Lãng tử hồi đầu: Ta có thể thấy trước tương lai

Chương 64 : Dẫn dắt tụi em với

Người đăng: pesok53

Ngày đăng: 09:20 15-02-2026

.
Ngày mai mới là Tết, nhưng Trì Ngọc Phân vẫn đang vui vẻ chuẩn bị đồ Tết trong bếp. Lâm Sở vốn định vào giúp một tay, nhưng Trần Giai bảo anh em họ lâu lắm mới gặp nhau, cứ để hai người tâm sự cho thoải mái, chuyện bếp núc cô ấy lo được. Lâm Thành Quốc thì ở đó chơi đùa cùng Huyên Huyên. Lâm Minh và Lâm Sở, hai người ngồi ở bậc thềm xi măng trong sân. “Anh có nhớ không, hồi em tám tuổi, anh cõng em từ trên này nhảy xuống, té sấp mặt, làm em sứt cả môi,” Lâm Sở cười nói. “Đương nhiên nhớ chứ, tại con bé ranh mãnh như em nằng nặc đòi làm cho bằng được, cuối cùng bị đau lại còn mách lẻo với bố mẹ, khiến anh bị bố mẹ mắng cho một trận tơi bời,” Lâm Minh trừng mắt “Thoáng cái đã bao nhiêu năm trôi qua.” Lâm Sở hai tay ôm đầu gối. Trong lúc im lặng, Lâm Minh lấy một điếu thuốc châm lửa, rít một hơi thật sâu. Bảo bỏ rồi, vậy mà rốt cuộc vẫn không bỏ được. “Anh, anh uống chút rượu không sao, nhưng hút cái thứ này chẳng có lợi gì cả. Sau này tốt nhất là đừng hút nữa.” Lâm Sở nói. “Ừ, không hút nữa.” Lâm Minh lại hút một hơi nữa, rồi mới tiếc nuối ném điếu thuốc xuống đất dẫm tắt. “Giờ làm ở đâu?” Lâm Minh hỏi. “Ở thành phố Trường Quang, một xưởng may tư nhân khá lớn, có đến hàng trăm công nhân lận.” Lâm Sở trò chuyện chuyện gia đình với Lâm Minh. Thật ra em cũng là sinh viên mà. Tuy rằng chỉ là đại học tốp dưới, nhưng kiếm một công việc tử tế thì không khó khăn gì. Lâm Sở thấy những công việc nhìn bề ngoài có vẻ hào nhoáng ấy, kiếm tiền thì ít quá, thời gian thực tập chỉ được hai ba triệu, lại còn phải chờ thăng tiến. Trong nhà bây giờ đang lúc cần tiền, Lâm Sở không sợ chịu khổ chịu nhọc, thà vào xưởng may làm một công nhân bình thường. Ít ra, làm công nhân may là tính lương theo sản phẩm, lương nhiều hay ít hoàn toàn phụ thuộc vào nỗ lực em bỏ ra. “Sao rồi? Lương tháng có đủ tiêu không?” Lâm Minh ân cần hỏi. “Cũng ổn anh ạ, chỉ là tăng ca thường xuyên hơi mệt một chút. Bất quá, tiền lương tăng ca cũng cao. Mỗi tháng khoảng 5000, lúc cao điểm có thể lên gần 7000.” Lâm Sở cảm thấy rất có thành tựu, cười nói: “Tiền em tiêu thì dĩ nhiên là đủ rồi, đôi khi còn gửi cho bố mẹ một hai triệu nữa đấy.” Nói tới đây, Lâm Sở lại nghiêm túc hẳn lên: “Anh, em nghe mẹ với chị dâu đều nói anh thay đổi, khác với trước kia.” “Đúng vậy, thay đổi…” Lâm Minh xoa đầu Lâm Sở: “Hồi nhỏ anh thích bắt nạt em, lớn rồi vẫn thích bắt nạt em, em có hận anh không?” “Không hận, bởi vì em biết, anh trai em chưa bao giờ là người xấu cả,” Lâm Sở lắc đầu. Lâm Minh hít một hơi thật sâu: “Đưa mã QR WeChat của em đây, anh kết bạn với em.” “Hừ, em cứ tưởng anh thật sự không định liên lạc với em nữa chứ.” Lâm Sở cười hừ một tiếng, sau đó hai người kết bạn WeChat. Cô ấy vừa định cất điện thoại đi, thì thấy trên màn hình giao diện bạn bè hiện lên một thông báo chuyển khoản. Ba chục nghìn. “Anh, anh làm gì thế?” Lâm Sở vội vàng nói: “Em không thể nhận tiền của anh được, em còn đang định hỏi xem tiền của anh có đủ tiêu không mà.” “WeChat giới hạn chuyển khoản mỗi ngày ba chục nghìn, anh cũng không đi làm thủ tục nâng hạn mức, em cứ cầm lấy tiêu đi.” trong mắt Lâm Minh tràn đầy cưng chiều. “Không được, tuyệt đối không được.” Lâm Sở kiên quyết cự tuyệt: “Anh, hiện tại cuộc sống của anh đã đi vào quỹ đạo, nhưng dù sao trước đây anh còn nợ bên ngoài nhiều như thế. Hơn nữa, Huyên Huyên cũng sắp vào nhà trẻ, chỗ nào cũng cần tiền, sao còn có thể chuyển tiền cho em được?” Nói xong, cô ấy định lập tức chuyển trả lại cho Lâm Minh. Lâm Minh lại giật phắt lấy điện thoại của Lâm Sở, cười nói: “Con bé này, trước đây bố mẹ chuẩn bị cho em năm chục nghìn tiền hồi môn. Vậy mà, anh lại lấy đi đánh bạc hết. Em nói thật đi, rốt cuộc có hận anh không?” “Em nói em không hận anh, với cái mặt của em gái anh đây, còn cần có tiền hồi môn mới gả đi được chắc? Anh quá coi thường em rồi đấy!” Lâm Sở kiêu hãnh nói. “Ngày trước anh có lỗi với các em, bất quá về sau sẽ không như vậy nữa,” Lâm Minh yên lặng nói. “Anh mà nói mấy câu đó nữa là em giận đấy nhé, mau trả điện thoại lại cho em!” Lâm Sở vờ giận dỗi. Sau khi trả điện thoại lại cho cô ấy, cô ấy định lập tức chuyển lại tiền cho Lâm Minh. Ngay lúc đó, Lâm Minh lại đưa điện thoại của mình ra trước mặt cô ấy. Tin nhắn báo tài khoản ngân hàng có tiền vào. “Bé con, em nhìn xem đây là bao nhiêu tiền?” Lâm Minh nói. Lâm Sở theo bản năng nhìn lướt qua, sau đó…thì sợ ngây người! Cô ấy đưa tay ra, lướt vài cái trên màn hình, cuối cùng xác nhận, đó không phải ảnh đã qua chỉnh sửa. “Năm… năm chục triệu hơn?!” Lâm Sở với đôi mắt mở to trông đáng yêu cực kỳ. “Ha ha ha…” Lâm Minh cười to nói: “Anh mày giờ có tiền rồi, sau này em cứ tha hồ mà tiêu. Muốn mua gì anh mua cho cái đó, công việc ở xưởng may kia, nếu không thích làm thì nghỉ luôn đi! Có anh ở đây, em chẳng phải sợ gì cả, sau này anh nuôi em!” Lâm Sở lắp bắp nói: “Anh… anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Năm chục triệu. Đối với một cô gái đi bắt đầu đi làm, lương cao nhất cũng chỉ vỏn vẹn 6000 đồng. Đây là một con số nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. “Chắc chắn là anh tự kiếm rồi! Em nghĩ xem, nếu anh đi lừa gạt người khác, dù có kiếm được tiền cũng không thể nào kiếm được nhiều đến thế, đúng không? Hơn nữa, anh có kiếm được nhiều như vậy thật, cũng không dám ở đây thản nhiên ngồi nói chuyện với em như vầy đâu, đã sớm tìm chỗ trốn rồi, hoặc là đã bị bắt vào tù rồi.” Lâm Minh biết Lâm Sở đang nghĩ gì, nên anh giải thích ngay lập tức. “Em cứ yên tâm là được, bố mẹ và cả chị dâu em đều biết rõ lai lịch số tiền này. Anh đã cho em rồi thì em cứ tiêu xài đường hoàng. Bởi vì, số tiền này của anh rất sạch sẽ!” Lâm Sở im lặng rất lâu, cuối cùng thấp giọng khóc lên. Lâm Minh sa đọa suốt bốn năm trời, không những đã tỉnh ngộ mà còn kiếm được nhiều tiền đến thế. Lâm Sở không chỉ mừng cho bản thân anh, cũng không chỉ mừng cho bố mẹ. Hơn hết, cô mừng cho Trần Giai và Huyên Huyên. Vận mệnh đã thay đổi, hai mẹ con họ cuối cùng cũng xem như đã hết khổ. “Anh có nhiều tiền thế, cho em tiêu thì em mừng rồi. Nếu chị dâu biết, chị ấy sẽ không vui chứ?” Lâm Sở xoa xoa nước mắt. “Con bé ranh này, nói linh tinh gì đấy. Chị dâu em là người thế nào mà em còn không biết? Nói nữa, tài sản của anh không chỉ có năm chục triệu này đâu, mà là con số này này,” Lâm Minh giơ ba ngón tay lên. “Ba trăm triệu?!” Lâm Sở kinh sợ. Lâm Minh hơi hơi mỉm cười: “Gấp mười lần con số đó.” Lâm Sở: “...” … Không hề nghi ngờ. Bữa cơm tối đó, Lâm Sở đã ăn rất vui vẻ. Bởi vì anh trai cô ấy, cuối cùng cũng có thể gánh vác gia đình này! Ban đầu, Lâm Sở còn lo Lâm Minh có tiền rồi sẽ đối với Trần Giai cùng Huyên Huyên càng thêm lãnh đạm. Dù sao đàn ông có tiền là đổi tính cái rột. Đừng nói, Lâm Minh chưa có tiền đã là một tên khốn nạn như vậy! Dần dần, Lâm Sở lại nhận ra, Lâm Minh dường như vẫn luôn cố gắng lấy lòng Trần Giai, ngược lại Trần Giai lại tỏ vẻ lạnh nhạt. “Xem ra sau khi li hôn, anh ấy thật sự đã hiểu ra rồi.” Chuyện Trần Giai và Lâm Minh li hôn, Lâm Thành Quốc và Trì Ngọc Phân đã sớm nói cho Lâm Sở và Lâm Khắc. Lâm Sở vừa ăn vừa thầm nghĩ: “Hừ, ngày trước không biết trân trọng, giờ thì lại hối hận. Chị dâu làm thế là đúng rồi, cho cái gã này nếm chút mùi đau khổ cũng tốt!” … Thành phố Lam Đảo. Biệt thự. “Ngài Chu, ba chúng tôi gọi ngài là ba ba được không. Lần này, anh dắt bọn em cùng lphát tài được không?” Từ Tiến tay cầm một gói bim bim, hai người còn lại thì cầm bia và nước ngọt. Cả ba người đều chằm chằm nhìn Chu Xung đang nằm ườn ở đó, cứ như đang hầu hạ ông chủ vậy. Đành chịu thôi, sau vụ thị trường chứng khoán Khải Linh, Từ Tiến và đám bạn tiếc đến đứt ruột! Hồi đó chỉ cần đầu tư một chút thôi, ít nhất cũng kiếm được vài chục đến cả trăm triệu. Hồi đó, họ căn bản chẳng coi lời Chu Xung ra gì. “Mấy hôm trước tôi đã có lòng tốt nhắc nhở mấy ông rồi mà, mấy ông lại chẳng thèm để tâm sao? Cái này khó cho tôi quá đi mất!” Chu Xung nhún vai, vẻ mặt kiêu ngạo khiến Từ Tiến có loại muốn đánh người. “Đâu phải bọn em không nghĩ đến đâu, sớm biết bên anh có cao nhân chỉ điểm, bọn em nói gì cũng phải theo anh làm lớn một phen rồi.” Từ Tiến nói với vẻ mặt đau khổ. Chu Xung cũng không đùa với họ nữa. Bắt chước giọng điệu của Lâm Minh nói: “Tối mai, Tesla. Có thể kiếm nhiều ít, liền xem mấy ông dám đầu tư nhiều ít!” “Sao tôi cứ thấy lời ông nói như đang làm đa cấp vậy?” Từ Tiến nói. “Tao…” “Đùa thôi mà, làm gì mà căng thế, chẳng có tý phong độ nào.” Chu Xung hận không thể đấm chết ba cái tên này. Xin mình dẫn đi kiếm tiền, xong lại bảo mình làm đa cấp. Chu Xung tức tối nghĩ thầm: “Tao đâu rảnh mà làm đa cấp.”
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang