Mãn Đường Hoa Thải

Chương 473 : Bình Lương đối sách

Người đăng: Nhân Sinh Như Mộng

Ngày đăng: 04:10 18-01-2026

.
Bình Lương, Không Động Sơn. Dưới chân núi, Kinh Hà cùng Yên Chi Hà giao thoa, trên đỉnh Vọng Giá một màu xanh biếc ngập mắt, mây trắng lượn lờ. Trong núi có một tòa thạch phủ động thiên, dựng một ngôi đạo quán, thế tựa núi nhìn sông, cảnh sắc u tịch. Từ trong động có thể phóng tầm mắt nhìn thấy dòng Kinh thủy phía xa, lại chẳng bị tiếng nước réo rắt làm phiền, quả là nơi tuyệt hảo để thanh tu. Lúc chập tối, ánh tà dương chầm chậm dịch chuyển, hắt lên khuôn mặt một đạo sĩ đang ngồi xếp bằng tu hành trong động phủ. Đó là một dung mạo rất trẻ, đường nét chuẩn mực, nhưng không thích hợp dùng từ "anh tuấn" để hình dung, mà toát lên vẻ thiên chất tự nhiên, diệu tướng trang nghiêm. Hắn đang định đứng dậy, bỗng nghe thấy động tĩnh từ trong rừng núi, liền nghiêng tai lắng nghe. Hóa ra là tiếng tăng nhân đang tụng kinh dưới vạt rừng, thanh âm già nua mà bi thương. Đạo sĩ trẻ tuổi vốn chẳng cho rằng Phật - Đạo thù đồ (khác đường), ngược lại từ trong tiếng tụng kinh của đối phương mà cảm ngộ được rất nhiều điều, đại có cảm giác như gặp tri âm, lẩm bẩm: "Tiếng kinh tàn khuyết đầy hối tiếc, trước thê lương sau hỉ duyệt, ắt là cao nhân đắc đạo." Hắn liền xuống núi, tìm kiếm đối phương. Trong núi nghe tiếng ngỡ rất gần, đi lại chẳng biết phải vòng qua bao nhiêu khe rãnh. Dần dần trời tối đen, may mà hắn nương theo tiếng kinh, rốt cuộc cũng nhìn thấy một người. Đó là một lão tăng y phục rách rưới, thân hình còng xuống, đang nhặt cành khô giữa những tảng đá núi. "Nghe thiền sư tụng kinh, có âm hưởng xa rời trần thế. Tiểu đạo Lý Bí, ẩn cư tại đây, hạnh ngộ." Lão tăng phảng phất như không nhìn thấy hắn, vẫn cứ tự mình nhặt củi, chất đống châm lửa, rồi co ro ngồi xuống bên đống lửa, lấy từ trong tay nải ra mấy củ khoai sọ hạt dẻ, ném vào trong lửa nướng. Lý Bí cũng ngồi xuống ngay ngắn bên đống lửa, yên lặng bầu bạn cùng lão tăng. Thời gian gần sang tháng Ba, trên ngọn núi cao vùng Tây Bắc này vẫn còn chút rét nàng Bân. Lão tăng kia y phục đơn bạc, tuy ngồi bên lửa, nước mũi vẫn chảy dài không dứt. Lão thỉnh thoảng đưa tay quệt ngang, quệt đến đỏ cả đầu mũi, miệng thì bắt đầu lẩm bẩm lầu bầu. "Tiểu đạo sĩ không có ý tốt, muốn trộm đồ ăn của lão nạp. Dễ dâng dễ rút nước khe núi, dễ lật dễ trở lòng tiểu nhân..." Lão nói năng điên điên khùng khùng, dường như đầu óc không được tỉnh táo. Đợi khoai chín, lão thế mà đưa tay gạt từ trong lửa ra, cũng chẳng sợ bỏng, cầm lấy há miệng ăn luôn. Nước mũi trên môi chảy ròng xuống củ khoai, lão cũng chẳng thèm để ý. Lý Bí thế mà vẫn kiên nhẫn ngồi bên quan sát, như ngộ ra điều gì. "Tiểu đạo sĩ trộm cái gì của lão nạp?" Bỗng nhiên, lão tăng quay phắt lại hỏi. Lý Bí ngẫm nghĩ, đáp: "Trộm sự hư đản của thiền sư." (hư ảo hão huyền) Lão tăng cả mừng, nói: "Trẻ nhỏ dễ dạy! Lão tăng pháp hiệu 'Lãn Tàn', vốn là trụ trì chùa Đại Từ Ân ở Trường An. Vì phản loạn mà theo Thiên tử xuất đào, lưu lạc đến đây." Lý Bí nghe nửa câu đầu, đang định vạch trần lão tăng này, bởi cao tăng chùa Đại Từ Ân ở Trường An y đều nhẵn mặt, căn bản không có ai pháp hiệu "Lãn Tàn". Nhưng lão tăng trước mắt miệng nói dối mà thần thái vẫn ung dung trấn định. Đợi nghe đến nửa câu sau, Lý Bí lại kinh ngạc thốt lên: "Phản loạn?" "Tiểu đạo sĩ còn chưa biết thiên hạ đại loạn rồi sao? Trong núi mới một ngày, trên đời đã ngàn năm." Lão tăng lẩm bẩm: "Núi Tín An có thạch thất, Vương Chất vào thất đó, thấy hai đồng tử đánh cờ." Lão chỉ vào Lý Bí, lạ lùng nói: "Chỉ có một đồng, làm gì có hai tiểu đồng đâu?" Lão tăng này dường như có chút điên rồ. Lý Bí còn định hỏi kỹ, bỗng nhiên, lão tăng dúi nửa củ khoai ăn dở vào tay y. "Ngươi và ta có duyên, tặng cho ngươi." Lý Bí cung kính nhận lấy, dưới ánh lửa còn có thể nhìn thấy bên trên dính nước mũi của lão tăng, thế mà cũng không chê bẩn, thành thành thật thật ăn hết. Lão tăng thấy cảnh này, vỗ tay cười lớn: "Tốt tốt tốt! Ngươi và ta có duyên, ta tặng ngươi mười năm Tể tướng." "Tiểu đạo vốn chẳng màng làm Tể tướng." "Thận vật đa ngôn." (Cẩn thận chớ nói nhiều) Lão tăng nói xong, trừng mắt một cái, đứng dậy, phiêu nhiên bỏ đi. ~~ "Sư phụ, không phải bảo muốn đi lừa cái động phủ của đạo sĩ kia sao? Tại sao lại xuống đây rồi?" "Tiểu đạo sĩ kia là Lý Bí." "Thần đồng?" Một tiểu hòa thượng thò đầu ra từ bụi cây, tò mò nhìn về phía đường núi: "Con sớm đã nghe danh thần đồng, hóa ra là ở đây." "Phải đấy." Lão tăng nói, "Hắn đối đãi lão nạp chí thành, lão nạp... vẫn cứ phải chiếm động phủ của hắn." "Hả? Nhưng sư phụ có thể lừa được Lý thần đồng sao?" "Chuyện của người xuất gia, sao có thể gọi là lừa? Đó là điểm hóa, điểm hóa hiểu không?" "Không hiểu." "Lý Bí cầu trường sinh, trường sinh vô quả, chi bằng đức hóa vạn dân, đây cũng là tu hành." Lão tăng lẩm bẩm, "A Di Đà Phật." "Sư phụ, con nghe không hiểu." "Chúng ta khi đi qua Bình Lương, chẳng phải nghe nói Trung Vương tức vị, đang sai người đi khắp nơi tìm kiếm Lý Bí sao? Đi, đem chuyện này báo cho Quảng Bình Vương." "Hóa ra là bán tin tức đổi tiền thưởng à, sư phụ cứ nói thẳng là được." "Cái này con sai rồi, quan trọng không phải tiền thưởng, mà là tu hành." Lão tăng xoa cái đầu trọc lốc của tiểu hòa thượng, lẩm bẩm: "Há không nghe 'Khương Thái Công điếu ngư, nguyện giả thượng câu'? Hắn nếu không có lòng tế thế, lại sao có thể là tri âm của lão nạp?" "A Di Đà Phật, đệ tử hiểu rồi, đây gọi là thành toàn." ~~ Mấy ngày sau. "Điện hạ, phía trước hết đường rồi." Người dẫn đường thăm dò phía trước quay lại bẩm báo. Lý Thục không cam lòng cứ thế tay trắng trở về. Hiện nay tiểu triều Linh Vũ mới thành lập, đang khát cầu tài năng Tể tướng thực sự, Lý Hanh đang phái người tìm kiếm Lý Bí khắp nơi. Lý Bí nếu đúng lúc đang ở Không Động Sơn, hắn nhất định phải gặp cho bằng được. "Các ngươi từng nghe qua câu chuyện Hiên Viên Hoàng Đế đến hỏi đạo Quảng Thành Tử chưa?" Lý Thục ngẩng đầu nhìn vầng thái dương rực rỡ, quay sang hỏi tùy tùng. Mọi người nhao nhao lắc đầu. Lý Thục nói: "Hoàng Đế nghe tin tiên nhân Quảng Thành Tử ở Không Động Sơn, liền dẫn văn võ quan viên đến hỏi đạo. Quảng Thành Tử thử lòng thành của ngài, biến tất cả đường núi thành vách đá dựng đứng. Hoàng Đế không cách nào lên núi, kiên nhẫn đợi ba tháng, mãi đến khi vào đông lương thảo cạn kiệt mới quay về, mùa xuân năm sau liền lại lên núi tìm kiếm... Lòng thành ta tìm Lý thần đồng, chẳng kém gì Hoàng Đế tìm Quảng Thành Tử vậy." Những lời này, đối với việc lên núi chẳng có chút tác dụng thực tế nào. Nhưng Lý Thục mượn chuyện xưa ví mình như Hiên Viên Hoàng Đế, lại có thể bất động thanh sắc làm sâu sắc thêm sự sùng bái của kẻ dưới đối với hắn. Một hồi lâu sau, người dẫn đường lại đi dò xét, hóa ra vừa rồi đi nhầm hướng. Đoàn người men theo lối nhỏ quay lại, leo lên con đường hiểm trở ở Bắc phong. Đi hồi lâu, phía trước bỗng nhiên khoát nhiên khai lãng, cuối cùng cũng tìm thấy một tòa thạch phủ động thiên. Lông mày Lý Thục lập tức giãn ra, trong lòng dự cảm sắp tìm thấy Lý Bí. Trong cõi minh minh, đây dường như là thiên ý, để người có tài lược nhất đương thời đến phò tá đứa con của thiên mệnh là hắn. Hắn giơ tay ra hiệu tùy tùng dừng lại, một mình đi vào trong động phủ, chỉ thấy một đạo nhân áo trắng đang thu dọn sách vở. "Tiên sinh." "Quảng Bình Vương?" Lý Bí quay đầu lại, hơi chút kinh ngạc, sau đó như ngộ ra điều gì. Lý Thục đã rảo bước tiến lên, nắm chặt tay Lý Bí, bùi ngùi rơi lệ. "Ta rốt cuộc cũng tìm được tiên sinh rồi! Những năm tiên sinh không ở trong triều, thương hải tang điền, thiên hạ phân băng. Nay a gia đang chỉnh đốn ở Linh Vũ, muốn hưng phục xã tắc, chỉ xin tiên sinh xuất sơn tương trợ!" Trong động phủ có một cái bàn đá, bên trên còn bày bàn cờ dở, là Lý Bí đánh với đồng tử lúc rảnh rỗi. Một lát sau, quân cờ được dọn đi, trà nấu bằng nước suối núi được bưng lên. Lý Bí lẳng lặng nghe Lý Thục đàm luận về những biến cố kịch liệt xảy ra trong mấy tháng nay. Lại một lát sau, chén trà được dọn xuống, thay vào đó là một tấm bản đồ. Bản đồ là của Lý Bí, bên trên đánh dấu danh sơn đại xuyên, đạo quán chùa chiền khắp thiên hạ, vốn chẳng phải bản đồ quân sự. Nhưng y đối với địa hình quận huyện trong thiên hạ sớm đã nắm rõ như lòng bàn tay, cầm bút phác họa vài đường, hình thế liền trở nên rõ ràng. "Ta là sơn nhân nhàn tản, đã không còn ý niệm xuất sĩ. Nay Điện hạ đã đến, chuyện làm quan thì thôi đi, xin lược bày chút thiển kiến, mời Điện hạ tham tường." Lý Thục muốn mời Lý Bí xuất sơn phò tá, hơn nữa không chỉ riêng chuyện bình phản. Đã đến rồi, thế tất không định dễ dàng rời đi. Nhưng trước tiên hắn vẫn tỏ thái độ cực kỳ coi trọng, tôn sùng kiến nghị của Lý Bí. "Điện hạ vừa rồi nói, Khánh Vương mưu nghịch, vậy hiện giờ thành Trường An vẫn còn đang kiên thủ chứ?" "Trường An..." Lý Thục hơi chần chừ, đáp: "Tin tức phá thành tuy tạm thời chưa truyền đến, nhưng hẳn là thành Trường An đã bị công phá rồi." "Xác định?" "Thánh nhân... Tiên đế băng hà, Khánh Vương hư trương thanh thế, lại có thể dùng thủ đoạn lừa gạt thủ thành được bao lâu?" Lý Thục thở dài một tiếng. Lý Bí gật đầu, tạm thời chẳng truy hỏi những chuyện này, mà bàn trước về việc quan trọng nhất, ảnh hưởng sâu xa nhất bày ra trước mắt: "Bệ hạ đã lâm thiên hạ, nên lấy bình phản làm nhiệm vụ trọng yếu, thiên hạ không còn giặc, thì vạn sự vẹn toàn." Lý Thục quay đầu nhìn cảnh sắc dưới núi, thầm nghĩ, câu này của Lý Bí cũng chưa chắc đã đúng. Nếu như Lý Tông chưa chết, hoặc Thánh nhân ở Trường An kia là thật, cho dù phản loạn đã định, hoàng vị vẫn có biến cố, đâu còn có thể gọi là "vẹn toàn"? Đương nhiên, nếu Trường An đã vỡ, vậy thì đúng như lời Lý Bí nói rồi. "Tiên sinh nói rất phải, dám hỏi sách lược phá giặc?" Lý Bí nói: "Bốn chữ 'Dương trường tị đoản' mà thôi. Phản quân thống lĩnh hơn mười vạn kiêu kỵ ngoài biên ải, binh phong sắc bén không thể đỡ. Vương sư nên tránh dã chiến, đánh vào chỗ bạc nhược của chúng. Phản quân từ Phạm Dương khởi binh đến Trường An, tạo thành thế 'Nhất tự trường xà', đánh rắn phải đánh vào khúc cách đầu bảy tấc (vị trí trái tim)... Nay Trường An còn hay mất, chiến lược lại có sự khác biệt rất lớn." Lý Thục đều đã nói Trường An nhất định không giữ được, không ngờ Lý Bí thế mà còn muốn đặt giả thiết Trường An vẫn còn, trong lòng hơi có chút không tự nhiên. Lý Bí nói tiếp: "Nếu Trường An vẫn còn, có thể sai Phong Thường Thanh xuất Kỳ Sơn, thì Thôi Càn Hựu, Điền Thừa Tự ắt tiến về phía Tây cầu chiến; lại chiếu Lý Quang Bật lấy Lâm Tấn, ép Đồng Quan, chặt đứt đường thông Tam Tần, thì phản quân đầu đuôi không thể cùng lo." Bọn họ đều biết, Trường An nếu vẫn còn, Lý Hanh chỉ cần điều binh khiển tướng, cứu Trường An kỳ thực là chuyện rất đơn giản. Sắc mặt Lý Bí càng thêm nghiêm túc, y tuy ở trong núi, nhưng nhìn đại sự thiên hạ còn rõ ràng hơn nhiều người lún sâu trong cuộc. Y đã ý thức được cục thế đến nay, uy vọng Thiên tử sụt giảm mạnh, đã có khả năng diễn biến thành cục diện chư hầu cát cứ cuối thời Đông Hán. "Chỉ giữ Trường An là không đủ. Vương giả chi sư phải toan tính trường trị cửu an. Nên mệnh Quách Tử Nghi chớ bỏ Hà Bắc, lại xuất Tỉnh Hình, lấy Phạm Dương. Giặc mất sào huyệt, mới không có hậu họa tro tàn lại cháy. Như thế, không quá ba tháng, phản loạn có thể định." Tận đáy lòng Lý Thục vô cùng tán đồng cách nhìn của Lý Bí, nhưng vẫn có vài góc độ khác biệt. "Nhưng nếu sai Phong Thường Thanh xuất Kỳ Sơn, chẳng phải là cứu tên Lý Tông mưu nghịch sao? Hơn nữa, nếu không chiếu Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật đến Linh Vũ cận kiến, lại sợ họ bị Lý Tông mê hoặc." "Điện hạ lo xa rồi." Lý Bí nói: "Chỉ cần bình định được phản loạn, với đại công này, Bệ hạ lại sợ gì Khánh Vương?" Lý Thục thầm sinh lo âu, khổ nỗi có một số việc hắn không thể nói kỹ, đành phải không tranh chấp với Lý Bí về việc này nữa: "Là ta kiến thức nông cạn. Nhưng nếu Trường An đã thất thủ, thì phải làm thế nào cho phải?" Ánh mắt Lý Bí nhìn bản đồ hơi ngưng lại, biết một khi như vậy, thì phải tốn nhiều thời gian công sức hơn để xoay chuyển chênh lệch thực lực giữa quan binh và phản quân. Một cuộc phản loạn có thể nhanh chóng bình định sẽ bắt buộc bị kéo dài đến khoảng hai năm. Y vẫn có sách lược, liền chỉ vào bản đồ tiếp tục phân giải. Đương nhiên, trong lòng y vẫn hy vọng thành Trường An còn đó, họa loạn có thể sớm ngày bình định... ~~ Bình Lương. Trong một viện lạc bị trùng trùng thủ vệ vây khốn, Trần Hi Liệt đang ngồi trên ghế nằm mơ màng sắp ngủ. Cao Tham thì đi đi lại lại trong sảnh, vẫn cứ căm phẫn bất bình. "Thánh nhân đã hạ chỉ, mệnh Trung Vương làm Sóc Phương Tiết độ sứ, chi viện Trường An. Hắn thế mà dám kháng chỉ không tuân, tự tiện xưng Đế, còn giam lỏng chúng ta ở đây, há chẳng phải mưu phản sao?!" Trần Hi Liệt chậm rãi than: "Sự đã đến nước này, ngươi đi đi lại lại còn có ích gì?" "Trần công có cao luận gì chăng?" "Ký lai chi, tắc an chi. Yên tâm đi, với kinh lịch thanh vọng của lão phu, Quảng Bình Vương sẽ không giết chúng ta đâu." "Ta lo lắng là Trường An." Cao Tham nói, "Gia nương huynh muội ta đều ở đó. Ta thật không ngờ Trung Vương lại có thể như vậy... không màng xã tắc đại nghĩa!" Trần Hi Liệt lắc đầu, than thở: "Việc này những gì có thể làm, chúng ta đều đã làm rồi, hãy đợi đi." Có một số việc, lão tường tận hơn người trẻ tuổi như Cao Tham. Lão sở dĩ đáp ứng Tiết Bạch đi sứ, đầu tiên là như lão vừa nói, Lý Hanh kiêng dè thanh vọng của lão, ắt sẽ không giết; thứ hai, Bình Lương, Linh Vũ tất nhiên an toàn hơn Trường An; mặt khác, gia quyến lão cũng đều còn ở Trường An, vậy lão đã tới rồi, cũng phải làm chút gì đó để giữ thành. Ngoài truyền chỉ ra, lão còn lén phái người đưa một bức mật thư cho An Tây Tiết độ phán quan Sầm Tham, đây mới là tác dụng thực sự của Trần Hi Liệt. Tiết Bạch hiển nhiên cũng không trông mong lão có thể thuyết phục Lý Hanh cứu Trường An. Chỉ cần liên lạc được với Sầm Tham, tiến tới liên lạc với Phong Thường Thanh, cũng đã đủ rồi. Còn về vị thị thiếp Thẩm thị của Quảng Bình Vương kia, là dùng để che mắt thiên hạ mà thôi. Theo kế hoạch, Cao Tham cũng đã hoàn thành sứ mệnh hộ tống, chỉ cần cùng Trần Hi Liệt chờ đợi là được. Có lẽ đợi được tin An Tây quân cứu Trường An, có lẽ đợi được Trường An thất thủ... "Ta không thể cứ ngồi không chờ đợi ở đây." Cao Tham nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng: "Trung Vương phụ tử có thể không cứu, nhưng ta phải về Trường An." Trần Hi Liệt hỏi: "Vậy ngươi tới làm gì?" "Ta... ta đã ôm kỳ vọng vào họ." Cao Tham tự tát mình một cái. Người này nhìn có vẻ là một kẻ lỗ mãng làm việc theo cảm tính, kỳ thực tâm tư lại rất tỉ mỉ. Y sớm đã lưu ý thấy hai ngày nay, thủ vệ trong hành dinh ít đi rất nhiều, Quảng Bình Vương dường như không có mặt. Y vừa nói chuyện, vừa kín đáo quan sát địa hình ngoài cửa sổ. Đợi đến chập tối, có người đến đưa cơm, Cao Tham bỗng chốc bạo khởi, đập vỡ cái bát trong tay, nhặt lên một mảnh sứ sắc lẹm... sau đó, đột nhiên khống chế Trần Hi Liệt. "Ngươi! Ngươi làm cái gì?" "Đừng qua đây! Không thì ta giết lão. Loại lão thần như Trần Hi Liệt chết ở Bình Lương, các ngươi có ăn nói được không?" Đám thủ vệ nhất thời cũng đưa mắt nhìn nhau, không biết phải xử trí ra sao. ... Sáng hôm sau, Lý Thục đưa Lý Bí về đến Bình Lương, lại phát hiện cửa thành đóng chặt, trong thành đang lùng bắt tội phạm bỏ trốn. "Xảy ra chuyện gì?" "Bẩm Điện hạ, Cấm quân hiệu tướng Cao Tham do nghịch tặc phái tới đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ, nhưng nhất định vẫn còn trong thành, cửa thành chưa từng mở ra." "Biết rồi." Việc này đối với Lý Thục mà nói là chuyện nhỏ. Hắn phân phái người tiếp tục lùng bắt, đoạn mời Lý Bí vào thành, ngày ngày hỏi sách lược dẹp loạn hưng quốc, ăn cùng mâm ngủ cùng chỗ. Cứ thế, qua mấy ngày, Lý Hanh triệu hắn về Linh Vũ. Trước khi khởi hành, Lý Thục lại lần nữa nghe được một chuyện lạ. "Điện hạ, mãi vẫn chưa tìm được Cao Tham." "Cái thành Bình Lương bé tẹo này, người nếu không trốn ra khỏi thành, còn có thể ở đâu?" "Mạt tướng vô năng. Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn là có người đã che giấu Cao Tham, xin Điện hạ cho mạt tướng thêm chút thời gian." Lý Thục ngẫm nghĩ, xoay người đi về phía chỗ ở của mình. Hắn vòng qua nhà chính, đi thẳng đến hậu sương, lại thấy Thẩm Trân Châu đang thu dọn hành lý. Thấy hắn đến, Thẩm Trân Châu vô cùng mừng rỡ, cười hỏi: "Điện hạ, hôm nay sao lại rảnh rỗi qua đây?" "Người đâu?" Thẩm Trân Châu sửng sốt, nghi hoặc: "Điện hạ hỏi ai?" "Tên Cấm quân đi theo phe nghịch đảng hộ tống nàng tới ấy, nàng giấu hắn đi đâu rồi?" "Hả?" Thẩm Trân Châu vẫn mờ mịt. Lý Thục không nói nhiều với nàng nữa, phất tay, liền có một đội tráng phụ đi thẳng vào phòng nàng, lục lọi tìm kiếm khắp nơi. "Điện hạ, thế này là đang tìm cái gì? Nghi ngờ thiếp thân sao?" Một lát sau, liền có tráng phụ giơ một cái bình sứ đi ra, bẩm: "Điện hạ, là thuốc trị thương!" Lý Thục lúc này mới nhìn vào đôi mắt đầy vô tội của Thẩm Trân Châu, dùng ánh mắt chất vấn. "Không phải, là thiếp thân tự dùng, thiếp thân ở Trường An bị chút thương tích." "Vết thương đâu?" "Điện hạ, chàng nghe thiếp nói..." "Vết thương đâu?" Lý Thục mất kiên nhẫn. Trong mắt Thẩm Trân Châu rất nhanh liền trào lệ, hai tay đặt trước người, cầu khẩn: "Điện hạ cho phép thiếp thân giải thích riêng với chàng được không?" Lý Thục không có thời gian và tâm sức này, lạnh lùng phân phó: "Xem xem nàng ấy bị thương ở đâu?" Lập tức có bộc phụ tiến lên đè Thẩm Trân Châu lại, thô bạo cởi váy áo của nàng. Nàng giãy giụa không thôi, cầu xin Lý Thục đừng kiểm tra nàng trước mặt mọi người, nhưng mặc nàng khóc lóc van xin thế nào cũng vô dụng. Có thị nữ hoảng hốt chạy lên, quỳ xuống cầu xin: "Điện hạ! Thẩm thị dù sao cũng là sinh mẫu của Phụng Tiết Vương, khẩn cầu Điện hạ nể mặt tiểu lang quân, giữ cho nàng ấy chút thể diện." "Thật sự có vết thương." Lý Thục nhìn theo chỗ nhóm tráng phụ chỉ, thấy trên đùi Thẩm Trân Châu hiển nhiên còn hằn lên vết cào xước. "Điện hạ, không phải đâu." Thẩm Trân Châu khóc lóc co người lại, ôm lấy váy áo, nỗ lực che chân, thút thít nói: "Nào phải như vậy... Thiếp không có cho..." "Là... Tiết Bạch?" Đột nhiên nghe thấy cái tên này, Thẩm Trân Châu kinh ngạc tột độ, ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn Lý Thục. Sau đó, nàng lắc đầu. Nàng ở Trường An, cũng chỉ gặp Tiết Bạch một hai lần mà thôi, thực không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy. Lý Thục dường như từ biểu cảm của nàng nhìn ra mình đã oan uổng nàng, lại thấy quả thực không lục soát ra được gì, nhíu mày nói: "Được rồi, không có việc gì nữa." Giọng điệu hắn đã khôi phục vẻ ôn hòa, nói xong liền đi ra ngoài. Thẩm Trân Châu ngược lại càng ngây ngẩn. Nàng tưởng rằng hắn sẽ nổi giận, thậm chí sẽ đánh mắng nàng. Nhưng duy độc không ngờ tới, hắn chỉ hời hợt nói một câu như vậy, giống như nhìn thấy vết xước trên một món vật dụng tầm thường không quan trọng. Sở dĩ đến lục soát, hắn là lo lắng nơi này che giấu nhân vật nguy hiểm, tuyệt nhiên chẳng phải ghen tuông vì nàng. Suy cho cùng, hắn chính là không quan tâm nàng mà thôi. Lý Thục ra khỏi viện lạc, vẫn nhíu mày, lẩm bẩm tự vấn: "Vậy còn có thể trốn ở đâu chứ?" Hắn nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể cho rằng Cao Tham đã trèo tường thành trốn thoát. Chiều hôm đó, hắn liền đưa Lý Bí đi Linh Vũ, lại chẳng để ý thấy, trong ánh mắt Lý Bí có thêm một phần suy tư. ~~ Cổ đạo Lũng Hữu gió cát mịt mù, phía sau có tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến. Lý Bí quay đầu nhìn lại, thấy có thám mã điên cuồng chạy tới. Y trầm ngâm: "Xem ra là tin tức khẩn yếu. Thám mã này đến từ Quan Trung, hẳn là Trường An tiêu tức?" "Chắc là Trường An đã thất thủ rồi." Lý Thục đáp lời, thúc ngựa lên trước, rời khỏi bên cạnh Lý Bí, một mình đi đón thám mã kia, nghiêng tai nghe bẩm báo. "Thế nào?" "Trường An vẫn đang kiên thủ, thủ quân thậm chí có lúc đoạt được doanh trại phản quân." "Sao có thể?" Lý Thục kinh ngạc không thôi, theo bản năng quay đầu nhìn về hướng Lý Bí một cái. Lý Bí thấy cảnh này, hồi tưởng lại chuyện nghe được hai ngày trước. Y vừa vào thành đã ý thức được việc "lùng bắt phản nghịch" trong thành có điểm kỳ quặc. Phản quân chưa đánh đến Lũng Hữu, Bình Lương sao có phản nghịch? Liền nhanh chân hơn một bước tìm được Cao Tham, biết được Thánh nhân trong thành Trường An là thật, Trung Vương mới là phản nghịch. "Thánh nhân nếu là giả, sao có thể hạ chỉ phong Trung Vương làm Sóc Phương Tiết độ sứ? Thánh chỉ đang ở trong tay Quảng Bình Vương, hắn lại giấu nhẹm đi, kỳ tâm khả tru!" Một tràng lời này của Cao Tham, Lý Bí không tỏ thái độ là tin hay không. Từ sau khi y từ quan, đã thành sơn nhân ngoài cõi trần, không còn quản tranh chấp trong triều. Y không quan tâm trong chư vương ai trung hiếu, ai mưu nghịch. Lần này xuất sơn, chỉ cầu bình định họa loạn. "Ta có mang theo một rương sách, ngươi trốn vào đó." "Sau đó thì sao?" "Ta cùng Quảng Bình Vương đối đàm, ngươi cứ việc ở trong rương nghe. Đợi ngày ta ra khỏi thành, sẽ tìm cách thả ngươi đi. Ngươi tự về Trường An, nói với Tiết Bạch... giữ vững, chờ đợi." ~~ Trường An. Thôi Càn Hựu sau khi bị chơi một vố, lửa giận bốc cao ba trượng, thế công càng thêm hung mãnh. Đối mặt thế công như vậy, trong thành Trường An mỗi ngày đều có người nảy sinh dao động. Trước tình thế ấy, Tiết Bạch đành phải tiết lộ kế hoạch của hắn để cầu an định lòng người. "Việc này là cơ mật, ngươi nhất định phải giữ kín." Người đầu tiên được nghe là Nguyên Tái, gật đầu lia lịa: "Bắc Bình Vương không tin người ngoài, lẽ nào lại không tin ta? Miệng ta là kín nhất." "Lập trường của ngươi cũng là bất định nhất." "Bắc Bình Vương hiểu lầm rồi, ta chỉ là chưa bao giờ tham dự đảng tranh, một lòng làm việc thực tế mà thôi." Nguyên Tái nghiêm mặt thề thốt: "Nhưng từ hôm nay, ta duy Bắc Bình Vương mã thủ thị chiêm (nhìn theo hướng ngựa của chủ tướng mà tiến)." "Được, bớt nói nhảm." Tiết Bạch chỉ vào bản đồ, "Ngươi đừng nhìn phản quân mấy vạn người công thành, thanh thế to lớn, điểm yếu lớn nhất của chúng ở đâu? Ở chỗ chiến tuyến kéo quá dài. Đối phó chiến tuyến này, phải làm thế nào?" "Cắt đứt?" Nguyên Tái đoán. "Không sai. Kế hoạch của chúng ta là lấy Phong Thường Thanh dẫn An Tây quân vào Quan Trung; lại sai Lý Quang Bật lấy Lâm Tấn, ép Đồng Quan; quan trọng nhất là mệnh Quách Tử Nghi xuất Tỉnh Hình, bức thẳng Phạm Dương, thế nào?" Nguyên Tái nói: "Nếu như vậy, vây khốn Trường An tự nhiên có thể giải. Nhưng Trung Vương chẳng phải đã xưng Đế rồi sao, sao lại có thể?" "Là giả." "Giả ư?" Nguyên Tái ngẩn người. Tiết Bạch nói: "Ngươi tưởng ta đến Trần Thương là để làm gì?" Nguyên Tái há hốc mồm: "Trung Vương chẳng lẽ là..." "Suỵt." Tiết Bạch nói, "Việc này ta chỉ nói cho một mình ngươi. Ta và Lý Hanh đã thương định, đồng lòng phá giặc rồi hãy bàn cái khác. Đại quân đã ở trên đường, hiện giờ chẳng qua là tung tin giả khiến phản quân lơ là cảnh giác." "..." Nghe xong một tràng, Nguyên Tái tâm trung đại định: "Bắc Bình Vương yên tâm, việc này ta tất thủ khẩu như bình." "Đi đi." Đợi Nguyên Tái đi rồi, Tiết Bạch lại cho người gọi vị tiếp theo, lần này tới là Công bộ Thượng thư Từ An Trinh. Nói xong kế hoạch phá địch, đối mặt sự nghi hoặc của Từ An Trinh, Tiết Bạch lại nói: "Từ Thượng thư, việc này ta chỉ nói cho một mình ngài." "Bắc Bình Vương yên tâm, việc này tuyệt đối không truyền vào tai người thứ ba..."
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang