội Scoia’tael hoạt động trong khu vực này. Đây là chuyến đi thứ 6 của tôi giữa Foam và Novigrad và chưa có con aeschna nào từng xuất hiện cả...” “Aeschna? Đó chắc là tên gọi địa phương. Tôi mong anh dùng thuật ngữ khoa học hơn. Hmm...aeschna...tôi thực sự không biết anh muốn nói đến loài nào...” “Tôi đang nghĩ đến một con quái vật gai góc và thô kệch, dài khoảng 4 thước và trông giống một khúc gỗ bám đầy rong, với mười cái móng vuốt và hàm răng như lưỡi cưa.” “Mô tả này trùng hợp nhiều lắm. Có thể là một loài trong họ Hyphydridae chăng?” “Tôi không loại trừ khả năng đó,” Geralt thở dài. “Con aeschna mà tôi biết, thuộc về một họ kinh tởm đặc biệt mà tôi đếch cần quan tâm đến tên. Chuyện là thế này, ngài giáo sư à, có vẻ như một thành viên của gia đình hung dữ này đã tấn công một chuyến phà của Công ty hai tuần trước. Ở ngay đây, trên dòng Delta này, không cách xa nơi chúng ta đang đứng lắm.” “Kẻ nào nói điều này,” Linus Pitt cười the thé, “thì một là dốt nát, hoặc hai là dối trá. Không thể nào có chuyện như vậy xảy ra được. Tôi biết rất rõ các hệ động vật trên dòng Delta. Họ Hyphydridae không có mặt trong số đó. Hay bất cứ loài thú săn mồi nguy hiểm nào khác. Độ mặn lớn và các thành phần hóa học đặc trưng trong nước, nhất là vào lúc nước lên...” “Vào lúc nước lên,” Geralt cắt ngang, “khi chảy qua các con kênh của Novigrad, nói một cách chính xác, thì dòng Delta không có chút nước nào cả. Cái nó có là một loại dung dịch tổng hợp nên từ bọt xà phòng, dầu và chuột chết.” “Rất không may, rất không may.” Vị giáo sư trở nên buồn bã. “Sự phá hủy môi trường...Anh có thể không tin, nhưng trong số hơn 2 ngàn loài cá sống trên con sông này chỉ mới 50 năm trước, không đến 9 trăm loài còn sót lại đến bây giờ. Thật sự là rất đáng buồn.” Cả hai đều tựa vào lan can, nhìn xuống đáy con sông xanh rờn và đầy bùn. Chắc dòng nước đã lên rồi vì mùi hôi bắt đầu nồng nặc. Con chuột chết đầu tiên xuất hiện. “Cá đối vây trắng đã chết hoàn toàn.” Linus Pitt phá tan sự im lặng. “Cá đối thường cũng vậy, rồi cả cá lóc, kithara, cá vây sọc, cá lăng bụng đỏ, cá măng vua...” Cách xa mạn thuyền khoảng 20 thước, mặt sông bỗng nổi lên. Trong một tích tắc, cả hai người đàn ông trông thấy một con cá măng vua nặng đến 10 cân hoặc hơn đớp gọn một con chuột chết rồi lặn xuống nước, không quên vẫy cái đuôi tuyệt đẹp của mình một cách duyên dáng. “Cái gì thế?” Vị giáo sư rùng mình. “Tôi không biết.” Geralt ngửa mặt lên trời. “Một con chim cánh cụt, chắc vậy.” Vị học giả lườm anh và cắn môi. “Dù sao thì nó chắc chắn không phải con aeschna huyền bí của anh! Tôi đã nghe người ta nói witcher sở hữu một vốn kiến thức cực lớn về các loài động vật quý hiếm. Nhưng anh, anh không những chỉ biết lặp lại những lời đồn thổi và chuyện viển vông, mà còn trêu chọc tôi một cách cực kỳ thô lỗ...Anh có đang nghe tôi nói không đấy?” “Màn sương này sẽ không tan được rồi,” Geralt nói khẽ. “Hả?” “Gió vẫn còn yếu. Khi chúng ta đi xuống nhánh sông, giữa các cù lao, gió sẽ càng yếu hơn. Sẽ có sương mù suốt cả quãng đường đến Novigrad.” “Tôi không đến Novigrad. Tôi xuống Oxenfurt,” Pitt nói khô khan. “Và sương mù? Chắc là nó không dày đến nỗi không thể định hướng được. Anh nghĩ sao?” Thằng nhóc đội chiếc mũ lông chạy qua họ và nhoài người ra xa khỏi lan can, cố gắng vớt một con chuột chết bằng cái que của mình. Geralt lại gần và giật lấy cái que. “Biến đi. Đừng có đứng gần lan can!” “Mẹẹẹẹẹẹ ơơơơơiiiiii!” “Everett! Lại đây ngay lập tức!” Người giáo sư đứng thẳng lên và lườm witcher bằng ánh mắt sắc lẹm. “Có vẻ như anh thật sự tin rằng chúng ta đang gặp nguy hiểm?” “Ngài Pitt,” Geralt nói bằng giọng bình tĩnh nhất có thể, “hai tuần trước thứ gì đó đã lôi hai người từ trên phà của Công ty xuống dưới nước. Trong làn sương. Tôi không biết nó là cái gì. Có thể là một con hyphydra hay gì gì đó của ông. Có thể là một con cá lăng vua. Nhưng tôi nghĩ nó là một con aeschna.” Vị học giả hậm hực, “Suy đoán luôn luôn nên được dựa trên nền tảng khoa học chắc chắn, chứ không phải từ đồn đại và bàn tán. Tôi đã bảo anh rồi, con hyphydra, mà anh cứ khăng khăng gọi là aeschna, không sống trên dòng Delta. Nó đã bị xóa sổ từ nửa thế kỷ trước – chính là do những cá nhân như anh, sẵn sàng giết bất cứ thứ gì mà chỉ cần nhìn hơi khác thường một chút, mà không thèm suy nghĩ, quan sát hay để tâm đến sự tương thích sinh thái của nó.” Trong một khoảnh khắc, Geralt cảm thấy nỗi khao khát cháy bỏng được bảo với người học giả rằng ông ta có thể nhét con aeschna và cái sự tương thích của nó vào đâu, nhưng anh đã đổi ý. “Ngài giáo sư,” anh nói bình tĩnh. “một trong hai người bị kéo xuống sông là một phụ nữ đang mang thai. Cô ấy chỉ muốn ngâm đôi chân sưng tấy của mình xuống dòng nước mát lạnh. Về lý thuyết, đứa con của cô ta có thể ngày nào đó trở thành hiệu trưởng học viện của ông. Ông nói sao với cách nhìn nhận vấn đề về sinh thái đó?” “Tôi sẽ nói rằng nó thiếu khoa học, thiên về mặt tình cảm và hoàn toàn chủ quan. Tự nhiên tuân theo những quy luật của riêng nó và mặc dù những quy luật đó có thể tàn nhẫn và độc ác, chúng không bao giờ nên bị sửa đổi. Đây là một cuộc đấu tranh sinh tồn!”. Người giáo sư nhoài người ra và khạc xuống dòng sông. “Và không gì có thể biện hộ cho việc tiêu diệt tận gốc một giống loài, thậm chí nếu nó có nguy hiểm đi chăng nữa. Anh nói sao?” “Tôi sẽ nói là nhoài người ra như vậy là rất nguy hiểm. Có thể có một con aeschna dưới đó. Ông có muốn thử thách cuộc đấu tranh sinh tồn của con aeschna bằng chính cái mạng của mình không?” Linus Pitt bỏ tay ra khỏi lan can và ngay lập tức nhảy lùi lại. Ông ta hơi tái đi nhưng ngay lập tức bình tĩnh lại và mím môi vào với nhau. “Chắc là anh biết rất nhiều về những con aeschna tuyệt vời này, phải không witcher?” “Chắc chắn là ít hơn ông. Vậy có lẽ chúng ta nên tận dụng cơ hội này. Hãy khai sáng cho tôi đi, ngài giáo sư, bằng vốn kiến thức bao la của ông về các loài thú săn mồi dưới nước. Tôi xin sẵn lòng nghe, và cuộc hành trình sẽ không còn có vẻ dài nữa.” “Anh đang trêu tôi đấy à?” “Không hề. Tôi thực lòng muốn lấp đầy lỗ hổng trong kiến thức của mình.” “Hmm...nếu mà anh muốn...tại sao lại không nhỉ? Vậy thì nghe tôi đi. Họ Hyphydridae, thuộc bộ Amphipoda, bao gồm bốn loài được khoa học biết đến. Có hai loài chỉ sống ở những vùng nhiệt đới. Còn trong khí hậu của ta, có thể bắt gặp - mặc dù rất hiếm – giống Hyphyda longicauda kích cỡ trung bình và giống Hyphyda margitana lớn hơn một chút. Sinh cảnh của hai loài này là những nơi nước tù hoặc những dòng nước chảy rất chậm. Hai loài này thực sự là những con thú săn mồi cự phách, thường thích săn động vật máu nóng...Anh có muốn nói thêm gì không?” “Không phải bây giờ. Tôi đang lắng nghe chăm chú đây.” “Được rồi, hmm...Cũng có thể tìm thấy trong các cuốn bách khoa toàn thư có một loài cùng họ, Pseudohyphydra, sống trong những vùng đầm lầy của Angren. Tuy nhiên, các học giả Alderbergs gần đây đã chứng minh được rằng đó là một loài hoàn toàn khác, thuộc họ Mordidae. Nó chỉ ăn cá và các loài lưỡng cư nhỏ. Họ đã đặt tên nó là Ichtyovorax bumbleri.” “Con quái vật may mắn thật,” witcher mỉm cười. “Đó là lần thứ ba nó được đặt tên rồi đấy.” “Sao lại thế?” “Sinh vật mà ông đang nói tới là một con ilyocoris, còn được gọi là cinerea trong Cổ Ngữ. Và nếu các học giả nói rằng nó chỉ ăn cá thì tôi dám chắc họ chưa từng bao giờ bơi trong một cái hồ với một con ilyocoris. Nhưng họ đã nói đúng một điều: aeschna có điểm giống với cinerea cũng nhiều như tôi có điểm giống với một con cáo vậy. Cả hai bọn tôi đều thích ăn vịt.” “Cinerea nào?” Vị giáo sư ngạc nhiên. “Cinerea là một sinh vật trong huyền thoại! Quả thật, sự thiếu hiểu biết của anh làm tôi thấy thất vọng. Tôi thực sự rất ngạc nhiên...” “Tôi biết,” Geralt cắt lời. “Khi người ta biết rõ tôi thì sẽ thấy tôi bớt thú vị đi bao nhiêu. Tuy nhiên, tôi vẫn xin được đính chính lại giả thiết của ông thêm nữa, giáo sư Pitt. Aeschna đã luôn sống trên dòng Delta và sẽ tiếp tục như vậy. Đúng là có một quãng thời gian có vẻ như chúng đã tuyệt chủng. Bởi vì chúng sống nhờ vào hải cẩu nhỏ...” “Cá heo sông,” Vị giáo sư sửa lại. “Đừng dốt như thế. Đừng nhầm hải cẩu với...” “...chúng sống nhờ cá heo sông và cá heo sông đã bị giết sạch bởi vì chúng nhìn giống hải cẩu. Chúng cung cấp da và mỡ giống hải cẩu. Và rồi sau đó, các con kênh bắt đầu được đào trên vùng thượng nguồn, các con đập và đê chắn bắt đầu được xây. Dòng nước chảy yếu đi, con sông được bồi đắp. Và aeschna đã biến đổi. Chúng trở nên thích nghi.” “Hả?” “Con người đã thay đổi chuỗi thức ăn của chúng. Họ cung cấp những động vật máu nóng thay vì cá heo. Cừu, bò, lợn, bắt đầu được vận chuyển dọc dòng Delta. Những con aeschna bắt đầu nhận ra rằng mỗi chuyến phà, tàu hay bè đi trên sông thực chất là một đĩa thức ăn đầy ự.” “Và sự biến đổi? Anh nói chúng đã biến đổi?” “Dòng nước bùn” – Geralt ám chỉ dòng sông xanh lè bên dưới – “có vẻ như rất phù hợp với aeschna. Nó khiến chúng tăng trưởng nhanh chóng. Thứ chết tiệt đó lớn đến nỗi có thể kéo một con bò từ trên bè xuống sông dễ dàng. Kéo một con người từ trên boong xuống không là gì cả. Nhất là boong của những chiếc phà mà Công ty dùng để chuyên chở này. Ông có thể thấy là nó ở gần mặt nước ra sao.” Vị giáo sư nhanh chóng lùi lại khỏi lan can, xa nhất có thể. “Tôi nghe thấy một tiếng quẫy,” ông ta hoảng hốt, nhìn chăm chú vào màn sương giữa những cù lao. “Witcher! Tôi nghe thấy...” “Bình tĩnh đi. Ngoài tiếng quẫy ông còn có thể nghe thấy tiếng mái chèo. Đó là các sĩ quan nhập cảnh đứng trên bờ sông Redania. Rồi lát nữa ông sẽ thấy họ, và họ sẽ gây náo loạn còn hơn cả 3 hay 4 con aeschna nữa kìa.” Boatbug chạy qua. Anh ta lầm bầm nguyền rủa thằng bé đội mũ lông đang nằm ngã trên sàn. Tất cả hành khách trên phà đều nhốn nháo, nhanh chóng tìm chỗ giấu những món đồ buôn lậu của mình. Sau một lúc, một con tàu lớn va vào mạn phà, và 4 người đàn ông có vẻ tức giận, ầm ĩ nhảy xuống. Họ bao vây người lái phà, quát tháo đe dọa với mục đích nhấn mạnh về tầm quan trọng và chức vụ của mình, rồi nhiệt tình sục sạo hành lý của khách đi phà. “Họ kiểm tra trong khi chúng ta vẫn còn chưa cập bến!” Boatbug phàn nàn, bước lại gần Geralt và vị học giả. “Thế là phạm pháp, đúng không? Sau cùng thì ta đã ở trên đất của Redania đâu. Redania ở tít tận trên mạn phải, cách đây nửa dặm lận!” “Không,” vị giáo sư phản đối. “Ranh giới giữa Redania và Temeria nằm ở giữa dòng Pontar.” “Và làm thế quái nào mà ông đo được một dòng nước? Đây là Delta! Các cù lao, bãi cạn và các dải đá ngầm luôn thay đổi, đường đi mỗi ngày một khác! Đúng là vớ vẩn thật! Này, thằng nhãi kia! Bỏ cái móc câu đó xuống không ta tét cho thâm đít bây giờ! Quý bà đáng kính! Trông chừng con mình đi! Rách việc quá!” “Everett! Bỏ cái đó xuống không bẩn hết người bây giờ!” “Trong rương có cái gì?” Vị sĩ quan nhập cảnh la lên. “Này, cởi cái túi đó ra! Cái xe này là của ai? Có mang theo tiền bạc gì không? Ta hỏi có mang theo tiền bạc gì không? Tiền của Nilfgaard hay Temeria?” “Một cuộc chiến nhập cảnh nhìn như thế đó,” Linus Pitt bình phẩm sự hỗn loạn trên tàu với một vẻ mặt rất thông thái. “Vizimir áp đặt lệnh cấm vận lên Novigrad. Foltest của Temeria trả đũa lại bằng cách dỡ bỏ cấm vận khỏi Vizima và Gors Velen. Đó thật sự là một đòn đau cho các thương nhân Redania nên Vizimir lại tăng thuế nhập khẩu đối với những mặt hàng từ Temeria. Ông ta đang bảo vệ nền kinh tế của Redania. Temeria giờ đây tràn ngập hàng rẻ mạt đến từ các phân xưởng của Nilfgaard. Đó là lý do vì sao các sĩ quan nhập cảnh lại như vậy. Nếu có quá nhiều hàng của Nilfgaard tuồn qua biên giới, nền kinh tế của Redania sẽ sụp đổ. Redania gần như không có phân xưởng nào hết và các thợ thủ công sẽ không thể cạnh tranh được.” “Nói tóm lại,” Geralt mỉm cười, “Nilfgaard đang dần dần xâm chiếm bằng hàng hóa và vàng, điều mà nó đã không thể làm được bằng vũ lực. Chẳng phải Temeria cũng đang tự bảo vệ mình sao? Foltest đã chặn cửa khẩu phía bắc lại chưa?” “Làm sao được? Hàng hóa được chuyển đi từ Mahakam, Brugge, Verden và các bến cảng của Cidaris. Lợi nhuận là tất cả những gì mà các lái buôn quan tâm đến, chứ không phải chính trị. Nếu vua Foltest chặn cửa khẩu phía bắc lại, hội lái buôn sẽ kêu ghê lắm...” “Có mang theo tiền bạc gì không?” một người sĩ quan mắt đỏ quạch tiến lại gần và gầm gừ. “Có gì để kê khai không?” “Tôi là một học giả!” “Ông có là hoàng tử tôi cũng mặc kệ! Tôi hỏi ông đang mang theo cái gì?” “Mặc họ đi, Boratek,” người chỉ huy của nhóm sĩ quan nói, một người đàn ông cao lớn, vai rộng với một hàng ria mép đen, dài. “Cậu không nhận ra witcher đó sao? Xin chào, Geralt. Anh có quen ông ta không? Có phải ông ta là một học giả không? Vậy là ngài định xuống Oxenfurt phải không, thưa ngài? Mà không mang theo hành lý nào cả?” “Đúng vậy, đến Oxenfurt. Và không có hành lý nào!” Người sĩ quan rút ra một chiếc khăn mùi soa vĩ đại và lau mồ hôi trên trán, ria mép và cổ. “Ngày hôm nay thế nào, Geralt?” Anh ta hỏi. “Có con quái vật nào xuất hiện không?” “Không. Còn anh, Olsen, có nhìn thấy gì không?” “Tôi vẫn chưa có thời gian ngó nghiêng xung quanh. Tôi đang phải làm việc.” “Cha của cháu,” Everett lén lại gần mà không một tiếng động, “là một trong các hiệp sĩ của vua Foltest! Và ông ấy có ria mép còn rậm hơn cả ông!” “Biến đi nhóc con.” Olsen nói, sau đó thở dài nặng nề. “Có chút vodka nào không, Geralt?” “Không.” “Nhưng tôi thì có.” Vị giáo sư đến từ học viện lôi ra một cái túi da từ trong áo khoác, làm tất cả bọn họ phải ngạc nhiên. “Còn tôi thì có đồ nhắm,” Boatbug bỗng hiện ra từ hư không, khoe khoang. “Cá lấu xông khói.” “Còn cha cháu...” “Biến đi ranh con.” Họ ngồi trên những cuộn dây nằm ngổn ngang giữa những xe hàng đậu giữa thuyền, lần lượt uống từ chiếc túi da và ăn cá lấu. Olsen phải đứng dậy nửa chừng khi một cuộc cãi vã nổ ra. Một thương nhân người lùn từ Mahakam đang đòi nộp thuế ít hơn và cố thuyết phục các sĩ quan nhập cảnh rằng số lông thú ông ta mang theo không phải là lông cáo bạc, mà chỉ là lông mèo rừng cỡ lớn. Người mẹ của thằng nhóc phiền toái Everett thì lại không muốn bị kiểm tra chút nào cả, cứ liên mồm khoe khoang chức vụ của chồng mình và các đặc quyền quý tộc. Chiếc phà, kéo theo hàng dài những bụi hoa súng và bèo tây, chậm dãi lướt qua khoảng sông hẹp giữa những cù lao phủ đầy cây dại. Ong kêu vo ve trong những tán sậy, và đồi mồi thỉnh thoảng huýt sáo. Những con cò đứng bằng một chân, điềm tĩnh quan sát mặt nước, biết rằng chúng không việc gì phải nhọc công – sớm muộn cũng sẽ có một con cá tự bơi lên. “Và anh nghĩ sao hả Geralt?” Boatbug hỏi, liếm sạch lớp da của miếng cá. “Lại một chuyến đi yên bình nữa chăng? Anh biết tôi nghĩ gì không? Con quái vật này không ngu đâu. Nó biết anh đang rình sẵn. Cũng giống như ở nhà tôi. Cạnh đó có một con sông. Một con rái cá chuyên bắt trộm gà sống ở đó. Nó thông minh đến nỗi không bao giờ xuất hiện trong khi tôi, cha tôi hay anh trai tôi đang ở nhà. Nó chỉ đến vào lúc có mỗi mình ông tôi ở đó. Và ông của tôi có hơi ấm đầu một chút và đã bị liệt mất đôi chân. Cứ như thể con rái cá quái quỷ đó biết được vậy. Và rồi một ngày, ông tôi...” “10% theo giá trị!” người lùn lái buôn la lên, vung vẩy bộ lông cáo trong tay. “Tôi chỉ nợ các anh có từng đó và tôi sẽ không trả thêm xu nào hết!” “Vậy thì tôi sẽ tịch thu cái đống này!” Olsen giận giữ quát lên. “Và tôi sẽ nói cho lính gác Novigrad biết để ông có thể thoải mái vào nhà giam với cái đống ‘giá trị’ của mình! Boratek, thu hết đến đồng cuối cùng của lão ta! Này, các anh có phần tôi không thế? Hay đã ăn hết rồi?” “Ngồi xuống đi, Olsen.” Geralt dịch sang bên. “Công việc vất vả quá nhỉ?” “Ôi, tôi ngán đến tận cổ rồi.” Vị sĩ quan nhập cảnh thở dài, uống một ngụm từ cái túi da và chùi ria mép. “Tôi mặc kệ, tôi sẽ quay về Aedirn. Tôi là một người dân Vengerberg lương thiện đã đi theo chị và anh rể mình đến Redania, nhưng giờ tôi sẽ quay lại thôi. Anh biết gì không, Geralt? Tôi tính sẽ nhập ngũ. Người ta nói vua Demavend đang tuyển lính cho các đơn vị đặc nhiệm. Tập huấn nửa năm ở trại rồi được hưởng lương chính quy, gấp ba lần ở đây, đã bao gồm cả hối lộ rồi đấy. Con cá này mặn quá.” “Tôi có nghe về đội quân đặc biệt này.” Boatbug xác nhận. “Họ đang chuẩn bị để đánh Scoia’tael vì các đơn vị thông thường không thể đối phó được với các biệt đội elves. Họ đặc biệt muốn tuyển nửa-elves, tôi nghe thế. Nhưng cái trại mà họ dùng để huấn luyện là một địa ngục đích thực. Tỉ lệ 50-50, có kẻ ra được hưởng lương, có kẻ thì đến thẳng nghĩa trang luôn.” “Và nó nên như vậy.” Người sĩ quan nhập cảnh nói. “Đội quân đặc biệt này không chỉ là một đơn vị vớ vẩn nào đó đâu. Nó không bao gồm những thằng ngu cầm khiên mà chỉ cần dạy nên dùng đầu nào của cây giáo để chọc. Một đội quân đặc biệt phải giỏi chiến đấu.” “Vậy anh có phải là một chiến binh dũng mãnh không, Olsen? Và bọn Sóc, anh không sợ chúng sao? Sợ rằng chúng sẽ cắm đầy tên vào mông anh như một con nhím?” “Chuyện vặt! Tôi cũng biết bắn cung. Tôi đã từng chiến đấu với Nilfgaard rồi, vậy nên elves chẳng là gì đối với tôi cả.” “Người ta nói,” Boatbug khẽ rùng mình, “nếu ai mà bị chúng bắt sống....thì tốt hơn hết là họ chưa bao giờ được sinh ra. Họ sẽ bị tra tấn khủng khiếp lắm.” “Ôi, giúp tôi một việc và ngậm mồm vào đi. Anh đang lải nhải như một mụ đàn bà vậy. Chiến tranh là chiến tranh. Anh đập kẻ thù, và chúng đập lại anh. Elves nếu bị người của ta bắt sống thì cũng chẳng dễ chịu hơn là bao đâu, tin tôi đi.” “Chiến thuật sợ hãi.” Linus Pitt ném đầu và xương sống con cá xuống sông. “Bạo lực rồi sẽ lại đẻ ra bạo lực....Sự thù hằn nung nấu trong tim...và làm vẩn đục dòng máu anh em...” “Cái gì?” Olsen nhăn mặt. “Nói tiếng người đi!” “Thời buổi khó khăn.” “Đúng như vậy,” Boatbug đồng ý. “Chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc chiến lớn. Mỗi ngày trên bầu trời lại xuất hiện thêm nhiều quạ, chúng đã ngửi thấy mùi xác thối rồi. Và nữ tiên tri Ithlin đã tiên đoán ngày tận thế. Ánh Sáng Trắng sẽ đến, theo sau đó là Cái Lạnh Trắng. Hay là ngược lại, tôi cũng chả nhớ nữa. Và người ta nói những dấu hiệu cũng đã xuất hiện rõ ràng trên bầu trời...” “Anh lo tập trung nhìn đường thay vì nhìn trời đi, lái phà, không là cái phà này sẽ mắc cạn bây giờ đấy. A, chúng ta đã gần tới Oxenfurt rồi. Trông kìa, đứng đây cũng có thể thấy được cống Cask!” Làn sương rõ ràng là đã thưa dần nên họ mới có thể trông thấy những ngọn đồi, và những cánh đồng lầy lội phía bờ bên phải và một phần của hệ thống cống. “Đó, thưa các quý ngài, là một hệ thống xử lý nước thải đang được thử nghiệm,” người giáo sư khoe khoang, từ chối lượt uống của mình. “Một phát minh tuyệt vời của khoa học, và là một thành tựu vĩ đại đối với Học viện. Chúng tôi đã sửa lại hệ thống cũ của người elves, và hiện đang xử lý nước của trường đại học, thành phố cùng các ngôi làng lân cận. Cái mà anh gọi là Cask là một bẫy trầm tích. Một phát minh tuyệt vời...” “Cúi xuống, cúi xuống!” Olsen cảnh báo, nấp sau lan can. “Năm ngoái, khi cái thứ đó nổ tung, cái đống ở trong bay xa đến tận cù lao Cò.” Chiếc phà trôi chầm chậm giữa hòn đảo và tòa tháp thấp bé của cái bẫy trầm tích. Hệ thống đường ống dần biến mất vào làn sương. Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. “Anh không tiến thẳng vào Oxenfurt à, Boatbug?” Olsen hỏi. “Tôi sẽ đến Vịnh Sồi trước. Để đón các thương nhân và những người buôn cá từ phía bờ của Temeria.” “Hmm...” Người sĩ quan nhập cảnh gãi gãi cổ. “Ở Vịnh...Nghe này Geralt, anh không có xung đột gì với người Temeria đấy chứ?” “Tại sao? Có ai đó hỏi về tôi à?” “Anh đoán đúng đó. Tôi nhớ là anh đã nhờ tôi trông chừng xem có ai muốn tìm anh không. Chà, tưởng tượng mà xem, vệ binh Temeria đã hỏi về anh. Người sĩ quan nhập cảnh mà tôi có quen biết ở đấy đã nói với tôi. Có gì đó bốc mùi, Geralt à.” “Dòng sông à?” Linus Pitt liếc nhìn hệ thống cống và thành tựu vĩ đại của khoa học một cách lo lắng, sợ sệt. “Thằng nhãi ranh kia?” Boatbug chỉ vào Everett vẫn còn đang luẩn quẩn gần đó. “Tôi không nói về những cái đó.” Người sĩ quan nhăn mặt. “Nghe này Geralt, người sĩ quan Temeria nói rằng những tay lính này hỏi nhiều câu rất kỳ quặc. Họ biết là anh đi trên chuyến phà của Malatius và Grock. Họ đã hỏi...là anh có đi một mình không. Và anh có – Mẹ kiếp, đừng có cười nhé! Họ nói về một cô bé con mà người ta trông thấy là đã đi cùng anh.” Boatbug khục khặc. Linus Pitt nhìn witcher với đôi mắt tràn đầy sự khinh bỉ, mà cũng rất phù hợp đối với một người đàn ông tóc trắng đã thu hút sự chú ý của luật pháp bằng sở thích những bé gái nhỏ tuổi của anh ta. “Đó là vì sao,” Olsen nói, “các sĩ quan nhập cảnh Temeria nghĩ rằng đây chỉ là một vấn đề cá nhân mà các vệ binh đang được phái đi để giải quyết. Thì...như là...bởi gia đình hay vị hôn phu của cô bé chẳng hạn. Thế nên họ cẩn thận hỏi ai đang đứng sau chuyện này. Và họ đã tìm ra. Có vẻ như đó là một nhà quý tộc với miệng lưỡi như quan tòa, không nghèo túng hay đói khát gì cả, và tự gọi mình là...Rience, hay cái gì đó đại loại thế. Ông ta có một vết bỏng trên má trái. Anh có quen ai như vậy không?” Geralt đứng dậy. “Boatbug,” anh nói. “Tôi sẽ xuống Vịnh Sồi.” “Sao lại thế. Vậy còn con quái vật thì sao?” “Đó là rắc rối của anh.” “Nhân tiện nói về rắc rối,” Olsen cắt ngang, “nhìn sang mạn phải kìa, Geralt. Nói đến quỷ sứ là quỷ sứ đến liền.” Từ đằng sau một hòn đảo, từ bên trong làn sương đang mờ đi nhanh chóng, là một con tàu. Một lá cờ đuôi én nhỏ in hình hoa súng bạc trên cột buồm. Thủy thủ đoàn bao gồm vài người đội những chiếc mũ nhọn đặc trưng của vệ binh Temeria. Geralt nhanh chóng với tay vào túi và lôi ra hai lá thư – của Ciri và Yennefer. Anh xé chúng ra thành từng mảnh nhỏ và ném xuống sông. Vị sĩ quan nhập cảnh lặng lẽ đứng quan sát. “Tôi có thể hỏi anh đang làm gì đấy không?” “Không. Boatbug, trông coi ngựa cho tôi.” “Anh muốn...” Olsen nhăn mặt. “Anh định...” “Tôi định làm gì là việc của tôi. Đừng xen vào chuyện này nếu không là sẽ có vấn đề đấy. Họ đang đi dưới cờ của Temeria.” “Kệ mẹ cờ của họ.” Người sĩ quan di chuyển thanh kiếm sang một vị trí thuận lợi hơn trên thắt lưng và lấy tay áo lau sạch tấm giáp in hình đại bàng trên nền đỏ của mình. “Nếu tôi đang kiểm tra trên tàu, thì có nghĩa đây là Redania. Tôi sẽ không để...” “Olsen,” witcher cắt lời, túm lấy tay áo anh, “làm ơn, đừng xen vào. Người đàn ông với gương mặt bị bỏng không có ở trên tàu. Và tôi cần biết hắn là ai và hắn muốn gì. Tôi phải gặp hắn mặt đối mặt.” “Anh định để chúng cùm tay mình lại ư? Đừng có ngu! Nếu đây là giải quyết vấn đề cá nhân, trả thù tư, thì ngay sau khi khuất khỏi những cù lao, đến đoạn Xoáy, anh sẽ được bay ra ngoài lan can với một cái mỏ neo buộc quanh cổ. Rồi anh sẽ được gặp mặt đối mặt, nhưng sẽ là với lũ cua dưới đáy sông!” “Họ là lính Temeria, không phải cướp đường.” “Thật vậy sao? Vậy cứ nhìn bản mặt chúng mà xem! Vả lại, tôi sẽ biết ngay lập tức chúng là ai thôi. Rồi anh sẽ thấy!” Con tàu nhanh chóng tiến lại gần, đâm vào mạn phà. Một trong các tay lính ném dây qua và một người khác buộc nó lại vào lan can. “Tôi là người lái phà.” Boatbug đứng ra chắn đường ba người đàn ông vừa nhảy xuống sàn. “Đây là chuyến phà thuộc Công ty Malatius và Grock! Cái....” Một trong ba người đàn ông, lùn và trọc, phũ phàng đẩy Boatbug sang một bên bằng cánh tay to như khúc gỗ sồi. “Một người tên Gerald, gọi là Gerald xứ Rivia!” Hắn ta nói, đo lường người lái phà bằng ánh mắt. “Có ai như vậy trên phà không?” “Không.” “Là tôi đây.” Witcher bước qua đống hành lý và tiến lại gần. “Tôi là Geralt, được gọi là Geralt xứ Rivia. Có chuyện gì không?” “Ta bắt giữ ngươi nhân danh luật pháp.” Cặp mắt của người đàn ông trọc đầu lướt qua hành khách trên phà. “Đứa bé gái đâu?” “Tôi đi một mình.” “Ngươi nói dối!” “Chờ đã, chờ đã nào.” Olsen hiện ra từ sau lưng witcher và đặt bàn tay lên vai anh. “Hãy bình tĩnh, đừng la ó. Các anh đã trễ rồi, người Temeria. Anh ta đã bị bắt giữ nhân danh luật pháp. Tôi đã bắt anh ta. Vì tội buôn lậu. Tôi đang áp tải anh ta đến doanh trại ở Oxenfurt theo lệnh.” “Cái gì?” Người đàn ông trọc đầu nhăn mặt. “Thế còn đứa bé gái đâu?” “Chẳng có đứa bé gái nào cả. Chưa từng có đứa bé gái nào.” Những người lính nhìn nhau trong im lặng. Olsen nhếch mép và khoe ra bộ ria đen nhánh. “Các anh biết chúng ta nên làm gì không?” Người sĩ quan khụt khịt mũi. “Hãy đi cùng chúng tôi đến Oxenfurt, người Temeria. Tôi và anh đều là những con người đơn giản, chúng ta đều biết luật pháp hoạt động như thế nào. Vị chỉ huy ở doanh trại Oxenfurt là một con người khôn ngoan và trọng lời nói, ông ta sẽ quyết định vấn đề này. Các anh biết chỉ huy của chúng tôi mà, phải không? Bởi vì ông ta biết rất rõ đơn vị của các anh đóng ở Vịnh. Các anh sẽ trình bày với ông ta...Cho ông ta xem lệnh bắt và con dấu...Các anh có lệnh bắt được đóng dấu đàng hoàng mà, phải không, hả?” Người đàn ông trọc đầu chỉ nhìn chằm chằm vị sĩ quan với ánh mắt u ám. “Ta không có thời gian hay ý định đến Oxenfurt!” Hắn ta bất chợt la lên. “Ta sẽ mang tên tù xuống bờ sông của bọn ta và thế là chấm dứt! Stran, Vitek! Lục soát chuyến phà đi! Tìm đứa con gái, nhanh lên!” “Đợi một phút đã nào.” Olsen không nao núng trước những lời la hét và chậm rãi rút thanh kiếm của mình ra một cách dứt khoát. “Các ngươi đang ở phía bờ Redania của dòng Delta, người Temeria. Các ngươi không có gì để nói phải không? Không mang theo hàng lậu gì chứ? Chúng ta sẽ phải xem xét kỹ lưỡng đây. Và nếu chúng ta tìm ra được thứ gì mờ ám thì các ngươi sẽ phải xuống Oxenfurt một chuyến đó. Và chúng ta, một khi đã muốn thì luôn tìm được. Các chàng trai! Lại đây nào!” “Bố cháu,” Everett đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh gã trọc đầu, “là một hiệp sĩ! Ông ấy có kiếm to hơn cả của ông!” Trong nháy mắt, gã trọc đầu túm lấy cổ áo thằng bé và nhấc nó lên khỏi sàn tàu, làm chiếc mũ lông chim rơi xuống. Cánh tay hắn quấn quanh eo thằng bé và kề thanh kiếm vào cổ nó. “Lùi lại!” Hắn rống lên. “Lùi lại không ta sẽ cắt cổ thằng nhãi này!” “Everetttttttt!” Người phụ nữ quý tộc hét lên. “Vệ binh Temeria các ngươi,” witcher điềm tĩnh nói, “sử dụng những biện pháp thú vị thật. Thú vị đến nỗi làm người khác khó có thể tin rằng các ngươi là vệ binh Temeria.” “Câm miệng đi!” gã trọc đầu la lên, lắc lư Everett lúc này đang kêu eng éc như một con lợn. “Stran, Vitek, bắt hắn! Và mang lên tàu! Còn ngươi, lùi lại! Đứa bé gái đâu, ta đang hỏi ngươi đó? Giao nó cho ta bằng không ta sẽ làm thịt thằng nhãi này!” “Vậy thì làm thịt đi,” Olsen dài giọng, ra hiệu cho người của mình và rút kiếm ra. “Nó là của ta chắc? Và sau khi ngươi làm thịt nó xong, chúng ta có thể nói chuyện.” “Đừng xen vào!” Geralt vứt thanh kiếm của mình xuống sàn và ra hiệu cho các thủy thủ của Boatbug cùng những người sĩ quan lùi lại. “Ta là của các ngươi, thưa ngài vệ binh giả mạo. Hãy thả thằng bé ra.” “Lên tàu đi!” Gã trọc đầu lùi dần về phía lan can, vẫn không buông Everett ra và nắm lấy một sợi dây. “Vitek, trói hắn lại! Và tất cả các ngươi, ra phía mũi phà ngay lập tức! Bất kỳ ai di chuyển, thằng nhóc sẽ chết!” “Anh mất trí rồi à, Geralt?” Olsen càu nhàu. “Đừng xen vào!” “Everettttttt!” Con tàu Temeria bỗng dưng lắc lư và trôi ra xa khỏi chiếc phà. Mặt nước vỡ tung và hai chiếc càng xanh lè, dài ngoằng đầy gai tua tủa như càng một con bọ ngựa trồi lên. Chiếc càng túm lấy tên lính đang giữ cái móc câu và trong nháy mắt, kéo hắn xuống dưới nước. Gã trọc đầu rú lên man dại, thả Everett ra, và bám lấy sợi dây đang đung đưa bên mạn tàu. Everett ngã xuống dòng nước đã đỏ thẫm máu. Tất cả mọi người – trên chiếc phà và trên con tàu – bắt đầu la hét như thể bị ma nhập. Geralt vùng ra khỏi hai tên lính đang cố trói mình. Anh tọng nắm đấm vào cằm một tên và ném hắn ra ngoài lan can. Tên còn lại đang định móc anh bằng một cái móc câu, bất chợt khựng lại và ngã vào cánh tay của Olsen, một thanh kiếm lòi ra khỏi sườn. Witcher nhảy qua lan can. Trước khi dòng nước dày đặc rong ngập qua đầu, anh nghe thấy Linus Pitt, giảng viên môn Lịch Sử Tự Nhiên của Học viện Oxenfurt la lên: “Cái gì thế? Loài nào vậy? Không hề có một con vật nào như thế này tồn tại!” Anh nổi lên ngay cạnh con tàu Temeria, tránh một cách kỳ diệu chiếc lao do một trong những thủ hạ của gã trọc đầu ném vào mình. Tên lính không kịp ném anh thêm lần nữa trước khi ngã xuống sông với một mũi tên cắm vào cổ họng. Geralt, nắm lấy cán cây lao vừa rớt xuống, đạp vào thành tàu, lặn sâu xuống dòng nước xoáy và đâm cật lực vào một thứ gì đó, hy vọng rằng đấy không phải là Everett. “Không thể nào!” anh nghe thấy giọng vị học giả la lên. “Một con vật như vậy không thể tồn tại! Ít ra thì nó không nên tồn tại!” Tôi hoàn toàn đồng ý với câu sau, witcher nghĩ, đâm vào lớp vỏ cứng cáp, tua tủa gai của con aeschna. Xác của tên lính Temeria di chuyển lên xuống lên tục trong hàm răng như lưỡi liềm của con quái vật, máu tuôn ra thành dòng. Con aeschna thô bạo quất cái đuôi dẹt của mình và lặn sâu xuống đáy sông, tạo nên một đám mây phù sa. Anh nghe thấy một tiếng khóc be bé. Everett, quẫy quẫy như một con cún, đã túm được một chân của gã trọc đầu trong khi hắn cố trèo lên con tàu bằng sợi dây thả bên cạnh. Sợi dây bứt tung và cả tên lính cùng thằng nhóc biến mất dưới làn nước. Geralt lao về phía họ và lặn xuống. Sự thật là anh túm được cổ áo thằng bé gần như ngay lập tức là hoàn toàn do may mắn. Anh kéo Everett ra khỏi đám rong và bơi về phía chiếc phà. “Đây, Geralt, đây!” Anh nghe thấy nhiều tiếng kêu, tiếng sau to hơn tiếng trước. “Đưa đây!”, “Sợi dây! Nắm lấy sợi dây!”, “Mẹ kiếp!”, “Sợi dây! Geralt!”, “Lấy cái móc! Lấy cái móc!”, “Con trai tôi!” Ai đó túm lấy thằng bé khỏi tay anh và kéo nó lên. Cùng lúc đó, có ai khác đánh vào sau đầu anh, và dìm anh xuống dưới nước. Geralt bỏ cây lao ra, quay lại và nắm lấy thắt lưng kẻ tấn công mình. Tay kia anh cố túm tóc hắn, nhưng không được, vì đầu hắn trọc. Cả hai người nổi lên trong chốc lát. Con tàu Temeria đã dịch ra xa khỏi chiếc phà một chút, và cả Geralt cùng gã trọc, khóa chặt trong một cái ôm, đang ở giữa chúng. Gã trọc túm lấy cổ họng Geralt, witcher tọng một nắm đấm vào mắt hắn. Tên lính la ó, bỏ tay ra và bơi đi. Geralt không bơi được, thứ gì đó đang quấn lấy chân anh và kéo anh xuống. Bên cạnh anh, một nửa cái xác người nổi lên như một nút phao. Và rồi anh biết thứ gì đang quấn lấy chân mình, thông tin mà Linus Pitt hét lên từ trên phà có vẻ hơi thừa thãi. “Đó là một con anthropod! Hệ Amphipoda! Nhóm Mandibulatissimae!” Geralt quạt quạt tay dưới nước, cố gắng giật chân mình ra khỏi càng của con aeschna đang nhịp nhàng kéo anh về phía hàm răng sắc nhọn của nó. Vị giáo sư lại đúng nữa. Hàm răng không hề nhỏ chút nào. “Nắm lấy sợi dây!” Olsen la lên. “Sợi dây, nắm lấy!”. Một cây lao huýt sáo khi bay qua witcher, đâm vào lớp giáp bọc đầy rong của con quái vật khi nó trồi lên. Geralt túm lấy cán lao, ấn nó xuống, dùng chân còn lại đạp con aeschna kịch liệt và cố gắng bật ra. Anh đã thoát khỏi cặp càng đầy gai, để lại chiếc ủng, một phần của cái quần cùng một mớ da. Có thêm nhiều cây lao bay đến, đa phần là trượt. Con aeschna thu càng lại, quẫy đuôi rồi duyên dáng lặn xuống làn nước xanh lè. Geralt nắm lấy sợi dây rơi ngay xuống mặt mình. Chiếc móc câu, móc ngay vào thắt lưng anh. Anh cảm thấy một cú giật, nhiều bàn tay kéo anh qua lan can và nằm vật xuống sàn, người bê bết máu, rong và bùn. Các hành khách, thủy thủ đoàn và sĩ quan nhập cảnh vây xung quanh anh. Người lùn với bộ lông cáo và Olsen đang nghiêng mình trên lan can, trút tên như mưa xuống. Everett, ướt át và xanh lè do rong bám, răng đánh cầm cập vào nhau, nằm thút thít trong vòng tay mẹ và giải thích với mọi người rằng nó không cố ý làm vậy. “Geralt,” Boatbug hét vào tai anh, “anh chết chưa?” “Mẹ nó...” Witcher nhổ mấy bụm rong ra. “Tôi quá già để làm mấy thứ này rồi...Quá già...” Gần đó, người lùn thả dây cung và Olsen gầm lên đắc thắng. “Ngay vào bụng! Ha ha ha! Bắn đẹp lắm, ông bạn lông lá của tôi! Này, Boratek, trả lại tiền cho ông ta đi! Ông ta xứng đáng được miễn thuế vì phát bắn đó!” “Dừng lại...” witcher cự nự, cố gắng đứng dậy nhưng không thành. “Đừng giết hết chúng chứ, mẹ kiếp! Tôi cần ít nhất một tên còn sống!” “Chúng tôi để lại một tên,” vị sĩ quan trấn an anh. “Gã trọc mà cãi nhau với tôi lúc trước. Chúng tôi đã bắn hết những kẻ còn lại. Nhưng tên trọc đang bơi đi mất. Tôi sẽ vớt hắn lên ngay. Đưa tôi cái móc!” “Phát hiện! Một phát hiện vĩ đại!” Linus Pitt la lên, nhảy loi choi trên sàn. “Một loài hoàn toàn mới chưa được khoa học biết đến! Độc nhất vô nhị! Ôi, tôi biết ơn anh lắm, witcher! Kể từ ngày hôm nay, loài này sẽ đi vào sử sách với cái tên....Geraltia maxiliosa pitti!” “Ngài giáo sư,” Geralt rên rỉ, “nếu ngài thực sự biết ơn tôi, thì hãy để cái thứ chết tiệt đó được gọi là Everetia.” “Cũng đẹp tương tự.” vị học giả đồng lòng. “Ôi, quả là một phát hiện tuyệt vời! Một mẫu vật đặc biệt và lộng lẫy! Chắc hẳn là cá thể duy nhất còn sống sót trên dòng Delta...” “Không,” Boatbug đột nhiên nói. “Không phải duy nhất. Nhìn kìa!” Tấm thảm hoa súng nổi trên mặt nước gần cù lao rung lên dữ dội. Họ thấy một đợt sóng và rồi một thân hình đồ sộ, to như một khúc gỗ, nhanh nhẹn bơi bằng nhiều chi trên cơ thể và đớp đớp hàm răng. Gã trọc ngoái lại, rú lên thảm thiết và cố bơi thật nhanh. “Thật là một mẫu vật tuyệt vời.” Pitt nhanh chóng nhận xét, rõ ràng là cảm thấy hứng thú. “Chi trên đầu có thể cầm nắm được, bốn cặp càng...đuôi rẻ quạt rất khỏe...vuốt sắc...” Gã trọc lại ngoái ra sau và rú lên thảm thiết hơn. Và con Everetia maxiliosa pitti duỗi các chi cầm nắm được của nó và quẫy cái đuôi rẻ quạt dữ dội. Người đàn ông trọc đầu cố gắng bơi đi trong vô vọng. “Cầu cho thần nước sẽ nhân từ với hắn.” Olsen nói, nhưng không bỏ mũ ra. “Bố của cháu,” Everett xía vào, “có thể bơi nhanh hơn người đàn ông đó.” “Đem thằng nhóc ra chỗ khác đi.” Witcher gầm gừ. Con quái vật xòe vuốt ra và đớp. Linus Pitt tái đi và quay mặt ra chỗ khác. Gã trọc kêu lên một tiếng, mắc nghẹn và biến mất dưới làn nước. Mặt nước ngầu đỏ lên. “Mẹ kiếp.” Geralt nặng nhọc ngồi xuống sàn. “Mình đã quá già để làm mấy thứ này rồi...Quá, quá già rồi...”
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
www.tangthuvien.vn
 
Trở lên đầu trang