Mãn Đường Hoa Thải

Chương 588 : Bội minh

Người đăng: Nhân Sinh Như Mộng

Ngày đăng: 18:29 20-03-2026

.
Trong mật lao, ngọn đèn dầu nhỏ tựa hạt đậu. Lưỡi nung sắt gí xuống da thịt bỏng rát bốc khói xanh, tiếng tra khảo lại một lần nữa vang lên. "Xích Tùng Đức Tán đang ở đâu?" Kẻ bị trói gô trên giá hình là một tăng lữ tóc ngắn. Cố ngẩng đầu lên, chính là Ích Hỉ Vượng Ba, y mím chặt môi, không thốt nửa lời, ánh mắt quật cường tựa bàn thạch. Kẻ thẩm vấn y đã thức trắng mấy đêm liền, ngáp dài một cái, lẩm bẩm: "Tên hòa thượng này không chịu mở miệng, cứ coi như Xích Tùng Đức Tán đã chết là xong." "Ngày mai thẩm vấn tiếp." Tiếng nói xa dần, mật lao chìm vào tĩnh lặng, Ích Hỉ Vượng Ba đưa mắt nhìn quanh, thầm tìm kiếm một cách thức để bản thân có thể quyên sinh. Mãi đến lúc đêm khuya thanh vắng, bên ngoài chợt vang lên tiếng động, một bóng người gầy gò khoác áo choàng đen bước vào. Kẻ đó tiến đến trước mặt y, thế mà lại là Na Lan Trinh. "Công chúa? Sao người lại tới đây?" Sắc mặt Na Lan Trinh lộ vẻ mỏi mệt, vội nói: "Ta vốn tưởng ngươi và Tán Phổ đều đã bị hại, nhưng tra ra được tâm phúc của Mã Tường vẫn luôn bí mật bắt người tới đây. Nói cho ta biết, Tán Phổ có phải vẫn còn sống không? Hắn đang ở đâu?" "Tán Phổ hẳn là vẫn còn sống." "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Ích Hỉ Vượng Ba đáp: "Năm xưa công chúa cùng Ba Tái Nang đi sứ Đại Đường, có đón Tuệ Chứng thiền sư cùng chư vị đệ tử của ngài ấy về. Lần này hành thích Mã Tường thất bại, Tuệ Chứng thiền sư cảm nhận được Tán Phổ gặp nguy hiểm, đã dẫn Tán Phổ bỏ trốn từ trước. Ta vì yểm trợ Tán Phổ nên nán lại, định phóng hỏa tự thiêu, ngờ đâu lại bị thủ hạ của Mã Tường bắt giữ." Na Lan Trinh nghe xong, trước tiên lẩm bẩm: "Là Tuệ Chứng cứu Tán Phổ đi sao?" Nhưng nàng loáng thoáng vẫn cảm thấy có điểm bất thường. Từ lúc binh biến đến nay, nàng luôn muôn vàn gian khổ tìm kiếm Tán Phổ, thế nhưng sau khi Tuệ Chứng cứu Tán Phổ ra, chẳng những không liên lạc với nàng, tựa hồ còn đang cố ý lẩn tránh nàng. Nắm được manh mối này, Na Lan Trinh liền phái Ba Tái Nang đi thăm dò các tăng lữ Thiền tông. Chẳng bao lâu, Ba Tái Nang sai người bẩm báo, tra ra trước đó có một nhóm tăng lữ Thiền tông lục tục đi tới địa bàn của bộ lạc Tô Bì, mà đây cũng chính là hướng sứ giả Đường đình trở về. "Tán Phổ theo sứ giả trốn về Đường đình rồi sao?" Na Lan Trinh thầm suy đoán. Nàng không khỏi lại nhớ tới Tiết Bạch. Trước kia nàng từng ôm hận hắn sâu sắc, song cũng không thể không thừa nhận sự kiên cường và hùng mạnh của hắn. Điều này tiếp cho nàng không ít sức mạnh, để nàng có thể noi theo. Những năm qua, nàng liều mạng nỗ lực, chính là muốn trở nên giống như hắn. Dần dà, trong thâm tâm nàng, Tiết Bạch đã trở thành một minh hữu thâm trầm đáng tin cậy, chí ít tạm thời là vậy, thế nên nàng mới khẩn thiết muốn kết đồng minh cùng hắn. Na Lan Trinh ngựa không dừng vó đuổi theo hướng đi của sứ giả Đường đình. Nàng dãi gió dầm sương, ngày đêm rong ruổi, rốt cuộc cũng dò la được động tĩnh của bọn họ. Bên bờ hồ Đương Nhạ, một mục dân nói cho nàng biết, vài ngày trước sứ giả Đường đình đi qua nơi này, trong đội ngũ còn mang theo một toán tăng lữ. Na Lan Trinh