Tôi Trở Thành Hung Thần Trong Trò Chơi Thủ Thành
Chương 115 : Con đường bá chủ
Người đăng: ksama
Ngày đăng: 19:22 28-12-2025
.
Các thành viên trong tổ đội tranh luận sôi nổi xem nên tiến đánh Thư Viện hay Tòa Án.
Tiếc thay cho họ…
“Đáp án đúng là, không cái nào cả.”
Tôi vẽ một dấu X lên cả ba tuyến đường. Mọi người há hốc miệng kinh ngạc.
“Nếu đi theo lộ trình vượt ải tiêu chuẩn, thì chúng ta sẽ buộc phải nhắm vào một trong ba nơi này. Nhưng ta hiểu hầm ngục này quá rõ.”
Thật vậy, tôi biết nó rõ đến mức không thể rõ hơn.
Tôi vạch ra một tuyến đường mới xuất phát từ căn cứ, bỏ qua Thư Viện, Công Viên Lớn và Tòa Án—ba khu vực cấu thành Khu vực 4.
Chúng tôi chắc chắn sẽ ghé thăm ba nơi này, nhưng không phải hôm nay.
“Hôm nay, chúng ta sẽ đi theo một lối đi bí mật, bỏ qua Khu vực 4 và tiến thẳng đến Khu vực 5.”
Tôi dừng viên phấn lại.
“Điểm đến của chúng ta là Khu vực 5 – ‘Đấu Trường’.”
Sau khi viết to chữ Đấu trường - The Colosseum, tôi khoanh tròn lên nó
“Chúng ta sẽ chinh phục nơi này.”
“……”
Một khoảnh khắc im lặng trôi qua.
Cuối cùng, Evangeline do dự hỏi:
“Khoan đã. Khu vực 5 chẳng phải khó hơn Khu vực 4 sao? Bây giờ chúng ta có thể chinh phục được nơi đó à?”
“Tất nhiên rồi.”
Thực ra, ở thời điểm hiện tại, đây lại là nơi dễ vượt ải nhất.
“Nơi này có một mẹo nhỏ.”
Cả cơ chế hầm ngục lẫn quái vật cấp boss đều có một lỗ hổng.
Hầm ngục này được có thể bị chinh phục một cách không khó khăn nếu có đủ hiểu biết. Trên thực tế, tôi đã dự định đánh nơi này ngay trước khi giải phóng được căn cứ.
“Đừng lo chuyện vượt ải. Ta đã tính toán hết rồi.”
Với vẻ tự tin, tôi dùng tay lần theo tuyến đường nối từ căn cứ đến đấu trường.
“Tuy nhiên, như mọi người thấy, khoảng cách giữa chúng ta và nơi đó là khá xa.”
Độ sâu của căn cứ là 3.
Từ đây, chúng tôi phải đi đến Đấu Trường, nơi có độ sâu 5.
Nói cách khác, chúng ta phải tiến sâu vào hầm ngục.
“Chúng ta sẽ phải di chuyển một quãng đường vật lý rất dài và không thể tránh khỏi việc qua đêm.”
“Ra vậy…”
“Ta sẽ giải thích mẹo cho các ngươi trong lúc di chuyển. Dù sao, chuyến đi cũng sẽ dài, và chúng ta chẳng có gì làm ngoài trò chuyện.”
Tôi đặt viên phấn xuống, lau tay bằng khăn tay.
“Đó là tất cả. Những câu hỏi khác sẽ được giải đáp trong khi đi.”
Evangeline và Junior, những người trông như có rất nhiều thắc mắc, miễn cưỡng hạ tay xuống. Tôi mỉm cười.
“Nếu không muốn chuyến đi này kéo thành ba ngày, thì mau lên đường đi. Mọi người đã tốn quá nhiều thời gian cho khâu chuẩn bị rồi.”
*****
[Đang tải…]
[Mẹo — Căn cứ có rất nhiều lối đi dẫn đến các địa điểm khác nhau trong Hầm ngục Vương quốc Hồ. Hãy tự do thám hiểm!]
*****
Chúng tôi đến căn cứ thông qua cổng dịch chuyển.
Lần này, thợ rèn Kellibey không thấy đâu cả. Chỉ có Coco – pháp sư không gian ở đó chào đón chúng tôi.
“Ô hô hô, những đứa trẻ của ta! Các con lại đến chơi nữa à?”
Không, chúng tôi không đến đây để chơi. Chúng tôi đang liều mạng cho chuyến thám hiểm này.
“Trời ơi, sao trông cậu gầy đi thế này? Đợi một chút, ta cho cậu thứ gì đó ngon nhé.”
“À… tôi xin lỗi bà Coco. Bọn tôi đang rất bận.”
Khi Coco định lôi vài viên thạch từ xưởng của mình ra, tôi ngăn bà lại và nhìn quanh.
“Nhưng… Kellibey đâu rồi ạ?”
“Gã người lùn đó à? Ta không biết. Hắn có nói gì đó về việc thu thập nguyên liệu rồi đi thẳng vào hầm ngục.”
“Ừm…”
Kellibey vẫn luôn là NPC có mặt ở đây đầy đủ nhất. Vậy ra ông ta cũng sẽ rời vị trí sao?
Thôi, chắc ông ta tự lo được. Dù sao thì hiện tại Kellibey cũng mạnh và cấp cao hơn chúng tôi rất nhiều. Không đến mức chết yểu đâu.
“Bà Coco, tôi còn một việc muốn nhờ…”
Tôi đưa bà Coco đến trung tâm của căn cứ.
Ngay giữa căn cứ, có thứ trông giống như nắp cống được lắp đặt. Tôi đưa tay chỉ vào nó.
“Bà có thể mở cái này giúp bọn tôi được không ạ?”
“Um, cậu chắc chứ? Con đường phía dưới đây chính là ‘Con Đường Bá Chủ’ khét tiếng đấy.”
Bà Coco nhìn tôi với vẻ mặt không còn vui vẻ nữa.
“Cậu có thể sẽ sụp đổ giữa chừng đó.”
“Tôi ổn. Tôi sẽ không gục ngã.”
“Nếu không chinh phục được chiến trường ở cuối đường, cháu sẽ không quay lại được đâu. Nó trở thành đường một chiều đấy. Cháu thật sự ổn chứ?”
“Tôi ổn. Vì tôi sẽ chinh phục nó.”
“Haha. Kellibey có nói rằng tân binh lần này khá lắm. Quả nhiên là vậy!”
Bà Coco ôm bụng cười, rồi nhẹ nhàng vung tay.
Clang!
Một tia lửa lóe lên từ nắp cống, và nó từ từ bật mở lên trên.
“Được rồi, đi đi! Ta sẽ đợi những câu chuyện anh hùng của các cậu.”
“Cảm ơn bà.”
Bà Coco chống hông lùi lại phía sau. Tôi dùng mũi giày khẽ chỉ vào miệng cống, ra hiệu cho các thành viên.
“Được rồi, chúng ta đi chứ?”
Bên trong miệng cống là một màu đen kịt. Thứ bóng tối sống động đặc trưng của hầm ngục đang cuộn trào.
Vốn đã là lối xuống lòng đất, nên nơi này lại càng tối hơn.
Khi tôi tiến lại gần, một bảng thông tin hiện ra.
[Con Đường Bá Chủ]
— Mọi kỹ năng sẽ bị phong ấn khi đi qua hành lang này.
— Trước khi vượt qua khu vực này, con đường quay trở về sẽ bị đóng lại.
— Chỉ những kẻ thực sự can đảm mới có thể hoàn thành thử thách.
Sột soạt, sột soạt…
Âm thanh côn trùng gặm nhấm vang vọng chói tai trong hành lang.
“……”
“……”
Dường như không ai dám nhúc nhích. Kể cả Lucas.
Well, cũng là phản xạ sinh lý thôi.
“Ta sẽ đi trước.”
Chưa kịp để Lucas nói gì, tôi rút từ kho đồ ra một cây đuốc có ngọn lửa màu xanh.
Đó là cây đuốc cháy vĩnh viễn mà tôi từng nhận được làm phần thưởng.
Tôi ném nó xuống hành lang.
Ngọn đuốc tỏa ánh sáng xanh lam, soi sáng xung quanh khi rơi xuống. Một chiếc thang kiên cố được lắp dọc theo hành lang hình trụ thẳng đứng kéo dài.
Thịch!
Không lâu sau, ngọn lửa chạm đất và bật lên.
“Không sâu lắm, đúng không?”
Tôi nở một nụ cười nhạt rồi là người đầu tiên leo xuống hành lang.
Những thành viên còn lại, với vẻ mặt đã hạ quyết tâm, lần lượt theo sau tôi.
*****
Bóng tối sẽ làm gì, nếu nó có ý chí?
Ý nghĩ đó thoáng hiện lên trong đầu tôi khi chúng tôi đi xuống hành lang thẳng đứng.
Sột soạt, sột soạt…
Âm thanh côn trùng gặm nhấm không ngừng vang lên bên tai.
Cảm giác như thể bọn chúng đang trực tiếp gặm vào tai tôi vậy.
Ở rìa tầm nhìn mờ mịt, dường như có thứ gì đó đang chuyển động. Nhưng mỗi khi tôi quay đầu lại nhìn, thì chẳng có gì cả.
Sột soạt, sột soạt…
Cứ như thể bóng tối đang thì thầm điều gì đó.
Càng đi xuống sâu, những âm thanh của côn trùng dần hình thành ngôn ngữ. Chúng vang lên ngày một rõ ràng trong tai tôi.
Chết đi.
Đồ khốn.
Nổ tung đi.
Chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết, chết.
(Dịch giả-kun: hướng dẫn cách hack số lượng từ.)
“……”
Thật đáng sợ.
Thành thật mà nói thì, kinh khủng vô cùng.
Nhưng mà—
‘Nó vẫn không đáng sợ bằng việc game over.’
Tôi phải vượt qua nơi này để đến được Đấu Trường. Tôi phải đến Đấu Trường để lấy Tinh Thể Bóng Tối. Và khi có được Tinh Thể Bóng Tối, tôi mới có cách đối mặt với Chúa tể Ma Cà Rồng.
Vậy thì tôi phải tiếp tục bước đi.
Nếu đó là con đường duy nhất để phá đảo trò chơi, thì dù là bóng tối hay dung nham, tôi cũng phải nhảy vào.
Bịch.
Đường hầm thẳng đứng tưởng chừng vô tận cuối cùng cũng kết thúc, và chân tôi chạm đất.
Ngay khoảnh khắc bàn chân tiếp xúc với mặt sàn, toàn bộ âm thanh côn trùng gặm nhấm, những lời nguyền rủa, cái thứ mơ hồ làm nhòe rìa tầm nhìn, tất cả đều biến mất sạch sẽ.
“……”
Tôi nhặt cây đuốc xanh đã rơi xuống sàn và giơ lên cao.
Trước mắt tôi là một hành lang thẳng tắp bằng đá cẩm thạch trắng, được cắt gọt gọn gàng.
‘Con Đường Bá Chủ.’
Nó có một cái tên rất kêu, nhưng trên thực chất cũng chỉ là một lối đi bí mật.
Những người chơi hardcore muốn nhắm đến việc phá đảo với thời gian nhanh nhất trong Protect the Empire đều dùng con đường này để tới Đấu Trường sớm nhất.
Có thể nghe hơi kỳ lạ khi speedrun một game RPG, nhưng đó là lỗi của bảng xếp hạng thành tích…
Bịch—!
Lucas đáp xuống phía sau tôi một cách gọn gàng. Tôi quay lại nhìn anh ta.
“Chuyến đi thế nào, Lucas?”
“……”
Lucas, gương mặt tái mét đẫm mồ hôi lạnh, nhìn tôi rồi dè dặt hỏi:
“Chúng ta… có thể nghỉ một lát được không, thưa Điện hạ?”
“Tất nhiên. Chúng ta còn phải chờ những người khác xuống đủ đã.”
Vừa dứt lời, Lucas đã khuỵu xuống tại chỗ như thể toàn thân sụp đổ.
Tôi không hỏi anh ta đã thấy hay nghe điều gì. Chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, đặt tay lên vai anh ta.
“…Cảm ơn Điện hạ.”
May mắn thay, Lucas đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
‘Trên Con Đường Bá Chủ này, toàn bộ kỹ năng đều bị phong ấn.’
Điều đó có nghĩa là ngay cả nội tại của tôi, Unyielding Commander, cũng bị khóa.
Vì vậy, tôi không thể bảo vệ đồng đội của mình khỏi các trạng thái tinh thần. Tất cả những gì tôi có thể làm, là hy vọng từng người một sẽ tự vượt qua thử thách này.
Bịch!
Người thứ hai rơi xuống là Damien.
Damien lăn khỏi đường hầm, co rúm lại trong góc, toàn thân run rẩy.
“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi! Làm ơn xin đừng… đừng đánh tôi…”
“Damien.”
“Tôi xin lỗi, Ban. Tôi xin lỗi. Xin lỗi vì đã sống. Tôi sai rồi. Nên là…”
“Damien!”
Tôi nắm chặt vai Damien, buộc cậu ta phải nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ta ở đây.”
“Hộc, hộc, hộc…”
“Dù phía trên có chuyện gì đi nữa, thì bây giờ nó đã kết thúc rồi. Và nó sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Với đôi mắt run rẩy, Damien nhìn tôi, rồi khàn giọng nói, như đã kiệt sức:
“Điện hạ. Xin hãy… nắm tay thần…”
“Được thôi.”
“Và cả ngài Lucas nữa. Làm ơn…”
“Được thôi.”
Lucas và tôi mỗi người nắm lấy một tay của Damien. Damien nhắm chặt mắt, run lên bần bật.
Bịch—
Người tiếp theo xuống là Junior.
“Hmm.”
Junior ngước nhìn lên đường hầm với ánh mắt đầy hứng thú, đưa tay chỉnh lại chiếc mũ rộng vành.
“Ra là vậy. Thì ra lời nguyền này hoạt động theo cách đó… Thú vị thật.”
“Thú vị?”
“Có hơi lỗi thời, vì nó là một sản phẩm từ năm trăm năm trước, nhưng cũng rất đáng nghiên cứu.”
Tôi liếc xuống chân Junior.
“Chân cô đang run kìa.”
“Không phải, chỉ là… pháp sư vốn không giỏi với các hoạt động thể chất thôi. Không phải vì thần sợ đâu.”
“Ừ, cứ cho là vậy đi.”
Rồi Junior nheo mắt nhìn chúng tôi.
“Ba người đang làm cái gì thế kia?”
“Lại đây đi, giúp chúng tôi nắm tay Damien.”
“Hả?”
“Nhanh lên Junior. Cô không thấy cậu ấy đang run à? Cậu ấy cần hơi ấm con người.”
Do dự một chút, Junior tiến lại gần, cẩn thận đưa tay đặt lên trên tay Damien.
Bịch!
Người cuối cùng đáp xuống là Evangeline. Cô hạ thấp trọng tâm, chống chiếc khiên của mình xuống đất làm điểm tựa, tay còn lại thì giơ cao thương phía sau đầu.
Cô ấy là Captain Crossroad hay gì đó à?
“Oa! Tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh rồi.”
Evangeline, mái tóc ướt sũng mồ hôi, vừa vuốt tóc ra sau vừa than vãn.
“Vậy trước đó tôi tắm để làm gì cơ chứ?”
Rồi Evangeline nhìn sang phía chúng tôi, phản ứng y hệt Junior.
“Mà bốn người đang làm cái gì vậy?”
“Ờ thì… chúng tôi đang nắm tay nhau và xoay vòng tròn?”
“……”
Nhìn chúng tôi với ánh mắt có phần ngần ngại trong thoáng chốc, Evangeline đưa tay ra rồi chạy tới.
“Tôi cũng muốn tham gia.”
“Cứ tự nhiên.”
Bộp.
Bàn tay nhỏ nhắn của Evangeline đặt lên trên tay Damien.
“Ờm… chuyện này là…”
Sau một lúc.
Damien đảo đôi mắt nâu to tròn, liếc nhìn chúng tôi.
“Ờm… thần ổn rồi…”
“Hả? Không, không. Cậu vẫn đang run kìa. Cứ làm thế này thêm chút nữa đi.”
“Nhưng mà… có hơi ngại…”
“Không sao cả! Sợ hãi một lời nguyền như thế này chẳng có gì đáng xấu hổ cả! Cố lên, Damien!”
“Cố lên!”
“Cố lên!”
“Cùng mạnh mẽ nào~!”
“Ư…”
Cổ và tai Damien đỏ bừng lên, cậu ta cúi gằm mặt xuống.
Chúng tôi nhìn Damien rồi phá lên cười. Trêu cậu ấy cũng vui phết.
Tôi không biết Damien đã trải qua quá khứ kinh hoàng đến mức nào, và những vết thương trong lòng cậu sâu đến đâu, nhưng ở đây, cậu ấy có đồng đội.
Cũng giống như khi cùng nhau săn quái vật, tôi hy vọng rằng chúng tôi cũng có thể cùng nhau vượt qua những ký ức đau đớn ấy.
Đó là điều tôi hy vọng.
.
Bình luận truyện