Mãn Đường Hoa Thải
Chương 520 : Hỏng cả nồi cháo
Người đăng: Nhân Sinh Như Mộng
Ngày đăng: 18:52 06-02-2026
.
Khi ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ rách nát rọi vào trong gian phòng, Tiết Bạch mới tỉnh giấc. Thân ở trong tòa thành trì do Trương Tuần trấn thủ, hắn ngủ vô cùng an tâm, xem như là một giấc ngủ hiếm hoi trong những ngày gần đây.
Suy cho cùng, hắn tuy đã đến Hà Nam, nhưng tuyệt nhiên không can thiệp vào quyền chỉ huy chiến lược của Lý Quang Bật.
Điêu Bính và Điêu Canh đang dùng bữa sáng trong viện, nghe thấy trong phòng có động tĩnh, miệng ngậm nửa miếng hồ bính đi vào, đưa bàn tay đầy dầu mỡ lên miệng mút mút, thấp giọng bẩm báo: "Lang quân, đêm qua Bạch Trung Trinh đã lén lút đi gặp Trương Tuần."
"Ồ, cho ta một miếng." Tiết Bạch ăn uống y hệt bọn họ, bèn bảo họ mang hồ bính vào cùng ăn.
Hắn nghe bẩm báo, biết được Hồn Giam cũng đi cùng, lúc này mới ung dung mở miệng: "Người trẻ tuổi da mặt mỏng, cứ sai người đi châm chọc hắn vài câu, hỏi xem sao lại giao du cùng bọn hoạn quan gian nịnh."
"Đã hiểu." Điêu Bính nói: "Để cho hắn xấu hổ muốn chết."
Điêu Canh đã lâu không động đao, tay ngứa ngáy vô cùng, bèn hỏi: "Lang quân, ta thấy tên Bạch Trung Trinh này gian hoạt xảo trá, hay là để tiểu nhân kết liễu hắn? Tránh để lỡ đại sự."
"Không cần thiết, cứ xem hắn làm trò đi. Trương Tuần mà chịu cùng một giuộc với đám người này, thì đã chẳng phải là Trương Tuần."
Tiết Bạch nhớ lại những tên hoạn quan bên cạnh Lý Hanh bị giết ở Kính Châu, trong lòng hiểu rõ chỉ cần Lý Tông còn muốn mưu quyền, hắn giết một lứa hoạn quan, Lý Tông sẽ lại thiến thêm một lứa nữa.
Hắn bèn tạm thời bỏ qua chuyện Bạch Trung Trinh, bàn đến chính sự: "Công văn đã gửi đi chưa? Lệnh cho Lý Chi, Lý Hoàn hai người tốc vãng Biện Châu, cùng bàn bạc quân vụ."
"Dịch mã trời chưa sáng đã xuất phát rồi."
Điêu Canh không khỏi thầm nghĩ, Lang quân không giết Bạch Trung Trinh, có lẽ là muốn giết Tự Ngô Vương Lý Chi kia. Ngay cả gã cũng biết, Tiết Bạch muốn Lý Chi phải giao ra chức quyền Hà Nam Tiết độ sứ.
~~
Duyện Châu.
Trong màn phong tuyết, dịch sứ đệ trình công văn, giao vào tay Tự Ngô Vương Lý Chi, người đang đảm nhiệm chức Hà Nam Tiết độ sứ.
Lý Chi có một vị huynh trưởng nổi danh nhờ chiến công, chính là Tín An Quận Vương Lý Y từng đánh bại người Hề và Khiết Đan. Chỉ là mẫu thân của Lý Chi địa vị cao hơn đôi chút, nên ông ta được kế thừa tước vị của chi Ngô Vương.
Ông ta kém Lý Y hơn hai mươi tuổi, nay cũng đã ngót nghét thất tuần, nhưng thân thể vẫn cao lớn quắc thước, phong độ nho nhã, vốn là bậc tông thất lão làng, rất có uy vọng.
Vào thời khắc Đại Đường nguy nan nhất khi An Lộc Sơn công phá Lạc Dương, ông ta lấy thân phận Đông Bình Thái thú mộ binh kháng tặc, duy trì sự ổn định cho dải đất Tề Lỗ, gián tiếp giúp đỡ đám người Nhan Cảo Khanh, Trương Tuần giữ vững cánh cửa Giang Hoài, công lao cực lớn.
Hôm ấy, nhận được văn thư Tiết Bạch triệu kiến, ông ta thở dài một tiếng, than với các quan lại dưới trướng: "Hắn đây là muốn mượn cớ ta không ngăn được Chu Chí để hưng sư vấn tội ta chăng."
Lập tức có mưu liêu đáp lời: "Tước vị quan chức của Phủ quân không thấp hơn Ung Vương, mà tư vọng công huân lại hơn xa hắn, hà tất phải sợ? Hắn truyền tin đến triệu, không đi là được."
Lý Chi nói: "Hắn lấy danh nghĩa Nguyên soái tiết chế chư quân, đã có thể từ Lạc Dương đến Biện Châu, thì cũng có thể từ Biện Châu đến Duyện Châu. Nay xã tắc đa đoan, vạn nhất hắn dẫn binh tới đánh, khiến Hà Nam lại thêm mầm tai vạ mới, thì biết làm sao?"
"Phủ quân vốn là bậc tông thất lão làng, hắn há dám đối đãi như vậy, há không sợ miệng lưỡi thế gian sao?"
Lý Chi vẫn do dự, vê chòm râu dài trù trừ mãi, bèn có người đứng ra hiến kế cho ông ta.
Người này tên là Đặng Cảnh Sơn, là người của Lý Hanh. Niên hiệu Thiên Bảo nguyên nhậm chức Đại Lý Tự bình sự, nhờ thẩm vấn Nguyên Tổng trong vụ án giấy trúc mà lập công thăng làm Giám sát Ngự sử. Sau khi phản loạn bùng phát, hắn chạy đến Linh Vũ, được Lý Hanh bổ nhiệm làm Thanh Tề Tiết độ sứ.
Cái gọi là Thanh Tề Tiết độ sứ chính là thống lĩnh Thanh Châu, Tề Châu. Sở dĩ Lý Hanh bổ nhiệm như vậy là vì Đặng Cảnh Sơn vốn là người Tề Lỗ, hy vọng hắn có thể không tốn một binh một tốt mà khống chế dải đất này. Sau khi Đặng Cảnh Sơn đáo nhậm, rất nhanh đã thuyết phục được Lý Chi ủng hộ Lý Hanh, hoàn thành sứ mệnh. Nào ngờ bọn họ vừa mới tạo được thanh thế, thì bản thân Lý Hanh lại đầu hàng trước.
Đương kim Thiên tử vốn không thừa nhận cái danh Thanh Tề Tiết độ sứ của Đặng Cảnh Sơn, nhưng Lý Chi vô cùng tán thưởng sự thanh liêm tiết kiệm của hắn, bèn dâng sớ bảo lãnh hắn ở lại dưới trướng giữ chức Doanh điền phán quan. Triều đình đang muốn các nơi đồng lòng bình phản, cũng liền đồng ý.
"Phủ quân vốn là bậc tông thất lão làng, cứ đi gặp mặt, Ung Vương tuyệt đối không dám tổn hại mảy may Phủ quân." Đặng Cảnh Sơn nói: "Nay Trương Tuần đang ở Biện Châu, người này vốn có thanh danh trong sạch, tuyệt sẽ không để người khác gia hại Phủ quân. Ung Vương không triệu kiến ở Lạc Dương mà đích thân đến Biện Châu, chính là tỏ lòng thành ý. Ngược lại nếu Phủ quân không đi, sẽ để hắn tìm được cái cớ 'không tuân quân lệnh' mà bãi chức Tiết độ sứ a!"
"Thật sao?" Lý Chi vẫn không yên tâm.
Đặng Cảnh Sơn lại nói: "Nghe nói Quảng Lăng Thái thú, Việt Quốc Công Lý Hoàn đã vận lương đến Ninh Lăng. Ngài ấy là con của Tín An Vương, là cháu của Phủ quân, sao không sai người liên lạc, cùng đến Biện Châu? Hai vị danh thần tông thất, cộng thêm Trương Tuần, mang theo khí thế cương trực công chính, thì sợ gì Ung Vương?"
Nói đoạn, thần sắc hắn nghiêm nghị: "Đến lúc đó, Ung Vương chẳng những không thể truy cứu chuyện Phủ quân nhất thời không địch lại Chu Chí, mà Phủ quân còn phải chất vấn hắn vì sao lại dung túng người giết Hạ Lan Tiến Minh!"
Lý Chi nghe xong, cảm thấy có lý, lập tức phái tín sứ đi gặp Lý Hoàn, dò hỏi thái độ.
Tín sứ thúc khoái mã, ngày hôm sau đã đến Ninh Lăng, nhưng phải đợi bên ngoài phủ thự một hồi lâu mới được Lý Hoàn tiếp kiến.
Lý Hoàn hôm qua đã xem công văn Tiết Bạch gửi tới, hôm nay đang mời Lý Bạch đến gặp gỡ và hỏi thăm một số chuyện cũ, nên mới chậm trễ một chút mới gặp tín sứ của Lý Chi.
Đợi xem xong thư của Lý Chi, Lý Hoàn còn liếc nhìn Lý Bạch đang ngồi bên cạnh, trầm ngâm giây lát rồi mới hồi đáp.
"Ta còn đang muốn truy cứu thân thế còn nhiều nghi vấn của Ung Vương, hắn lại dám thâu tóm đại quyền không buông, đã là hành vi sai trái, lại còn vọng tưởng bãi chức Tiết độ sứ của A Thúc, ta nhất định sẽ không đáp ứng!"
Trước tiên bày tỏ thái độ rõ ràng, Lý Hoàn tiếp đó liền đưa ra giải pháp. Y cách đây không lâu từng cùng Trương Tuần kề vai sát cánh giết địch, đả thông lương đạo bị Chu Chí phong tỏa, nên rất tin tưởng Trương Tuần. Lại biết Tiết Bạch mang theo binh lực không nhiều, trong thành Biện Châu thực chất vẫn là Trương Tuần có thực lực nhất, bèn mời Lý Chi cùng đi để dằn mặt Tiết Bạch một phen, tỏ rõ thái độ của tông thất với thiên hạ.
Để Lý Chi yên tâm đến Biện Châu, Lý Hoàn còn đưa ra một lời cam đoan.
"Có tiểu điệt ở đây, tuyệt đối không để hắn tổn thương mảy may Thúc phụ."
Hai thúc điệt đạt được nhận thức chung, bèn hẹn nhau, phụng mệnh Thiên hạ Binh mã Nguyên soái đến Biện Châu thương nghị quân vụ.
~~
Xe ngựa lăn qua nền tuyết để lại những vệt bánh xe sâu hoắm, từ từ tiến vào thành Biện Châu.
Phía trước đội ngũ, vài nhân vật quan trọng trên chiến trường Hà Nam đã hội mặt, đối với nhau đều là nho nhã lễ độ, bầu không khí tốt hơn dự đoán rất nhiều.
Tiết Bạch không khoác giáp, mặc một bộ lan bào màu mộc, thần thái ôn hòa khiêm cung. Điều này khiến Lý Chi an tâm hơn không ít, cho rằng Tiết Bạch mời ông ta đi chuyến này quả thực chỉ là để làm quen, cùng bàn đại sự thảo tặc.
"Năm xưa Thái Thượng hoàng muốn phế Thái tử Lý Anh, lão phu cũng đã cực lực phản đối đấy."
Hàn huyên vài câu, Lý Chi thế mà lại nảy sinh hảo cảm với Tiết Bạch, thổn thức nói: "Ngươi từ nhỏ đã chịu khổ, có thể rửa sạch oan khuất, bình phản án Tam thứ nhân, thật khó được. Càng khó được hơn là, không hề nảy sinh lòng oán hận, một lòng muốn báo hiệu xã tắc. Lý Anh có nhi tử như thế này, dưới cửu tuyền cũng nên ngậm cười."
Nói đến đoạn sau, Lý Chi thậm chí thống khổ rơi lệ, Tiết Bạch đành phải an ủi ông ta.
Hai người phảng phất như thật sự trở thành thân nhân khó khăn lắm mới nhận lại nhau. Lý Chi cùng vai vế với Lý Long Cơ, là đường huynh đệ chưa ra khỏi ngũ phục, Tiết Bạch vì thế cũng dùng "A Ông" tương hoán.
(*Ngũ phục: Đây là 5 hạng tang phục tương ứng với 5 cấp độ thân sơ trong họ hàng (tính theo hệ nội).
Trong vòng "Ngũ phục" nghĩa là có chung cụ tổ (4 đời trước) hoặc cụ kỵ (5 đời trước).
Theo phong tục xưa, người trong vòng "Ngũ phục" khi mất thì phải để tang nhau.)
Đợi Lý Chi lau lão lệ, lời nói xoay chuyển, lại nói: "Nhưng phàm sự thái quá tất bất cập, nước đầy thì tràn, trăng tròn thì khuyết. Ngươi thủ vệ Trường An, công lao đã đủ rồi. Vạn lần không thể tham luyến quyền vị, khiến người ta nghi kỵ, đến cuối cùng lại tự làm hại mình a!"
"A Ông dạy phải." Tiết Bạch nói: "Câu nói này, ta xin cùng A Ông khắc cốt ghi tâm."
Không gian chợt tĩnh lặng.
Lý Chi còn đang cảm động lau nước mắt, nghe vậy ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ mặt ngỡ ngàng, quay đầu nhìn sang Lý Hoàn.
Lý Hoàn lập tức cau mày, nói: "Tam lang nói lời này là có ý gì?"
"A Ông tuổi tác đã cao, vì thân thể mà suy xét, không nên tiếp tục lao lực nơi an mã." Tiết Bạch nói: "Tông thất trong triều điêu linh, chức Tông Chính Khanh đang bỏ trống đợi bậc cao hiền, há chẳng phải thích hợp với A Ông hơn sao?" (an: yên -> nơi khói bụi, chiến trường)
"Đây là muốn truy lỗi lão phu sao?" Lý Chi vô cùng phẫn khải, dùng gậy gõ mạnh xuống đất, chất vấn: "Từ khi phản loạn đến nay, lão phu có điểm nào phụ lòng triều đình?!"
Ông ta biết Tiết Bạch muốn ra tay với mình nên đành lên tiếng áp đảo trước. Tiếp đó, không đợi Tiết Bạch tiếp tục mở miệng, đã vẫy tay với Trương Tuần, lảng sang chuyện khác. "Đến đây, xem đi."
Lý Chi run rẩy xoay người, dùng gậy chỉ về phía xa mã phía sau, nói: "Chúng ta từ Duyện Châu vận chuyển đến ít lương mạt."
Nghe vậy, Trương Tuần cùng các tướng sĩ sau lưng đều lộ vẻ vui mừng. Thấy tình hình này, Tiết Bạch cũng không vội, xem thử thủ đoạn của Lý Chi ra sao.
Đặng Cảnh Sơn bước lên, giải thích: "Lương thực đã sớm chuẩn bị xong, muốn chi viện Biện Châu. Nhưng trước đó Biện Châu bị Chu Chí vây khốn, chi viện bất tiện, nên mới chậm trễ."
"Đã để chư tướng sĩ chịu khổ rồi." Lý Chi chắp tay vái chào mọi người, dùng giọng điệu già nua mà bi lương nói: "Lão phu tạ tội với các ngươi!"
"Vạn vạn không thể như thế." Trương Tuần vội vàng đỡ lấy.
Thực ra trước đó Lý Chi có thừa cơ hội để chi viện, phân minh là đầu tiên vì đấu đá quyền lực trong triều, sau lại vì chuyện Hạ Lan Tiến Minh mà trễ nải. Mãi đến nay Tiết Bạch tới, mới ép bọn họ phải vận lương.
Lúc này bọn họ diễn chiêu này, rất nhanh đã tranh thủ được hảo cảm của các tướng sĩ Biện Châu.
Trong lúc hỗn loạn, Bạch Trung Trinh chớp lấy thời cơ, cũng tiến lên đỡ lấy Lý Chi, cười nói: "Ngô Vương vì nước thao lao, hà tất phải tự bạc đãi mình như thế? Mau vào trong ngồi, hôm nay trong quân thiết yến, khao thưởng chư tướng sĩ!"
Tiết Bạch, Trương Tuần vốn không có dự định thiết yến, nhưng bầu không khí đã được đẩy đến nước này, cũng không thể để các tướng sĩ thất vọng. Thành thử lại để tên giám quân hoạn quan này nhân cơ hội can thiệp vào chút quân vụ cỏn con.
Trương Tuần nhíu mày, đối với việc này có chút bất mãn, nhưng quay đầu nhìn Tiết Bạch một cái, phát hiện Tiết Bạch thế mà lại chẳng hề bận tâm. Đối với tên giám quân này, ai để ý thì người đó tự đi mà lo.
Rất nhanh, từng xe lương thảo được dỡ xuống, các doanh trại nhóm lửa nấu cơm.
Vì chuyện này lại xảy ra một sự cố nhỏ. Lúc đó mọi người đang nói chuyện trong sảnh đường, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã, gọi tướng lĩnh vào hỏi, mới biết là sĩ tốt hai bên Biện Châu và Duyện Châu xảy ra xung đột.
Trương Tuần bèn gọi Nam Tễ Vân tới, hỏi xem xảy ra chuyện gì.
"Sứ quân, Tự Ngô Vương e là quá khinh rẻ chúng ta rồi! Nói là mang lương thực khao quân, vận đến toàn là gạo nát mễ thối. Chúng ta vì nước giết giặc, lại bị coi thành dã cẩu hay sao?!"
Nói đến đoạn sau, Nam Tễ Vân đã quay đầu nhìn sang Lý Chi, trừng mắt giận dữ, mang theo ý chất vấn.
Lý Chi không hiểu mô tê gì, quay sang hỏi Đặng Cảnh Sơn xem có chuyện gì.
Đặng Cảnh Sơn bèn ghé vào tai Lý Chi, nói nhỏ: "Chúng ta hảo tâm vận chuyển lương mạt đến, không biết vì sao bọn họ lại cố ý gây khó dễ."
Nói rồi, hắn phản ứng lại, bồi thêm: "Kẻ này chính là Nam Tễ Vân đã giết oan Hạ Lan Tiến Minh, hắn tất là được Ung Vương thụ ý, muốn khích bác xung đột giữa Phủ quân và Biện Châu."
Lý Chi liền hiểu là ý gì, ôn tồn mời Trương Tuần lên trước, nói: "Sứ quân hãy tra rõ xem sự tình thế nào, không thể lầm tin lời của kẻ tiểu nhân a."
Thanh âm này không lớn, nhưng Nam Tễ Vân vẫn nghe thấy được, lập tức sắc mặt biến đổi, chắp tay, hướng về phía giữa Tiết Bạch và Trương Tuần mà bán quỳ xuống.
"Mạt tướng báo lại đúng sự thực, không có một câu hồ ngôn loạn ngữ! Mạt tướng dẫu chết trên sa trường cũng sẽ không nhíu mày một cái, hà cớ gì lại vì vài hạt gạo thối mà đi bôi nhọ Tự Ngô Vương."
"Đứng lên!" So với Trương Tuần, Tiết Bạch tỏ ra bao che người mình hơn hẳn, tiến lên đỡ Nam Tễ Vân dậy, cũng không nói gì, chỉ sa sầm mặt nhìn Lý Chi, Lý Hoàn.
Hai người này đều là trưởng bối của hắn, việc này xử lý thế nào, hắn tạm thời biểu hiện ra ý muốn nghe theo bọn họ.
"Tai nghe không bằng mắt thấy, hãy đi xem qua rồi hãy định luận." Lý Hoàn nói. Mọi người liền đứng dậy cùng đi xem số lương thực kia.
Mới từ xa nhìn thấy khói trắng bốc lên từ những chiếc chảo lớn, đã ngửi thấy một mùi ôi thiu. Đi lại gần hơn chút nữa, liền có hỏa phu bưng gạo kê lên, nói: "Sứ quân xem, toàn là gạo nát."
Thổi đi lớp tuyết trắng rơi bên trên, có thể nhìn thấy số gạo kê kia đã hoàn toàn biến thành màu đen, bị sâu mọt đục khoét đến không còn ra hình thù gì, chẳng phân biệt được đâu là nấm mốc đâu là kê.
Điêu Bính ghé sát vào xem, thấy rất nhiều con bọ nhỏ chui ra từ những đốm mốc, đang lúc nhúc bò bên trên.
Hắn tức thì nhớ đến những ngày tháng khổ cực trước kia, cả khuôn mặt nhăn nhúm lại. Hắn là người tiết kiệm nhất, một đôi giày rơm đi đến rách nát cũng không nỡ vứt, dù cho nay đã phát tích, dưới chân vẫn đi đôi giày lột từ xác Tống Chi Đễ ở Lục Hồn sơn trang năm xưa.
"Phí phạm lương thực quá." Điêu Bính than thở, tiếc là số lương thực này lại bị để đến mốc meo, e là đã để cả mười năm rồi chăng?
"Sao có thể là phí phạm lương thực chứ?" Điêu Canh cười một tiếng, nói: "Tự Ngô Vương đây chẳng phải mang đến cho chúng ta ăn sao?"
Một câu nói, Biện Châu quân đều cảm thấy chung mối thù, nhao nhao nhìn về phía Lý Chi.
Trương Tuần bèn hạ lệnh kiểm tra lại tất cả số lương thực được đưa tới, sĩ tốt liền tiến lên đâm thủng từng bao tải, phát hiện chảy ra toàn là gạo nát.
Lý Chi sắc mặt đã khó coi, đưa mắt nhìn sang Đặng Cảnh Sơn, hỏi: "Chuyện này là sao?"
Ánh mắt Đặng Cảnh Sơn biến ảo một chút, rồi bước ra, hướng về phía mọi người, lớn tiếng nói: "Trong phủ khố chỉ còn lại số lương thực này thôi, trước kia Thiên Bảo thịnh thế, kho lẫm sung túc, lúa gạo chất đống, nhiều đến ăn không hết. Phản loạn bất ngờ ập đến, tặc nhân cướp bóc, bách tính tranh cướp, cung cấp cho quân binh, lương mới trong kho sớm đã dùng hết rồi, chỉ còn lại số lương mục nát này thôi!"
Lời này, hoặc giả có thể giải thích với Lý Chi vì sao hắn mang lương mục đến, nhưng hiển nhiên không thể dập tắt cơn phẫn nộ của tướng sĩ Biện Châu. Đặng Cảnh Sơn cũng biết điều đó, thế là sải bước đi ra giữa trời tuyết, đối diện với mọi người, cởi bỏ quan bào, để lộ ra bên trong là một bộ nội bào rách rưới đầy mảnh vá, lại cởi tiếp nội bào, ngay cả lớp xuân sam bên trong cũng vô cùng cũ nát.
Xuân sam bị vén lên, bên trong là một thân hình gầy guộc như que củi, ở cái thời Đại Đường lấy đẫy đà làm đẹp này, quan viên mà gầy gò như hắn quả thực không nhiều.
"Nay quốc gia đa nạn, sinh dân trải qua bao hạo kiếp, xác chết đói đầy đồng, dân chẳng còn đường sống. Trong kho chẳng còn lương thực nào khác, ta vận chuyển số lương thực này đến, bởi vì bình thường ta ăn cũng chính là những thứ này!"
Nói rồi, hắn cứ mặc chiếc xuân sam mỏng manh ấy sải bước đến bên chảo lớn, múc lên một bát cơm gạo kê nát đã nấu chín, giơ cao cho mọi người xem, rồi từng miếng lớn từng miếng lớn ăn ngấu nghiến.
"Ngon!"
"Thơm!"
Đặng Cảnh Sơn vừa không sợ lạnh, cũng chẳng sợ nóng, rướn cái cổ gầy nhẳng đứng đó nhai nuốt thức ăn trong miệng, ăn rất sảng khoái, thi thoảng còn phát ra tiếng hô hào thỏa mãn.
"Lúc Thái Thượng hoàng nam hạnh, ta từ Trường An đi đến Linh Vũ, lương thực cạn kiệt, trên đường mười bảy ngày chưa từng nuốt một hạt gạo, từng ăn thịt thối ven đường, từng ăn rễ cỏ, so với những thứ đó, chỗ gạo kê này quá thơm rồi!"
Bình thường hắn quả thực cũng ăn uống như vậy. Rất nhanh, vài tên thân tín quan lại bên cạnh hắn chạy ra, quỳ rạp bên cạnh hắn, khóc lớn không thôi, giải thích với mọi người rằng lời hắn nói đều là sự thật. Lý Chi thầm than một tiếng, thầm nghĩ Đặng Cảnh Sơn không hổ với mỹ danh thanh liêm kia, cuối cùng cũng không trách cứ hắn nữa.
"Chỗ mễ lương này, không ăn chẳng lẽ lại vứt đi sao? Đặng công ăn được, chúng ta lại không ăn được sao?" Đám thân tín của Đặng Cảnh Sơn vừa khóc vừa lớn tiếng hô: "Của ít lòng nhiều, lễ bạc nhưng tình nghĩa trọng, Đặng công sợ các ngươi ăn không no, đem chút lương thực tích trữ duy nhất vận chuyển tới, còn gì bất mãn nữa?!"
Nam Tễ Vân nghe vậy, nộ khí lập tức bốc lên trong lòng. Hắn không phải là không thể ăn số lương mục này. Lúc Ung Khâu bị vây khốn, bọn họ vỏ cây trong thành đều đã gặm sạch, chuột cũng bắt ăn hết, ngay cả da trên quân khí cũng rứt xuống để lót dạ.
Điều hắn không thể chấp nhận là sự lừa dối và khinh rẻ này. Hắn cùng sĩ tốt dưới trướng nhịn đói, thề chết giết địch, không phải để sau khi lập hạ chiến công lại phải ăn lương thực thối nát.
Ngặt nỗi khổ nhục kế này của Đặng Cảnh Sơn vừa tung ra, hắn nói gì cũng không thỏa đáng, một bụng nộ khí chỉ đành nén vào trong lòng. Không chỉ có hắn, tất cả mọi người đều không ai lên tiếng phản bác.
Trương Tuần vốn thương xót sĩ tốt, cũng bị kéo vào cục diện tiến thoái lưỡng nan, dứt khoát cũng tiến lên, múc một muôi gạo mốc ăn, rồi tạ ơn tâm ý của Đặng Cảnh Sơn. Biểu thị sự việc đến đây là kết thúc.
Đêm đó, Nam Tễ Vân cùng sĩ tốt ngồi trong doanh phòng buồn bực không vui, lại nghe bên ngoài truyền đến động tĩnh, hóa ra là Điêu Bính tới.
"Ung Vương sai ta mang đến chút lương khô, rượu thịt này, không nhiều, khao thưởng tướng sĩ một chút. Ngoài ra, Ung Vương còn nhắn một câu."
"Điêu huynh đệ mau nói."
"Ban đầu mọi người thủ Ung Khâu, sau đó đón Thái Thượng hoàng về Trường An, đều là để tướng sĩ kháng địch nơi tiền tuyến có thể ăn một bữa cơm no. Triều đình có lẽ có khó khăn, nhưng tuyệt đối sẽ không qua mặt mọi người. Hôm nay mặc kệ kẻ nào đó tự diễn trò của họ, sẽ không thật sự để mọi người phải ăn lương thực thối."
Nam Tễ Vân lúc này mới thở phào một hơi, nói: "Có câu nói này của Ung Vương, chúng ta an tâm rồi."
~~
Đêm đó, Lý Chi vẫn gọi Đặng Cảnh Sơn tới, oán trách đôi câu.
"Đã biết chuyến này đến là liên hợp Lý Hoàn, Trương Tuần, sao còn keo kiệt như thế? Suýt chút nữa vì nhỏ mất lớn, làm hỏng đại sự của ta!"
"Hạ quan biết tội, nhưng Phủ quân lẽ nào cho rằng không có chuyện này, Ung Vương sẽ không tìm chỗ khác để bới lông tìm vết chúng ta sao?" Đặng Cảnh Sơn nói: "Đám bộ hạ của Trương Tuần, lúc đói khát có khi ngay cả thịt người cũng từng ăn, có được gạo kê ngược lại còn bất mãn sinh sự, đây chẳng phải là do Ung Vương đứng sau sai khiến hay sao?"
Lý Chi nghe thấy có lý, trầm ngâm không nói.
Đặng Cảnh Sơn nói tiếp: "Việc này hạ quan ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất. Bọn họ tưởng rằng tìm được sơ hở, hạ quan lại muốn cho bọn họ biết lần này húc phải tảng đá cứng rồi!"
Vẻ mặt hắn tràn đầy chính khí, nhân phẩm thanh liêm cao khiết trở thành sự tự tin tối ngạnh của hắn, không sợ bất kỳ sự công kích nào. Ngay cả Tiết Bạch cũng chẳng làm gì được hắn. Lý Chi ngẫm nghĩ cũng phải, chuyện ngày hôm nay, thực chất là Tiết Bạch phải ngậm bồ hòn làm ngọt, cắn phải khúc xương cứng, tiếp theo ngược lại không tiện đề xuất bãi bỏ quyền chức của ông ta nữa.
"Cũng tốt, may mà ngươi xưa nay thanh liêm kiệm phác..." Đúng lúc này, có lại viên vào thông báo, ngữ khí có chút thần bí.
"Vị giám quân hoạn quân kia cầu kiến."
~~
Ngày hôm sau, Tiết Bạch vừa dậy liền tiếp kiến sứ giả của Lý Quang Bật, ưng thuận rất nhiều sự vụ, lương thảo, binh đinh, quân khí, giáp trụ, chỉ cần Lý Quang Bật đưa ra yêu cầu, hắn không từ chối một thứ gì. Ngay cả Điêu Bính canh giữ bên ngoài nghe thấy, cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, cũng thay Tiết Bạch xót của.
"Lang quân hào phóng như vậy, nhưng lấy đâu ra vận tới lương thực khí vật?"
Đợi đến khi tiễn sứ giả đi rồi, rảnh rỗi lại, Điêu Bính không kìm được bèn hỏi: "Nếu muốn điều vận từ các nơi đến, vậy Lang quân chẳng phải vừa hay để bọn người Lý Chi, Lý Hoàn kiềm chế sao?"
"Áp phục bọn họ là được." Tiết Bạch thuận miệng nói: "Vốn định hôm qua làm khó dễ, lại để bọn họ chặn họng ta."
Điêu Bính thấp giọng bẩm: "Bạch Trung Trinh đêm qua lại không an phận, chạy đi gặp Lý Chi và Đặng Cảnh Sơn."
"Ồ?"
Tiết Bạch đang muốn tìm cớ tiếp tục làm khó dễ Lý Chi, nghe vậy không khỏi mỉm cười, hỏi: "Có biết bọn họ đàm luận chuyện gì không?"
"Tiểu nhân đi tra thử xem."
"Từ chỗ Hồn Giam mà tra, ắt sẽ tra ra."
"Nặc."
Điêu Bính lĩnh mệnh liền đi ra, trong lòng vẫn đang nghĩ đến chuyện lương thực thối kia. Kỳ quái là, hắn là người kiệm phác, Đặng Cảnh Sơn cũng vậy, theo lý mà nói hắn nên rất thấu hiểu loại người cùng cảnh ngộ, nhưng hắn lại luôn cảm thấy không thích Đặng Cảnh Sơn, nghĩ mãi không thông là vì sao.
Rất nhanh, hắn tìm được Hồn Giam.
Hồn Giam hai ngày nay tâm trạng không tốt lắm, bởi vì trong quân có nhiều người cười nhạo y đi lại quá gần với hoạn quan. Thiếu niên da mặt mỏng, rất nhanh đã nổi cáu. Có tâm muốn mắng trả vài câu, lại băn khoăn chuyện này rốt cuộc là lộ ra từ đâu.
Đang u sầu ngồi đó, vai y bị vỗ một cái, ngẩng đầu nhìn lên, nói: "Ung Vương triệu ta sao?"
"Hỏi ngươi mấy chuyện." Điêu Bính ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Đêm qua, Bạch Trung Trinh cùng Lý Chi, Đặng Cảnh Sơn nói chuyện gì?"
"Ngươi..."
Hồn Giam vô cùng kinh ngạc, rất nhanh bình tĩnh lại, nuốt lại câu chất vấn phía sau, mím chặt môi.
"Thật sự coi Bạch Trung Trinh là đặc sứ của Thánh nhân hay sao?" Điêu Bính nói: "Một kẻ tiểu nhân lộng quyền không hiểu binh sự, ngươi đang muốn phàn phụ hắn sao? Tuổi còn trẻ mà đã xu viêm phụ thế như vậy?"
(xu viêm phụ thế: chạy theo hơi nóng, bám lấy quyền thế)
"Ngươi không cần khích ta." Hồn Giam đối với lời bình phẩm này vô cùng tức giận, nộ đạo: "Ngươi khích ta cũng vô dụng!"
"Xu viêm phụ thế, phàn phụ yêm đảng..." Chỉ nửa khắc sau, Điêu Bính đã về hồi báo Tiết Bạch. (yêm: hoạn)
"Lang quân, hỏi được rồi, Bạch Trung Trinh cái rắm cũng không hiểu, chẳng nói được chuyện gì quan trọng, ngược lại có một tiểu sự."
Đợi Điêu Bính coi như chuyện cười kể lại, Tiết Bạch hơi ngạc nhiên, hỏi: "Thật sao?"
"Là thật."
"Đặng Cảnh Sơn nhìn không giống hạng người như thế."
"Tiểu nhân nghèo quen rồi, còn kiệm phác hơn cả hắn." Điêu Bính nói: "Nhưng tiểu nhân cũng biết 'Đạo chích cũng có đạo'."
"Thành ngữ không phải dùng như vậy, chớ dùng loạn."
Nói qua chuyện này, Tiết Bạch rất nhanh liền đi cùng chúng tướng thương nghị quân vụ. Đối với hắn mà nói, quân vụ chính là chỉnh đốn thế lực địa phương, xử lý một số kẻ không nghe mệnh lệnh triều đình, bởi vậy, vừa mới đến nơi đã biểu hiện vô cùng cường ngạnh, so với hôm qua còn cường thế hơn nhiều.
Trước mặt một chúng tướng lĩnh, Tiết Bạch thẳng thừng quát hỏi một câu: "Đặng Cảnh Sơn! Ngươi đem gạo mốc kê thối cho tướng sĩ ăn, tự khoe là thanh liêm. Riêng tư lại đòi hối lộ vàng bạc châu báu từ tướng lĩnh của ta, là cớ làm sao?!"
Đặng Cảnh Sơn nghe vậy sắc mặt kịch biến, mắt lộ vẻ kinh hãi, nhìn Tiết Bạch, lẩm bẩm: "Ngươi sao lại..."
Rất nhanh, Nam Tễ Vân đã dẫn người lôi ra từ dưới gối của Đặng Cảnh Sơn một hộp trân bảo giá trị liên thành.
Chỗ ở đó cả đêm đều có sĩ tốt Duyện Châu canh giữ, Đặng Cảnh Sơn chẳng qua mới từ trong phòng đi ra không bao lâu, vốn không hề có cơ hội vu oan nào.
Ngoài ra, Lý Chi cực độ chấn kinh, chấn kinh xong dường như lại biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ quay đầu nhìn về phía Bạch Trung Trinh, quả nhiên thấy sắc mặt Bạch Trung Trinh hoảng hốt.
"Đây không phải là đòi hối lộ!" Đặng Cảnh Sơn cũng là tình thế cấp bách, lập tức biện giải, phẫn nộ quát: "Đây là ban thưởng!"
"Kẻ nào ban thưởng cho ngươi?"
"Là..."
Đặng Cảnh Sơn nói được một nửa, Bạch Trung Trinh đã sợ đến mức ho sặc sụa, không ngừng lắc đầu với hắn, dùng ánh mắt ra hiệu hắn đừng nói.
Hắn không muốn để Thiên tử khó xử, rốt cuộc không nói ra chân tướng, đáp: "Là Ngô Vương thấy ta nghèo túng, ban thưởng cho ta kim ngân, việc này thì có can hệ gì tới Ung Vương?!"
Mang theo một hộp kim ngân không phải trọng tội gì, vấn đề nằm ở chỗ Đặng Cảnh Sơn hôm qua còn trước mặt vô số sĩ tốt biểu diễn sự thanh liêm kiệm phác của hắn, hôm nay đã lòi ra chuyện này.
Tin tức rất nhanh truyền đi, tức thì dẫn phát sự phẫn nộ của sĩ tốt trong thành, nhất thời quần tình kích phẫn, khó mà kiềm chế, đại có cái thế không chém Đặng Cảnh Sơn thì không đủ để bình nhân tâm.
Thực ra Lý Chi, Lý Hoàn, Trương Tuần đều thầm hiểu rõ, số tài bảo kia ắt là Bạch Trung Trinh dùng để lôi kéo Đặng Cảnh Sơn.
Tên hoạn quan này quả thực là thành sự thì ít, bại sự có thừa! Thật coi tất cả quan viên đều tham tài như bọn chúng sao, khả bỉ, khả hận!
Trương Tuần bất đắc dĩ, biết trong lòng muốn bảo trụ tính mạng Đặng Cảnh Sơn, thì chỉ còn cách giam hắn vào đại ngục, do dự giây lát, mở miệng nói: "Thỉnh Ung Vương hạ lệnh, bắt giữ Đặng Cảnh Sơn!"
Tiết Bạch không vội, mà nhìn về phía Lý Chi, hỏi: "A Ông nghĩ sao?"
Lý Chi nhìn ánh mắt của Tiết Bạch, sống lưng lạnh toát, biết nếu như mới đến Biện Châu đã thuận theo ý Tiết Bạch mà tự chặt cánh tay, không chỉ là chuyện của một mình Đặng Cảnh Sơn, mà là ông ta - một bậc tông thất lão làng của Lý Đường, một phương Tiết độ sứ đã chịu thua trước Tiết Bạch.
Như vậy, chẳng những không thể đả áp uy vọng của Tiết Bạch, mà còn khiến nước dâng thuyền lên.
Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi thầm suy diễn, tên hoạn quan Bạch Trung Trinh kia, chẳng lẽ là người của Tiết Bạch?
.
Bình luận truyện