mừng rỡ khôn xiết, phóng ngựa băng băng đến mức ngựa kiệt sức, bất đắc dĩ phải dừng lại, nương náu qua đêm trong một thiền viện Mật tông. Lúc tá túc, nàng luôn cảm thấy ánh mắt lão tăng kia nhìn mình có phần dị thường. Đêm đến nàng bèn lưu tâm cảnh giác, vừa thoáng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa liền vút chốc bật dậy. "Công chúa, lão tăng muốn dẫn người đi gặp Ba Tái Nang." Lão tăng ngoài cửa lên tiếng, "Y trọng thương rồi, đang cố chống đỡ muốn báo cho người một chuyện." Na Lan Trinh cũng là kẻ to gan, chẳng chút do dự liền bước theo lão tăng. Đi tới một gian tăng xá, đẩy cửa ra, chỉ thấy Ba Tái Nang nằm đờ đẫn ở đó, mũi tên găm trên người vẫn chưa rút ra. Toàn thân y trúng mấy vết thương, đắp đầy tro hương, bị máu tươi ứa ra bết thành một cục, sắc mặt vàng vọt, đã thoi thóp. "Ba Tái Nang, ai đả thương ngươi thành ra thế này?" "Rốt cuộc cũng đợi được công chúa... Là Đường đình... đã cướp Tán Phổ đi..." Na Lan Trinh tiến lên, vội hỏi: "Ngươi nói gì cơ?" "Là sứ giả Đường đình đã tiết lộ kế hoạch cho Mã Tường... bán đứng chúng ta..." "Sao có thể chứ? Hắn đã kết đồng minh cùng chúng ta rồi." Na Lan Trinh lắc đầu đáp: "Bọn họ đâu phải phường bội tín bội nghĩa." Trong ấn tượng của nàng, Tiết Bạch và Nhan Chân Khanh đều là những người chính khí lẫm liệt, đề cao nhân nghĩa lễ trí tín. Ba Tái Nang thều thào lẩm bẩm: "Thoạt đầu ta cũng không tin. Đường đình tự xưng nước lớn, trọng thể diện... sao có thể làm ra chuyện bội minh... Nhưng bọn họ... là địch quốc mà!" "Phụt" một tiếng, máu tươi từ miệng y trào ra. Y vốn dựa vào ý chí để chống đỡ, muốn đem tin tức này báo cho Na Lan Trinh. Giờ đây chút tâm khí này đã tan, chẳng thể gượng thêm được nữa, tắt thở ngay tại trận. Na Lan Trinh rũ rượi ngồi bệt xuống đất, thẫn thờ hồi lâu. Kể từ khi Mã Tường nhiếp chính, ông ta luôn không ngừng dấy binh nơi biên thùy Đại Đường, trước sau chiếm cứ các vùng Hà Tây, Lũng Hữu. Năm nào đến độ thu hoạch mùa màng cũng xâm phạm Đại Đường, thậm chí còn hậu thuẫn Đạt Trát Lỗ Cung suất quân tiến đánh Trường An. Thế nên, nàng mới cho rằng bản thân cùng Tiết Bạch có chung kẻ thù, chỉ cần trừ khử Mã Tường và Đạt Trát Lỗ Cung, Thổ Phồn cùng Đại Đường có thể chung sống hòa bình. Nàng quá ngây thơ rồi, cái gọi là thành ý và tín dụng của nàng, Tiết Bạch hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài. Giữa các quốc gia chỉ có lợi ích vĩnh hằng. Cắt xén thế lực Thổ Phồn có lợi cho Đại Đường, Tiết Bạch tất sẽ không chút đắn đo, dốc hết khả năng mà làm. Hiện tại để Mã Tường dùng thủ đoạn tàn bạo trấn áp những kẻ phản đối hòng cưỡng ép đoạt vị, là cách tốt nhất để làm suy yếu Thổ Phồn, Tiết Bạch liền làm như vậy. Đợi đến khi Mã Tường thực sự khống chế được cục diện, Tiết Bạch sẽ lại đưa Xích Tùng Đức Tán trở về, một lần nữa dấy lên nội loạn. Còn về giao tình cá nhân hay lập trường, nếu đem so sánh với những mưu đồ này, thì thực chất chẳng là gì cả. "Đáng chết." "Đáng chết." Những hình ảnh vốn đã trôi vào quên lãng lại một lần nữa hiển hiện trong tâm trí Na Lan Trinh, nào là những tướng sĩ Thổ Phồn bỏ mạng ở Nam Chiếu, nào là từng giọt nhục nhã khi nàng phải chịu cảnh tù binh. Nàng phẫn hận mắng hai tiếng, tay nắm chặt chuôi đao, trong ánh mắt toát lên sát ý. Nàng vẫn chưa thua, nàng phải cứu Xích Tùng Đức Tán ra, quay về làm chúa tể Thổ Phồn. Đến lúc đó, một đế quốc Thổ Phồn cường thịnh vô song sẽ tùy ý chà đạp Đường đình. ~~ Trường An. Thượng Nguyên năm thứ ba qua đi, Tiết Bạch thay đổi niên hiệu thành "Chính Hưng", lấy ý từ câu "bác loạn phản chính, trung hưng Đại Đường". Chính Hưng nguyên niên, năm Kỷ Hợi, tức năm con lợn. Thiên hạ không có chuyện lớn, năm ngoái trải qua cảnh Nhị thánh băng hà, Thổ Phồn xâm lấn biên cương, sau một phen biến động nhất thời, quốc sự cũng dần lắng dịu. Năm đầu tiên Tiết Bạch chính thức chấp chính, hắn tự đặt ra mục tiêu cho bản thân là "không phạm sai lầm". Bởi hắn thường tự vấn cõi lòng, việc hắn đăng cơ xưng đế so với Lý Hanh, Lý Thục thì khác biệt ở đâu? Hoặc giả, hắn có thể mang lại sự thay đổi như thế nào cho Đại Đường? Nghĩ tới nghĩ lui, thứ nhất là những công nghệ và quy luật của hậu thế mang theo trong đầu hắn, điều này cần một khoảng thời gian đằng đẵng để xây dựng nền móng; thứ hai là tiến hành tu bổ những ung nhọt của Đại Đường, trong đó lớn nhất chính là hai vấn đề, phiên trấn cát cứ và cải cách thuế khóa. Nếu có thể hoàn thành những việc này trong thời gian tại vị, Tiết Bạch tin tưởng Đại Đường nhất định sẽ càng thêm cường thịnh phồn hoa trong tay hắn. Song, sự hình thành và cách giải quyết phiên trấn cùng thuế khóa đều nằm ở mâu thuẫn giai cấp, một khi đụng đến tất sẽ chạm vào tận gốc rễ Đại Đường, hoàn toàn không thể nóng vội. Hắn thà tốn trước vài năm trời để yên ổn dân sinh, tích súc quốc lực, bồi dưỡng nhân tài hữu dụng, đồng thời nâng cao uy quyền cá nhân, đợi đến ngày sau đỉnh cố cách tân mới có thể tòng dung bất bách. (*Chiếc đỉnh đồng ba chân thời xưa, biểu tượng của vương quyền và sự vững chãi của quốc gia; đỉnh cố: loại bỏ cái đỉnh cũ) Do đó, trong năm Chính Hưng đầu tiên này, điều Tiết Bạch lưu tâm nhất là kiến tạo một môi trường bên ngoài an ổn thái bình. Hắn không giống như Lý Long Cơ rầm rộ trưng binh chinh phạt Thanh Hải, mà là sau một hồi chiến sự, tạm thời vận dụng thủ đoạn ngoại giao ép buộc Thổ Phồn không còn sức dấy binh nữa, sau đó chính là chờ đợi Phong Thường Thanh truyền tin tức từ An Tây tứ trấn về. Đợi giải quyết xong vấn đề Tây Bắc, Tiết Bạch muốn đi tuần thú các nơi trong thiên hạ một phen, chỉnh đốn lại Lại trị, bắt tay giải quyết mâu thuẫn từ cấp địa phương, tiến hành cải cách thuế khóa. Hắn sẽ thân chinh đốc thúc, tránh để xảy ra tình trạng chính lệnh tốt đẹp ban hành xuống lại biến thành ác chính hại dân. Hắn còn hạ lệnh cho Giang Nam Đông đạo thiết lập nha môn Hải vận, đóng tàu đi biển, kỳ vọng sau này thuyền bè Đại Đường sẽ giương buồm ra khơi, mang về những giống lúa đạt năng suất cao hơn, đồng thời phô trương uy nghi của nước lớn. Tất thảy đều là chuyện sau này, trong những ngày tháng sóng yên biển lặng, hắn cần phải kiên nhẫn chờ đợi. Ngoài ra, bước sang Chính Hưng nguyên niên, Thanh Lam và Lý Đằng Không trước sau hạ sinh một trai một gái, khiến cho chốn cung thành vốn có phần tĩnh mịch thêm vài phần hân hoan. Quần thần đương nhiên phải dâng lời chúc tụng Tiết Bạch, nhưng cũng âm thầm lưu ý rằng vị hoàng đế xưa nay vốn nổi danh phong lưu, nay số lượng phi tần thực sự được sắc phong lại chẳng hề nhiều. Cuối cùng lại là Đỗ Ngũ Lang nhận sự ủy thác của Đỗ Hữu Lân, nhân lúc cầu kiến Tiết Bạch đã mở lời nhắc nhở vài câu. "Chi bằng ngươi sắc phong thêm vài phi tần, khai chi tán diệp, để hàng cựu thần theo ngươi từ thuở hàn vi như bọn ta được an tâm hơn chút nhé?" Đỗ Ngũ Lang đảo mắt nhìn quanh, thấy trong điện không có người ngoài, bèn cầm trái táo trên ngự án lên cắn một miếng. Tiết Bạch vừa phê duyệt tấu chương, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, đáp: "Được thôi, vậy trước tiên sắc phong Xuân nương, Cấm nương." "Khụ khụ." Đỗ Ngũ Lang nhai táo bị sặc một cái, vội xua tay nói: "Thôi bỏ đi, mấy vị a tỷ có đồng ý thì a gia cũng sẽ đánh gãy chân họ. Nhà người khác loạn luân thường đạo lý thì không sao, nhưng ở nhà ta, trọng yếu nhất chính là thanh danh." Tiết Bạch hỏi tiếp: "Vậy ta sắc phong Thập Thất nương thì sao?" "Không được không được." Đỗ Ngũ Lang xua tay phản bác, "Nàng ấy cùng ngươi đều là tôn thất." "Còn Dao nương?" "Đùa cái gì vậy." Đỗ Ngũ Lang cuống cuồng đáp, "Hơn nữa, tỷ muội của Dao nương ngươi cũng đừng nhắc tới nữa, không được là không được. Người ngoài vụng trộm bàn tán là một chuyện, ngươi đường hoàng bày ra ngoài sáng lại là một chuyện khác." Tiết Bạch trầm ngâm giây lát, nói: "Không giấu gì ngươi, dạo này ta cùng Quý Lan Tử thường xuyên gặp mặt, ta không muốn phụ lòng nàng." "Ngươi nghiêm túc đấy chứ?" Đỗ Ngũ Lang tự đấm đấm vào đầu mình, nói: "Các ngươi tư định chung thân, ta cứ coi như không biết là xong, nhưng nàng ấy cũng là người cùng họ, sắc phong công khai quả thực không thỏa đáng." "Cái này không cho, cái kia cũng không được, ngươi cần gì phải chạy tới đây nhiều lời?" "Vẫn còn Niệm Nô, Tạ A Man mà. Ngươi thử ngẫm lại xem, ngươi còn có lỗi với những hồng nhan nào nữa." Tiết Bạch nghe vậy lại thoáng thất thần. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới việc bản thân còn có lỗi với ai, chỉ đang nghĩ rằng, thực chất vẫn còn một biện pháp để ban cho những người bên cạnh một danh phận. "Đúng rồi, ngươi nghe nói chưa?" Đỗ Ngũ Lang chợt lên tiếng: "Chuyện của Hòa Chính quận chúa ấy." "Nàng ta làm sao?" Cũng chỉ có Đỗ Ngũ Lang mới dám nói mấy lời này với Tiết Bạch. Y xáp lại gần hơn, bắt đầu rầm rì kể, giọng điệu hệt như đang nhàn đàm chuyện nhà chuyện cửa. "Nàng bị từ hôn rồi. Chẳng phải hai năm trước Huyền Tông hoàng đế đã chọn cho nàng một người chồng sao? Là con cháu Thôi thị, hình như tên là Thôi Mân. Hôn kỳ vốn dĩ định vào Thượng Nguyên năm thứ ba, kết quả xảy ra một tràng cung biến, ngươi lại giết chết Trung vương. Nghe đâu nàng đã khoác sẵn hỉ phục rồi, thế nhưng Thôi gia lo sợ bị liên lụy, sống chết không chịu rước dâu. Nay nàng đã thành trò cười cho cả thành Trường An." Đỗ Ngũ Lang chép miệng cảm thán không thôi. Tiết Bạch nghe xong lại chẳng có phản ứng gì mấy, hỏi lại: "Kể với ta những chuyện này làm gì? Lẽ nào ta còn có thể ép Thôi Mân cưới nàng?" "Ngươi có thể ban một đạo thánh chỉ, cho Thôi Mân biết ngươi tuyệt đối không truy cứu nữ quyến của Trung vương." "Chẳng bận tâm nổi những chuyện này." Tiết Bạch gập tấu chương trong tay lại, thần sắc đối diện Đỗ Ngũ Lang thêm phần nghiêm nghị, nói: "Hôm nay trẫm gọi ngươi tới, chính là vì phong tấu chương này." "Chuyện gì vậy?" Đỗ Ngũ Lang thoạt tiên vẫn dùng giọng điệu bằng hữu hỏi một câu, ngay sau đó thần sắc liền nghiêm lại, chắp tay đáp: "Thần xin lắng nghe." "Năm xưa sau khi trẫm chiêu hàng Điền Thừa Tự, để hắn thống lĩnh hàng binh Phạm Dương theo trẫm bắc phạt Sử Tư Minh, ngươi thấy chuyện này trẫm làm sai rồi sao?" "Thần làm sao rành mấy việc này?" Đỗ Ngũ Lang gãi đầu lẩm bẩm, thế nhưng cẩn thận ngẫm nghĩ lại, rốt cuộc vẫn trả lời được: "Vợ con của hàng binh Phạm Dương đều ở lại cố hương, lòng hướng về quê như tên bắn, đi theo bệ hạ bắc phạt tất sẽ anh dũng tiến lên, nếu giữ lại Quan Trung e rằng lại sinh cớ sự. Nước cờ này của bệ hạ, hiển nhiên là không sai." Tiết Bạch bèn ném phong tấu chương trong tay cho Đỗ Ngũ Lang. Đỗ Ngũ Lang mở ra xem, nhận thấy tấu chương do Nhan Cảo Khanh tấu trình. Trong đó chỉ đề cập sơ lược việc quân đồn ở Hà Bắc, nội dung cốt lõi lại nói về chuỗi ảnh hưởng bắt nguồn từ cuộc nội loạn của Hồi Hột. Từ ngày hai người Diệp Hộ và Di Địa Kiện phân liệt, Diệp Hộ bị đánh đuổi tới bộ lạc Cát La Lộc, Di Địa Kiện liền xua quân nam hạ. Binh mã của y dạo quanh biên giới Đại Đường một dạo, liền bắt đầu cướp bóc bách tính vùng biên. Nhan Cảo Khanh chủ chính một phương, vốn không sành sỏi chuyện hành quân đánh trận. May thay dưới trướng mãnh tướng như mây, những tướng lĩnh như Điền Thừa Tự, Trương Trung Chí, Hầu Hi Dật, Lưu Khách Nô dồn dập lĩnh binh xuất kích, đánh bại binh mã của Di Địa Kiện. Phạm Dương, Lư Long quân tuy từng làm phản, nhưng những năm qua binh sĩ đối đãi với ngoại địch luôn cứng rắn, không làm bôi nhọ uy danh nam nhi Đại Đường. Phong tấu chương này, chính là do Nhan Cảo Khanh dâng lên để báo công, xin ban thưởng cho các tướng sĩ, chẳng hạn như bổ nhiệm Điền Thừa Tự làm Phạm Dương Binh mã sứ. Trong tấu chương ông còn trình bày, trước mắt ngoại địch xâm phạm cõi bờ, tạm thời chưa nên làm suy yếu quyền hành của Tiết độ sứ. Bởi lẽ hiện tại Phạm Dương do Nhan Cảo Khanh cùng Viên Lý Khiêm chủ chính, nếu đem đại quyền của một quận phân tán xuống các châu huyện, khi ngoại khấu ập tới, sẽ khó lòng trù tính ngự địch. Thêm nữa, ví như đem quyền lực của Tiết soái chia năm xẻ bảy, ông e rằng ngược lại sẽ không chèn ép nổi bề dưới. Cuối cùng, Nhan Cảo Khanh còn dò hỏi Đường đình xem đã nhận được tấu báo của Sóc Phương hay chưa. Đỗ Ngũ Lang xem xong, dụi dụi mắt, lại đọc thêm một lần nữa. Tiết Bạch lên tiếng hỏi: "Đã nhìn ra vấn đề chưa?" "Lẽ nào bệ hạ nghi ngờ Nhan Cảo Khanh tham luyến quyền vị, muốn tự mình ngồi lên ghế Tiết độ sứ, lúc này mới không ủng hộ việc bệ hạ tước bớt quyền hành của phiên trấn Phạm Dương?" Tiết Bạch đáp: "Những điều ông ấy nói đều là thực tình, hoàn toàn không phải vì rắp tâm thâu tóm quyền lực." Đỗ Ngũ Lang hỏi: "Vậy còn vấn đề gì nữa?" "Ngươi thấy cái khó của Phạm Dương nằm ở Nhan Cảo Khanh, hay là nằm ở đám cựu tướng Phạm Dương như Điền Thừa Tự, Trương Trung Chí?" Đỗ Ngũ Lang liền trầm ngâm suy tính một chút, lờ mờ nhận ra trong tấu chương của Nhan Cảo Khanh tựa hồ ngầm chứa ý vị không trấn áp nổi đám người Điền Thừa Tự. Trước kia Tiết Bạch thân chinh tọa trấn Phạm Dương, hãy còn áp chế được đám kiêu binh hãn tướng này. Nay một khi Hồi Hột xua quân nam hạ cướp bóc, bọn chúng lại nắm binh quyền trong tay, muốn ép chúng nhả ra lần nữa e là rất khó. Cho dù những người được Tiết Bạch tín nhiệm như Nhan Cảo Khanh, Viên Lý Khiêm có đủ sức trấn thủ, nhưng cũng buộc phải thâu tóm toàn bộ quyền lực. Cứ đà này kéo dài, chẳng phải bọn họ rồi cũng sẽ hóa thành cựu tướng Phạm Dương sao, nào có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề. "Ý bệ hạ là, vấn đề không nằm ở những người này, mà cốt ở quyền lực của phiên trấn?" "Ngươi có đối sách gì chăng?" "Thần vốn dĩ ngu muội nhất, làm sao đủ sức bàn bạc những chuyện hệ trọng thế này cùng bệ hạ." Đỗ Ngũ Lang đáp, "Chẳng qua là... phái Giám quân?" Tiết Bạch lắc đầu, trước mắt tạm gác lại vấn đề của Phạm Dương, lại chĩa tay vào dòng chữ cuối cùng trên tấu chương, bảo: "Nhan Cảo Khanh làm thế này là đang ngầm nhắc nhở trẫm đấy." Đỗ Ngũ Lang đưa mắt nhìn theo, thoáng kinh ngạc, vội hỏi: "Lẽ nào bệ hạ không nhận được tấu báo từ Sóc Phương?" "Ừm." Tiết độ sứ Sóc Phương hiện nay là Bộc Cố Hoài Ân. Người này xưa nay vẫn tự xưng là một lòng trung thành, ngờ đâu sau khi bị cha con Lý Hanh chọc giận liền ngang nhiên chiếm cứ vài tòa thành lớn ở Sóc Phương, sống chết không chịu giao ra binh quyền. Trước đó, Tiết Bạch vẫn luôn bận bịu chẳng kịp rảnh tay đoái hoài tới y, đành phải xoa dịu chiêu hàng, cũng chưa xảy ra đại loạn gì. Nhưng mà, năm xưa Bộc Cố Hoài Ân vì muốn trợ giúp Lý Hanh mượn binh Hồi Hột, từng gả con gái sang đó, Di Địa Kiện chính là con rể của y. Hiện tại, Di Địa Kiện xua quân nam hạ cướp bóc Đại Đường, lại không đi quấy nhiễu dải đất Sóc Phương gần đó hơn, mà chuyển hướng tiến thẳng sang phía đông nhắm vào Phạm Dương, Bình Lư. Thế mà Bộc Cố Hoài Ân đến nửa chữ cũng chẳng bẩm báo lên Đường đình, chuyện này quả thực rất đáng ngẫm nghĩ. Có lẽ do Di Địa Kiện không muốn trêu chọc nhạc phụ, Bộc Cố Hoài Ân hoàn toàn không hay biết gì; cũng có lẽ song phương đã bí mật tiếp xúc, đạt thành nhận thức chung, Di Địa Kiện vì thế mới chuyển hướng quấy nhiễu các vùng khác của Đại Đường, còn Bộc Cố Hoài Ân thì cố tình bưng bít tin tức không báo. Nhan Cảo Khanh nói rằng cục diện hiện thời chưa ổn định, không thích hợp để cắt giảm quyền hành của phiên trấn Phạm Dương, rõ ràng một phần căn nguyên rất lớn là đang đề phòng Bộc Cố Hoài Ân. Đỗ Ngũ Lang nghe vậy không khỏi có phần kinh hoảng, vội nói: "Bệ hạ, chuyện hệ trọng thế này, nên tìm Tể tướng bàn bạc mới phải, thần không gánh vác nổi đâu." "Triệu ngươi tới, là muốn để ngươi thay trẫm đi gặp Bộc Cố Hoài Ân một chuyến." "Sao cơ?" Đỗ Ngũ Lang vừa nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch, mấp máy môi bảo: "Cái nơi như Sóc Phương đó, toàn là đám kiêu binh hãn tướng, ta..." "Ngươi là người trẫm tin cậy nhất, hoàn toàn đủ sức đại diện cho thành ý của trẫm. Hãy thay trẫm chuyển lời tới y, trẫm không muốn nảy sinh hiềm khích nghi kỵ cùng y. Y là một trang hán tử thẳng thắn, chỉ cần hỏi y một câu, liệu trẫm có thể tin tưởng y thêm một lần nữa hay không." ~~ Chớp mắt một cái, Chính Hưng nguyên niên đã bước sang nửa cuối năm. Có vô số thương nhân xuôi nam thu mua trà lá, Thục cẩm cùng các mặt hàng khác chở về Trường An, chực chờ Đường đình đả thông tuyến đường Tây Vực. Có người chờ đợi nửa năm, có người thậm chí đã đợi ròng rã suốt một năm trời. Nhưng mà, Đường đình tuy đã đánh bại cuộc xâm lăng của Thổ Phồn, lại vẫn chưa có ý định dấy binh thu phục Hà Tây. Đám thương nhân bàn tán xôn xao, đều đinh ninh rằng mình đã bị vị hoàng đế trẻ tuổi lừa gạt. Tiết Bạch cũng có phần sốt ruột, tuyến thương lộ Tây Vực bị nghẽn, vật tư của Trường An chỉ có thể dựa vào sự cung cấp từ khắp thiên hạ. Chỉ vào mà không ra, tương đương với việc vốn dĩ là một dòng nước động, nay lại đọng thành vũng nước tù. Mãi đến sau tết Trung thu, hôm nay, Nhan Tuyền Minh chợt đến cầu kiến. Y theo lệ thường muốn yết kiến đều sẽ dâng tấu chương từ hôm trước, nay lại làm trái thông lệ, Tiết Bạch khẽ động niệm, đã có dự cảm. Thế nên, Nhan Tuyền Minh vừa cất bước vào điện, Tiết Bạch liền lên tiếng hỏi: "Có phải sứ giả đã về rồi không?" "Đúng vậy! Bọn người Lý Tề Vật đã về, lại còn mang theo cả sứ giả của Mã Tường, bệ hạ có muốn gặp ngay lúc này không?" Nhan Tuyền Minh cũng vạn phần phấn chấn, bước tới hai bước, hạ giọng bẩm báo: "Đại sự thành rồi, Xích Tùng Đức Tán đang trà trộn trong đội ngũ." Tiết Bạch thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng hoàn toàn không vội tiếp kiến đám người này, mà đưa mắt nhìn thẳng vào bản đồ. Cứ như vậy, ván cờ vốn bị khóa chặt rốt cuộc cũng được tháo gỡ. Hắn có thể điều động một phần binh mã Xuyên Thục tiến vào Tần Lũng, chuẩn bị đả thông Tây Vực. Thậm chí chỉ cần làm bộ làm tịch, mượn phương thức đàm phán để lấy lại chư thành Hà Tây. Đây chính là kết cục hoàn mỹ nhất, đến lúc đó hắn liền có thể tái điều động Quách Tử Nghi đến Sóc Phương, trấn áp Bộc Cố Hoài Ân. Cũng có thể hoán đổi tướng lĩnh ở Phạm Dương, Bình Lư. Đương nhiên, cẩn thận bình tâm suy nghĩ lại, điều kiện tiên quyết để những kế sách này thuận lợi hoàn thành chính là chư trấn An Tây, Bắc Đình đều vẫn còn đó, hay nói cách khác là vẫn luôn một lòng hướng về Đại Đường. Ví như An Tây, Bắc Đình đều đã thần phục Thổ Phồn, chuyện thu phục Hà Tây liền hóa thành vô nghĩa. Đường đình va vấp ở Tây Bắc, tất kéo theo vấn đề của Sóc Phương, Phạm Dương, Bình Lư cũng sẽ trở nên gai góc hơn gấp bội. ~~ Cùng lúc đó, tại Linh Vũ. Phong Thường Thanh từng suất quân tiến lên phương bắc từ nơi này, mượn đường Hồi Hột để kéo tới An Tây. Chớp mắt bọn họ đã dời gót gần hai năm trời, rốt cuộc cũng có một toán nhân mã nhỏ nhoi phong trần mệt mỏi từ phương bắc trở về, cưỡi trên lưng lạc đà, vượt qua bão cát mịt mù tìm đến dưới cổng thành Linh Vũ. Có binh sĩ Sóc Phương bước lên quát lớn: "Các ngươi là ai?!" Kẻ dẫn đầu toán nhân mã kia là một hán tử trung niên, làn da thô ráp, mặt mũi bám đầy sương gió. Hắn đờ đẫn ngước nhìn lá cờ Đại Đường phấp phới tung bay trên đầu thành, thẫn thờ mãi một hồi lâu. Hắn dang rộng hai tay, ngước mắt nhìn bóng thương khung bao la, trút ra một hơi thở dài dằng dặc. "Đại Đường? Là Đại Đường!" "Vạn dặm cố hương, ròng rã hơn vạn dặm đường, rốt cuộc chúng ta cũng vượt qua rồi." Cùng với hai câu nói này, nước mắt giàn giụa tưới đẫm khuôn mặt hán tử trung niên kia. Hắn cứ lẳng lặng đứng đó tuôn trào nước mắt, khiến cho những đồng bạn phía sau cũng không kìm được tiếng sụt sùi. Bọn họ hoàn toàn chẳng thốt thêm một lời nào nữa, chỉ có những giọt lệ đục ngầu nhỏ xuống đôi bàn chân đã cọ xát đến mức rách bươm. Quân thủ thành không khỏi động dung, lên tiếng hỏi: "Các ngươi từ nơi nào đến?" "An Tây, Bắc Đình Đô hộ phủ vẫn chưa hề đầu hàng!" Hán tử trung niên kia chẳng buồn vội vàng trả lời danh tính bản thân, mà ra sức đấm mạnh vào ngực, cao giọng đáp dõng dạc. "Những năm qua Hà Tây thất thủ, bặt vô âm tín với Trường An, đại quân Thổ Phồn liên tiếp công phá, thế nhưng An Tây quân vẫn kiên cường bám trụ!" Binh sĩ thủ thành sững sờ, đờ đẫn nhìn chằm chằm nam nhân trước mắt, vội hỏi: "An Tây tứ trấn vẫn còn sao?" "Vẫn còn!" "Bắc Đình Đô hộ phủ vẫn còn?" "Vẫn còn!" Hán tử trung niên đáp xong, dán chặt hai tay lên vai tên lính thủ thành kia, hỏi dồn dập: "Trường An thì sao? Trường An vẫn còn chứ?" "Trường An... tất nhiên là vẫn còn." Lúc này hán tử trung niên mới xưng rõ: "Mạt tướng Tào Lệnh Trung, thuộc hạ dưới trướng Bắc Đình Lưu hậu Dương Chí Liệt tướng quân, phụng mệnh hồi kinh bẩm báo tình hình Tây Vực. Bọn ta dẫu trơ trọi ngoài muôn dặm quan san, nhưng cờ xí Đại Đường chưa từng rơi rụng." "Mau! Mau đi bẩm báo Tiết độ sứ!" Cổng thành mở ra, một tên tốt canh cửa tung mình nhảy lên lưng ngựa, phi nước đại hướng thẳng về phủ Tiết độ sứ trong thành. Phủ Tiết độ sứ, tại sảnh chính. Đỗ Ngũ Lang hai tay bưng khư khư một chiếc chén, rượu trong chén đang không ngừng gợn sóng lăn tăn. Tay y đang khẽ run rẩy, đối mặt với Bộc Cố Hoài Ân, y cảm nhận được luồng hơi thở nguy hiểm, không khỏi chột dạ. "Ta đối với Đường đình một lòng trung thành tận tụy, nhưng Đường đình lúc nào cũng nghi ngờ ta!" Đỗ Ngũ Lang vừa mới truyền đạt lại lời thăm hỏi của thiên tử, Bộc Cố Hoài Ân chẳng những không tỏ vẻ cung kính, ngược lại vung tay lên, oán hận bất bình cất tiếng. "Kể ra cũng là lẽ thường tình, trước kia ở Kính Nguyên, ta dốc cạn tâm can cho Trung vương, thế mà vẫn bị nghi kỵ. Đương kim thiên tử, ta thậm chí còn dấy binh giao chiến với hắn, hắn làm sao có thể tin tưởng ta?!" "Nào phải vậy đâu." Đỗ Ngũ Lang vội vàng phân trần: "Bệ hạ phái ta tới đây, chính là vì tin tưởng. Tiết soái thử nghĩ mà xem, ta là người được bệ hạ tín nhiệm nhất, ví như bệ hạ rắp tâm nghi ngờ tướng quân, cớ sao ta lại trí thân vào chốn hiểm nguy này?" Bộc Cố Hoài Ân cười khẩy một tiếng, chẳng buồn để tâm. Bọn họ đều thầm hiểu rõ, chuyến này Đỗ Ngũ Lang tới, chính vì cớ sự Hồi Hột nội loạn. "Nếu ta nói, sau cuộc nội loạn của Hồi Hột, ta quả thực từng liên lạc với Di Địa Kiện, ngươi tính sao đây?" Bộc Cố Hoài Ân hỏi vặn lại. Tiết Bạch nhận định đâu có sai, đối phương quả nhiên là một kẻ tính tình bộc trực. Nhưng Đỗ Ngũ Lang nhìn thấy đối phương thẳng thắn nhường này, cõi lòng ngược lại giật thót hai cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Y thầm nhẩm tính việc y thẳng thắn nói hết những điều này cho mình biết, lẽ nào đã định sẵn nước cờ giết người diệt khẩu rồi chăng?
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang