Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành

Chương 71 : Phương hướng phát triển của thành phố

Người đăng: ksama

Ngày đăng: 00:28 01-12-2025

.
[Protect the Empire] cũng mang đặc trưng của một trò chơi quản lý thành phố. Trọng tâm là cai quản thành phố mang tên Crossroad. Trong ba năm, người chơi phải phát triển thành phố theo cách riêng của mình. Khi thành phố phát triển, doanh thu cũng tăng theo. Dân chúng đổ về, nhờ đó tạo nên một vòng tuần hoàn tích cực. Có rất nhiều phương hướng để thực hiện được mục tiêu này. Có thể tập trung vào nông nghiệp và khai khẩn những khu vực canh tác rộng lớn, hoặc khôi phục ngành chế tác ma thạch, vốn là đặc sản nguyên bản của thành phố, để tạo dựng một đô thị công nghiệp. Hoặc thậm chí dù ở vị trí xa xôi, người chơi cũng có thể biến nó thành một thành phố thương mại. Có thể kết hợp tất cả những yếu tố đó lại cũng được. Nói cách khác, điều đó hoàn toàn tùy vào sở thích của người chơi. Trong suốt 742 lần chơi và khởi động lại trò chơi này, tôi nhìn chung thường quản lý thành phố theo hướng công nghiệp. Đó là con đường tiêu chuẩn nhất, và đến giai đoạn cuối, nó tạo ra lượng doanh thu cao nhất. Lần này cũng vậy. Tôi định chọn lối chơi xây dựng công nghiệp mà tôi quá quen thuộc và đã nắm trong lòng bàn tay. Nhưng, một vấn đề đã nảy sinh. Vấn đề là tuyển mộ anh hùng. Hiện tại, việc không chiêu mộ được anh hùng khiến tình hình trở nên tệ. Hơn nữa, chẳng có gì đảm bảo rằng tình trạng này sẽ được giải quyết về sau. Trong lúc tôi đang băn khoăn phải làm gì, một hướng xây dựng thành phố mà trước giờ tôi chưa từng xem xét chợt lóe lên. Cụ thể là: hướng chuyên môn hóa du lịch. Hướng chuyên môn hóa du lịch là phương hướng xây dựng nhiều cơ sở phục vụ khách du lịch trong thành phố để thu hút du khách, kiếm lợi nhuận từ ngành du lịch, rồi từ đó phát triển thành phố. Tuy nhiên, đây là kiểu xây dựng giải trí mà hầu như chẳng người chơi nào trong game từng thử. Lý do rất đơn giản: Crossroad là một ngôi làng xa xôi hẻo lánh, nằm ở tận cùng phía nam của đại lục. Thêm vào đó, đây là khu vực giao tranh có rủi ro cao, nơi quái vật có thể tràn vào bất cứ lúc nào. Ngoại trừ những kẻ liều mạng muốn phát tài thông qua việc nhặt nhạnh chỗ tốt từ quân đội, hầu như chẳng có khách du lịch nào chịu đến đây để tham quan. Điều đó kéo theo hệ quả, ngay cả khi xây những cơ sở giải trí đắt đỏ, lượng du khách vẫn không đủ để nuôi sống thành phố này. Vì thế, trong suốt 742 lượt chơi, tôi chưa bao giờ cân nhắc hướng xây dựng du lịch. Những công trình cao cấp đó của nhánh du lịch đó chỉ được xây dựng ở giai đoạn cuối game, dùng để dụ dỗ những anh hùng cấp cao – những người chỉ xuất hiện khi các cơ sở đó tồn tại. ‘Và đó chính là điểm mấu chốt.’ Đó là điều tôi vừa nhận ra. Thu hút anh hùng cấp cao. ‘Các công trình du lịch rất đắt đỏ và vô dụng nếu xét theo hướng phát triển công nghiệp, nhưng chúng lại làm tăng mạnh tỉ lệ xuất hiện của những anh hùng đặc biệt!’ Bởi vậy, bình thường chúng chỉ được xây vào thời điểm cuối game. Nhưng rồi tôi nảy ra một suy nghĩ ngược lại. Nếu xây các cơ sở du lịch ngay từ giai đoạn đầu thì sao? ‘Điều kiện xuất hiện đã được đáp ứng. Vậy nhất định sẽ có ai đó xuất hiện!’ Hơn nữa, các anh hùng bị thu hút bởi cơ sở du lịch thường đều ở cấp cao. Họ sẽ hữu ích trong việc xây dựng một đội hình chất lượng. ‘Tất nhiên, đầu tư vào du lịch từ giai đoạn đầu là vô cùng kém hiệu quả.’ Trước hết, chi phí xây dựng các công trình cao cấp phúc vụ cho mục đích du lịch cao hơn hẳn những công trình khác, đồng thời lại không có mối liên kết với các ngành thiết yếu của thành phố. Nếu muốn tối ưu hóa việc xây dựng, đây đúng là một kế hoạch vô lý. Nhưng trong lượt chơi này… “Tôi có rất nhiều tiền.” Ngân khố của tôi đang vô cùng dồi dào. Đến giờ tôi vẫn chưa dùng hết số tiền kiếm được từ việc bán ma thạch ở giai đoạn hướng dẫn. Tôi đã đổ rất nhiều tiền vào vận hành thành phố, vậy mà vẫn còn một khoản không nhỏ. Tôi sẽ dùng số tiền đó để xây cơ sở du lịch, những cơ sở đáp ứng điều kiện tối thiểu để thu hút anh hùng. Sau khi cân nhắc kỹ, tôi quyết định xây một khách sạn. Một khách sạn cao cấp có casino bên trong. Ở Hàn Quốc, hình ảnh casino có thể rất tiêu cực, gắn với những kẻ nghiện cờ bạc. Nhưng ở các nước khác, có không ít các casino sang trọng là nơi xã giao của giới thượng lưu. Khách sạn tôi muốn xây là theo hướng này. “Giờ thì, Lucas.” Trước Lucas, người vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng trên băng ghế của lái xe, tôi, đang ngồi trong xe ngựa, nhếch môi cười. “Ta sẽ giải thích kế hoạch của ta. Hãy nghe cho kỹ.” Sau khi tôi giải thích “Kế hoạch Thu hút Anh hùng Cao cấp”, Lucas vẫn giữ biểu cảm không phục. “Vậy ý ngài là… chỉ bằng cách xây một khách sạn có casino ở cái thôn quê xa xôi này, những nhân vật phi thường sẽ lũ lượt kéo đến đây?” “Đúng vậy. Cuộc sống này thực sự có những kẻ quái đản như thế đấy.” Bởi vậy tôi mới lập ra kế hoạch đốt tiền khổng lồ này. “…Thưa Điện hạ, nếu ngài thực sự cần nhân tài, sao không lập một học viện huấn luyện kỵ sĩ?” Lucas mở lời trong lúc điều khiển xe theo hướng tôi chỉ. “Thần tin rằng những nhân tài do ngài tự mình bồi dưỡng ngay từ đầu sẽ vượt trội hơn hẳn những kẻ lang bạt bị lôi kéo bởi những trò giải trí.” “Nếu xét về lâu dài, thì đó đúng là lựa chọn chính xác.” Nhưng thời gian dành cho tôi chỉ có ba năm. Phải mất ít nhất mười năm để xây dựng học viện, tìm kiếm nhân tài và hoàn thành quá trình đào tạo. Đến lúc đó thì mọi chuyện đã quá muộn. “Điều ta cần là những chiến binh có thể sử dụng ngay bây giờ.” “…” “Thời gian… chúng ta không có quá nhiều thời gian đâu.” Sau một lúc im lặng, Lucas khẽ thì thầm. “Nếu thật sự không còn cách nào khác… thần sẽ làm tất cả.” “Hả?” “Thần sẽ thay thế vai trò của những anh hùng khác. Một mình thần là đủ.” “…” “Xin ngài chỉ cần ban lệnh.” Tôi bật cười. “Haha, ngươi có một tâm hồn khá lãng mạn đấy. Nhưng chúng ta phải thực tế.” “…” “Chúng ta đang ở thời chiến, phải không? Một người không thể làm được tất cả. Chúng ta cần thêm quân lực.” Dù Lucas là cấp SSR. Dù cậu ta là nhân vật chính, anh hùng mạnh mẽ nhất. Nhưng khả năng của một người vẫn có giới hạn. Việc bổ sung những chiến binh chất lượng là điều không thể thiếu. Bằng mọi cách… Lucas tiếp tục điều khiển xe mà không nói thêm lời nào. Tôi ngả vào ghế, chìm vào suy nghĩ. ***** Khu vực thương mại của thành phố Crossroad. Tại khu vực cách không xa trung tâm này tồn tại một quán trọ tốt nhất và cũng là duy nhất của Crossroad, là nơi nhộn nhịp nhất quanh đây. Quán trọ mang tên “Etti’s Honey” này đã được vận hành suốt hơn một thế kỷ qua bởi bốn thế hệ liên tiếp. Dù quy mô khiêm tốn, nó nổi tiếng nhờ sự hiếu khách ấm áp của chủ quán và bữa sáng thơm ngon. “Quả thật cũng khá vừa miệng.” Dù không phải giờ ăn sáng, nhưng khi tôi đột ngột ghé vào, bà chủ quán, ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nụ cười ấm áp chiêu bài của mình, liền dọn ra một phần thức ăn kèm cà phê. Tôi không từ chối, lặng lẽ dùng bữa. Sau khi rong ruổi suốt buổi sáng, tôi cũng đói lả, và bản tính tôi không phải loại người từ chối thứ gì đã được mời. Khi tôi đẩy chiếc dĩa trống trơn ra phía trước, bà chủ trọ nở nụ cười tươi rói. “Thật nhẹ cả lòng… không, phải nói là thật vinh dự khi hợp khẩu vị của ngài, thưa Điện hạ!” Bà chủ quán là một phụ nữ trung niên độ tuổi ngũ tuần. Nụ cười phúc hậu trên gương mặt tròn trịa của bà khiến ai cũng không thể sinh ra một chút suy nghĩ ác ý. “Thần đã rất lo lắng vì không biết những món ăn tầm thường của mình có thể hỗ khẩu vị hoàng gia hay không… thật nhẹ nhõm khi thấy ngài ăn ngon miệng!” “Cũng nhờ vào tay nghề nấu nướng của ngươi thôi.” Nó có thể không hợp khẩu vị của Ash, vị hoàng tử, nhưng tôi vốn chỉ là một người bình thường trên Trái Đất. Tôi lại thích những món dân dã thế này hơn. “Nhưng mà,” Tôi chậm rãi lau miệng bằng khăn ăn, rồi lên tiếng tiếp, “Ta nghĩ ngươi nên chú ý hơn đến vấn đề vệ sinh.” “Vâng…?” “Bắt đầu từ cái khăn ăn này.” Tôi lắc chiếc khăn để bà thấy rõ. “Nó cho ta cảm giác nó đã được dùng khá lâu rồi. Cho dù có giặt sạch cỡ nào, nếu không thay thế thường xuyên, những vết ố thế này vẫn còn lại, đúng không?” Khăn ăn trông sạch, nhưng rõ ràng đã quá cũ. Trước vẻ bối rối của bà chủ, tôi cố ý dùng giọng nghiêm khắc hơn. “Cả bộ đồ ăn lẫn hộp đựng cũng vậy. Ngươi có vệ sinh kỹ mỗi ngày không? Nhất là hộp đựng đồ ăn, vẫn còn khá nhiều vết bẩn sót lại.” “Nhưng mà, ừm…” “Còn nữa.” Tôi đưa tay quét nhẹ bệ cửa sổ. Một lớp bụi mỏng dính vào đầu ngón tay. “Lần cuối khăn trải bàn được giặt giũ là khi nào? Và ngươi vệ sinh quán trọ mỗi mấy ngày một lần?” “Cái đó thì…!” “Ta cũng muốn kiểm tra sổ nhập hàng. Và cả danh sách khách trọ. Nơi này nằm ngay biên giới của Đế quốc. Ngươi có nghĩa vụ phải ghi lại đầy đủ họ tên mọi vị khách từ nơi khác đến. Ngươi đã làm vậy chứ?” Trước cuộc truy vấn dồn dập, bà chủ trọ bối rối đến mức không kịp suy nghĩ. Tôi khẽ tặc lưỡi, như thể thất vọng. “Có vẻ việc được kinh doanh độc quyền ở chỗ này đã khiến ngươi hơi chủ quan rồi. Dù khả năng quản lý chỉ ở mức trung bình, khách hàng cũng chẳng còn có lựa chọn nào khác ngoài ở đây.” “…” Bà chủ trọ, người đã đứng chết lặng, há miệng định biện hộ. “Chúng thần… muốn đón khách như với bầu không khí như ở nhà, tạo cảm giác thân thuộc cho mọi người…” “Vậy ‘cảm giác gia đình’ nghĩa là quản lý thiếu vệ sinh và thiếu chuyên nghiệp sao?” Tôi phủi bụi khỏi đầu ngón tay. Mặt bà chủ đã tái xanh. “Dù sao thì, hôm nay ta đến đây là để bàn một chuyện.” Tôi khoanh chân, chống tay lên cằm – nơi chiếc nhẫn lấp lánh ánh lên – rồi chậm rãi quay đầu sang bên cạnh. “Ta dự định sẽ xây một khách sạn cấp quốc gia tại thành phố này.” “…Vàng…?” “Một khách sạn lớn, đồ sộ. Không chỉ đón khách du lịch, mà còn đủ tiêu chuẩn để tiếp đón các vị khách thuộc hoàng thất.” Khóe môi tôi cong lên thành một nụ cười sắc sảo trong khi liếc mắt đầy ẩn ý. “Nhưng tất nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc quán trọ của ngươi sẽ chịu thiệt hại. Ai lại muốn ở một nơi cũ kỹ, xuống cấp thế này khi họ có thể ở trong một khách sạn cấp quốc gia chứ?” Bà chủ trọ đập mạnh tay lên ngực, đáp lại đầy phẫn nộ. “Quán… quán trọ của thần vẫn có đủ sức cạnh tranh!” “Tất nhiên ngươi vẫn có thể cầm cự như vậy một thời gian. Nhưng mất đi một nửa lượng khách hiện tại thôi cũng đã là tổn thất chí mạng. Nhất là ở một thành phố như thế này, vốn đã quá ít khách vãng lai.” “…” Đứng bất động, nghiến chặt răng, bà chủ trọ bật hỏi bằng giọng run run. “Ngài… muốn gì ở thần? Có phải ngài đang dọa nạt để chiếm đoạt thứ gì? Có phải… ngài muốn ép thần bỏ nghề trọ và đuổi thần khỏi thành phố này?” “Không, không, bà chủ quán. Cô hiểu lầm rồi.” Tôi hạ giọng, đổi sang một tông ấm áp hơn. “Ta đến đây để tuyển dụng cô.” “Vâng…?” “Ta muốn đưa ra một đề nghị. Cô có muốn cân nhắc đảm nhiệm vị trí Tổng Quản lý tại khách sạn mới của ta không?” Đôi mắt bà chủ mở to hết mức. Tôi khẽ gật đầu. “Tất cả nhân viên hiện tại của quán trọ này sẽ được ưu tiên tuyển chọn. Tất nhiên, chúng ta sẽ cần thêm người tùy theo quy mô khách sạn.” “C-Chờ… chờ đã. Chuyện này đột ngột quá…” “Ta có thể đảm bảo lợi nhuận của cô sẽ cao hơn nhiều hiện giờ. Nhưng trách nhiệm cũng sẽ tăng lên – vệ sinh, quản lý, dịch vụ khách hàng…” Không phải tôi đặc biệt tin tưởng cô ta. Nhưng ở cái thành phố hẻo lánh này, cô ấy là người duy nhất có kinh nghiệm vận hành cơ sở lưu trú. Như tôi đã nói – tôi không định biến Crossroad thành một thành phố du lịch. Việc xây khách sạn chỉ nhằm thỏa điều kiện để một số anh hùng xuất hiện. Nói cách khác, tôi muốn giảm tối đa chi phí vận hành sau khi xây xong. Tuyển một quản lý khách sạn chuyên nghiệp từ kinh đô sẽ tốn kém hơn nhiều. “Ta sẽ chỉ hỏi một lần. Hãy quyết định ngay tại đây.” Tôi nhẹ nhàng đẩy, dồn bà chủ trọ vào thế khó. “Cô muốn sống cả đời với tư cách chủ một quán trọ nhỏ, ấm cúng… hay muốn bắt đầu một hành trình mới dưới trướng của ta?” ***** Bà chủ quán đã chấp nhận đề nghị của tôi. Tôi đã hẹn sẽ quay lại quán trọ sau mười ngày để xem tình hình vận hành có cải thiện hay không. Đó là bài kiểm tra tối thiểu để xem cô ta có thể đảm đương việc quản lý khách sạn mới hay không. Nếu cô ta có thể giữ mọi việc vận hành trôi chảy, tôi đã sẵn sàng giao trọng trách ấy cho cô ta. ‘Dù sao thì việc hoàn thành khách sạn vẫn còn rất lâu.’ Bên trong cỗ xe ngựa đang trở về dinh thự. Chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi tiếp tục nghiền ngẫm mọi chuyện. Ngay cả khi chúng tôi có thể đánh cắp được kỹ thuật kiến trúc ma thuật của Vương quốc Hồ, thì cũng sẽ mất một khoảng thời gian đáng kể để khách sạn hoàn thiện. Và phải còn lâu hơn nữa thì các anh hùng mới bắt đầu bị thu hút đến đó. ‘Có lẽ cũng không dưới hai năm.’ Vậy nên, nơi duy nhất có thể chiêu mộ anh hùng ngay lập tức… ‘Chắc chỉ còn “khu vực thám hiểm tự do”.’ Gặp gỡ các NPC trong hầm ngục dưới lòng hồ, và bằng cách nào đó thuyết phục họ gia nhập. Dĩ nhiên, tổng số NPC sinh sống trong hầm ngục dưới lòng hồ còn chưa đến một trăm. Và số NPC thân thiện thì chưa đến một nửa chỗ đó. ‘Nhưng hẳn phải có ít nhất một người, chỉ một người thôi!’ Tôi đã quyết tâm. Mục tiêu chính của lần thám hiểm tự do này là chạm mặt một NPC thân thiện và thuyết phục họ gia nhập. ‘Khi chinh phục toàn bộ khu vực thám hiểm thứ ba, một khu vực an toàn gọi là “Trại căn cứ” sẽ xuất hiện.’ Nơi ấy sẽ là bàn đạp và căn cứ cho những cuộc thám hiểm hầm ngục về sau. Đồng thời, đó cũng là nơi tập trung những NPC hiếm hoi sống trong hầm ngục dưới lòng hồ. Hẳn sẽ có một hai người chịu lắng nghe đề xuất của tôi. Nếu không, tôi sẽ chiêu mộ họ bằng vàng bạc hay vật phẩm hoặc bằng bất cứ giá nào. ‘Giờ mà lên đường được luôn thì hay biết mấy…’ Tôi cúi mắt nhìn cánh tay trái của mình, vẫn còn bó bột. Không chỉ tôi, Damien thì bị thương ở mắt, còn Evangeline cũng có vài vết thương nhẹ. Jupiter và Lucas thì chắc vẫn còn kiệt sức. ‘Không cần vội, cứ từ từ mà tiến.’ Dù có chút bất an, nhưng tình hình hiện tại vẫn khá tốt. Từng bước một, chăm chỉ, đặt những phiến đá lót đường vững chắc phía trước. ‘Nhiệm vụ tiếp theo là hồi phục và chiêu mộ thêm một anh hùng mới từ thám hiểm tự do.’ Với những suy nghĩ ấy, tôi nhắm đôi mắt mỏi mệt lại… Hoàn toàn không hay biết về điều sẽ xảy ra trong lần thám hiểm tự do sắp tới.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang