Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian

Chương 800 : Cấp một (2)

Người đăng: ksama

Ngày đăng: 22:16 21-02-2026

.
Khoảnh khắc chúng tôi bước vào cổng dịch chuyển, tầm nhìn lại chớp lên một lần nữa và một không gian mới hiện ra. “Chỗ này là…?” “Cái gì thế này? Yên tĩnh quá.” Có lẽ họ đã chuẩn bị cho cảnh tượng quái vật bò lúc nhúc khắp nơi, nên bầu không khí yên ả ngoài dự đoán khiến các thành viên trong đội nghiêng đầu khó hiểu. Ừ thì cũng phải thôi. So với Đảo Đầu Lâu đầy xương trắng, hay khu vực trước đó nơi dung nham phun trào như thể tận thế khắp hòn đảo, thì nơi này chỉ đơn giản là hơi tối một chút. Không gian yên tĩnh, và trước mắt không có bất cứ thứ gì trông có vẻ đe dọa. “Thật là một nơi kỳ lạ. Trông giống như một cơ sở nghiên cứu.” Sự xa lạ và căng thẳng trước không gian chưa biết chỉ kéo dài trong chốc lát, Raven đảo mắt quan sát xung quanh, để lộ sự tò mò của một học giả. Không biết cô gái trước đó còn nói về chuyện báo thù cho sư phụ đã đi đâu mất rồi. Con người đúng là chẳng dễ thay đổi. Mà đó cũng không phải chuyện xấu. Thành thật mà nói, tôi ước gì cô ấy có thể quên chuyện báo thù đi và sống với điều mình yêu thích, dù cho chính tôi, người đang đè nén ngọn lửa thù hận trong lòng, cũng chẳng có tư cách nói vậy. Keng keng… Mỗi bước chân của chúng tôi vang vọng khắp không gian được lát bằng những tấm kim loại. Những bức tường xung quanh xếp đầy các ống kim loại, tay nắm cửa và những sợi cáp dày trông như mạch ma pháp. Cảm giác như chúng tôi vừa bước vào một chiếc tàu ngầm khổng lồ hay một boong-ke. “Ồ! Không hiểu sao tôi rất muốn vặn cái này—” “Không! Aynar! Đừng chạm vào bất cứ thứ gì!” “T-Tôi có chạm đâu! Tôi chỉ nghĩ thôi mà!!” Bất chấp lời thanh minh của Aynar, tôi chỉ vội vàng rảo bước tiến về phía trước. Dù sao thì thời gian vẫn đang trôi. ‘Chắc cũng sắp đến lúc thứ đó lên tiếng rồi…’ Khi tôi chậm rãi bước về phía trung tâm, đúng như dự đoán, một giọng nói vang lên. [Các ngươi là ai? Là những kẻ hành hương sao?] Giọng nói lẫn tạp âm, như phát ra từ một chiếc loa. “…!” Hầu hết mọi người theo bản năng rút vũ khí và quan sát xung quanh. Đương nhiên rồi. Ở đây chỉ có hai người có thể hiểu được những lời đó. “Cổ ngữ sao…?” Người thứ nhất là Raven, người đã khổ công học tập và có thể hiểu được một phần ngôn ngữ cổ đại. Và… [Xin chào, Arta.] Người thứ hai là tôi, kẻ chưa từng học qua nhưng lại có thể nói nó như người bản xứ. […Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta. Các ngươi là ai? Là những kẻ hành hương sao?] Tôi bật cười trước câu hỏi ấy. Ngay cả trong game, đảo Arta cũng là một chương cực kỳ thú vị. Arta là NPC duy nhất bạn có thể gặp trong Mê Cung, dù nếu biết được sự thật rồi thì việc có nên gọi nó là NPC cũng nên đặt một dấu chấm hỏi. Dù sao thì, nó là một trường hợp rất đặc biệt, một thực thể có ý thức, có thể giao tiếp và nhận nhiệm vụ từ nó. Và quá trình đó cũng diễn ra một cách rất độc đáo… “Bjorn! Là kẻ địch à? Chỉ cần nói một tiếng thôi! Tôi sẽ đập nát nó!” “Bình tĩnh đi Aynar. Dù sao cô cũng không làm được đâu.” “Vô ích…? K-Khoan đã, là ma sao?! Đừng lo! B-Bây giờ tôi có thể đánh được ma rồi!” “Thật à? Vậy thì thử đập cánh cửa kia bằng vũ khí xem.” “… Hả?” Aynar ngơ ngác trước chỉ thị của tôi nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Tuy nhiên… “Ơ…?” Aynar đứng khựng lại, cây thương trên tay dừng lại giữa không trung, như thể có thứ gì đó vô hình đã ngăn cản hành động của cô ấy lại. “C-Cái gì thế này?! Tôi không cử động được…! Cứu tôi với!” “Đừng lo. Chỉ cần buông bỏ địch ý là được.” Khi còn ngồi trước màn hình, quy tắc này được biểu hiện bằng cách vô hiệu hóa tất cả các nút lệnh tấn công. Thì ra nếu áp vào thực tế thì cảm giác sẽ như thế này. Đúng như tôi dự đoán, sau khi từ bỏ ý định tấn công, Aynar lập tức trở lại bình thường. “Khục…! Vừa rồi là cái quái gì vậy?!” Nói đơn giản thì đó là một loại hiệu ứng khu vực. Nơi này là một trong những Mảnh ghép Ẩn độc đáo nhất. 「Nhân vật của bạn đã tiến vào khu vực đặc biệt.」 「Hiệu ứng khu vực – Căn cứ bí mật của Arta được kích hoạt.」 「Mọi hành vi thù địch đều bị ngăn cấm trong phạm vi này.」 Không ai có thể chiến đấu ở đây, vì vậy, để vượt qua khu vực này, chúng tôi cần thứ khác ngoài vũ lực. […Các ngươi đang bàn bạc điều gì? Mau trả lời câu hỏi của ta. Nếu không ta sẽ lập tức trục xuất các ngươi.] Chiến lược ở đây là đối thoại. Ở trong game, khi nói chuyện với tên này sẽ xuất hiện các lựa chọn hội thoại, và chỉ khi bạn chọn đúng tất cả mới nhận được nhiệm vụ. Tất nhiên, ngay cả lúc đó toàn bộ cuộc đối thoại cũng diễn ra bằng ngôn ngữ cổ đại. Vì không hiểu nội dung ở phía trên, tôi nhớ mình đã phải thử hơn cả trăm lần chỉ để nhận được nhiệm vụ… Cũng có nghĩa là sau từng ấy thất bại, việc nhận nhiệm vụ bây giờ chỉ như trở bàn tay. [Chúng ta không phải kẻ hành hương.] Nói mình là kẻ hành hương là câu trả lời sai. Nếu chọn phương án đó, một chuỗi kiểm chứng sẽ bắt đầu và người chơi không bao giờ vượt qua được. Vấn đề là… […Nhưng làm sao ngươi biết tên ta?] À, cái tên… [Đó là…] Tôi chần chừ, không biết phải giải thích thế nào. Tch, chỉ vì vui mừng khi gặp lại nên tôi đã buột miệng nói ra cái tên đó. Có phải sai lầm rồi không? Trong game, gã này chỉ nói những câu thoại có sẵn và tôi cũng chỉ chọn những lựa chọn có sẵn, nên tôi không nghĩ xa đến vậy. Nhưng thì sao chứ? Tiếc thay, tôi chưa từng sống một cuộc đời suôn sẻ đến mức phải hoảng loạn vì một biến số như thế này. [Chúng tôi là những kẻ sống sót của đế quốc đã sụp đổ.] Một câu nói mà bạn chỉ có thể nói nếu biết rõ cốt truyện. Thứ tự có hơi thay đổi một chút, nhưng dù sao đó cũng là lựa chọn phải đưa ra khi được hỏi về thân phận để nhận nhiệm vụ. [Chúng tôi đến đây để ngăn chặn ngày tận thế, vậy nên đương nhiên chúng tôi biết đến sự tồn tại của anh.] [Ta hiểu… những kẻ sống sót của đế quốc đã sụp đổ… Phải rồi, các ngươi hẳn cũng không muốn thế giới này đi về hướng diệt vong.] [Dĩ nhiên là không. Có điều gì chúng tôi có thể giúp không?] [Hmm… Ta không nghĩ các ngươi có thể làm được gì. Ta tôn trọng ý chí cứu thế giới của các ngươi, nhưng nếu thực sự muốn giúp, hãy rời khỏi nơi này. Ta đang thử nhiều phương pháp khác nhau để tự mình giải quyết.] Hử…? Sao hắn lại bảo chúng tôi cứ thế rời đi? Chẳng lẽ tôi đã làm sai gì ngay từ đầu? Mà thôi, đây cũng không phải lần đầu hiện thực khác với game, xem ra tôi phải tự mình ứng biến kể từ đây. Nghĩ vậy, tôi nhanh chóng tiếp lời. [Arta, chúng tôi biết cách ngăn chặn ngày tận thế.] Một câu mà theo cốt truyện, hắn tuyệt đối sẽ không thể bỏ qua. […Ha ha, các ngươi sao?] Nhưng thay vào đó, hắn cười. Một tiếng cười chế giễu thật sự. Lại là “bản vá hiện thực” sao? Tên này trong game đâu có khó ưa thế này. Thực tế thì một khi xác nhận thân phận, hắn sẽ đánh giá năng lực của chúng tôi, nếu thấy hữu dụng thì sẽ giao nhiệm vụ và tìm cách lợi dụng chúng tôi. Haizz… Tôi thực sự đã sai ngay từ bước đầu tiên. Mà thôi, tôi đã biết toàn bộ câu chuyện, nên hậu quả cũng không quá nghiêm trọng nếu nhảy qua toàn bộ đối thoại. [Chúng tôi biết cách giết Quái Thú.] […Quái Thú không thể bị giết. Ngay cả ta cũng chỉ có thể phong ấn nó.] Giọng hắn đầy vẻ hoài nghi, hoàn toàn không tin một kẻ vô danh như tôi có thể làm được hành động vĩ đại đó [Tôi không đến đây để thuyết phục anh bằng lời. Tôi sẽ giết con rắn đó.] [Ngươi thậm chí đã những thấy hình dạng của nó sao?] [Điều đó có quan trọng không? Điều quan trọng ở đây là chúng tôi có giải quyết được vấn đề hay không, đúng chứ?] [Ngươi nói không sai. Nhưng—] [Chúng tôi biết con rắn đó là quái vật cấp một, và sau khi giết nó cần kích hoạt thánh di vật phía bên dưới. Vì vậy đừng lo.] […] Arta không còn hỏi tôi biết những điều đó từ đâu, thái độ của hắn đã thay đổi hoàn toàn khi tôi thản nhiên tiết lộ loại thông tin tuyệt mật như vậy. Hắn trở nên nghiêm túc hơn hẳn lúc trước. […Được. Ta sẽ tin các ngươi, những kẻ sống sót của đế quốc đã sụp đổ.] Cùng lúc đó, một âm thanh xì xì vang lên khi một nắp ẩn dưới sàn mở ra. Ừ thì… cốt truyện có hơi bị lược bớt một chút… Xìiiii—! Nhưng thôi, miễn đến được La Mã thì đi đường nào mà chẳng được? ***** Chúng tôi đang đi xuống, xuống mãi theo một chiếc thang dường như dẫn thẳng vào vực sâu vô tận. “Vừa rồi anh nói chuyện gì thế? Tôi có nghe loáng thoáng về đế quốc và thử thách gì đó.” “Không có gì đặc biệt đâu.” “Nhưng mà… ngay từ đầu, làm sao anh lại biết về hòn đảo này?” Tôi chỉ cười đáp lại câu hỏi của Raven. Cô ấy biết tôi từng là một người chơi, nhưng có những thành viên ở đây vẫn chưa biết về điều đó. Tôi không có lý do gì phải để lộ bí mật độ ở đây. Kaislan lên tiếng giải thích thay tôi. “Dù sao anh ấy cũng là một tử tước mà. Ở cấp độ của thủ lĩnh thì biết những điều mà những nhà thám hiểm bình thường không biết cũng là chuyện tự nhiên, đúng không ông Parab?” “Ha ha… phải. Đúng là vậy.” “Nhưng nếu thế thì chẳng phải hoàng gia đã biết bí mật của đảo Arta từ lâu rồi sao…?” Nghe những lời xì xào của những người không biết tôi là người chơi, tôi chỉ nở một nụ cười gượng gạo. “Đừng suy nghĩ quá sâu về những chuyện này. Đó không phải thứ cho thể tùy tiện bàn tán công khai đâu.” “Đừng lo. Tôi hiểu điều đó hơn ai hết. Tôi chỉ tò mò về việc vì sao hoàng gia lại giữ bí mật về đảo Arta thôi.” Có lẽ vì anh ta xuất thân từ hoàng gia, Kaislan lúc nào cũng nghi ngờ hoàng gia và cho rằng họ đứng sau mọi âm mưu trên thế giới này. Mà, cũng không hẳn là anh ta sai. “Mọi người tập trung lại đi. Tôi đã nói về con quái vật đó khi còn ở thành phố rồi, nhớ chứ?” “À… đừng nói đây chính là nơi đó nhé? Nơi Mãng xà Tận Thế Sniktura xuất hiện?” “Đúng vậy.” “… Những con quái vật cấp một không đùa được đâu. Ngay cả Kashan cũng đã là một con quái vật vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi.” Giọng Kaislan run lên, có lẽ vì nhớ lại Con sói Tiên tri Kashan mà chúng tôi từng chiến đấu ở Tầng Hầm Thứ Nhất. Cũng chẳng có gì lạ. Ngay cả khi có hàng trăm binh lính tinh nhuệ, chúng tôi khi đó vẫn chịu tổn thất nặng nề trước Kashan. Không nhiều thám hiểm giả từng đối mặt với quái vật cấp một, nên rất ít người thực sự hiểu được mức độ nguy hiểm của chúng, nhưng những ai từng chạm trán qua thì sẽ không bao giờ quên. Quái vật cấp một là một loại thiên tai. Chúng không đơn thuần là quái vật hay con người, mà giống như một dạng tồn tại hoàn toàn khác. “Đừng lo quá. Như tôi đã nói ở thành phố, con quái vật cấp một lần này hoàn toàn khác Kashan. Xét theo tất cả điều kiện mà chúng ta có thì độ khó của trận chiến thực tế chỉ ở mức cao nhất của những con quái vật cấp hai.” Misha dè dặt hỏi. “… Nhưng mà, không phải những con quái vật cấp hai cũng rất đáng sợ sao?” Ừm… cũng đúng. Từng có không ít tin đồn về việc cả một Clan đã bị xóa sổ chỉ bởi một con quái vật cấp hai. Nhưng dưới góc nhìn của một game thủ chuyên nghiệp, đây là một canh bạc mê người. Có thể giết quái vật cấp một với độ khó cấp hai sao? Chỉ có kẻ ngu mới từ chối cơ hội này. Bịch. Vừa nghĩ ngợi vừa trèo xuống thang, cuối cùng chân tôi cũng chạm đất. Và đồng thời— 「Nhân vật của bạn đã tiến vào khu vực đặc biệt.」 「Hiệu ứng khu vực – Phòng thí nghiệm Hạt nhân Bị phá hủy được kích hoạt.」 「Lõi của đại địa hấp thụ toàn bộ năng lượng.」 「Tất cả tài nguyên nhân vật sở hữu bị cố định ở mức 0.」 MP của tôi đã bị rút sạch hoàn toàn, và tôi rơi vào trạng thái không thể sử dụng bất kỳ kỹ năng nào. “Vậy là… chúng ta sẽ chiến đấu với một con quái vật cấp một trong tình trạng thế này sao?” Raven, giờ còn yếu hơn cả một người bình thường vì toàn bộ ma lực đã bị hút cạn, lẩm bẩm. Tôi chỉ nhún vai. “Đừng lo. Đối phương cũng vậy thôi.” Phong cách chiến đấu của lần này là một trận ẩu đả tay không, không có bất kỳ kỹ năng nào.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang