Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian

Chương 788 : Thăng tước (6)

Người đăng: ksama

Ngày đăng: 02:03 10-02-2026

.
Tôi đã rời nhà từ sáng sớm để đến Đế Đô Carnon, nhưng lễ thăng tước của tôi lại được xếp khá muộn. Dù sao thì hôm nay cũng đâu chỉ có mỗi tôi là nhân vật chính. Vì không biết bao giờ mới được về nhà, tôi đã học thuộc toàn bộ lịch trình sự kiện do một người hầu đưa cho mình trước khi đến sảnh chờ. Tiết mục đầu tiên… là bài phát biểu của “hiệu trưởng” đúng không nhỉ? Sau khi toàn bộ quý tộc đã ổn định chỗ ngồi, Công tước Kealunus, người từ hôm nay sẽ được bổ nhiệm làm Thủ tướng, bước lên bục và bắt đầu bài diễn văn. “Raphdonia vạn tuế! Vinh quang vĩnh cửu và tương lai vô hạn cho thành phố vĩ đại này!” Màn mở đầu là một lời chào cùng khẩu hiệu vô cùng khí thế. Chỉ cần nghe cách nói đó thôi cũng đủ biết ông ta đã luyện tập trước gương rất nhiều. Theo như tôi biết thì Công tước Kealunus chưa từng là quân nhân. Trên thực tế, cách nói chuyện thường ngày của ông ta vốn điềm đạm và ôn hòa. Gia tộc Kealunus nguyên bản là một dòng họ học giả, sản sinh ra rất nhiều pháp sư và học giả. À, giờ thì họ còn cho ra đời cả một vị Tể tướng nữa. Dù sao thì phần mở đầu rất ấn tượng, nhưng phần còn lại lại trở về với đúng kiểu khuôn mẫu quen thuộc. Ông ta nguyền rủa Noark, thương tiếc những người đã ngã xuống, ca ngợi chiến thắng của những con người dũng cảm, và cuối cùng, như mọi khi, dâng hiến toàn bộ vinh quang cho hoàng gia. Mất khoảng một giờ cho phần đó, và như vậy tiết mục thứ nhất đã kết thúc. Tiết mục thứ hai là nghi thức kế thừa. “Hãy ghi nhớ điều này. Dòng máu trẻ của các ngươi chính là tương lai của thành phố này!” Từng người thừa kế một, những kẻ vì biến cố gần đây mà tiếp nhận chiếc ghế cao nhất của gia tộc, bước lên phía trước và được chính thức công nhận tước vị. Thành thật mà nói, cảnh tượng này vừa nhàm chán lại vừa gây sốc. ‘Có nhiều người chết đến vậy sao?’ Có đến gần hai trăm người thừa kế được gọi tên, điều đó cũng có nghĩa đã có gần hai trăm quý tộc ngã xuống trong chiến tranh. “À! Tương lai của gia tộc Lumina đã đến! Thay mặt hoàng gia Raphdonia, ta chính thức công nhận Metheia Lumina là người kế thừa tước vị Bá tước!” “Ha ha, thiên tài trẻ tuổi ngày ấy cũng đã trưởng thành rồi. Thay mặt hoàng gia Raphdonia…” Dù Công tước Kealunus, người chủ trì buổi lễ, đã cố đẩy nhanh tiến độ bằng những lời khen ngắn gọn như trên dây chuyền sản xuất, tiết mục thứ hai vẫn kéo dài rất lâu. Với tôi thì đúng là cực hình, nhưng xem ra các quý tộc khác lại không nghĩ vậy. “Chậc chậc, để cho một kẻ ăn chơi trác táng như thế kế thừa gia tộc… gia tộc Bolshe xong đời rồi.” “Gia tộc Berton cũng thế. Dù người thừa kế duy nhất còn lại vẫn còn là trẻ sơ sinh đi chăng nữa thì làm sao bọn họ để một thành viên thuộc chi thứ nhận lấy tước vị chứ…?” “Nghe nói người thừa kế duy nhất đã bị đánh đến tàn tật, và cái kẻ lai căng đã chiếm quyền trong gia tộc đó lấy cớ này để ép buộc chuyển quyền thừa kế cho hắn ta.” “Không thể tin được! Ngay cả trong thời buổi loạn thì một hành vi như vậy cũng không thể được chấp nhận!” “Đừng kích động. Chẳng mấy chốc họ sẽ tự sụp đổ thôi. Phần lớn gia tộc đã cắt đứt quan hệ làm ăn với gia tộc Berton rồi.” “Đúng vậy. Không quý tộc nào muốn dính dáng tới một kẻ vô ơn như thế.” Đám quý tộc già bảo thủ cứ liên tục buông lời mỉa mai trong suốt nghi thức kế thừa. Có lẽ vì họ đã sống cả đời trong giới quý tộc, họ biết nhiều và chi tiết một cách đáng ngờ về những thông tin trong nội bộ của các gia tộc khác. “Vậy là lứa trẻ lên nắm quyền rồi.” “Một thời đại mới đang bắt đầu…” “Không biết thế giới rồi sẽ ra sao đây…” Một vài quý tộc bộc lộ sự tiếc nuối, nhẹ nhõm, mong đợi hoặc lo lắng đan xen, nhưng với tôi thì… ‘Dù thế hệ trẻ có thay thế họ đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có gì thay đổi đâu.’ Ngay cả Socrates nổi tiếng ngày xưa cũng từng than phiền rằng giới trẻ thời đó chẳng có lễ nghi gì. (Dịch giả-kun : Socrates, một triết gia Hy Lạp cổ đại từ 2400 năm trước. Trong các trích dẫn của ông do học trò là Plato diễn giải lại, thường hay có những lời phàn nàn rằng giới trẻ thời đó lười biếng, thiếu tôn trọng người lớn tuổi và ham mê hưởng thụ. Dẫn chứng đó muốn chứng minh rằng khoảng cách thế hệ đã có từ rất lâu và thế hệ đi trước luôn cảm thấy người trẻ có vấn đề, cho thấy đó giống với một quy luật tâm lý hơn là một sự suy thoái thực sự của xã hội.) Cuối cùng thì việc họ làm cũng chỉ là so sánh những hạt sồi với những hạt sồi mà thôi. (Dịch giả-kun : thành ngữ tiếng Anh, ý chỉ những người đó cũng giống hệt nhau, chó chê mèo lắm lông ) “Như vậy, nghi thức kế thừa xin được khép lại. Một bữa tiệc đã được chuẩn bị, mong các vị khách quý dùng bữa thật ngon miệng!” Vì nghi thức kế thừa bị trễ giờ khá nhiều, tất cả cùng nhau ăn trưa. Trong suốt bữa tiệc, dàn nhạc cung đình chơi nhạc để lấp đầy không gian, còn các vũ công thì biểu diễn những điệu múa tao nhã. À, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi được yên ổn mà thưởng thức. “Nam tước, rất hân hạnh được gặp ngài. Tôi là Metheia Pies. Món ăn hôm nay—” “Bethel-raaaaaaah!!!” “… À ha ha, xem ra ngài đang rất tận hưởng bữa ăn…” “Tất nhiên rồi. Anh nghĩ có ai tận hưởng nó hơn tôi sao?” “… Xin lỗi?” “Tôi đang ăn. Đi chỗ khác đi.” Suốt bữa tiệc, những quý tộc tôi hầu như không quen biết cứ liên tục đến bắt chuyện. Phần lớn là các quý tộc trẻ vừa mới kế thừa gia tộc. ‘Có lẽ sự khác biệt thế hệ đúng là có tồn tại.’ Có phải vì họ còn trẻ không? Thông thường, những quý tộc có tước vị chẳng mấy khi muốn giao du với một kẻ như tôi, một quý tộc khác chủng tộc. Ừm… hay là tên tuổi của tôi giờ đã lớn đến mức họ không thể phớt lờ nữa? “Ha ha, người bạn trẻ của ta! Dạo này thế nào? Giá mà cậu đến lễ hội lần trước thì tốt biết mấy…” Dù phần lớn người đến chào hỏi là quý tộc trẻ, nhưng không phải tất cả đều như vậy. Có Bá tước Alminus, người thường xuyên gửi cho tôi “phí hữu nghị”, và Bá tước Ferderhilt, kẻ lúc nào cũng nhắc đến chuyện gả con gái cho tôi. Một khi đã quen mặt tôi, các quý tộc thường xuyên tìm đến, và mỗi lần như vậy tôi lại phải tạm dừng ăn uống để xã giao đôi câu. Trong số đó có cả Nữ Bá tước Thỏ. “Lâu rồi không gặp, Nam tước Yandel. Hay bây giờ tôi nên gọi ngài là Tử tước nhỉ?” “… Lễ thăng chức còn chưa diễn ra. Dù sao thì cũng lâu rồi không gặp, Nữ Nam tước Lilivia.” Chúng tôi chào hỏi nhau như những quý tộc, và khi tôi tỏ rõ ý muốn tiếp tục ăn, Nữ Bá tước Thỏ liền hạ giọng, để lại một câu nói cực kỳ lúng túng. “Ừm… Nam tước? Dạo gần đây ngài không tham dự các buổi họp của Melbes…” “Tôi bận.” “À, nhưng ngài lại thường xuyên đến gặp Bá tước Alminus…” “Vậy cô muốn nói gì?” “C-chuyện đó… Xin ngài đừng bỏ rơi Melbes…” “…” “V-vậy thì chúc ngài dùng bữa ngon miệng!” Nhìn dáng vẻ đáng thương của Nữ Bá tước Thỏ rút lui, trong tôi dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. ‘Melbes à…’ Ban đầu tôi tham gia nó vì cần những đồng minh với tư cách quý tộc, và Melbes là nơi ủng hộ tôi nhiều nhất. Và mọi chuyện đúng là đã diễn ra như vậy. Nhưng bây giờ thì… ‘Cảm giác như một ngón tay nhức nhối, không thể phớt lờ.’ Thật khó mà diễn tả, nhưng có lẽ vì cả hai đều là những chủng tộc á nhân nên tôi cảm thấy mình nên giúp đỡ họ nếu có cơ hội. Dù sao, lúc trước tôi cũng đã nhận được những sự ủng hộ từ phía họ. ‘Có lẽ mình nên tham dự buổi họp lần tới.’ Nghĩ vậy, tôi tiếp tục ăn. Không lâu sau, bữa tiệc kết thúc và tiết thứ ba bắt đầu. À, tiện thể thì tiết mục thứ ba không phải do Công tước Kealunus chủ trì mà là do Bá tước Alminus, bởi vì đó là nghi thức nhậm chức của Thủ tướng. “Ngáp…” Bụng no, tôi lơ mơ ngủ gật một chút, và khi hoàn hồn lại thì lễ nhậm chức đã kết thúc. Công tước Kealunus, giờ đã là Thủ tướng, tiếp tục điều hành buổi lễ. Cuối cùng cũng đến phần cuối, tiết mục thứ tư. “Đây là một cuộc chiến đã sản sinh ra rất nhiều anh hùng. Nhưng trong số đó, có một người tỏa sáng như một vì sao với những chiến công rực rỡ.” Tiêu diệt Kẻ thu thập Xác chết, đối đầu với Ma Nhãn, và hạ gục thủ lĩnh của ohe phản quân, Hầu tước Terserion. Kealunus thong thả liệt kê từng chiến tích của tôi, còn tôi thì đứng chờ sau bục cho đến thời điểm thích hợp để bước lên. Tôi đã từng trải qua lễ thăng tước trước đây, nhưng lần này rõ ràng khác hẳn. Có lẽ là vì… nó đơn giản hơn? Khi đó, tôi đã từ một Huân tước danh dự trở thành Nam tước chính thức, gia nhập hàng ngũ hơn một nghìn gia tộc quý tộc. Còn lần này giống với một sự bổ nhiệm hơn là thăng tước. “… Anh còn đứng đó làm gì? Mau nhận lấy đi.” À phải rồi. Hoàn hồn lại, tôi làm theo các chỉ dẫn đã học thuộc, nhận lấy chiếc hộp rồi quỳ một gối, hai tay nâng lên. Và rồi… Soạt. Công tước tháo tấm vải xanh đậm phủ trên hộp, thay bằng một tấm vải xanh lam, đánh dấu việc lễ thăng chức hoàn tất. Sau đó là đến phần phát biểu. Tôi không được báo trước mình sẽ phải phát biểu, nhưng cũng chẳng có gì to tát. Dù sao, tôi rất giỏi nói chuyện trước đám đông. Tôi cảm nhận được ánh nhìn của Công tước Kealunus, như thể ông ta đang chờ đợi những lời ca ngợi dành cho hoàng gia. Tuy nhiên… ‘Ông mong chờ gì ở một Barbarian chứ?’ Hoàn toàn phớt lờ, tôi mạnh mẽ hô lên bài phát biểu của mình. Với tư cách một Chiến Binh Barbarian, chỉ có một thứ duy nhất một câu đáng để hét lên trước hàng ngàn người. “Bethel-raaaaaaah!!!” Tôi gầm lên trước hàng ngàn quý tộc, nhưng phản ứng lại lạnh nhạt một cách bất ngờ. Không, chính xác hơn là thờ ơ. “Lại thế nữa rồi.” “Thật ra, tôi đã đoán được ngay từ lúc họ bảo hắn phát biểu.” “Chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa.” Không ai tặc lưỡi, cũng không ai chỉ trích tôi là một kẻ man rợ vô lễ. Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy hơi thất vọng? Tôi không biết. Và cũng chẳng cần biết. “… Nếu anh đã xong rồi thì lui xuống đi.” “Được.” Và cứ như vậy, tôi đã trở thành Tử tước Yandel. ***** [Danh tiếng nhân vật +10.] [Danh tiếng nhân vật +10.] [Danh tiếng nhân vật +10.] [Danh tiếng nhân vật +10.] […] ***** Dù đã được thăng từ Nam tước lên Tử tước, cuộc sống thường ngày của tôi vẫn không có gì thay đổi. Sự khác biệt giữa Nam tước và Tử tước chủ yếu nằm ở số lượng binh lính tư nhân mà một gia tộc được phép sở hữu. Nhưng vì gia tộc Yandel vốn dĩ chẳng có lấy một binh sĩ nào, nên sự thay đổi chỉ dừng lại ở việc… trông có vẻ danh giá hơn một chút. Có lẽ ở cấp Bá tước hay Hầu tước thì mọi thứ sẽ khác? Ừm, tôi không nghĩ vậy đâu. Từ Bá tước trở lên thì người ta sẽ có nhiều đặc quyền hơn. Nhưng ngay cả khi tôi trở thành Bá tước thì chắc cũng chẳng có biến chuyển gì quá lớn. Cùng lắm là tôi có thể lập ra một phe phái quý tộc giống như Melves. Nhưng việc quản lý nó sẽ khiến tôi phát điên, vậy nên vẫn cứ như bây giờ là tốt nhất. Sau lễ thăng chức, tôi nhanh chóng quay lại nhịp sinh hoạt thường ngày. Tôi tham dự các buổi họp của Melbes, ăn trưa cùng Công tước Kealunus và trò chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Vị Thủ tướng mới nhậm chức muốn duy trì mối quan hệ tốt với tôi, và tôi cũng không có lý do gì để làm phật ý ông ta. Thân cận với Thủ tướng đồng nghĩa với việc tiếp cận được những nguồn tin cấp cao. Chẳng hạn như ngày mở cửa của Mê Cung — thông tin mà ngay cả hội thám hiểm cũng còn chưa được công bố. Sẽ có bao nhiêu thám hiểm giả được phép vào, những bang hội nào tham gia, quân đội hoàng gia có trực tiếp tiến vào Mê Cung hay không, v.v. Thủ tướng chia sẻ tất cả những thông tin giá trị đó với tôi một cách rất thoải mái. Dĩ nhiên, mục đích của ông ta hẳn là để lấy lòng tôi. ***** “Thiệt hại vật chất trong Thánh Địa về cơ bản đã được khắc phục xong. Bắt đầu từ tháng sau, các chiến binh sẽ được điều động để tiến hành công việc tái thiết tại Quận 7 và Quận 8.” Giống như trước đây, mọi công việc trong Thánh Địa vẫn do Shabin Emur phụ trách. Thực ra, trông cô ấy còn làm việc điên cuồng hơn trước nữa. “Shabin Emur, cô có ngủ đủ giấc không đấy…?” “Xin đừng lo. Tôi vẫn chợp mắt được một chút vào lúc rạng sáng.” “…” Nhìn cô ấy ép bản thân đến mức đó khiến tôi lo lắng, nhưng tôi cũng không nghĩ rằng ép cô nghỉ ngơi là giải pháp đúng đắn. ‘…Thời gian rồi sẽ chữa lành những vết thương thôi.’ Nhờ có Shabin xử lý nội chính như một cỗ máy điên cuồng, tôi hoàn toàn không phải bận tâm đến những vấn đề hành chính. Vì vậy, tôi dồn toàn bộ thời gian còn lại cho chuyến thám hiểm sắp tới. Tôi cẩn thận vạch ra lộ trình khám phá và liên tục tập hợp các thành viên để huấn luyện chung. Và thời gian trôi qua rất nhanh… “Wow, đã bao lâu rồi chúng ta mới lại vào Mê Cung nhỉ?” Cuối cùng, ngày đó cũng đã đến.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang