Mãn Đường Hoa Thải
Chương 513 : Đương lang
Người đăng: Nhân Sinh Như Mộng
Ngày đăng: 16:34 04-02-2026
.
Phía Bắc Ích Châu hơn ba trăm dặm, huyện Tử Đồng.
Nơi đây phía Đông tựa rừng Tử, phía Tây gối sông Đồng, chính là cửa ngõ phía Nam của Thục Đạo.
Tháng Mười vào đông, mưa phùn lất phất, sương mù lảng bảng, một toán nhân mã vội vã chạy đến núi Thất Khúc ở phía Bắc huyện thành. Bởi sắc trời đã dần tối sẫm, kỵ sĩ dẫn đầu đành phải ghìm cương chiến mã.
"Phía trước có Dịch quán!"
"Thái Thượng Hoàng, ban đêm hành lộ nguy hiểm, hay là tạm nghỉ ở đây chăng?"
Trần Huyền Lễ quay ngựa lại trước mặt Lý Long Cơ, đỡ ông ta xuống khỏi lưng ngựa. Lư Kỷ ở bên cạnh vội bước lên hai bước, đỡ lấy một bên tay còn lại của Lý Long Cơ, loạng choạng bước vào ngôi dịch quán tàn tạ.
Kiếm Nam quân binh biến, bọn họ gần như không hề chống cự, trực tiếp tháo chạy khỏi Hành cung, một đường bôn tẩu, định đi về phía Lương Châu.
Chạy đến nơi này, Lý Long Cơ đã vô cùng mệt mỏi, hỏi: "Phản tặc sẽ không đuổi theo nữa chứ?"
"Thời tiết nhường này, hẳn là bọn chúng cũng phải dừng lại."
Ở phía sau, vết thương trên chân Trương Ký vẫn chưa lành, khó khăn lắm mới được người đỡ xuống ngựa. Lúc vào dịch quán lại vô tình động đến vết thương, hắn đau đến nhe răng trợn mắt, trong lòng cũng phủ lên một tầng bất an.
Hắn vốn tưởng rằng Lý Long Cơ, Lý Hanh bất luận là về danh nghĩa hay năng lực, đều mạnh hơn xa so với Lý Tông và kẻ đứng sau lưng là tên Tiết Bạch trẻ tuổi kia. Nhưng từ khi An Lộc Sơn làm phản đến nay, hàng loạt nước đi sai lầm của Lý Long Cơ cuối cùng đã khiến hắn nhận ra, đi theo một vị Thái Thượng Hoàng già nua như vậy, dù có thực sự chạy được đến Lương Châu, cũng sẽ chẳng còn tiền đồ gì nữa.
Ngẩng đầu nhìn lên, giữa màn sương mù dày đặc, ẩn ước có thể thấy một ngôi cổ tự lưng chừng núi.
Thế là, khi mọi người đều đã tránh vào đại sảnh dịch quán, Trương Ký bèn vờ như yếu ớt, quỳ sụp xuống trước mặt Lý Long Cơ, tâu: "Thái Thượng Hoàng, thần trọng thương tại thân, e là không thể theo hầu đến Lương Châu, khẩn cầu được trí sĩ với Thái Thượng Hoàng... Từ nay về sau, xuống tóc làm tăng." (trí: trả lại, lui về)
Câu cuối cùng này rất quan trọng, nếu không tỏ thái độ muốn xuất gia, Lý Long Cơ ắt sẽ cho rằng hắn muốn đầu hàng phản tặc.
Trương Ký cố tình bày ra vẻ mặt thê lương sầu thảm, ánh mắt tràn đầy tiếc nuối, tuy cực kỳ muốn tiếp tục bắc hành nhưng ngặt nỗi lực bất tòng tâm, đành phải từ đây rũ bỏ hồng trần, đoạn tuyệt thất tình lục dục, không tham gia vào tranh đấu quyền thế nữa.
"Phò mã?"
Ninh Thân công chúa nghe vậy kinh ngạc muôn phần, bất chấp tất cả nhào tới bên cạnh Trương Ký, nói: "Cái gì mà xuống tóc làm tăng? Sao chàng có thể không thương lượng với ta một tiếng mà đã đưa ra quyết định này?!"
Trương Ký sớm đã chịu đủ ả đàn bà này, đây cũng là một trong những lý do hắn muốn xuất gia, hắn ho khan hai tiếng, yếu ớt nói: "Ta thương tích nặng đến nhường này, không thể tiếp tục liên lụy nàng và Thái Thượng Hoàng nữa."
"Trọng thương cái gì chứ? Chẳng qua là mông trúng một mũi tên thôi mà." Ninh Thân công chúa la toáng lên, "Phò mã, chàng không được xuất gia, ta không cho phép chàng xuất gia."
Trương Ký không muốn để ý tới nàng, sợ bị nàng tiếp tục hủy hoại cuộc đời sau này của mình, bèn nói nhỏ: "Đừng nói lời ngốc nghếch nữa."
Hắn lần nữa hành lễ với Lý Long Cơ: "Khẩn cầu Thái Thượng Hoàng thành toàn."
"Lão kỵ phục lịch, chí tại thiên lý. Liệt sĩ mộ niên, tráng tâm bất dĩ."
(Ngựa già nằm máng đợi thời, Chí còn rong ruổi phương trời ngàn xa. Anh hùng dù có tuổi già, Lòng cao ý mạnh chẳng đà giảm suy.)
Lý Long Cơ trước tiên dùng ngữ khí trầm uất đọc bài thơ này, đứng dậy đi lại vài bước, vuốt chòm râu bạc trắng, chậm rãi nói: "Trẫm đã bảy mươi tuổi rồi, vẫn còn tráng chí. Ngươi mới bao nhiêu tuổi, sao có thể tiêu trầm như vậy?"
Trương Ký thẹn thùng, khóc nói: "Thần chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, sao có thể so sánh với Thái Thượng Hoàng?"
Lời này nói nghe rất êm tai, nếu đổi là người khác xin trí sĩ, Lý Long Cơ đã tha cho hắn rồi, nhưng Trương Ký thì khác.
"Đứng lên." Lý Long Cơ bước tới, dùng cánh tay già nua nhưng vẫn còn chút lực đỡ hắn dậy, nói: "Vực dậy tinh thần đi, Trẫm còn cần ngươi làm chứng, chứng minh Tiết Bạch mạo danh cháu trai Trẫm, hắn là đồ giả, là nghịch tặc. Những lời này là chính miệng ngươi nói với Trẫm, Trẫm muốn ngươi chứng minh trước mặt bá quan Trường An!"
Trương Ký ngẩn ra, đáp: "Không sai, Tiết Bạch là một tên tiện nô được Tiết Tú nhận nuôi, từ xuất thân đã là nghịch tặc, việc này rất nhiều người có thể làm chứng."
"Còn ai có thể làm chứng?"
Trương Ký không khỏi quay đầu nhìn Ninh Thân công chúa một cái, thầm nghĩ năm xưa người nhà Tiết Tú được thu dung trong tòa trạch viện kia, toàn bộ đều bị ả đàn bà ác độc này giết sạch, còn lại mấy nhân chứng chứ?
Hắn hơi do dự, đành phải nói: "Hàm Nghi công chúa và Phò mã Dương Hồi có thể làm chứng."
Lý Long Cơ lắc đầu, nói: "Trẫm cần ngươi."
Trương Ký mấp máy môi, nói: "Thần nguyện vì Thái Thượng Hoàng hiệu tử (liều chết)..."
Lời còn chưa dứt, hắn vì mất máu quá nhiều cộng thêm bôn ba nhiều ngày, rốt cuộc ngất xỉu trên mặt đất, phảng phất như chỉ có Phật pháp mới cứu được hắn.
Lý Long Cơ thấy thế, trong lòng không vui, cảm giác chúng bạn xa lánh càng thêm mãnh liệt.
Sắc trời càng tối đen, đêm khuya, Lý Long Cơ trằn trọc trở mình, trong cơn mơ màng dường như nghe thấy nơi xa có âm thanh gì đó đang vang vọng.
"Tam Lang... Tam Lang..."
Ông ta hoảng hốt nhớ lại tiếng gọi của Dương Ngọc Hoàn nơi cung khuyết Trường An, nhưng đầu óc vừa tỉnh táo hơn một chút, ông ta liền nghĩ đến việc Dương Ngọc Hoàn lúc này có lẽ đang cùng Tiết Bạch mây mưa hoan lạc, trong lòng liền trào dâng bao nỗi chua xót, thành thử không tài nào ngủ lại được.
Thế là ông ta trở mình ngồi dậy, đẩy cửa bước ra, chỉ thấy Trần Huyền Lễ chuyển một chiếc ghế ngồi canh giữ ngoài cửa, khôi giáp cũng chưa cởi, nhưng dường như đã ngủ thiếp đi.
"Thánh nhân." Nghe thấy động tĩnh, Trần Huyền Lễ giật mình tỉnh giấc, vô tình dùng lại xưng hô ngày trước để gọi Lý Long Cơ.
"Trẫm dường như nghe thấy có người đang gọi 'Tam Lang', nên ra xem thử."
Trần Huyền Lễ lắng tai nghe một lát, đáp: "Đó là tiếng chuông trên sơn tự đang reo, tiếng kêu là 'Đương lang', 'Đương lang'."
Lý Long Cơ sầu thảm nói: "Đêm mưa nghe tiếng chuông, khiến người ta đứt ruột gan a."
"Bệ hạ ưu tư quá nặng rồi."
"Có đàn không?"
"Thần đi tìm ngay."
Trần Huyền Lễ vội vàng sai người tìm nhạc cụ, nhưng chuyến này bị đuổi khỏi Hành cung trong cơn hoảng loạn, căn bản không mang theo đàn và trống cồng kềnh. Chỉ tìm được một cây đoản địch (sáo ngắn) từ chỗ một đào kép đi theo.
"Trẫm muốn sáng tác một khúc mới, bèn đặt tên là 'Vũ Lâm Linh' (Mưa dầm tiếng chuông) vậy."
Lý Long Cơ nhận lấy cây sáo ngắn, dùng ống tay áo lau chùi, lại chẳng hề chê bai là đồ người khác đã dùng, đưa lên miệng thổi.
Tiếng sáo du dương uyển chuyển, như khóc như than, dường như đang kể lể nỗi ai oán không ai thấu hiểu của ông ta...
"Quả nhiên ở chỗ này!"
Bỗng nhiên, một tiếng quát lớn từ ngoài dịch quán vọng vào, tiếng sáo im bặt.
Lý Long Cơ buông cây sáo ngắn trong tay xuống, kinh ngạc nhìn về phía Trần Huyền Lễ, mấp máy môi, cuối cùng hỏi: "Dịch quán bị bao vây rồi?"
Trần Huyền Lễ đối với việc này hoàn toàn không hay biết, ngẩn người ra một lúc lâu, mới đáp: "Thần... Thần ngủ quên mất, thần có tội."
~~
"Phò mã!"
Ninh Thân công chúa hốt hoảng chạy đến đại sảnh dịch quán, lao tới bên cạnh Trương Ký, không ngừng lay hắn, nói: "Làm sao đây? Phản tặc đuổi tới rồi."
Trương Ký vốn định cứ thế mà ngất đi, ngặt nỗi bị nàng ta lay mạnh quá, đành phải mở mắt ngăn lại, lẩm bẩm: "Đừng đẩy nữa."
"Làm sao bây giờ? Phản tặc đã bao vây tới nơi rồi."
Trương Ký vốn đang suy tính việc này, hắn cho rằng thân phận mình đặc thù, là người có tư cách nhất để chứng minh Tiết Bạch chính là Hoàng tôn Lý Thiến. Nói cách khác, hắn là nhân vật mấu chốt có thể mang lại danh nghĩa chính thống cho Tiết Bạch, Tiết Bạch chắc chắn sẽ không giết hắn.
Nhưng trước đây đôi bên từng có hiềm khích, cộng thêm thân phận Phò mã của hắn, sau khi giúp Tiết Bạch soán nghịch, không thể nào được trọng dụng, đợi Tiết Bạch củng cố địa vị, còn có khả năng giết hắn diệt khẩu.
Trước mắt bị vây trong dịch quán này, cách để tự bảo vệ mình lại quá ít. Trương Ký nghĩ đi nghi lại, vẫn quyết định xuất gia, vừa tỏ rõ khí tiết thà rằng xuất thế cũng không chịu hàng giặc, lại vừa có thể cắt đứt sạch sẽ với hoàng thất Lý Đường, sau này dùng thân phận tăng nhân để lựa chọn, cũng có nhiều đường lui hơn.
"Giúp ta thế độ." Trương Ký nói, "Ta muốn xuống tóc làm tăng."
"Vậy ta phải làm sao?" Ninh Thân công chúa cả giận nói.
"Nàng cũng xuất gia đi." Trương Ký khuyên, "Chớ quên, di cô trong tòa trạch viện kia toàn bộ là do nàng hại chết."
Ninh Thân công chúa sợ đến sắc mặt trắng bệch, vội vàng gọi tùy tùng tới: "Nhanh, thế độ cho ta và Phò mã!"
Số lượng khách phòng trong dịch quán có hạn, Lư Kỷ cũng nghỉ lại ngay tại đại sảnh, thấy phu thê Trương Ký hành xử như vậy, rất là khinh thường, mắng lớn: "Trương Ký, ngươi chịu ơn nước bao đời, lúc xã tắc nguy nan không đứng ra gánh vác, lại trốn vào cửa Phật để tránh né sao?"
"Ta vì nước chinh chiến, thân mang trọng thương, không còn sức cử động. Nay Thái Thượng Hoàng gặp nguy, ta muốn lấy cái chết để tuẫn tiết, nhưng nếu ta chết, ai sẽ vạch trần âm mưu của Tiết Bạch?"
"Ngươi!"
Lư Kỷ ghen tị với tấm kim bài miễn tử tựa như Đan Thư Thiết Khế của Trương Ký, hận đến nghiến răng.
(*Đan Thư Thiết Khế: là một loại khế ước làm bằng sắt, chữ được khắc và lấp đầy bằng chu sa (sau này là bằng vàng, nên còn gọi là Kim thư thiết khoán). Nó là vật phẩm do Hoàng đế ban tặng cho các công thần có công lao cực lớn.)
Nhưng hắn không thể từ bỏ ngôi vị Tể tướng đã nắm trong tay, vội vàng định chạy tới hộ vệ Thái Thượng Hoàng bỏ trốn. Thế nhưng, đại môn dịch quán vang lên một tiếng ầm lớn, đám cấm quân lùi cả vào trong.
Phản tặc đã xông đến ngoài cửa.
"Thái Thượng Hoàng bị gian thần kìm kẹp, chúng ta phải cứu Thái Thượng Hoàng ra, hộ tống về Trường An!"
Theo tiếng quát lớn này, một đám binh lính Kiếm Nam bước qua cửa lớn, xuất hiện trong tầm mắt Lư Kỷ. Hắn biết "gian thần" mà bọn họ nói chính là mình, không khỏi rùng mình một cái.
"Dừng tay!"
Đúng lúc này, Nghiêm Vũ dẫn theo Khương Hợi, Điền Thần Công, Điền Thần Ngọc cùng mấy viên tướng lĩnh chạy tới, quát lớn: "Không được làm bị thương Thái Thượng Hoàng!"
Tiếp đó, hắn hỏi đám cấm quân đang dàn trận thủ vệ trong sân: "Thánh nhân ở Trường An mỏi mắt mong chờ, đợi được cùng Thái Thượng Hoàng phụ tử đoàn tụ, các ngươi cầm đao ngăn cản, là muốn tạo phản sao?!"
Khí thế của hắn bức người, dọa cho một số cấm quân muốn buông đao trong tay xuống.
Đúng lúc này, giọng nói của Lý Long Cơ vang lên.
"Trẫm thấy ngươi mới là kẻ muốn tạo phản!"
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Long Cơ dưới sự hộ vệ của Trần Huyền Lễ đã đi tới, đứng ở chỗ an toàn phía sau, nói: "Trẫm không bị gian thần hiếp đáp, bởi đứa con bất hiếu bị gian nhân mê hoặc, Trẫm vì bảo vệ tông xã, mới phải mang thân xác già nua này lặn lội xuống phía Nam. Nghiêm Vũ, bây giờ Trẫm đích thân dụ hàng, ngươi hối cải để quay đầu vẫn còn chưa muộn."
Nghiêm Vũ chịu áp lực ngàn cân, nói: "Thái Thượng Hoàng là bị gian thần kiếp trì (khống chế) mới nói như vậy."
"Trẫm vẫn chưa hồ đồ!" Lý Long Cơ nói: "Không có gian thần nào cả, ngươi lập tức lui xuống cho Trẫm."
Khương Hợi cho rằng cứ đối chất thế này thì không biết bao giờ mới xong, lập tức giơ tay chỉ vào Lư Kỷ, quát: "Kia chính là gian thần, trảm hắn!"
Đây chính là Thanh Quân Trắc, đợi đến khi thấy máu, gã xem Lý Long Cơ còn dám cứng miệng nữa hay không.
Dứt lời, Khương Hợi là người đầu tiên động thủ, giơ đao xông lên chém về phía Lư Kỷ.
"Cản tên tặc tử này lại!" Trần Huyền Lễ quát lệnh cấm quân ngăn cản.
Hai bên cứ thế chém giết ngay trước mặt Lý Long Cơ.
Sĩ tốt Kiếm Nam quân vốn đang kích động đuổi tới đây, nộ khí đã tiêu tan không ít, nay mưu nghịch ngay trước mặt Thái Thượng Hoàng thì có chút do dự, rất nhiều người không dám ra tay. Bao gồm cả Nghiêm Vũ cũng sa sầm mặt mày, không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào.
Ngược lại là Quách Thiên Nhận, chức nhỏ quyền thấp, vô tri nên vô úy (không biết nên không sợ), dám xông lên chém giết về phía Lư Kỷ.
Trần Huyền Lễ thấy thế vội vàng hộ vệ Lý Long Cơ lui về phía sau.
Lư Kỷ cũng sợ mất mật, có tâm muốn chạy trốn. Lần đầu tiên hắn giao thủ với Tiết Bạch, rước lấy họa sát thân liền cầu xin phụ thân mình đưa hắn ra khỏi Trường An. Hôm nay lần nữa gặp nguy hiểm, trong đầu đầu tiên nghĩ đến vẫn là tìm phụ thân.
Nhưng phụ thân hắn đã chết rồi.
"Các ngươi không thể giết ta!" Lư Kỷ kinh hãi kêu lên, "Phụ thân ta ở Lạc Dương tử tiết, người người kính phục! Các ngươi không thể giết ta!"
Theo câu nói này, hắn cảm thấy an tâm lạ thường, đưa mắt nhìn lại, những cấm quân kia dường như cũng ra sức chống đỡ phản tặc hơn một chút.
Có thể thấy phụ thân hắn dù đã chết, vẫn có thể che chở cho hắn.
"Ta là gian thần ư? Phụ thân ta trải qua mười chức quan thanh tiết bất não (thanh liêm không khuất phục), thủ vị vong khu (giữ chức quên mình), quốc nguy tử tiết!" Lư Kỷ nói đến đoạn sau, ngược lại càng hăng hái, giọng điệu cũng cao lên rất nhiều, "Phụ thân ta thụy hiệu 'Trinh Liệt', thế cùng lực kiệt, mặc triều phục để bị bắt, vẫn khẳng khái cảm phẫn, vạch trần tội ác đại nghịch bất đạo của lũ giặc cướp, là hậu nhân của trung thần như thế, các ngươi bảo ta là gian thần ư?! Ta có công hộ giá..."
"Phập."
Lư Kỷ còn đang lớn tiếng hô hào, bỗng nhiên cảm thấy cổ mình rơi xuống, trong sát na hắn còn nhìn thấy một cái xác không đầu, tiếp đó liền mất đi ý thức.
Đứa con của vị trung thần này nếu có thể chết sớm hơn một chút, có lẽ đã bảo toàn được tinh tiết mà phụ thân hắn lấy tính mạng đổi về.
Đầu lâu rơi xuống đất, có người túm lấy xách lên.
"Gian thần Lư Kỷ đã chết! Thỉnh Thái Thượng Hoàng hồi kinh!"
Người giết hắn là Điền Thần Công.
Y chịu hậu ân của Tiết Bạch, được đi theo Vương Trung Tự chiến Lũng Hữu, bình Nam Chiếu, từ một tên lính quèn trở thành tướng lĩnh một phương, nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội báo đáp Tiết Bạch. Mà lần này muốn mời Thái Thượng Hoàng trở về, cái khó không nằm ở chém giết, mà nằm ở quyết tâm.
Cường hãn như Nghiêm Vũ, vào lúc quan trọng cũng có chút do dự, nhưng Điền Thần Công lại kiên quyết hơn nhiều, bởi vì từ rất nhiều năm trước, y đã cùng Tiết Bạch làm chuyện đại nghịch bất đạo rồi.
Lý Long Cơ nghe tiếng hô, quay đầu lại nhìn, thấy cảnh tượng Điền Thần Công giơ cao đầu lâu Lư Kỷ, vẫn không chịu khuất phục, quát lệnh: "Cản hắn lại!"
Điền Thần Ngọc thấy huynh trưởng đã giết Lư Kỷ, lập tức đuổi theo Lý Long Cơ.
Bước chân hắn không nhanh, nhưng mỗi bước đều sải rất rộng, ngày càng bức sát Lý Long Cơ. Trên đường có cấm quân tới cản, đều bị hắn một đao chém ngã.
"Phản tặc, ngươi dám?!"
Trần Huyền Lễ giận dữ, đích thân cầm đao đón đánh Điền Thần Ngọc, dựng mày quát mắng: "Còn không mau dừng lại!"
Rất nhiều năm trước, huynh đệ Điền thị còn làm lính quèn ở Hữu Kiêu Vệ, từng từ xa nhìn thấy Trần Huyền Lễ khi ấy đã là Long Vũ quân Đại tướng quân, sự kính sợ, tôn sùng của bọn họ đối với Trần Huyền Lễ lúc đó không bút mực nào tả xiết.
Sự áp chế về quan vị và khí thế, khiến bọn họ lúc đó ở trước mặt Trần Huyền Lễ nhỏ bé như sâu kiến.
Trần Huyền Lễ đã sớm quen với cảm giác cao cao tại thượng, chỉ cần một tiếng quát lệnh là có thể khiến người khác khuất phục, cho nên quên mất mình đã bao năm không hề động đao.
Hai người giao thủ.
"Vù ——"
Điền Thần Ngọc chém xuống một đao, cứ ngỡ còn phải so chiêu với Long Vũ quân Đại tướng quân thêm mấy hiệp, thế nhưng...
"Phập."
Lại một cái đầu người rơi xuống đất, Trần Huyền Lễ đến chết mắt vẫn trợn trừng, bá khí mười phần. Mãi cho đến khi mũ giáp văng sang một bên, mái đầu bạc trắng lộ ra mới cho thấy y đã già nua lắm rồi.
Tất cả mọi người đều sững sờ, bao gồm cả Điền Thần Ngọc, hắn ngay từ đầu cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ trảm sát Trần Huyền Lễ, lúc này trong lòng chỉ có một ý nghĩ —— thì ra cũng chỉ có thế.
Kỳ lạ là, đám cấm quân lâu nay ở dưới trướng Trần Huyền Lễ, lúc này thế mà ai nấy đều im lặng, dường như đều bị dọa cho ngẩn ngơ, dịch quán vốn hỗn loạn ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Hồi lâu sau, vẫn là Điền Thần Công hô to một câu.
"Gian thần đã chết! Thỉnh Thái Thượng Hoàng hồi kinh!"
Khương Hợi, Nghiêm Vũ cũng nhao nhao hô lớn: "Thỉnh Thái Thượng Hoàng hồi kinh!"
Thế là, tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Long Cơ, chờ đợi ông ta mở miệng.
Máu tươi trên mặt đất theo bậc đá chầm chậm chảy xuống chân Lý Long Cơ, ông ta mấy lần muốn mở miệng, nhưng đều không phát ra tiếng.
Tiếng chuông nơi xa vẫn vang vọng trong gió, phát ra âm thanh lanh lảnh, dường như đang thúc giục ông ta quay về Trường An.
"Đương lang... Đương lang..."
~~
Ngày hôm sau, Lý Long Cơ ngồi thẫn thờ ở đó, nhìn gió thổi tung mái tóc dài vừa bị cắt bỏ của Trương Ký, trong lòng cười khẩy: "Sửu thái bách xuất." (Làm trò hề)
Ông ta đối với Trương Ký ân tình sâu nặng, lúc nguy nan, Trương Ký lại phụ bạc ông ta như vậy.
"Thái Thượng Hoàng."
Chợt nghe một tiếng gọi, Lý Long Cơ quay đầu nhìn lại, thấy một người khom lưng rảo bước tiến vào dịch quán, lại chính là Cao Lực Sĩ.
Hai người gặp lại, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lớn không thôi.
"Nô tài từ sớm đã rời Trường An đến để hầu hạ Thái Thượng Hoàng, đi tới huyện Kim Thành thì gặp phản quân, đến Trần Thương, Trung Vương lại giao chiến với Khánh Vương. Đợi đến Lương Châu lại bị giữ lại, mấy ngày trước, bọn họ mới cho phép nô tài tới đây..."
Lý Long Cơ nghe xong, biết đây là Tiết Bạch đã quyết tâm kiếp trì mình trở về, nên mới cố ý giữ Cao Lực Sĩ lại, đợi đến lúc này mới thả ra để trấn an mình.
Ông ta nhìn ra ngoài cửa hồi lâu, hỏi: "Thái Chân đâu?"
Thân mình Cao Lực Sĩ cứng đờ, sắc mặt bi thống, cúi đầu gạt lệ, nói: "Quý phi nương nương... đã qua đời vì bạo bệnh rồi."
"Cái gì?"
"Quý phi nhớ thương Thánh nhân quá đỗi, chưa ra khỏi Trường An đã đổ bệnh. Người không màng bệnh thể, vẫn cứ lên đường, đến Mã Ngôi Dịch thì hương tiêu ngọc vẫn."
"Thật sao?"
"Nô tài tận mắt nhìn thấy, không dám giấu giếm Thánh nhân."
Lý Long Cơ ngẩn ngơ một lúc, trong mắt hiện lên vẻ hồ nghi, ông ta vốn không tin những lời này của Cao Lực Sĩ, nhưng lại biết, đây là câu trả lời giữ thể diện nhất.
Nếu bức hỏi tiếp, thứ ông ta xé nát có khả năng chính là chút tôn nghiêm cuối cùng của bản thân.
Nhất thời, mọi thứ trở nên vô vị.
"Thái Thượng Hoàng, cục diện Quan Trung đã trần ai lạc định (ngã ngũ) rồi." Cao Lực Sĩ nhỏ giọng khuyên giải: "Vì sự ổn định của xã tắc Đại Đường, hãy chuẩn cho Khánh Vương đăng cơ đi thôi."
Rất lâu sau, Lý Long Cơ mới ồm ồm đáp: "Trẫm có thể cho phép nhi tử của mình đăng cơ."
"Vâng."
Hai người không nói thêm gì nữa, Cao Lực Sĩ cho rằng tình cảnh hiện tại của mình cũng chẳng quản được những chuyện kia, lão chỉ quan tâm hầu hạ tốt cho Lý Long Cơ. Để cho cái danh trung bộc cả đời mình có đầu có cuối.
Cuối cùng, Lý Long Cơ ý hưng lan san (cụt hứng) vỗ vỗ đầu gối, than: "Về thôi, trở về đi..."
~~
Vào thời điểm này, mười ba vạn đại quân của Sử Tư Minh đang hùng cứ Hà Bắc, hổ thị đăm đăm nhìn về Lạc Dương. Tuy nhiên, ngoài Quan Trung, ngoại trừ một số châu huyện ở Hà Đông, Hà Nam, rất nhiều nơi trong thiên hạ vẫn phụng chỉ ý của Lý Long Cơ, không chịu phối hợp với triều đình Trường An bình phản.
Mà nay Lý Long Cơ được "hộ tống" về Trường An, cục diện "chính lệnh bất xuất nhất môn" (mệnh lệnh không thống nhất) này mới có khả năng kết thúc.
Nửa tháng sau, Đại Đường Thiên tử Lý Tông đích thân ra khỏi Trường An, đến Hàm Dương nghênh đón Thái Thượng Hoàng hồi kinh.
Đây là chuyện đại hỷ, bách tính vùng Trường An, Hàm Dương tụ tập lên đến cả vạn người, bị cấm quân tách ra, đứng từ xa ở hai bên đường, vươn dài cổ, muốn chứng kiến một màn đoàn viên của hoàng thất Đại Đường.
Trải qua chiến loạn trước đó, thiên gia nay gương vỡ lại lành, dường như tượng trưng cho việc thiên hạ sắp trở lại thái bình.
Các quan lễ nghi hiển nhiên cũng mang tâm trạng như vậy, khúc nhạc được dùng cũng là "Thái Bình Nhạc", huy động cả ngàn nhạc sư Lê Viên, thanh thế to lớn, vị Ung Vương vốn sùng bái tiết kiệm cũng hiếm khi ưng thuận một buổi thịnh hội như vậy.
Nghi giá của Thái Thượng Hoàng còn rất lâu mới tới, Lý Tông đã sớm đợi ở bên đường. Thái tử Lý Cầu, Trung Vương Lý Hanh, Dự Vương Lý Thục cùng một đám hoàng tử thân vương thì chia ra đứng dưới lầu, trên mặt đều bày ra vẻ "nhụ mộ chi tình" (tình cảm kính mến của con cháu).
Mà kẻ chủ mưu âm thầm phái người mời Lý Long Cơ trở về là Tiết Bạch, thì lại khá khiêm tốn đứng sau lưng Lý Cừu và mấy huynh đệ của hắn, nhìn qua trông rất giống con cháu Lý thị.
Cuối cùng, Lý Long Cơ đã tới.
Theo lễ chế, Thiên gia phụ tử không tiện gặp mặt trực tiếp ngay bên đường, mà trước tiên đưa Thái Thượng Hoàng đến cung Vọng Hiền ở thành Hàm Dương, sau khi chỉnh đốn sơ qua, bước lên Nam Lâu, rồi mới nhận sự triều bái của bá quan.
Làm Thiên tử hơn bốn mươi năm, Lý Long Cơ vô cùng quen thuộc với loại triều bái này, ông ta cao cao tại thượng, nghe tiếng sơn hô vạn tuế của vô số người, một lần nữa cảm nhận được khoái cảm mà quyền lực mang lại.
Thế nhưng, một bóng người khoác hoàng bào đứng đầu bá quan lại làm đau nhói đôi mắt ông ta... Đó là Lý Tông.
Lý Tông cũng đang triều bái ông ta, động tác rất cung kính. Việc đầu tiên làm sau khi hành lễ chính là cởi hoàng bào ra, thay vào bộ tử bào của phận bề tôi, để tỏ lòng trung thành và hiếu thuận với Lý Long Cơ.
"Nhi thần vô đức vô năng, phụng mệnh tổng nhung chinh thảo, thay Phụ hoàng giám quốc, để an lòng người, tạm nhiếp đế vị, nay xin quy vị (trả lại ngôi) cho Phụ hoàng!"
Lý Long Cơ thấy hắn làm bộ làm tịch đầy vẻ sợ hãi như vậy, trong lòng cười khẩy, nhưng trên mặt lại tràn đầy cảm động. Ông ta rảo bước xuống Nam Lâu, đi tới trước mặt Lý Tông, vỗ vai Lý Tông, lệ rơi như mưa, nói: "Thiên mệnh tại ngươi, lòng người tại ngươi, ngươi đẩy lui phản nghịch, khiến Trẫm có thể an hưởng tuổi già, ấy là sự hiếu thuận của ngươi!"
Lý Tông cũng khóc lớn, quỳ rạp xuống đất, ôm lấy chân Lý Long Cơ, nói: "Nhi thần không thể hộ tống Phụ hoàng, nhi thần có tội a."
"Ngươi làm rất tốt, là minh quân của Đại Đường."
Lý Long Cơ nhìn tấm lưng Lý Tông, thở dài, nhận lấy hoàng bào, khoác lại lên người Lý Tông, nói: "Thứ này nên là để Thiên tử như ngươi mặc."
"Nhi thần không dám."
Lý Tông còn đang giãy giụa chối từ, Lý Long Cơ lại cứ nhất quyết nhường ngôi cho hắn, hắn bất đắc dĩ, đành phải chấp nhận, khoác lại hoàng bào.
Nhất thời, ngàn vạn quan viên trong Hành cung nhao nhao hoan hô.
"Chúng thần hôm nay lại được thấy Nhị Thánh tương kiến, chết cũng không tiếc!"
Lý Long Cơ bị đưa về Trường An, việc mà bọn Lý Tông, Tiết Bạch cần ông ta làm chính là việc này, một động tác này đã là thừa nhận ngôi vị Hoàng đế của Lý Tông là chính thống trước mặt người trong thiên hạ.
Vừa rồi khi ông ta làm những việc này, lại là cố gắng không nhìn về phía Tiết Bạch đang đứng phía sau, bởi sợ mình sẽ không nhịn được cơn giận, trước mặt mọi người mà quát mắng tên phản nghịch này. Nhưng cái chết của Trần Huyền Lễ khiến ông ta nảy sinh nỗi sợ hãi, biết rằng Tiết Bạch thực sự dám giết người.
Vẫn chưa đến bước cá chết lưới rách, Lý Tông dù sao vẫn là trưởng tử của ông ta, thừa nhận đế vị của Lý Tông cũng không sao. Sau khi Lý Tông ngồi vững trên ngai vàng, tự nhiên sẽ hiểu đạo lý qua cầu rút ván, không để ngôi Thái tử rơi vào tay người ngoài.
Thế là, Lý Long Cơ lại nhìn về phía đám người Lý Cừu, Lý Thân, Lý Nghiễm, mỉm cười an ủi gật đầu, nói: "Hài tử ngoan, các con thành tài rồi."
Lúc này, ông ta cuối cùng không thể lờ đi Tiết Bạch đang đứng sau lưng Lý Nghiễm nữa, ánh mắt hai người chạm nhau một cái.
Ánh mắt Tiết Bạch rất bình thản, rất thản nhiên, đã không có bất kỳ chút "nhụ mộ chi tình" nào, cũng chẳng có chút thẹn thùng của kẻ trộm đồ Lý Long Cơ. Lý Long Cơ thấy hắn như vậy, trong lòng giận dữ tột độ, nhưng chỉ có thể kìm nén lửa giận, quay đầu nhìn về phía Lý Hanh, Lý Thục ở bên kia.
("nhụ mộ chi tình": Lòng biết ơn, sự kính trọng và gắn bó mật thiết của cấp dưới dành cho cấp trên, hoặc trò dành cho thầy (coi họ như cha mẹ))
Lý Hanh không thể không thừa nhận, y vô cùng ghen tị với bộ hoàng bào không mấy chỉnh tề đang khoác trên người Lý Tông, bắt đầu từ hôm nay, không ai còn có thể gọi Lý Tông là phản nghịch nữa rồi. Mà vinh quang bảo vệ Trường An, nghênh đón Thái Thượng Hoàng này vốn dĩ phải là của y.
Y không biết phải đối mặt thế nào với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của Lý Long Cơ, bèn cúi đầu, trong lòng lại trào dâng oán hận, thầm nghĩ nếu không phải lão già hồ đồ này cứ mãi chèn ép mình, thì đâu đến nỗi này?
"Các ngươi đều là huyết mạch của Trẫm." Lý Long Cơ lại lần nữa mở miệng, chậm rãi nói: "Phụ tử huynh đệ, phải đồng lòng hiệp lực, bảo vệ tông xã a."
"Chúng thần cẩn linh (kính cẩn lắng nghe) Thái Thượng Hoàng thị huấn."
Bọn người Lý Tông, Lý Hanh vội vàng đáp lời.
Duy chỉ có Tiết Bạch là nhìn cảnh này đầy hứng thú, thừa biết câu nói này của Lý Long Cơ là nhắm vào mình, nhưng hắn lại chẳng hề sợ hãi.
Đến hiện tại, cái tông xã Đại Đường này vẫn là do hắn giữ lại cơ mà.
.
Bình luận truyện