Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành
Chương 118 : Trận đầu với ma cà rồng
Người đăng: ksama
Ngày đăng: 19:23 28-12-2025
.
…Tuy nhiên.
Bất chấp toàn bộ sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chiến, kết cục lại đến quá dễ dàng.
Chúng tôi đứng yên tại chỗ, mồ hôi còn đọng trên trán đang dần nguội lạnh, lặng lẽ nhìn xuống Fallen Blood đã bị xé nát và gục ngã trước mặt. Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
“Chỉ số của hắn… quả thực rất cao.”
“Nhưng có lẽ vì hắn là ma cà rồng sa đọa, chuyển động của hắn quá đơn giản.”
Đối thủ của chúng tôi vốn là một ma cà rồng, nhưng giờ đây chỉ còn lại khát máu và bản năng nguyên thủy, không khác gì một con dã thú.
Dù tốc độ và sức mạnh đều vượt trội, hành động và cách di chuyển của hắn lại quá dễ đoán. Chính điều đó khiến việc đối phó trở nên đơn giản.
Junior và Damien tấn công từ xa, trong khi Lucas và Evangeline áp sát bằng vũ khí bạc. Fallen Blood không thể cầm cự lâu và nhanh chóng bị hạ gục.
Tôi gãi nhẹ sau gáy bằng cây trượng, vẻ lúng túng hiện rõ. Không phải chứ… tôi đã chuẩn bị tinh thần đầy đủ, vậy mà chỉ thế này thôi sao?
“Không còn thứ gì… thử thách hơn một chút à?”
Tôi ngẩng đầu lên, hướng về phía sân khấu và cất tiếng hỏi.
“…”
Jackal, người vẫn đang cúi nhìn chúng tôi với vẻ không thể tin vào mắt mình, khẽ hắng giọng.
“Được thôi! Vậy thì đã đến lúc mang ra con quái vật tươi mới và sung mãn nhất của mùa giải này!”
Hắn nói, đồng thời mở cánh cổng sắt.
Koo-goong…!
[Đấu Trường Rực Lửa — Đợt 6]
— Tiêu diệt kẻ địch!
— Ma cà rồng cấp 50: 1 đơn vị
— Tỷ lệ cược: 2,00 so với 2,00
Một con ma cà rồng!
Cuối cùng, chúng tôi cũng phải đối mặt với một ma cà rồng đúng nghĩa, thực thụ.
“Đối thủ lần này của các ngươi! Kẻ tự xưng là quý tộc với cái đầu hình con dơi! À, còn gì nữa nhỉ? Mặc kệ đi ta không quan tâm! Cứ ra ngoài đó và chiến đấu đến chết đi! Ma cà rồng sa đọa — Bernato~~~!”
Cót két… cót két…
Thứ xuất hiện không phải là một quái vật khổng lồ, mà là… một thanh niên bị trói bằng xích sắt.
Làn da trắng bệch, mái tóc xanh xoăn rối bù, và đôi mắt đỏ như máu.
“Ư…!”
Bernato, bị ánh đèn chói lòa của đấu trường làm cho hoa mắt, tìm thấy Jackal trên sân khấu và gầm lên giận dữ.
“Khốn kiếp, Jackal! Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tội danh bắt cóc một quý tộc sao?!”
“Hửm? Ngươi đang nói cái gì vậy?”
“Chỉ vì các thủ lĩnh quân đoàn vĩ đại còn dung túng, nên cái đấu trường tàn tạ này của ngươi mới được phép tồn tại!”
Bernato đập mạnh vào ngực.
“Còn ta là người của gia tộc Nosferatu vĩ đại, thuộc quyền của Chúa tể Celendion! Nếu hgươi đã dám đụng đến ta và đày đọa ta ra nông nỗi này, hãy chắc rằng ngươi cũng có thể chịu được cơn thịnh nộ của chúa tể—”
Xoẹt!
Chưa kịp nói hết câu, hai cánh tay của Bernato bất ngờ bay khỏi cơ thể, máu bắn tung tóe khắp nơi.
Không kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra, Bernato phát ra một âm thanh ngu ngơ.
“…Hả?”
Không biết từ lúc nào, trên tay Jackal đã xuất hiện hai con dao găm.
Hắn rút dao với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy, vung dao với tốc độ không thể cảm nhận, và trong chớp mắt đã chặt đứt hai tay của ma cà rồng.
“Ngậm cái miệng hôi mùi sắt của ngươi lại, đồ huyết súc sinh bẩn thỉu.”
“C-Cái gì—”
“Một khi đã bị ta bắt và lôi đến đây, thì ngươi chỉ còn là hàng hóa của Đấu Trường Rực Lửa. Ta không quan tâm ngươi thuộc gia tộc nào, từng chui rúc dưới mông kẻ nào. Rõ chưa?”
Jackal chĩa mũi dao về phía Bernato.
“Nếu còn dám lắm mồm lần nữa, ta sẽ chặt đầu ngươi. Chiến đấu cho đàng hoàng đi! Trước khi ta nhét đầy miệng ngươi bằng tỏi nghiền! Hiểu chứ?!”
“…Khốn kiếp.”
Bernato nghiến răng, quay lưng lại với Jackal rồi nhìn về phía chúng tôi.
Những sợi máu nối liền phần tay bị chặt và thân thể trên sàn của con ma cà rồng, kéo hai cánh tay của hắn bay lên và tự động gắn trở lại cơ thể hắn.
“Ta không biết các ngươi đến từ đâu, cũng chẳng thể kiểm tra huyết thống của các ngươi. Hiện tại, ta thậm chí còn không có khẩu vị.”
Bernato cử động các ngón tay, xác nhận cánh tay đã hồi phục hoàn toàn, rồi nhe nanh nhìn chúng tôi.
“Việc giết các ngươi không phải do ý muốn chủ quan của ta. Vì vậy, nếu không chống cự, ta sẽ ban cho các ngươi một cái chết yên bình.”
“Ồ? Thật là nhân từ.”
Tôi xoay nhẹ cây pháp trượng trong tay, nở một nụ cười méo mó.
“Vậy thì ta cũng báo trước cho ngươi một điều. Chúng ta sẽ giết ngưowifl. Và nếu ngươi không phản kháng thì sẽ rất phiền phức, vậy nên, xin hãy cố gắng giãy giụa bằng tất cả sức lực của mình đi.”
“…Cái gì?”
“Đây là lần đầu tiên chúng ta chiến đấu thực sự với một ma cà rồng. Cho nên, chúng ta cũng cần tích lũy một chút kinh nghiệm.”
Bernato nhìn tôi với vẻ hoàn toàn không hiểu.
Xét từ góc nhìn của ma cà rồng, con người chẳng khác nào những chai nước ép trưng bày trong siêu thị.
Và nếu một chai nước ép đột nhiên lên tiếng: Bọn ta cũng sẽ giết ngươi, thì việc hắn sững sờ cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, hỡi con muỗi xấu số kia, hiện tại tỷ lệ thắng đã là 50–50, số lượng phiếu nhận được từ đám goblin đang bằng nhau.
Điều đó có nghĩa là, những “chai nước ép” này có khả năng đập vỡ đầu ngươi đấy.
“Giờ thì này, mọi người, trước khi xử lý hắn.”
Tôi nhìn các thành viên trong đội, đồng thời nâng cây trượng lên một cách thản nhiên.
“Lâu rồi chúng ta không đánh tay nhỉ? Lại đây và xếp hạng nào.”
Vừa dứt lời, Lucas, Evangeline và Damien lập tức đứng cạnh nhau, đồng loạt đưa bàn tay về phía tôi.
“…?”
Chỉ có Junior là không theo kịp tình huống, mở to mắt nhìn chúng tôi đầy kinh ngạc.
“Ơ… mọi người đang làm cái gì vậy…?”
Chát! Chát! Chát!
Sau khi nhanh chóng vỗ vào lòng bàn tay của ba người, tôi quay sang Junior với một nụ cười tà mị.
“Đến lượt cô.”
“Hả? À, được thôi?”
“Yên tâm. Nỗi đau chỉ tồn tại trong thoáng chốc, nhưng cảm giác sẽ kéo dài đến tận ba phút.”
“Khoan đã, thần không thật sự thấy hứng thú với BDSM— Á! Nóng quá?!”
Chát!
[Buff Trung Cấp Kích Hoạt!]
[Hiệu ứng: Tăng 20% sát thương nguyên tố trong 3 phút đã được áp dụng cho Jupiter Junior (SSR)!]
“…Hả?”
Junior bối rối kiểm tra hiệu ứng vừa được áp dụng lên bản thân.
Lucas, Evangeline và Damien đồng loạt gật đầu với cô.
Không hiểu sao biểu cảm của họ như đang nói: “Không phải cảm giác này rất tuyệt sao?”
“…Uh? Uh?”
Màu sắc của các nguyên tố xoay quanh Junior trở nên đậm đặc hơn. Rõ ràng hiệu ứng đã phát huy tác dụng ngay lập tức.
Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai Junior.
“Cô chỉ có thể nhận được thứ này một lần mỗi ngày thôi, cho nên đừng cố tìm cách để bản thân bị đánh.”
Dựa dẫm vào buff là điều nên tránh, nhưng quan trọng hơn cả—
Cái này… thật sự có hơi biến thái thì phải!
*****
Hệ thống kỹ năng chiến đấu của ma cà rồng có thể được phân loại một cách khái quát thành hai hệ chính.
Thứ nhất là Huyết Thuật.
Mọi năng lực liên quan đến máu đều được xếp vào Huyết Thuật.
Những năng lực này được thi triển dựa trên chính máu của ma cà rồng và lượng máu chúng hấp thụ từ kẻ khác.
Phần lớn các kỹ năng quái dị và đầy uy lực mà ma cà rồng sử dụng đều thuộc hệ Huyết Thuật này.
Thứ hai là Thể Thuật.
Bao gồm năng lực tái sinh vượt xa lẽ thường, cùng sức mạnh thể chất hoàn toàn áp đảo con người. Không ít ma cà rồng còn rèn luyện khả năng sử dụng vũ khí.
Khi được vung lên bằng thân thể vượt trội ấy, bản thân vũ khí cũng trở thành một công cụ mang sức hủy diệt tàn bạo.
Nói một cách đơn giản, tồn tại hai nhánh kỹ năng chủ đạo, và đa số ma cà rồng sẽ tập trung phát triển một trong hai.
Chỉ cần đạt đến một trình độ nhất định ở bất kỳ nhánh nào, chúng đều có thể trở thành những con quái vật sở hữu sức uy hiếp như một thảm họa tự nhiên.
Đáng tiếc thay, Bernato…
“Craaargh!”
…dường như đã lơ là cả việc tu luyện Huyết Thuật lẫn rèn luyện Thể Thuật.
Mỗi khi Bernato cố gắng vận dụng ma thuật bằng cách tích tụ máu, Junior liền can thiệp và vô hiệu hóa nó ngay lập tức.
Còn về cận chiến, hắn cũng không hề xuất sắc; kỹ năng cận chiến tay không của hắn cũng ở dưới mức trung bình.
Kết quả là hắn đang bị Lucas và Evangeline vờn quanh như một đứa trẻ bằng những đòn tấn công phối hợp.
Thoạt nhìn, tình thế có vẻ như đang nghiêng hẳn về phía chúng tôi.
“…”
Nhưng thực tế thì không hẳn như vậy.
Khả năng tái sinh bẩm sinh của chủng tộc ma cà rồng quả thực đáng kinh ngạc.
Dù Lucas và Evangeline có chém hắn bao nhiêu lần, hay Junior thiêu đốt hắn bằng ma thuật, Bernato vẫn hồi phục vết thương trong chớp mắt.
Ngay cả khi bị thương bởi vũ khí bạc, thứ vốn có khả năng làm chậm quá trình tái sinh, tình hình vẫn không mấy thay đổi.
‘Làm thế nào mới có thể chấm dứt được sinh mệnh của một con ma cà rồng…’
Đứng ở tuyến sau quan sát diễn biến trận đấu, tôi không khỏi trầm ngâm.
“Damien, cậu có nhìn thấy Soul Core của hắn không?”
“Thưa Điện hạ, thần có nhìn thấy.”
Damien đã tập trung quan sát Soul Core của đối phương từ lâu, nhưng ngay cả với [Far-sight] của cậu, việc xác định vị trí vẫn vô cùng khó khăn.
“Cơ thể của con ma cà rồng đó… cảm giác như toàn bộ đều được cấu thành từ máu. Soul Core của hắn không cố định; nó liên tục hòa tan ở nơi này rồi lại tái cấu trúc ở nơi khác.”
“Hừm…”
“Cho dù thần có bắn trúng, nó cũng lập tức phân tán. Thần không biết mình nên nhắm vào đâu.”
Tôi vuốt cằm, suy nghĩ.
‘Phải làm sao đây…?’
Trong trò chơi, việc săn ma cà rồng thường diễn ra ở giai đoạn giữa.
Khi đó, chúng tôi sẽ chuẩn bị các di vật giảm hồi phục và sử dụng vũ khí thánh để kết liễu chúng.
Nhưng hiện tại vẫn là giai đoạn đầu.
Chúng tôi không có những tạo tác hiếm làm suy giảm khả năng hồi phục, cũng chưa hề sở hữu vũ khí thánh.
‘Không thể gây sát thương kết liễu… có cách nào khác không?’
Cuộc chiến tiêu hao tiếp diễn mà không bên nào tung ra được đòn kết liễu.
Tuy nhiên, không chỉ chúng tôi cảm thấy mệt mỏi. Bernato cũng đã mất quá nhiều máu.
“Khục…!”
Sắc mặt của Bernato xấu đi rõ rệt. Hắn đảo mắt nhìn quanh, có lẽ đang tìm kiếm con mồi thích hợp để hút máu.
Rồi ánh mắt của chúng tôi chạm nhau.
“…”
Khoan đã.
Không, thật sự là sao?
“Đưa máu của ngươi đây, con mồi—!”
Bernato há to miệng, trong chớp mắt lao thẳng về phía tôi. Cặp nanh sắc bén lóe sáng đầy đe dọa.
Có vẻ tôi bị nhắm tới trước vì cấp độ thấp nhất. Thật phiền phức.
‘Nhưng mà.’
Nếu hắn đã lớn tiếng tuyên bố “Ta sẽ hút máu ngươi”, thì dĩ nhiên chúng tôi có đủ thời gian để chuẩn bị đối sách.
Vút! Vút-vút!
Ngay trước khi nanh của Bernato kịp chạm vào cổ tôi,
Ba mũi tên đã bay thẳng vào khoang miệng đang mở rộng của hắn.
Đầu mũi tên xuyên qua má trái và chui ra khỏi má phải, máu bắn tung tóe.
“Khực… Hê.”
Bernato đứng sững lại. Ngay khoảnh khắc đó, Lucas và Evangeline lao tới.
Thụp!
Phập!
Thanh kiếm bạc của Lucas đâm xuyên bụng hắn, trong khi cây thương bạc của Evangeline ghim thẳng vào lưng.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
“Lucas, Evangeline! Đừng rút vũ khí ra! Cứ để nguyên trong người hắn rồi rút lui!”
Cả hai lập tức làm theo mệnh lệnh, buông vũ khí và nhanh chóng giãn khoảng cách với Bernato.
“Junior!”
Tôi ra lệnh dồn dập.
“Sét! cô làm được chứ?!”
“À, ha.”
Rầm…
Tiếng sấm vang lên ngay trước khi tôi kết thúc câu nói của mình, và Junior nở một nụ cười tinh quái.
“Đây có phải sự ăn ý của những người đồng đội không?”
Ầm—!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tia sét giáng xuống.
Luồng điện được dẫn truyền qua những vũ khí bạc cắm trong cơ thể Bernato, thiêu đốt hắn từ bên trong.
“Kyaaaaak—?!”
Tiếng thét thê lương của con ma cà rồng vang vọng khắp đấu trường.
“À…”
Đúng lúc ấy, Damien khẽ thì thầm.
“Thần nhìn thấy rồi.”
Vút—!
Một mũi tên nỏ được bắn ra.
Phập!
Mũi tên bạc xuyên thẳng vào tim Bernato, và ở đầu mũi tên là một viên hạt đỏ nhỏ.
Đó chính là Soul Core của Ma cà rồng.
Ting—!
Ngay sau đó, viên hạt đỏ vỡ tan thành mảnh vụn.
“Kya… aaaa…”
Từ phần rìa cơ thể, Bernato dần tan biến thành làn khói đỏ.
Nhìn làn khói đang tiêu tán, tất cả thành viên trong đội đều tranh thủ hít thở lấy lại hơi.
Cuộc săn ma cà rồng đầu tiên của chúng tôi đã thành công.
.
Bình luận truyện