Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian
Chương 815 : Câu chuyện chưa kể (7)
Người đăng: ksama
Ngày đăng: 20:08 10-03-2026
.
Con thuyền nhỏ có tải trọng ba người xé nước lao đi dữ dội, với hàng loạt buff từ một hoa tiêu chuyên nghiệp.
「Auyen Lockrove đã thi triển Fair Winds.」
「Auyen Lockrove đã thi triển Trade Route.」
「Auyen Lockrove đã thi triển Ghost Ship.」
Chỉ xét riêng về tốc độ, nó cũng không khác mấy so với tàu chính của Clan chúng tôi, một con tàu có thể chở toàn bộ thành viên.
Vùuuuuuu—!!
Nhưng trên thực tế, tốc độ mà tôi cảm nhận được từ thứ này nhanh gấp nhiều lần. Ừ thì... đó là bởi vì...
RẦM—! ÀO—! RẦM—!
Có lẽ là vì con tàu quá nhỏ, độ xốc khi di chuyển bằng nó thật sự rất khủng khiếp. Không chỉ rung lắc khi đâm vào sóng, con tàu còn nhảy bật lên không trung như cá heo.
Tôi dám chắc rằng nếu Aynar, người từng tuyên bố mình đã vượt qua chứng say sóng, ngồi lên thứ này, thì chưa đến một phút là cô ấy sẽ nôn sạch mọi thứ trong bụng.
Giống như tôi bây giờ.
“Ư... Ụeeeeeeegh!!!!”
Chết tiệt thật, người Barbarian thật yếu ớt khi ở trên biển.
“... Tôi có nên giảm tốc độ không?”
“K-Không...... Dù thế nào cũng đừng giảm tốc độ.”
“......”
Sao Auyen có thể bình thản đến thế được nhỉ? Ngay cả khi không phải Barbarian, người bình thường cũng phải say sóng khi ngồi lên thứ này chứ?
Làm hoa tiêu đâu có nghĩa là có kỹ năng hay chỉ số nào đó chống lại việc say sóng đâu...
“Ụeeeeeeegh!!!!”
“...C-Cố thêm chút nữa thôi! Chúng ta gần tới rồi!”
Gần tới rồi à...
Tôi cảm giác mình đã nghe câu đó không dưới mười lần rồi. Lúc đầu, câu nói ấy còn cho tôi chút động lực, nhưng bây giờ nó chỉ mang lại sự tuyệt vọng.
Ừ, vậy nên...
‘Suy nghĩ đi.’
Giống như ngày đầu tiên khi tôi bò trên sàn Hang Pha lê sau khi đạp dính bẫy goblin. Nếu tôi tập trung nghĩ về chuyện khác, thì cuối cùng khoảng thời thống khổ cũng sẽ qua.
Nhưng cơn say sóng khiến tôi khó mà suy nghĩ rõ ràng.
Arta máy móc và Arta con người.
Quá khứ, hiện tại và tương lai.
Dự án Mê cung.
Đế quốc và Vương quốc.
Hiện tượng Sụp đổ Chiều không gian.
Những mảnh thông tin khác nhau thu thập được trong chuyến thám hiểm này xoáy tròn trong đầu tôi như một món sinh tố dị hợm, rối tung lên.
Đó là cảm giác như sắp hiểu được nhưng lại không hiểu gì cả.
Dù vậy, tôi có linh cảm rằng nếu xâu chuỗi được những thông tin này, mọi câu trả lời sẽ hiện ra.
‘Những lời cuối cùng mà anh ta định nói cứ khiến mình bận tâm...’
Ngay cả khi đầu tôi như sắp nổ tung vì độ phức tạp của mọi thứ, lời nói và biểu cảm của Arta vẫn liên tục hiện lên trong tâm trí.
[Hãy nhớ lấy. Những chiều không gian bình thường không thể bị xâm nhập bởi sinh vật từ chiều không gian khác.]
[Cách duy nhất để sinh vật từ chiều không gian khác xâm nhập là—.]
Có vẻ như anh ta sắp nói ra điều gì đó cực kỳ quan trọng, và việc không nghe được hết câu thật sự khiến tôi phát điên.
Đây đúng là cách hoàn hảo để khiến người ta tức giận.
‘Đủ rồi.’
Tôi cưỡng ép bẻ hướng dòng suy nghĩ đang chạy loạn như con ngựa tuột cương. Dù sao thì đó cũng không phải điều quan trọng nhất lúc này.
‘Sự Sụp đổ Chiều không gian...’
Ưu tiên trước mắt là tìm cách vượt qua thảm họa sắp xảy ra này.
‘Amelia nói rằng Layer Lord của Tầng Sáu đã được triệu hồi...’
Làm ơn, tôi chỉ mong những người đã triệu hồi nó sẽ có thể giải quyết mọi trước khi sự sụp đổ xảy ra. Nếu không, con quái vật đó sẽ trở thành một biến số khủng khiếp.
‘Có phải mình nên tranh thủ rời khỏi bản đồ này để tìm một pháp sư có thể dùng [Dimension Gate] thay vì quay lại đây không?’
Ý nghĩ đó thoáng qua đầu tôi, nhưng tôi quyết định không nghĩ quá nhiều về nó.
Trong biển cả rộng lớn của Tầng Sáu, việc tìm một pháp sư có thể dùng Dimension Gate trong nửa ngày gần như là không thể.
‘Arta.’
Tôi không thể gạt đi cảm giác rằng có một bí mật cực kỳ quan trọng ẩn trong câu chuyện của người này. Vì vậy, trước khi rời đi, tôi phải tìm ra nó bằng mọi cách—
“Thuyền trưởng, chúng ta đến rồi......!”
Phù, cuối cùng cũng tới nơi.
“Ừ, vất vả cho anh rồi… Ụeeeeeegh—!!”
Tôi đã hoàn toàn kiệt sức.
*****
「Bạn đã tiến vào một khu vực đặc biệt.」
「Hiệu ứng khu vực – Căn cứ bí mật của Arta được áp dụng.」
「Mọi hành động thù địch đều bị cấm trong khu vực này.」
*****
Các đường ống và tay nắm cửa hầm phủ kín các bức tường. Đây chính là Căn cứ Bí mật của Arta, nơi các mạch ma lực giống như dây điện được bố trí khắp mọi nơi.
[“......”]
Tuy nhiên, dù tôi đã bước vào căn cứ, không có giọng nói nào vang lên.
Vì vậy...
“Artaaaaa......!”
Tập trung sức lực vào bụng, tôi gào to hết sức, và chẳng bao lâu sau, một giọng đáp lại có phần hoảng hốt vang lên.
[“Hả? À...! Cuối cùng anh cũng đến rồi! Do thiết bị gặp trục trặc nên tôi không thể nhìn thấy cảnh anh chiến đấu với Quái thú, nhưng khi tín hiệu sinh mạng của nó biến mất, tôi biết anh đã đánh bại nó…!”]
“Sao anh không gặp mặt trực tiếp tôi mà cảm ơn?”
[“À, vâng, như vậy cũng hợp lý... Nhưng bây giờ tôi cần nhanh chóng khôi phục phòng thí nghiệm—”]
“Chuyện đó để sau đi, ra đây trước đã. Tôi có chuyện quan trọng cần nói.”
[“Anh đang nói gì vậy...? Có chuyện gì quan trọng hơn việc khôi phục phòng thí nghiệm chứ? Cậu quên rồi sao? Chỉ khi khôi phục nơi này thì chúng ta mới ngăn được ngày tận thế—”]
Tên này bị gì vậy?
Tôi lấy ra một trong những sản phẩm phụ mà mình thu được sau khi giết Quái thú Cổ đại và giơ lên cho anh ta nhìn rõ.
“Không có thứ này, việc khôi phục phòng thí nghiệm cũng vô nghĩa thôi, đúng không?”
[“...Anh đang đe dọa tôi sao?”]
“Không phải đe dọa, chỉ là thuyết phục thôi. Vậy nên tại sao anh không tạm thời bỏ phòng thí nghiệm sang một bên và nói chuyện với tôi?”
[“...Được rồi. Nói đi. Có chuyện gì gấp đến mức anh phải hành xử như vậy?”]
“Ở thời điểm này, tốt hơn hết là chúng ta nên nói chuyện trực tiếp.”
[“...Điều đó có chút khó khăn.”]
“Tại sao? Vì anh không phải là con người à?”
Sau một khoảng lặng ngắn, giọng nói từ loa vang lên.
[“...Anh biết về tôi sao?”]
Ừ, tất nhiên là tôi biết.
Tôi đã gặp anh ta vài lần trong game.
Nếu tiến triển theo cốt truyện bình thường, từ đây Arta sẽ yêu cầu sản phẩm phụ từ Quái thú Cổ đại, và khi đó người chơi phải chọn một trong hai lựa chọn.
1. Đưa nó cho anh ta.
2. Không đưa.
Nếu chọn 1, bạn sẽ giao nộp vật phẩm nhiệm vụ, nhận phần thưởng, và cốt truyện kết thúc ở đó. Nếu cố nói chuyện thêm, anh ta sẽ chỉ lặp lại những câu như:
“Tôi đang làm việc, đừng làm phiền.”
“Tôi sẽ tự xử lý, nên hãy rời đi.”
Sau đó, khi hiệu ứng Doom buộc bạn rời khỏi căn cứ, lối vào sẽ đóng lại vĩnh viễn.
Nói đơn giản, nếu chọn hợp tác thì cốt truyện kết thúc ngay tại đây.
‘Nhưng thật ra, ngay cả khi chọn phương án 2 thì cốt truyện cũng chẳng tiến triển gì thêm.’
Nếu không đưa, Arta trong hình dạng quái vật máy móc sẽ xuất hiện và trận chiến bắt đầu. Độ khó của cuộc chiến sẽ ngang với việc đối đấu Layer Lord Tầng Chín.
Tất nhiên, trong lần đầu thử nghiệm, nhân vật của tôi bị tiêu diệt ngay lập tức.
Quái vật Máy móc Arta khó hơn nhiều so với Sniktura hay Ancient Beast, và cuối cùng tôi chỉ đánh bại được nó khi quay lại Tầng 6 với một đội hình đủ để khám phá Tầng 10.
Ngay cả với sức mạnh như vậy, tôi cũng phải thử hàng chục lần.
‘Vấn đề là... dù đánh bại nó, phần thưởng cũng chẳng đáng bao nhiêu.’
Phần thưởng chỉ là một vật phẩm có tên Trái tim của Quái vật Máy móc.
Thứ này có thể dùng làm elixir để tăng mạnh chỉ số hoặc một nguyên liệu ma pháp cấp cao, giá trị ngang với Long Tâm.
Nhưng...
‘Nó không xứng đáng với phần thưởng dành cho một kẻ địch mạnh ngang Layer Lord Tầng 9.’
Vì vậy sau khi tiêu diệt nó lần đầu, tôi đào sâu cốt truyện để tìm xem có cách sử dụng trái tim đúng cách hay không.
Và nhờ vậy, tôi đã phát hiện ra vài điều.
[“Trả lời nhanh đi, anh đã biết những gì về tôi?”]
“Ít nhất tôi biết rằng anh sẽ không dùng thứ này để ngăn Ngày tận thế.”
Tôi cố tình thả ra một gợi ý mơ hồ, và anh ta cắn câu ngay lập tức.
[“Có lẽ nào... anh là một Kẻ hành hương?”]
Kẻ hành hương.
Theo nghĩa trong từ điển lịch sử, đó là những kẻ đã phản bội loài người đã đứng về phía Phù thủy.
Thực ra, trong lần đầu tiên chúng tôi đến Đảo Arta, anh ta cũng đã hỏi một câu tương tự
[Các ngươi là ai? Các người là những Kẻ hành hương sao?]
Theo kinh nghiệm của những lần trước, tôi đã trả lời không. Nếu chọn có, tôi sẽ không thể kích hoạt ohaanf cốt truyện tiếp theo.
‘Nhưng tại sao anh ta cứ hỏi về Kẻ hành hương?’
Dù nghi ngờ trong lòng, tôi không biểu lộ ra ngoài. Nếu tôi hỏi lại, đó sẽ trở thành câu trả lời khẳng định. Vì vậy, tôi sẽ tạm gác thắc mắc đó sang một bên.
“Hay là chúng ta gặp trực tiếp rồi nói chuyện?”
[“......”]
“Tôi thực sự chỉ muốn nói chuyện. Sau khi nói xong, tôi sẽ đưa thứ này cho anh.”
Nói cách khác, đó là một lời uy hiếp. Nếu anh ta từ chối, tôi sẽ không giao vật phẩm này ra.
May mắn là Arta hiểu được ý đó.
[“Được rồi...”]
Cùng với câu trả lời trầm hơn, một cánh cửa mở ra.
Creeeeeak—!
Trong khi nhiều cánh cửa khác luôn mở đóng liên tục do các thiết bị điều khiển trong phòng thí nghiệm bị phá hỏng, cánh cửa này chưa từng mở ra lần nào.
Rồi khi cánh cửa mở ra, một bóng dáng nặng nề xuất hiện.
Clang. Clang.
Những âm thanh kim loại vang lên, thứ mà cơ thể con người không đời nào có thể phát ra.
[“Tôi đã ra theo điều kiện của anh. Nói đi. Anh muốn gì từ tôi?”]
*****
Với chiều cao 190 cm, hình dạng của Arta máy móc giống như một robot hình người trong phim khoa học viễn tưởng.
Nhưng thiết kế của anh ta có một điểm rất kỳ quái.
‘... Được nhìn tận mắt, thứ này đúng thật là trông rất xấu xí.’
Tay, chân và thân thể hoàn toàn không có gì che chắn, lộ ra khung kim loại và dây cáp bên trong. Tuy nhiên, khuôn mặt lại không khác gì một con người bình thường, trông như thể cái đầu của anh ta đã bị cắt ra và cố định trên cơ thể kim loại đó.
‘Tại sao chỉ có mặt là mặt người thật chứ?’
Tôi thật sự không hiểu logic trong quá trình thiết kế, nhưng dù sao điều quan trọng là khuôn mặt trên đó giống hệt với người đàn ông tên Arta mà tôi vừa gặp.
Nói cách khác, Arta trong căn cứ bí mật và nhà nghiên cứu Arta đúng là cùng một người.
[“...Nói nhanh đi.”]
Chúng tôi cuối cùng cũng đối mặt trực tiếp, nhưng giọng nói cơ khí của anh ta vẫn giống như phát ra từ loa treo tường chứ không phải từ cơ thể gục.
[“Anh không giống với người sống sót của Đế quốc đã sụp đổ. Rốt cuộc anh là ai?”]
“Anh nghĩ tôi là ai?”
[“......Tôi sẽ không trả lời.”]
“Vậy thì tôi cũng khó lòng tự nguyện đưa thứ này nhỉ? Chẳng phải anh ra đây là để nói chuyện sao?”
Arta nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi đồng tử hơi đỏ, giống ống kính camera, tạo cảm giác rùng rợn.
Như thể chip trong đầu anh ta đang tính toán xác suất thành công của phương án nào cao hơn: cướp bằng vũ lực hay nói chuyện với tôi
[“Dữ liệu không đủ. Nếu anh không tự nói ra, mọi suy đoán về sự tồn tại của anh chỉ là giả thuyết.”]
“Dù vậy, nếu phải chọn một giả thuyết có khả năng nhất thì sao?”
[“Kẻ hành hương... nhưng vẫn thiếu bằng chứng. Nói đi, anh là ai?”]
Trước câu hỏi lặp lại đó, tôi nhún vai.
“Việc tôi có phải Kẻ hành hương hay không không quan trọng,...”
Tôi đã chuẩn bị sẵn câu này trước lúc ở trên thuyền. Một câu nói không chỉ có thể khơi gợi sự tò mò mà còn có thể giúp tôi dành lấy thiện cảm của người máy trước mặt.
“Trưởng nhóm nghiên cứu Arta của Trung tâm Nghiên cứu Kỹ thuật Ma pháp số 1 của Đế quốc.”
[“......?”]
“Tôi đã được chính anh của quá khứ gửi tới đây.”
[“......!!”]
Nếu anh ta vẫn còn có thể suy nghĩ như con người...
Không, ngay cả khi là máy móc, anh ta cũng sẽ không thể làm ngơ trước câu nói này.
.
Bình luận truyện