Tinh Hà Chi Chủ

Chương 19 : Chương 19: Nàng không hợp với ta

Người đăng: Phạm Hoàng Thái

Ngày đăng: 09:34 09-03-2026

.
"Đẳng cấp linh hồn này chắc hẳn chính là tinh thần lực được nhắc đến trong 《Võ đạo thông thức》." Phương Vũ thầm nghĩ: "Nếu không phải tinh thần lực tăng vọt, ta muốn trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi đạt tới đao pháp Nhập Vi là chuyện gần như không thê nào." "Chẳng trách các võ giả cao cấp kỹ nghệ đều phổ biến rất mạnh." Võ giả cao cấp trình độ kỹ nghệ thường cao hơn, họ tu luyện nhiều năm, phần lớn đều có thể đạt tới mức Nhập Vi đại thành. Chẳng lẽ là vì ngộ tính của họ cao hơn? Không! Là vì tinh thần lực của võ giả mạnh mẽ hơn, nền tảng vững chắc hơn. Cơ thể mạnh mẽ nuôi dưỡng ra tinh thần lực mạnh mẽ hơn, cảm ứng với gân cốt, khí huyết cơ thể rõ ràng hơn... Việc khống chế cơ thể đạt tới Nhập Vi tự nhiên sẽ dễ dàng hơn. Giống như học sinh trung học học kiến thức thường sẽ nhanh hơn học sinh tiểu học, không phải vì thiên phú của học sinh tiểu học kém, mà là vì não bộ trẻ em vẫn đang phát triển. Tu luyện kỹ nghệ cũng cùng một đạo lý. Cơ thể càng mạnh, tinh thần lực càng mạnh, kỹ nghệ thăng tiến sẽ càng dễ dàng... Kỹ nghệ cao rồi cũng sẽ khiến tầng thứ sinh mệnh thăng cấp nhanh hơn, cả hai bổ trợ cho nhau. Đây cũng là lý do tại sao Liên minh Lam Nguyệt lại coi trọng Hư Không Tinh Tướng đến vậy. Võ giả thức tỉnh Hư Không Tinh Tướng mạnh mẽ có thể không cần nhờ vào tài nguyên bảo vật, chỉ cần hấp thụ tinh lực là có thể trở thành võ giả cao cấp... Tiết kiệm được rất nhiều tài nguyên cho cả nền văn minh. Phương Vũ từ sớm đã phát hiện ra. Cùng với sự nâng cao của tầng thứ sinh mệnh, linh hồn của mình cũng đang phi tốc lột xác... Tuy không cố ý rèn luyện tinh thần lực, nhưng đẳng cấp linh hồn luôn cao hơn tầng thứ sinh mệnh vài cấp. Trong một tháng qua. Phương Vũ tâm không tạp niệm khổ tu ở nhà, ngoài việc chỉ điểm cho đệ đệ muội muội thì chính là luyện quyền luyện đao, vậy mà trong lúc vô tri vô giác đã đạt tới đao pháp Nhập Vi. Đao pháp Nhập Vi! Chính là thân tâm khí hợp nhất, là điều mà nhiều võ giả cao cấp tu luyện nhiều năm cũng không cầu được. "Những vị đại tông sư thời cổ đại kia, tố chất cơ thể rõ ràng cũng tương đương với ta bây giờ, mà kỹ nghệ lại có thể đạt tới cảnh giới Thiên nhân hợp nhất trong truyền thuyết, quả thực không thê tin nổi." Phương Vũ trong lòng cảm thán. Nếu những vị đại tông sư cổ đại kia đặt vào thời đại bây giờ, cho một khoảng thời gian nhất định, e rằng đều có thể trở thành Tinh Không võ giả nhỉ. "Đao pháp Nhập Vi, tầng thứ sinh mệnh cấp 20, suất bảo tống này." "Kiểu gì cũng phải có ta một suất." Phương Vũ rất có lòng tin, dù cho thực sự có lòi ra một hai sinh viên lợi hại thì theo lý cũng không ảnh hưởng, dù sao cũng có tới mười suất. ... Thời gian trôi qua. Vương Mặc cũng nhanh chóng tiến vào bãi khảo hạch. Tốc độ tiến bộ mà hắn thể hiện ra cũng khiến các võ đạo lão sư ở tầng hai khá kinh ngạc. "Vương Mặc này kỹ nghệ vậy mà cũng Nhập Vi sao?" "Cân cốt tề minh, Nhập Vi tiểu thành." "Tầng thứ sinh mệnh vậy mà cũng đạt tới cấp 20, có tiền, tầng thứ sinh mệnh nâng cao lên đúng là nhanh thật, ước chừng gia đình hắn tiêu tốn cũng không nhỏ." Những lão sư này khá bùi ngùi. "Lão Nghiêm, lần này ngươi chiếm mất hai suất rồi." "Bọn ta thảm rồi." Các lão sư khác lần lượt nói đùa. Tầng thứ sinh mệnh cấp 20 đặt trong đám sinh viên đại chuyên là cực kỳ hiếm thấy. Hơn một trăm sinh viên đến tham gia khảo hạch lần này đều đã là những sinh viên nằm trong top 5%, được coi là sinh viên tinh anh... nhưng tầng thứ sinh mệnh đạt tới cấp 20 tính đến hiện tại cũng mới chỉ có 3 người. Số người trên cấp 17 còn chưa tới 20 người. Kỹ nghệ vừa mới Nhập Vi tiểu thành của Vương Mặc tuy không xuất chúng, nhưng cũng không bị trừ điểm. Dù sao, người có kỹ nghệ thân thể Nhập Vi đại thành tính đến hiện tại cộng thêm Phương Vũ cũng mới có hai người, đao pháp Nhập Vi thì càng chỉ có một mình Phương Vũ. Thành tích của Vương Mặc đủ để chiếm một suất bảo tống. Nghiêm Phúc ngoài miệng thì nói là "may mắn", nhưng ý cười ở khóe miệng lại không cách nào giấu được, thầm cảm thán: "Quả nhiên, Vương Mặc tiểu tử này ngày thường nhìn có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng thiên phú kỹ nghệ cũng không tính là kém, chỉ là không theo kịp loại biến thái như Phương Vũ thôi." "Cũng đúng." "Gia đình ủng hộ như vậy, ước chừng tiêu tốn phải mấy chục triệu rồi, tài nguyên mà một số sinh viên tinh anh bản khoa nhận được cũng không bằng hắn." "Có thành tích thế này cũng là bình thường." Nghiêm Phúc trong lòng suy tính, "Nếu tư liệu ta có được không nhầm thì tài sản nhà hắn chắc chắn vượt quá một tỷ." Những sinh viên như Phương Vũ thì không rõ. Nhưng loại võ đạo lão sư như Nghiêm Phúc thì kênh thông tin rất rộng, lại rất chuẩn xác. Như trường võ đạo đại chuyên Vũ Lăng, thậm chí còn có nhân viên chuyên trách điều tra hoàn cảnh gia đình của tất cả sinh viên... để thuận tiện cho việc mời phụ huynh sinh viên quyên góp. "Gia đình ủng hộ là tốt, người có tiền thì nên như vậy." Nghiêm Phúc khóe miệng khẽ mỉm cười. Đối với việc Vương Mặc dùng tiền đập vào võ đạo, hắn không những không phản cảm mà còn cảm thấy rất đúng đắn. Thời đại này, một đồng tinh tệ đổi lấy một phần thu hoạch, đây là nhận thức chung. Tiền, ở một mức độ nào đó chính là đại diện cho tiềm năng võ đạo... Nếu đủ giàu, đập vào vài chục tỷ thì trong thời gian cực ngắn có thể trở thành Đại Địa võ giả. Chỉ là. Thuần túy dựa vào tiền đập để nâng cao tu vi võ đạo thì rất khó thu hồi vốn... Theo Nghiêm Phúc thấy, kiểu đập tiền như Vương Mặc xác suất lớn là không thê thu hồi vốn. Võ giả mạnh mẽ nếu không xông pha chiến đấu trên Nguyên Sơ Tinh, chỉ dựa vào công việc bình thường thì lương năm của võ giả cao cấp cũng chỉ khoảng một triệu, Đại Địa võ giả lương năm thông thường là vài chục triệu. Vũ lực của võ giả trong nội bộ Liên minh Lam Nguyệt tác dụng kém xa so với trên Nguyên Sơ Tinh. "Tuy nhiên." "Loại con em phú hào này, bỏ ra cái giá lớn như vậy để vào võ đạo bản khoa, chưa chắc đã là vì tài nguyên tu luyện trong đại học võ đạo." Nghiêm Phúc nhìn rất thấu đáo. Điều đối phương muốn, xác suất lớn chính là nhân mạch. Nếu có thể kết giao với một nhóm võ giả cao cấp, Đại Địa võ giả tương lai... đối với loại gia đình như Vương Mặc là vô cùng có lợi. ... Mười hai giờ rưỡi. Ba người Phương Vũ, Vương Mặc, Hà Quý Dữ đã gặp nhau bên ngoài nhà ăn "Ký Tế viên". "Lão Hà, ta cứ tưởng ta đến đã chậm, ngươi còn chậm hơn ta." Vương Mặc nhiệt tình khoác vai Hà Quý Dữ, miệng nói tùy ý, thể hiện sự không hài lòng của mình. "Xin lỗi nhé, vừa rồi gọi điện cho vợ ta, bị chậm trễ thời gian." Hà Quý Dữ hơi cúi đầu nói. Tay Vương Mặc hơi khựng lại. "Lão Hà, từ bao giờ ngươi lại nói lời xin lỗi với ta vậy?" Vương Mặc không nhịn được hỏi. Phương Vũ nhìn Hà Quý Dữ, gần hai tháng không gặp, diện mạo đối phương thay đổi không lớn, nhưng trong mắt lại lộ ra một sự mệt mỏi có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Rõ ràng. Hai tháng này đối phương đã trải qua không ít chuyện, con người cũng thay đổi không nhỏ. "Đi thôi, vào phòng bao trước đã, vừa ăn vừa nói chuyện." Phương Vũ giải vây. "Được, ăn cơm trước." Vương Mặc cũng không truy vấn thêm, ba người đi thẳng lên tầng hai nhà ăn... tầng một là ăn tại chỗ, tầng hai là các phòng bao. Vừa định đi lên góc cầu thang. "Ơ, Phương Vũ học trưởng?" Một giọng nói êm tai vang lên, chỉ thấy trên cầu thang, một cô gái tóc ngắn mặc võ đạo phục màu đen, dung mạo xinh đẹp chủ động gọi. Bên cạnh nàng còn có một thanh niên vạm vỡ, diện mạo tuấn lãng. "Diệp Tri Âm?" Phương Vũ cũng nhận ra đối phương. "Diệp Tri Âm? Lão Phương, đây chính là học muội năm hai từng theo đuổi ngươi mà ngươi nhắc tới trước đây phải không, ồ đúng rồi, bây giờ sắp lên năm ba rồi." Vương Mặc toét miệng cười. "Lão Mặc." Phương Vũ khẽ nhíu mày. "Haha, xin lỗi, Diệp học muội, là ta lỡ lời rồi." Vương Mặc lập tức cười với cô gái tóc ngắn: "Chỉ là Phương Vũ trước đây từng nhắc tới ngươi vài lần, làm ta ghi nhớ, trong ngôi trường này, học muội có thể khiến tên cuồng tu luyện như hắn ghi nhớ được không có nhiều đâu." Hà Quý Dữ chỉ lẳng lặng đứng nhìn. "Tri Âm, bọn họ là?" Thanh niên vạm vỡ kia cuối cùng không nhịn được hỏi, ánh mắt nhìn về phía Phương Vũ rõ ràng mang theo một tia địch ý. "Một vị học trưởng quen biết trong hoạt động của trường trước đây." Diệp Tri Âm giải thích. "Ngươi là ai?" Vương Mặc nhướng mày. Hắn đối đãi với những người bạn như Phương Vũ, Hà Quý Dữ thì nhiệt tình, nhưng đối đãi với người ngoài thì không như vậy, nhất là khi đối phương đã lộ ra một tia dấu hiệu không thiện cảm. "Được rồi." "Lão Mặc, hai giờ chiều là công bố danh sách rồi." Phương Vũ đưa tay ngăn Vương Mặc lại, nói: "Chúng ta đi ăn cơm trước... Diệp Tri Âm, hẹn lúc khác có dịp lại chuyện trò nhé." "Vâng." Diệp Tri Âm vội vàng gật đầu, cũng nhận ra có chút không ổn, cùng thanh niên vạm vỡ kia đi thẳng xuống lầu. Trên lối đi cầu thang chỉ còn lại ba người Phương Vũ. "Lão Phương, ngươi ngăn ta làm gì?" Vương Mặc nhíu mày nói: "Ngươi không nhìn ra tên kia đang theo đuổi Diệp Tri Âm sao? Trước đây không phải ngươi có hứng thú với nàng sao? Ta thấy trông cũng không tệ." Vương Mặc tin chắc mình không nhìn lầm người. "Lúc đầu ta quả thực có cân nhắc qua." "Tuy nhiên, nàng không hợp với ta." Phương Vũ lắc đầu nói: "Người bạn đời ta muốn là một người có thể cùng ta leo lên đỉnh phong võ đạo, ít nhất cũng phải là người có thể thầm lặng ủng hộ ta đăng lâm đỉnh phong võ đạo." "Võ đạo là sự nghiệp của chúng ta." "Làm nam nhi, sự nghiệp là trên hết." "Cái ta muốn không phải là một người bạn gái lúc ta đang nỗ lực luyện đao lại nhắn tin bắt ta đi xem phim, đi dạo hồ với nàng." Phương Vũ cười nói, rõ ràng đây là chuyện từng xảy ra giữa hắn và Diệp Tri Âm. "Chúng ta đang ở giai đoạn tuổi bạc." "Bất kể là bạn gái hay vợ... nếu họ ảnh hưởng đến việc tu luyện võ đạo của chúng ta, điều đó có nghĩa là không phù hợp." "Không phù hợp thì đừng cưỡng cầu, cũng đừng quấy rầy nữa." Phương Vũ cười nói: "Đi thôi, ăn cơm."
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang