Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian
Chương 776 : Tháng mười ba (3)
Người đăng: ksama
Ngày đăng: 20:55 01-02-2026
.
Đi chơi với Misha quả thật rất khác so với đi cùng Amelia.
Chúng tôi có một lịch trình được lên sẵn từ trước, mà còn kín đến mức ngột ngạt, bắt đầu ngay từ những giây phút đầu tiên.
“Dậy mau!!”
Trước hết là phải thức dậy lúc 7 giờ sáng (theo đúng nghĩa đen).
Tôi chỉ có đúng 20 phút để rửa mặt, thay đồ và chuẩn bị ra ngoài.
Tôi vừa kịp xong xuôi thì bước ra ngoài, và Misha nhìn tôi trân trân một lúc.
“…Chúng ta không đi nữa à?”
“Không… đợi chút! Lại đây nào! Wow… giờ anh thấp hơn rồi nên tôi nhìn rõ mặt anh ghê!”
“…??”
“Bình thường ở góc này em chỉ có thể thấy được mỗi cái cằm của anh thôi. Hehe.”
Misha cười đầy thỏa mãn, rồi lập tức kéo tôi đi về phía tường thành.
“Nhanh lên! Xe ngựa đang đợi chúng ta kìa!”
Hóa ra cô ấy đã đặt trước từ sớm.
Một chiếc xe ngựa đang chờ sẵn trên đỉnh tường thành, và chúng tôi cưỡi nó băng qua thành phố.
À, những xe ngựa chạy trên tường thành vốn chỉ dùng cho mục đích quân sự, nhưng giờ tôi có thể sử dụng nếu được cấp phép.
Vì Quận 7 và Quận 8 đang tan hoang nên xe không thể đi xuyên qua trung tâm thành phố.
Dù phải đi đường vòng xa hơn, nhưng chạy trên tường thành vẫn nhanh hơn rất nhiều.
Cảm giác giống như đang di chuyển trên một đường cao tốc thời trung cổ vậy.
Khoảng cách thực tế có thể dài hơn, nhưng vì trên tường không có người đi bộ hay chướng ngại vật, nên có thể chạy với tất cả tốc độ, lại không sợ kẹt xe…
“…Tôi ngủ một chút được không?”
“Ừ. Khi nào đến nơi tôi sẽ gọi anh.”
May là cô ấy cho tôi ngủ trong suốt chuyến đi. Và khi tôi mở mắt ra vì đói thì chúng tôi đã đến Quận 5.
“Hehe, em đoán không sai mà. Anh nhất định sẽ tỉnh dậy vì đói vào khoảng thời gian này à.”
“…Cô đã lén học kỹ năng của pháp sư hay shaman gì đó à?”
“Nói gì thế? Đi nào, ăn thịt trước đã!”
Vẫn là Quận 5, nhưng nơi Misha dẫn tôi đến là khu phía đông của Quận 5. So với phía tây giáp Quận 4, nơi này có ít dấu vết chiến tranh hơn hẳn.
Đường phố tương đối sạch sẽ, các tòa nhà cũng còn nguyên vẹn.
‘Đi xa hơn về phía đông là Gnome Tree…’
Vừa nghĩ như vậy tôi vừa đi theo Misha, nhưng chẳng mấy chốc, những bước chân đầy tự tin của cô ấy chậm dần lại.
“Ừm… hình như là đâu đó quanh đây…”
“Đừng nói là cô bị lạc nhé?”
“Không phải… chỉ là… ở đây đông người quá…”
“Địa chỉ là bao nhiêu?”
Sau khi nhận lấy tờ giấy ghi địa chỉ từ Misha, tôi đảm nhận luôn vai trò dẫn đường.
“Nếu là số nhà ba trăm mấy trên phố Raymond… thì chắc là hướng này.”
Chưa đầy năm phút kể từ khi tôi dẫn đường, chúng tôi đã đến nơi, và Misha khẽ trầm trồ.
“Bjorn, anh giỏi tìm đường trong thành phố đến vậy sao?”
“…Cũng không tệ. Tôi từng học các kỹ năng cơ bản của trinh sát với Rotmiller… À…”
Đang nói giữa chừng thì tôi chợt khựng lại. Misha trông luống cuống hẳn, như thể nghĩ rằng mình đã lỡ nói điều gì sai.
Có lẽ cô ấy đã đưa tôi tới đây để làm tôi vui lên.
‘Không khí này hơi gượng rồi.’
“Thôi bỏ đi. Vào trong thôi. Tôi đói lắm rồi. Chúng ta đã mất thời gian vì bị lạc đó.”
“À… ừ! Vào thôi! Tôi sẽ khao chầu này!”
Khi chúng tôi bước vào, một gương mặt quen thuộc bất ngờ chào đón chúng tôi ngay lối vào.
“Phu nhân Gấu?”
“Hả? Ai đ— Ồ?!”
Người phụ nữ to lớn đứng ở quầy gần cửa nhìn tôi với vẻ ngờ vực, rồi mở to mắt khi nhận ra.
“Này Yan—”
“Suỵt.”
“Có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Anh nhỏ đi nhiều quá, suýt nữa tôi không nhận ra.”
“Chỉ là một dụng cụ ma pháp thôi. Nhưng còn cô? Sao cô lại ở đây…?”
“À! Đây là quán của bạn tôi. Đang mùa lễ hội và họ thiếu người, vậy nên tôi được gọi qua để phụ giúp một thời gian.”
“Còn Abman thì sao?”
“Tất nhiên là anh ấy cũng làm rồi. Họ cần người ở sảnh. Anh ấy vừa ra ngoài mua nguyên liệu, nếu hai người ngồi đợi trong đó thì lát nữa sẽ gặp anh ấy thôi.”
“Ra vậy…”
Nuôi ba đứa trẻ chắc chắn tốn kém lắm.
Tôi nghe nói cửa tiệm của họ đã bị phá hủy hoàn toàn sau chiến tranh, mà giờ Mê cung cũng đóng cửa nữa.
‘Thật kỳ lạ khi mà một nhà thám hiểm hạng Ba lại phải làm thêm với công việc bưng bê bàn ghế. Nhưng dù sao thì cũng tốt, ít nhất sẽ không có kẻ say rượu nào dám gây rối ở đây.’
“Ngồi chỗ phía sau kia đi. Nó nằm ở góc khuất, nên nó là chỗ yên tĩnh nhất.”
“Cảm ơn vì đã quan tâm.”
Sau đó, phu nhân Gấu dẫn chúng tôi đến chỗ ngồi rồi rời đi mà còn chưa nhận order.
“Cô không để chúng tôi gọi món à…?”
“Không sao đâu. Tôi sẽ mang món ăn ra cho hai người. Đừng lo về tiền.”
“Hả? Nhưng mà…”
“Bọn tôi vừa phải nhận một món nợ nhân tình rất lớn. Nếu anh thấy ngại, thì sau này trả lại cho Parab là được.”
“Ừm… hiểu rồi…”
Misha trông có vẻ hơi buồn, vì cô ấy đã nói là sẽ mời tôi, nhưng lần này cũng không còn cách nào khác.
Nếu không nhận, e rằng họ còn khó xử hơn.
“…Nhưng đừng lo! Chỗ tiếp theo nhất định tôi sẽ trả!”
“Ừ ừ.”
Trong lúc chờ đồ ăn, tôi tiện hỏi Misha một câu.
“Đây là chỗ cô muốn đến à?”
“Ừ. Ít nhất đây là một trong số đó.”
Câu trả lời hời hợt của cô ấy khiến tôi bật cười.
“Nhưng sao lại là chỗ này? Abman làm việc ở đây mà.”
“Hả? Ờ thì… vì đã lỡ ra ngoài rồi, tôi nghĩ việc gặp lại mấy gương mặt quen cũng hay mà?”
Những lời đó nghe rất giống kiểu lý do mà Aynar, nữ Barbarian siêu hướng ngoại, sẽ thốt ra…
Mà nghĩ lại thì Misha cũng là một con mèo thích giao tiếp, nên cũng hợp lý thôi.
“Ồ, đúng là anh ở đây thật.”
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện, Ông Gấu mang đồ ăn ra và tiến đến bàn.
Bữa ăn trông như được thiết kế riêng cho khẩu vị của tôi — hơn 80% là thịt, mà phân lượng thì nhiều đến mức không thể tin là chỉ dành cho hai người…
‘Lần gọi món sau nếu tôi cũng xin nhiều thế này nữa có bị coi là trơ trẽn không nhỉ?’
Chậc, nếu là tiền tôi trả thì tôi đã chẳng ngại gì rồi.
“Abman, nếu không bận thì ngồi ăn cùng bọn tôi đi.”
“Ừm… tôi có thể nghỉ một chút, nhưng vậy có ổn không?”
Nghe lời mời của tôi, Ông Gấu nhìn sang Misha để xin ý kiến, và cô ấy gật đầu ngay.
Vậy là bữa ăn kèm rượu bắt đầu.
Đương nhiên, chủ đề xoay quanh chiến tranh, và cụ thể hơn là Sven Parab.
“Tôi không biết anh nghĩ sao, nhưng Parab tên đó đúng là một thánh kỵ sĩ mẫu mực. Theo lời của vợ tôi, anh ấy đã ở lại trong giáo đường để câu giờ cho mọi người rút lui. Có bao nhiêu người có thể đưa ra một quyết định như vậy chứ?”
Cách Ông Gấu nói về Sven Parab khiến tôi có cảm giác như chúng tôi đang không nói về cùng một Sven Parb.
Tôi đã nghe chuyện này nhiều lần rồi, thậm chí từ chính Sven, nhưng kết luận vẫn vậy…
‘Thế này không giống anh ta một chút nào. Hôm đó anh ta ăn nhầm thứ gì à?’
Dù nghe bao nhiêu lần vẫn thấy không quen.
Nhưng nghĩ kỹ thì… cũng không phải hoàn toàn không thể tin.
Con người luôn thay đổi.
Ngay cả tôi cũng đã thay đổi rất nhiều.
“Ngồi thế này làm tôi có cảm giác như quay lại ngày xưa. Đáng lẽ anh nên gọi cả Aynar đến.”
“Aynar à? Dạo này cô ấy bận lắm.”
“Bận gì cơ?”
“Cô ấy đang viết thứ gì đó giống như tự truyện?”
“…Aynar sao?”
Biểu cảm của Ông Gấu cũng y hệt tôi khi tôi lần đầu tiên nghe tin đó.
“Misha, cô ấy đã nói cái gì nhỉ?”
Tôi cũng không nhớ cụ thể nên quay sang nhìn Misha, và Misha chỉ kể những gì cô ấy biết.
“Tôi cũng không rõ, nhưng sau chiến tranh hình như cô ấy tự ngộ ra điều gì đó. Aynar nói rằng ký ức rồi sẽ phai nhạt, nên muốn viết lại chúng lên giấy khi cô ấy vẫn còn nhớ…”
“Ra… vậy…”
Một lần nữa, Ông Gấu và tôi cùng trưng ra chung một vẻ mặt.
Nghe chẳng hợp lý gì cả, nhưng có lẽ chính vì thế mà nó lại hợp lý?
Từ góc nhìn của chúng tôi, việc Aynar làm chuyện khó hiểu vốn chẳng có gì mới lạ nữa rồi.
“Khụ… nhưng chắc giờ cô ấy cũng viết đủ tốt để thử viết tự truyện rồi nhỉ?”
Tên này vẫn không chịu thừa nhận là mình rất muốn đọc khi nó hoàn thành.
Mà tôi cũng thế thôi.
“À nhưng dù Aynar không tới thì tôi cũng đã mời một người khác rồi.”
“…Ai cơ?”
“Nếu không phải là tôi, thì còn ai khác nữa chứ?”
Tôi đã thật sự giật mình.
“Raven? Sao cô lại ở đây?”
Tôi tròn mắt nhìn nữ pháp sư nhỏ con vừa đột ngột xuất hiện bên cạnh bàn.
Cũng dễ hiểu thôi, sau chiến tranh, cô ấy là người khó liên lạc nhất.
“Tiểu thư Karlstein gọi tôi tới. Tôi cũng nghĩ đây là dịp tốt để ra ngoài và thay đổi không khí. Lại đang mùa lễ hội nữa… tôi ngồi cùng được chứ?”
“À, tất nhiên rồi… Lâu lắm rồi nhỉ?”
Sau khi nhận được câu trả lời từ Ông Gấu, Raven ngồi xuống cạnh anh ta và nở một nụ cười nhẹ.
“Sao anh cư xử gượng gạo thế?”
“Khụ… tôi đâu có gượng gạo…”
Dù gì thì cũng đã rất lâu rồi kể từ khi hai người này ngồi xuống cùng với nhau.
Sau khi đội Apple Narak tan rã, Raven hầu như chỉ gặp riêng mỗi mình tôi.
Nhưng dù họ không gặp nhau trực tiếp, ít nhất họ cũng phải biết tình hình của nhau chứ?
“Cuộc sống trong Quân đoàn Pháp sư thế nào? Tôi nghe nói cô còn nhận được danh hiệu ‘Pháp sư Hoàng Kim’.”
“Không ổn chút nào. Sao mọi thứ cứ phải rối tung lên ngay khi tôi vừa gia nhập chứ? Ngày nào tôi cũng muốn bỏ việc, chỉ là đang cố chịu vì trách nhiệm của mình thôi.”
“Ra là vậy…”
“Còn phía anh thì sao, ông Urichfried? Clan Golden Tree cũng khá có tiếng mà?”
Trước câu hỏi của Raven, Ông Gấu khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười gượng.
“À… Clan à… ừ… đúng là một Clan tốt…”
Giọng nói mơ hồ đó khiến mọi người trên bàn đều nghiêng đầu khó hiểu.
Có gì đó không ổn…
‘Là chuyện trong nội bộ Clan sao?’
Tôi không gặng hỏi thêm.
Nếu là chuyện anh ấy không muốn nói, thì tốt hơn hết là nên đợi anh ấy tự mở lời.
Raven và Misha dường như cũng nghĩ vậy.
‘May mà Aynar không có mặt…’
Nếu cô ấy ở đây, chắc chắn cô ấy đã hỏi thẳng mà không cần suy nghĩ.
Hoặc tệ hơn, có khi cô ấy còn chẳng nhận ra bầu không khí kỳ lạ này.
“Dù sao thì Raven, dạo gần đây cô đang làm gì mà tôi không thể tìm thấy cô thế?”
Tôi nhanh chóng đổi chủ đề. Nếu cứ tiếp tục thế này, không khí chỉ càng thêm gượng gạo.
Nhưng…
“À tôi à? Sư phụ tôi qua đời, nên tôi đang bận bịu xử lý hậu sự.”
…Chết tiệt.
‘Lại là cái gì nữa đây?’
Cứ như đang mặc kẹt giữa vòng vây của lũ Abyss Goblin vậy.
(Dịch giả-kun : đám Goblin nhận sự ảnh hưởng của Chúa tể Sợ hãi cấp cuối, bẫy tàng hình và sẽ kích hoạt ngẫu nhiên một kỹ năng dưới cấp 5.)
Nhưng tôi không né tránh nữa.
‘Dù sao thì chúng tôi cũng đâu phải người xa lạ.’
Ông Gấu, Raven… họ đều là đồng đội của tôi. Cứ đi vòng vèo như thế này không hợp với tôi một chút nào. Nó chỉ khiến tôi cảm thấy chúng tôi đã trở nên xa cách, và điều đó thật đáng buồn.
“…Xin chia buồn.”
Tôi lên tiếng trước, rồi đến Misha và Ông Gấu.
Thế là đủ cho lễ nghi.
“Nhưng cô có thể nói với bọn tôi mà.”
“Thôi nào, đó đâu phải chuyện vui. Với lại Yandel, sư phụ tôi vốn cũng không thích các anh lắm.”
“Ông ấy không ghét bọn tôi.”
Chỉ là ghét tôi mà thôi.
‘Là ông già đó luôn ám ảnh với mấy vấn đề có liên quan đến Âc linh…’
Dù sao, vì đã nhắc tới, Raven cũng giải thích thêm một chút.
“Chiến tranh đã tác động quá lớn, đúng không? Hoàng gia thậm chí còn trưng dụng cả pháp sư từ Tháp Ma Pháp nữa… chuyện đó cũng không lạ. Ông ấy đã mất trong lúc đó.”
Một lời giải thích ngắn gọn, như thể cô ấy không muốn giải thích thêm.
“Tôi hiểu rồi…”
Dù mối quan hệ của bạn với người đó thế nào, việc nghe tin ai đó đột ngột qua đời vẫn sẽ khiến người ta thấy khó chịu.
Với tôi thì ông chỉ là một lão già mình có duyên gặp một lần, nhưng với Raven thì chắc hẳn ông ta là một người rất quan trọng.
“Dù sao thì sau khi ông ấy mất, chỗ ngồi của Sư phụ trong Tháp Ma Pháp đã bị bỏ trống, nên tôi bận đến mức không thở nổi. Xin lỗi vì đã không thể tới tìm anh.”
“Không cần xin lỗi. Người ở lại lúc nào cũng bận rộn hơn mà.”
“Ừ… đúng vậy.”
Raven nở một nụ cười đắng chát, rồi uống cạn ly trong một hơi.
Sau đó cô ấy cúi người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cho nên, tôi muốn hỏi anh một điều. Yandel.”
“Ừ?”
“Anh có cần một pháp sư không?”
…Sao cuộc nói chuyện lại đột ngột rẽ sang hướng này vậy?
(Dịch giả-kun : nhiệt liệt chào mừng pháp sư Alluva Raven trở lại đơn vị.)
.
Bình luận truyện