[Dịch] Tướng Dạ

Chương 119 : Đều là người khác khổ (Thượng)

Người đăng: buoiproo999

Ngày đăng: 02:57 06-01-2026

.
Hạ Hầu đi rồi, hắn ôm chiếc hộp đầy tro cốt đi về phía bờ Hô Lan Hải. Nơi đó có vô số thuộc hạ mạnh mẽ và trung thành đang nghênh đón hắn trở về, thế nhưng bóng lưng hắn lúc này lại cô độc đến thế, thậm chí có chút khòm xuống, không còn phong thái của một đại tướng quân bá đạo cử thế vô song nữa. Diệp Tô im lặng nhìn bóng lưng dần biến mất bên bờ hồ, biết rằng người này đã phế rồi —— nửa đời trước của vị danh tướng này luôn dao động giữa Tây Lăng Thần Điện và đế quốc Đại Đường, hắn đã hiến dâng sự trung thành tuyệt đối và những chiến công sắt máu cho cả hai bên, để rồi đổi lấy vinh quang và chỗ dựa vô thượng. Hôm nay, hắn đem tất cả những thứ đã phải trải qua ngàn đắng muôn cay, thậm chí là vô số tầng tâm kiếp mới đổi lấy được ấy vứt bỏ hết, muốn có được quyển Thiên Thư nhưng cuối cùng chỉ nhận lại một vốc tro cốt. Sau chuyện này, hắn chắc chắn sẽ phải chịu sự phản phệ mạnh mẽ từ cả Thần điện lẫn Đường Quốc, vậy nên hắn chắc chắn đã phế rồi. Từ bỏ một nhân vật quan trọng có vị thế cao trong đế quốc Đại Đường, nghĩ đến thôi chắc hẳn chưởng giáo Tây Lăng Thần Điện cho đến hai vị đại thần quan Thiên Dụ, Tài Quyết đều sẽ cảm thấy có chút nuối tiếc. Tuy nhiên Diệp Tô đến từ Tri Thủ Quan, hắn không quan tâm đến những cuộc tranh đấu nghiền ép chốn thế tục này, chỉ là vì chuyện này mà theo bản năng liếc nhìn thiếu nữ vẫn luôn im lặng nãy giờ. Hắn thấy bộ váy đỏ trên người thiếu nữ ấy lộn xộn, không đủ che thân. Hắn không hề lộ ra thần sắc lo lắng vì thương thế trên người nàng, ngược lại vì thấy thân thể thanh xuân thấp thoáng lộ ra mà khẽ cau mày. Vì cái nhíu mày của hắn, gương mặt xinh đẹp của Diệp Hồng Ngư càng trở nên tái nhợt. Từ khi Diệp Tô từ đỉnh tuyết hạ xuống, nàng vẫn luôn ngẩn ngơ nhìn hắn, dù là hộp sắt của Hạ Hầu hay đại sư huynh thư viện cũng không thể khiến ánh mắt nàng rời đi. Tuy nhiên Diệp Tô vẫn luôn không nhìn nàng, cho đến giờ phút này hắn cuối cùng mới nhìn nàng một cái, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự chán ghét. Sự thật này khiến nàng cảm thấy vô cùng thống khổ. Ninh Khuyết nhận thấy thần sắc của nàng có chút kỳ quái, nhìn theo ánh mắt cô thì thấy nam tử vác kiếm phiêu nhiên như quỷ như tiên kia, tưởng rằng đã đoán trúng chân tướng, bèn hạ thấp giọng hỏi: - Tình nhân cũ? Diệp Hồng Ngư chậm rãi quay đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt vô cảm, nói: - Ta sẽ giết ngươi. Ninh Khuyết lặng lẽ nhích nửa bước ra sau lưng đại sư huynh, đắc ý nói: - Hiện tại không ai giết được ta. Đường Tiểu Đường ở bên cạnh chen vào một câu: - Đừng nói bừa, đó là ca ca nàng. Ninh Khuyết lúc này mới biết mình hiểu lầm, bèn nhìn Diệp Hồng Ngư cười hối lỗi. Thiên Hạ Hành Tẩu Ma Tông Đường là đại ca của Đường Tiểu Đường, kẻ vác kiếm gỗ kia là đại ca của Diệp Hồng Ngư. Ninh Khuyết thầm nghĩ huynh muội nhà người ta đều là thiên tài tu đạo, Hạo Thiên đúng là chẳng công bằng chút nào. Rồi hắn chợt nhớ tới việc mình từng chân thành mong ước nữ nhân mà Trần Bì Bì thích sau này sẽ có một đại ca hung dữ nhất thiên hạ. Giờ nhìn lại, nếu Trần Bì Bì và Diệp Hồng Ngư thời thơ ấu không có nghiệt duyên gì, thì chẳng lẽ sau này lại có một đoạn câu chuyện với tiểu cô nương Ma Tông Đường Tiểu Đường này sao? Hắn còn đang mải nghĩ những chuyện viển vông vô nghĩa đó thì nghe thấy đại sư huynh nói: - Tiểu sư đệ, chúng ta đi thôi. Ninh Khuyết rất thích được gọi là tiểu sư đệ, tất nhiên không phải là bị Trần Bì Bì hay thất sư tỷ gọi, mà là được đại sư huynh hoặc nhị sư huynh gọi, bởi vì danh xưng này mang lại cho hắn cảm giác an toàn mà hắn thích nhất. Mình là tiểu sư đệ của thư viện, vậy nếu lỡ xảy ra chuyện, ví dụ như sắp bị nắm đấm lớn của Hạ Hầu nghiền thành thịt nhão, đại sư huynh hoặc nhị sư huynh chắc chắn sẽ ra tay giúp mình. Đây rõ ràng là chuyện sướng nhất trên đời, nên hắn đáp lời rất dứt khoát: - Ta biết rồi, đại sư huynh. Diệp Tô bỗng nhiên nhìn bọn họ nói: - Đại tiên sinh dường như không muốn nhìn thấy những người như chúng ta? Đại sư huynh lặng lẽ nhìn hắn một lúc lâu, rồi chậm rãi và nghiêm túc nói: - Là đệ tử thư viện, ta đương nhiên rất ghét đám đạo sĩ các ngươi. Tuy ta không sùng bái tiểu thúc như Quân Mạch, nhưng ta cũng rất ghét a. Diệp Tô hoàn toàn không ngờ vị thư sinh mang lại cảm giác sạch sẽ, ôn hòa đến cực điểm này lại có thể thẳng thừng nói ra lời chán ghét Đạo Môn như vậy, hắn không khỏi im lặng hồi lâu, rồi hơi cúi mình hành lễ nói: - Cảm tạ đại tiên sinh những năm qua đã chăm sóc cho tiểu sư đệ. Đại sư huynh lắc đầu, không nhận lời cảm ơn đó, chỉ tay vào Ninh Khuyết bên cạnh nói: - Đây mới là tiểu sư đệ của ta. Còn về phần Bì Bì thì ngươi không cần khách sáo, vì hắn là sư đệ của ta, nên không phải là sư đệ của ngươi. Đường bỗng nhiên hành lễ rất nghiêm túc với huynh, nói: - Sau này xin phó thác cho đại tiên sinh. Diệp Tô khẽ cau mày, không hiểu lời này có ý gì. Chẳng lẽ tàn dư Ma Tông đã suy tàn đến mức này rồi mà vẫn chưa từ bỏ ý định, lại muốn có quan hệ gì đó với thư viện Trường An sao? Đường Tiểu Đường nhìn Ninh Khuyết, dùng giọng trẻ con nói: - Ninh Khuyết, sau này ta sẽ đến tìm ngươi chơi nhé. Con sói nhỏ trắng như tuyết thò đầu ra từ lồng ngực thiếu nữ Ma Tông, nhìn chằm chằm Ninh Khuyết phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, ý đại khái là nếu ngươi dám mời, ta nhất định sẽ gặm ngươi thành một khúc xương khô. Đại sư huynh kinh ngạc nhìn Ninh Khuyết một cái. Ninh Khuyết vô tội xòe hai tay ra, biểu thị mình và tiểu cô nương Ma Tông kia hoàn toàn thanh bạch. Đại sư huynh không nói thêm gì nữa, buộc chặt cái gáo nước bên hông lại, đi ra ngoài. Ninh Khuyết buộc chặt hành lý sau lưng, đi theo bóng dáng hắn. Thế nhưng mới đi được vài bước liền nhảy chân sáo chạy ngược trở lại, chạy đến trước mặt Mạc Sơn Sơn, cười híp mắt nói: - Cùng đi có được không? Khuôn mặt tròn nhỏ của Mạc Sơn Sơn hơi đỏ lên, nàng không để lại dấu vết mà gật đầu một cái. ... Bóng lưng ba người biến mất dưới ánh nắng mùa đông của vùng hoang nguyên. Bên bờ hồ Hô Lan Hải một mảnh tĩnh lặng. Đường nhìn về phía xa nói: - Hắn xếp thứ nhất ở thư viện, chưa bao giờ ra tay, cũng không ai dám ra tay với hắn. Ta cũng luôn cho rằng giữa mình và hắn có khoảng cách, nhưng ngộ nhỡ hắn không giỏi chiến đấu thì sao? Đáng tiếc là chưa từng có ai dám thử. Diệp Tô cũng nhìn về hướng đó, nói: - Ta thử rồi. Đường khẽ cau mày, dường như không ngờ tới đáp án này, quay sang nhìn hắn hỏi: - Kết quả? Diệp Tô bình thản nói: - Ta đã ra tay, hắn thì không. Một mô tả rất đơn giản, một kết quả rất rõ ràng, và thế là Đường lại trầm mặc. Diệp Tô nhìn sang Diệp Hồng Ngư, nói: - Hai năm nay ngươi không tệ, lúc ngươi phá cảnh trên vách tuyết ta đã thấy rồi. Chẳng qua có một số chuyện chấp niệm quá sâu, đối với ngươi không phải chuyện tốt. Nói xong câu đó, hắn chuẩn bị rời đi. Diệp Hồng Ngư không ngờ lại nghe được lời nhận xét ấm áp như vậy. Dù tông giọng của Diệp Tô lạnh nhạt và bình thản đến cực điểm, nhưng với nàng, hai chữ "không tệ" chính là điều ấm áp nhất. Nhìn bóng lưng huynh trưởng, nàng buồn bã gọi: - Ca... Diệp Tô không quay đầu lại, nói: - Bao giờ Bì Bì quay lại quan, ngươi lại gọi ta là ca. Nhìn bóng lưng cô độc ấy dần xa, Diệp Hồng Ngư bỗng nhận ra, không phải nàng không đuổi kịp bước chân của huynh trưởng, mà là huynh trưởng chưa bao giờ nghĩ đến việc để nàng đứng cạnh vai hắn. Chẳng lẽ người kia thực sự quan trọng đến thế sao? Đường Tiểu Đường đứng bên cạnh nhìn nàng, đồng tình nói: - Dù cái bà nương ngươi đôi khi rất đáng ghét, nhất là lúc đánh nhau, nhưng bị ca ca ruột bỏ mặc thế này, thực là đáng thương. Mặt Diệp Hồng Ngư lạnh như băng, không thèm để ý đến nàng. Đường Tiểu Đường dù sao tuổi còn nhỏ, đôi mắt ngây thơ tò mò hỏi tới tấp: - Bì Bì là đệ đệ ngươi à? Nếu không sao ca ca ngươi lại vì hắn mà giận ngươi dữ vậy? Còn nữa, ngươi đã bắt nạt cái tên đó thế nào? Diệp Hồng Ngư mệt mỏi nói: - Tên đó chính là cái tên béo chết tiệt mà Ninh Khuyết nhắc tới trong sơn cốc. Đường Tiểu Đường kinh ngạc dùng bàn tay nhỏ che miệng, nhưng lại che nhầm vào cái đuôi thú, nói: - Một thiên tài tu hành đến Tri Mệnh mà lại bị ngươi bắt nạt đến mức trốn khỏi nhà, ngươi thật lợi hại. Diệp Hồng Ngư không biết phải đáp lại lời khen ngợi này thế nào. Nếu biết những trò bắt nạt hồi nhỏ và những ý nghĩ u ám ẩn giấu đó cuối cùng dẫn đến sự lạnh nhạt không nhìn mặt của đại ca, nàng tuyệt đối sẽ không làm vậy. Đường nhìn nàng, bỗng nhiên lên tiếng: - Đừng cố học theo huynh trưởng ngươi, dù ngươi có đủ tư cách đứng cạnh vai hắn, cũng sẽ biến thành một xác sống không mùi vị giống hắn thôi. Diệp Hồng Ngư khinh miệt trào phúng: - Vượt tử quan ngộ sinh sát, loại tàn dư Ma Tông như ngươi làm sao hiểu được đạo pháp bậc này. Đường mặt không cảm xúc nói: - Nhưng ta hiểu rằng hắn bỏ ngươi lại đây, ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào. Đạo Ma không đội trời chung, Diệp Hồng Ngư là đại ti tọa Tài Quyết Ti của Tây Lăng Thần Điện, Đường không có lý do gì để không ra tay. Thế nhưng không hiểu vì sao, có lẽ chỉ vì trong mắt hắn, thiếu nữ đang nhìn theo bóng lưng Diệp Tô rời đi kia chỉ là một muội muội nhỏ đáng thương vừa mất đi huynh trưởng, nên hắn chỉ im lặng đưa muội muội mình rời đi. Diệp Hồng Ngư đứng cô độc tại chỗ, nhung nhớ bóng hình cô độc của đại ca, một lát sau cũng cất bước rời đi, chậm rãi tiến về phía đoàn hộ giáo kỵ binh thần điện bên bờ hồ Hô Lan Hải xa xa. Dưới chân núi lúc trước vốn vô cùng túc sát và căng thẳng, giờ đã không còn bóng người. Người trên thế gian vì quyển Thiên Thư kia mà đến, cuối cùng lại chẳng được gì, chỉ thấy một hộp tro cốt của tiền nhân. Ánh mặt trời mùa đông nhàn nhạt chiếu rọi vùng hoang nguyên lạnh giá, bị cơn gió lạnh trên hồ thổi qua, ánh sáng càng trở nên hiu hắt, khiến người nhìn vào sinh lòng cảm giác ngơ ngẩn vô định. ... Ly biệt luôn là đắng cay, nhưng Ninh Khuyết không cảm nhận được điều đó, bởi vì lúc này hắn đang cùng đại sư huynh ngồi nướng lửa cạnh một rừng dương khô héo. Dưới đống lửa có vùi mấy củ khoai khô đào được dưới đất, thoang thoảng đã có mùi thơm. Xoay quanh đó là tiếng ngựa hí, âm thanh nghe vô cùng phấn khích và vui vẻ. Ninh Khuyết nhìn theo tiếng động, thấy bên con suối bán ôn chưa đông cứng hoàn toàn, con ngựa đen lớn đang như một kẻ điên không ngừng lắc đầu vung vẩy trong nước suối. Mạc Sơn Sơn đang tắm rửa cho hắc mã, bị nó quậy phá như vậy làm cho cả đầu lẫn mặt đều ướt sũng. Tuy nhiên rõ ràng lời nàng nói bên ngoài lều vương đình lúc trước không hoàn toàn là giả, nàng thực sự khá thích con hắc mã của Ninh Khuyết, nên không hề tức giận, ngược lại còn cười khanh khách, lộ ra dáng vẻ thiếu nữ ngây ngô hiếm thấy. - Đại sư huynh, ngươi thực sự khiến ta bội phục sát đất. Hoang nguyên rộng lớn thế này mà ngươi lại tìm được cái thứ ngốc nghếch này, còn đuổi nó từ phương bắc về tận đây, sao nó lại chịu nghe lời ngươi thế? Ninh Khuyết nhìn thư sinh bên đống lửa, trong mắt không giấu nổi sự khiếp sợ và kính nể. Đại sư huynh cầm một khúc củi lớn, thong thả cời đống lửa, ôn hòa giải thích: - Lão sư có nuôi một con trâu già, ta thường xuyên giao tiếp với nó, nên chắc là bọn chúng thấy ta khá đáng tin? Nói mới nhớ, tiểu sư đệ, con ngựa đen này của đệ không tệ, sau này nếu con trâu già kia về hậu sơn nghỉ hưu, nó có lẽ có thể thay trâu kéo xe cho lão sư. Ninh Khuyết gãi đầu, bỗng nhiên hỏi: - Đại sư huynh, ngươi là một người rất phi thường. Hai người chúng ta vừa gặp lúc nãy dù không phi thường bằng ngươi nhưng cũng là những nhân vật rất ghê gớm, cho nên có một vấn đề ta mãi không nghĩ thông. Đại sư huynh ngẩng đầu nhìn hắn, tò mò hỏi: - Vấn đề gì? - Những người như truyền nhân Tri Thủ Quan Diệp Tô, sao lại có thể tin tưởng một cách cứng nhắc rằng trong cái hộp sắt đó là Thiên Thư quyển chữ Minh? Đường là truyền nhân Ma Tông, tại sao ngay cả hắn cũng tin? Nếu nói những người như họ đều khẳng định Thiên Thư chắc chắn sẽ xuất thế ở đây, vậy tại sao không một ai tìm thấy? Ninh Khuyết nhìn đại sư huynh, nghiêm túc hỏi: - Quyển Thiên Thư đó rốt cuộc đang ở đâu? ----------oOo----------
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang