Sống Sót Trong Trò Chơi Với Tư Cách Một Barbarian

Chương 775 : Tháng mười ba (2)

Người đăng: ksama

Ngày đăng: 20:55 01-02-2026

.
Một lần nữa, tôi bước đi giữa tàn tích của Quận 7. Khoác trên người bộ trang phục hơi “đặc biệt” mà Amelia đưa cho tôi. Cộp, cộp. Tôi bước trên con đường gập ghềnh đến mức khó có thể gọi là đường phố. Xung quanh, các binh lính đang tất bật qua lại, nhưng chẳng ai thực sự chú ý đến tôi. Không, chính xác hơn là họ có liếc nhìn tôi một cái, rồi như nghĩ: “Mình vừa nhìn nhầm à?” sau đó quay lại tiếp tục công việc. Tất cả đều nhờ bộ đồ tôi đang mặc hôm nay. Dạ phục Hoàng hôn Đỏ thẫm, The Crimson Evening Dress. Giống như Mặt nạ Hoàng kim tôi từng nhận được ở Pháo Đài Máu, đây là một vật phẩm có thể thu được bên trong Khe nứt. Nó không mang lại chỉ số cộng thêm hay hiệu quả chiến đấu nào, chức năng duy nhất của nó là cho phép người mặc thay đổi hình dạng cơ thể theo ý muốn. Dẫu vậy, bộ trang phục này lại cực kỳ hiếm, bởi vì nó chỉ có thể thu được từ Khe Nứt Tầng Chín. ‘Mà kể cả như thế, điều kiện để kích hoạt món đồ ẩn này cũng kỳ quái đến mức không thể muốn là có.’ Tôi từng nghĩ rằng có ngày nó sẽ hữu dụng, nên đã thường xuyên kiểm tra sàn đấu giá hoặc đi hỏi khắp nơi. Nhưng kể từ khi tỉnh dậy trong thân thể này, chưa một lần nào món đồ ấy xuất hiện trên thị trường. Vậy mà Amelia lại dễ dàng có được nó rồi tiện tay ném cho tôi, khiến ngay cả tôi cũng không khỏi ngạc nhiên… “Thật sự là cô lấy thứ này ở đâu ra vậy?” Không kìm được tò mò, tôi đã hỏi đi hỏi lại câu đó mấy lần. Cơ mặt của Amelia khẽ giật giật. Ban đầu tôi tưởng cô khó chịu vì bị hỏi nhiều, nhưng rất nhanh tôi nhận ra là ngược lại. “Hm…” Tôi còn thắc mắc vì sao cô ấy không trả lời, nhưng giờ thì hiểu rồi — cô ấy chỉ muốn tiếp tục nhìn biểu cảm kinh ngạc của tôi mà thôi. “Cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì. Sao anh tò mò thế?” “Cô đột nhiên mang ra thứ mà tôi tìm mãi không được suốt bao lâu nay. Sao tôi có thể không tò mò cho được?” Có lẽ hài lòng với phản ứng của tôi, cuối cùng Amelia cũng nói ra nguồn gốc của Dạ phục Hoàng hôn Đỏ thẫm. “Tôi hỏi Astarotta Verun. Nếu anh ta có thì cho tôi mượn dùng một thời gian.” “À…” Nếu là hoàng gia thì có mấy thứ như thế này cũng chẳng lạ. Kết cục hơi cụt hứng một chút, nhưng trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô ấy đã cố tình đi gặp người đó chỉ vì tôi. “Cảm ơn.” “… Đừng bao giờ nhắc tới việc này nữa.” “Nhưng cái này… chúng ta không thể giả vờ làm mất rồi giữ luôn được sao?” Hơi thất vọng khi biết là đồ mượn, tôi thử dò xét, nhưng Amelia nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi thật thảm hại. “Anh nghĩ mấy trò đó qua mặt được người như anh ta sao?” Ừm… cũng đúng. Dù đôi khi anh ta có vẻ hơi dễ tin, nhưng kế hoạch đó vẫnn không ổn chút nào. “… Tôi sẽ trả lại đàng hoàng sau vậy.” “Ừ, tốt nhất đừng cho anh ta bất kỳ lý do nào để ghi tên anh vào sổ đen của mình. Hoàng gia vốn là kiểu cho một nhưng sẽ đòi lại hai.” Sau đó, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện, băng qua Quận 7. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã giúp tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Chỉ cần trở nên thấp bé như một người bình thường, chẳng ai nhận ra tôi cả. ‘Không tệ…’ Trong khi cảm thấy một thứ tự do kỳ lạ, lòng tôi cũng nặng trĩu hơn mỗi khi nhìn quanh. Quận 7, nơi giờ đây đã trở thành “nhà” của tôi, lại một lần nữa bị tàn phá. Thậm chí còn thảm khốc hơn cả cuộc xâm lược đầu tiên. Khu phía đông đã bị thiêu rụi thành tro tàn, còn trung tâm Quận 7 thì hứng chịu hai lần Lôi Phạt. Dẫu vậy… có lẽ vẫn khá hơn Quận 8, nơi đã bị thiêu rụi hoàn toàn…? Dù sao thì, với việc nhiều Quận bị phá hủy trong cuộc chiến này, và Quận 4 bị kẻ địch chiếm đóng hoàn toàn, thành phố vốn đã nhỏ nay lại càng nhỏ hơn nữa. Thực tế, chỉ riêng những Quận còn sót lại cũng không thể chứa hết người dân mất nhà cửa, đến mức hoàng gia còn đang cân nhắc việc tạm thời mở ra Gnome Tree cho thường dân. ‘Vậy mà vẫn tổ chức lễ hội sao?’ Điều đó khiến tôi không khỏi tự hỏi. Lễ hội này rốt cuộc là vì ai? Những người tị nạn đã mất nhà cửa thì làm sao còn tâm trạng để tận hưởng? Hay là dành cho những kẻ đã chẳng mất mát gì trong trận chiến lần này? Không, hay là để tưởng nhớ những người đã mất sinh mệnh, thứ quý giá nhất? Tôi không biết. Thành thật mà nói, tôi thà bỏ qua lễ hội để quay lại làm việc còn hơn. Nhưng có một người đã nói sẽ rời khỏi Clan nếu tôi không đi cùng, thế nên xem ra tôi chẳng còn lựa chọn nào khác. Tôi bước đi giữa thành phố giờ chỉ còn tro tàn và đổ nát, tâm trí ngập trong suy nghĩ. Cộp, cộp… Dù trông như mọi thứ đã bị hủy diệt hoàn toàn, tất cả rồi cũng sẽ được tái sinh lại trên đống tro tàn. “……” Giống như trước giờ nó vẫn vậy. ***** Quận 5, đúng như tôi dự đoán, tràn ngập không khí lễ hội. Thú thật, tôi đã nghĩ rằng dư âm của chiến tranh sẽ ít nhiều làm bầu không khí trầm xuống, nhưng người người vẫn tấp nập qua lại, tiếng rao của thương nhân và giọng nói của người đi đường đều đầy sức sống. Cảm giác như đang trong một giấc mơ. Quận 5, ngoài Quận 4 ra, là nơi duy nhất từng trở thành chiến trường nhưng vẫn thu phục lại được. Đương nhiên, công cuộc tái thiết vẫn chưa hoàn tất. “Cẩn thận! Phía trước có một cái hố lớn đấy!” Ở khu rìa Quận 5, vẫn có thể thấy những con đường hư hại và các tòa nhà đổ nát, vậy mà từ sáng sớm, người ta đã ra đường cười nói rôm rả, tất cả chỉ vì lễ hội này. Dù vậy, tôi quyết định nghĩ theo hướng tích cực. Không phải là những người này thực sự hạnh phúc, mà có lẽ họ chỉ ra ngoài để tạm quên đi thực tại trong chốc lát. Hoặc đơn giản là muốn lấp đầy cái bụng bằng đồ ăn thức uống miễn phí mà hoàng gia phát cho. “Yandel, anh làm gì thế? Mau theo tôi.” “À… được rồi.” Ngay cả sau khi vào Quận 5, tôi vẫn để Amelia dẫn đường. Với tính cách của cô ấy, hẳn là cô ấy đã sắp xếp sẵn tất cả lịch trình cho hôm nay— ‘…Hả?’ Đột nhiên, tôi cảm thấy bàn tay mình bị kéo mạnh và khựng lại. “Đừng chống cự. Đi nhanh lên. Nếu lạc nhau trong đám đông này thì sẽ khó tìm lắm. Nhất là bây giờ anh còn thấp hơn lúc trước rất nhiều.” “À… ờ… được.” Lý do hợp lý của cô ấy về việc chiều cao của tôi bị giảm đã thuyết phục tôi, và tôi từ bỏ việc chống cự, để cô ấy dắt mình len qua đám đông. Rồi thì… “Emily… chúng ta đang đi đâu vậy?” “Đi đến nơi mà chân đưa chúng ta đến.” “Chờ đã… đừng nói là cô không có kế hoạch gì nhé?” “Đôi khi cứ thuận theo dòng chảy cũng tốt mà.” Trời ạ. Tôi cứ nghĩ là cô ấy có việc gì đó muốn làm, vì thế tôi mới dọn trống cả lịch trình cho ngày hôm nay… Ừm. Thôi, thế này cũng không tệ. Hơi hụt hẫng một chút, nhưng việc đi lang thang không kế hoạch lại khá vui. Chúng tôi chỉ đi dạo, ngắm dòng người qua lại, ăn bất cứ thứ gì trông ngon mắt, ghé mấy cửa hàng vũ khí, để rồi bị choáng váng bởi giá cả bị thổi phồng của trang bị sau chiến tranh. “B… búp bê biến hình ba giai đoạn? Từ goblin thành orc rồi thành ogre á?” Chúng tôi thậm chí còn ghé qua Sàn Giao Dịch Trung Tâm Alminus, tham gia một buổi đấu giá giới hạn nhân dịp lễ hội, nơi tôi bị Amelia cằn nhằn rất lâu vì tiêu tiền vào mấy thứ vô dụng. Không có kế hoạch gì cả, vậy mà cứ đi hết chỗ này đến chỗ kia, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Cuối cùng, chúng tôi ghé vào một quán rượu để lót dạ. “Đồ ngốc! Tất nhiên là Bjorn Yandel rồi!!” Vừa bước vào, tôi đã thấy một gã say rượu gào to tên mình trong lúc cãi nhau với đám bạn. Trùng hợp là bàn của họ ở gần đó, mà vì họ nói to tên tôi nên tôi chẳng thể không nghe thấy. Cuộc trò chuyện ấy, thật ra khá là thú vị. “Trong số các nhà thám hiểm hiện tại, có ai có thể đạt được thành tựu như Nam tước Yandel chứ? Hôm nay chúng ta có thể cười nói uống rượu ở đây là nhờ ngài ấy chém đầu tên phản bội đó đấy!” “Tôi công nhận là anh ta đã lập được công lớn. Nhưng như vậy chưa đủ cơ sở để gọi anh ta là kẻ mạnh nhất. Lấy Nhà Đại Hàng Hải Peekma chẳng hạn. Thành tựu của ông ta rất lớn, nhưng khả năng chiến đấu thực tế thì nghe nói là khá kém.” “… Peekma á? Ông nghiêm túc so sánh Nam tước Yandel với một gã hoa tiêu sao?” “Không, tôi chỉ nói là—” Hai gã say rượu đang tranh luận xem ai là kẻ mạnh nhất. May mà họ không nói đến “vĩ đại nhất mọi thời đại” bao gồm cả những nhân vật trong quá khứ, mà chỉ là kẻ mạnh nhất ở hiện tại. “Thôi đi, Nam tước Yandel chắc chắn là người xứng đáng với danh hiệu mạnh nhất.” “Đúng vậy, trước đây người ta nghĩ ngài ấy chỉ mạnh khi có các đồng đội bên cạnh, nhưng cuộc chiến lần này đã cho thấy một góc nhìn khác.” “Nghe nói ngài ấy hạ gục Ma Nhãn chỉ bằng một đòn.” “Ngài ấy còn tiêu diệt cả Kẻ Thu Gom Xác Chết…” “Trúng nhiều lần Lôi Phạt như thế mà vẫn sống sót trở về…” Những kẻ say xỉn khác cũng góp lời, và cuộc tranh luận nhanh chóng kết thúc. “Anh nghe có vẻ rất chăm chú nhỉ.” “À xin lỗi. Chỉ là thấy thú vị thôi.” Nghe họ nói, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cách nhìn của mọi người về mình đã thay đổi. Trước đây, tôi được ca ngợi vì khả năng lãnh đạo, sự hy sinh, lòng dũng cảm và thành tích với tư cách một nhà thám hiểm. Nhưng giờ đây, ngay cả sức mạnh chiến đấu thuần túy của tôi cũng được thừa nhận. ‘Mà nghĩ lại thì… tôi chưa từng thua ai trong một trận đấu tay đôi.’ Những trận chiến làm nên tên tuổi tôi, như ở Rừng Goblin hay chuyến thám hiểm Núi Băng, vốn không phải là các trận một chọi một. Nhưng lần này thì khác, tôi đã đánh bại một kẻ nổi danh như Ma Nhãn, lại còn ngay trước mắt mọi người. Đó tự nhiên trở thành bằng chứng. “Chủ đề này tôi cũng thấy khá thú vị. Vậy anh nghĩ sao?” “Hả?” “Anh có đồng ý với đánh giá của họ không?” Trời ạ, sao cô ấy lại hỏi câu này đột ngột thế? Tôi bật cười, trả lời ngắn gọn. “Ừm… họ nói cũng không sai.” Đến mức này rồi, tôi không nghĩ mình sẽ thua bất kỳ ai nữa. ***** Chuyến đi chơi với Amelia của tôi bắt đầu từ buổi sáng và kết thúc vào khoảng đầu giờ tối. À, nói chính xác thì khi chúng tôi quay về Thánh Địa, trời đã gần tối muộn rồi. Cộp, cộp. Sau khi trở lại Thánh Địa, tôi nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo rồi ra ngoài đi dạo. Tôi không có điểm đến cụ thể, chỉ lang thang tận hưởng làn gió mát, và đến khi nhận ra thì tôi đã đứng ở một nơi quen thuộc. Trùng hợp là đã có người đến đó trước tôi. “Hikurod?” “… À, Yandel à? Anh nói hôm nay mình cũng ra ngoài mà. Về từ khi nào thế?” “Mới về được một lúc thôi. Tôi định đi đổi gió cho đầu óc thoải mái hơn, nhưng xem ra không hiệu quả lắm. Còn anh thì sao?” “… Tôi nghĩ là nó cũng có tác dụng, theo cách riêng của nó.” “Ha ha, vậy thì tốt rồi.” Hôm nay, dáng lưng của Người lùn trông còn nhỏ bé hơn thường ngày. Tôi thở dài một hơi thật sâu rồi ngồi xuống cạnh anh ta. “Còn chai nào nữa đúng không? Cho tôi nào.” “Cốc à?” “Anh còn mang theo mấy thứ đó nữa sao?” “Ha ha, anh đúng là khác người thật.” Nhận lấy một chai rượu, tôi lặng lẽ uống bên cạnh anh ta. Rồi Người lùn là người lên tiếng trước. “Anh còn nhớ không? Ngày hôm đó ở Tầng Ba, khi lần đầu tiên tất cả chúng ta nhìn thấy quang cảnh ấy…” “Ý anh là ngày Dwalki ngạc nhiên đến mức không thể khép lại mồm à?” “Anh ấy là một người thuần khiết. Cho tới lần đầu bị bọn cướp tấn công, anh ta mới nhận ra khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế.” “Nhà thám hiểm nào chẳng phải trải qua chuyện đó. Mà cũng vì thế Rotmiller mới đánh thức mọi người giữa đêm để an ủi anh ta mà.” “Tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn cho chúng ta thấy một điều. Rằng dù trong Mê Cung có những chuyện đau buồn và khổ sở, thì cũng vẫn có những điều tốt đẹp.” “……” “Đến giờ tôi vẫn không thể tin được. Vậy mà đã mấy năm trôi qua rồi.” “… Tôi cũng thế.” Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, và chúng tôi uống rượu trong im lặng suốt một khoảng thời gian dài. Rồi một lần nữa, Người lùn lại lên tiếng trước. “Tôi hơi ngà ngà rồi, mà cũng thấy lạnh nữa. Tôi về trước đây.” Anh ta lảo đảo rời đi, còn tôi đứng lại một lúc rồi mới quay về chỗ ở của mình trong Thánh Địa. Nhưng kỳ lạ thay, trước cửa phòng tôi lại có một vị khách khác đang đợi. “Misha? Giờ này cô làm gì ở đây?” Misha Karlstein. Một trong những thành viên ban đầu của Đội Halfling — mỉa mai thay giờ cũng chỉ còn lại một nửa. (Dịch giả-kun : như đã nói, Halfling cũng có thể dịch là nửa này nửa nọ, những kẻ lai tạp không thuộc về bên nào.) Và cũng là… mối tình đầu chưa trọn vẹn của tôi… À, khoan, công bằng mà nói thì chưa chắc đã là mối tình đầu đúng không? Ha, chắc tại rượu làm tôi đa cảm— “Ngày mai dành thời gian cho tôi đi. Tôi cũng có nơi muốn đến.” “…Hả?” “Nếu anh không đến, tôi cũng sẽ rời khỏi Clan!!” “…” Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Tôi đứng ngẩn người ra, còn chưa kịp phản ứng thì Misha đã biến mất trong nháy mắt. “Thở dài…” Rốt cuộc mọi người đang bày trò gì vậy? Chẳng lẽ họ có một nhóm chat bí mật nào đó sao? Ít nhất thì cô ấy cũng nên nói cho tôi biết mai gặp nhau lúc mấy giờ trước khi chạy mất như vậy chứ. Thôi thì… chắc tôi sẽ dậy trước từ sớm vậy.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang