Lãng tử hồi đầu: Ta có thể thấy trước tương lai
Chương 96 : Tránh xa em gái tôi ra
Người đăng: pesok53
Ngày đăng: 09:28 15-02-2026
.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Minh đã có mặt ở công ty.
Điều khiến anh không ngờ là, ngoài Lâm Sở ra, lại còn có một người nữa ở đây.
“Xem ra lời hôm qua của tôi, cậu chẳng để vào tai.” Mặt mày Lâm Minh tối sầm lại.
“Anh Lâm, đừng động thủ, em chỉ đến xem chị có cần gì giúp không thôi mà, anh đừng đánh em...”
Hồng Ninh cười, vừa nói vừa lùi lại phía sau.
Lâm Minh nhìn về phía Lâm Sở.
Chỉ thấy cô nàng này đang ngồi đó, mặt mày đầy vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn anh ngập tràn cầu cứu.
“Cậu đến đây lúc mấy giờ?” Lâm Minh hỏi Hồng Ninh.
Hồng Ninh cười hắc hắc: “Sáu giờ.”
“Tôi nói cậu đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Em gái tôi là người thật thà, cậu dọa nó sợ làm sao?” Lâm Minh cũng đành chịu thua.
“Thật lòng muốn dọa ấy à, thế thì nửa đời sau em theo Lâm Sở để chăm sóc!” Hồng Ninh vỗ ngực bốp bốp.
“Biến ngay!”
Lâm Minh quát một tiếng, lười chẳng thèm để ý tới gã này nữa.
“Anh, bảng kê hải sản thu mua hôm qua đã có rồi, anh xem thử đi.” Lâm Sở bước tới.
Lâm Minh cầm lấy bảng kê, tim đập không khỏi nhanh hơn chút.
“Chỉ riêng bến tàu trấn Điền Linh thôi mà giá trị hải sản thu mua một ngày đã đạt trăm triệu?”
Lâm Sở nở nụ cười: “Lúc đầu, em cũng thấy khó tin, nhưng nó đúng là sự thật. Xem ra, việc anh nhận thầu vùng biển, kinh doanh hải sản, đúng là lựa chọn chính xác.”
Lâm Minh khẽ lắc đầu.
Việc anh nhận thầu vùng biển, cũng không hẳn chỉ vì kinh doanh hải sản.
Tuy nhiên, bến tàu thôn Điền Linh quả thực đã mang lại cho anh một bất ngờ rất lớn.
Bảng kê viết rõ ràng rành mạch.
Tổng cộng hơn 3500 lượt tàu, chỉ riêng ghẹ mai vàng đã thu mua tới 40 vạn cân.
Tính theo giá thu mua 260 một cân, thì đã vượt quá 100 triệu đồng.
Sau đó còn có cá rồng, tôm hùm, tôm tít, mực, bạch tuộc, cùng với các loại cá khác.
Một trăm triệu, đó là chi phí thu mua của công ty!
Sau khi trừ đi phí vận chuyển, nhân công, hao hụt tự nhiên, khấu hao do hải sản chết,...
Lợi nhuận ròng ngày hôm qua của công ty, đạt khoảng 20%.
Tức là 48 triệu đồng!
Quả thật, con số này không thể sánh với tốc độ kiếm tiền trên thị trường chứng khoán.
Nhưng đây lại là ngành nghề sản xuất thực thụ theo đúng nghĩa!
Hơn nữa, đây không phải kiểu đánh một cú rồi thôi như trên chứng khoán.
Chỉ cần không cấm đánh bắt, hoặc không có sóng to gió lớn, thì mỗi ngày đều có lợi nhuận!
“Nói vậy, riêng bản thân anh, hôm qua đã kiếm được gần 18 triệu đồng rồi sao?” Lâm Minh cười hỏi.
Lâm Sở gật đầu: “Vâng. Bên thị trường hải sản, ngoài hải sản cung cấp cho miền Nam và hải sản nhập khẩu, hàng của chúng ta chỉ cần đưa tới đó là sẽ bán hết ngay. Lợi nhuận đã được phân chia theo tỷ lệ với chi phí như anh dặn và chuyển vào một tài khoản khác.”
Lâm Minh gật đầu.
Làm vậy có thể theo dõi rõ ràng hơn tỷ lệ lợi nhuận và chi phí.
Thực ra, khoản tiền này cũng bao gồm cả tiền khách du lịch mua hải sản ngay tại bến tàu. Công ty có chuyên gia phụ trách bán hàng ở đó.
Thôn Điền Linh ngoài biển ra chẳng có cảnh quan gì đặc biệt, vốn dĩ là dựa vào bến tàu này để thu hút khách du lịch.
Nếu Lâm Minh và những người khác không cho khách du lịch mua hàng, e là cả thôn cũng chẳng vui vẻ gì.
Hơn nữa, phần lớn du khách mua đều giá cả như nhau đều có chất lượng bình thường. Còn loại ghẹ mai vàng mấy nghìn một cân kia thì rất ít người dám bỏ tiền ra mua về ăn.
“Thế tức là, tôi cũng kiếm được hơn 8 triệu rồi sao?” Hồng Ninh kinh ngạc reo lên.
“Vâng, Hồng tổng, lợi nhuận ròng hôm qua của anhkhoảng 8,54 triệu đồng.” Lâm Sở nói.
“Một ngày hơn tám triệu, cái này còn kiếm nhiều hơn cả cái nhà hàng của tôi!”
Hồng Ninh bỗng nhiên hào hứng: “Thưởng! Tôi Hồng Ninh chưa bao giờ là người bạc đãi nhân viên, chị những ngày này vất vả rồi, nhất định phải thưởng!”
“Hồng tổng, em mới bắt đầu đi làm mà...” Lâm Sở cười khổ.
“Mới đi làm thì sao chứ? Dù chị không đi làm, miễn là có thể kiếm tiền cho tôi, thì cũng xứng đáng được khen thưởng!”
Hồng Ninh nói: “Anh Lâm, chuyện này cứ quyết định thế nhé, không chỉ chị Sở, mà cả những công nhân làm thuê cũng được thưởng!”
Lần này, Lâm Minh không phản đối.
Bất kỳ công ty nào cũng có chế độ phúc lợi đãi ngộ, chỉ là nhiều hay ít mà thôi.
“Việc hải sản này có thể làm lâu dài được. Nếu đã thành lập công ty, vậy thì ký hợp đồng với những công nhân thuê mướn đó, ai dưới 50 tuổi thì đóng bảo hiểm đầy đủ.” Lâm Minh nói.
“Họ chắc chắn sẽ vui lắm.” Lâm Sở cười nói.
“Vậy chị có vui không?” Hồng Ninh hỏi.
Lâm Sở: “...”
Hồng Ninh cũng chẳng để tâm: “Anh Lâm, cá nhân em thưởng chị Sở 100 nghìn, anh không ý kiến gì chứ?”
“Em gái tôi không thiếu tiền, đừng hòng dùng tiền để lấy lòng nó!” Lâm Minh lườm mắt nói.
Lâm Sở cũng cười khổ nói: “Hồng tổng, nhân viên khách sạn của ngài cũng không ít đâu, ngài có thưởng cho họ như thế bao giờ chưa?”
“Đương nhiên rồi, quản lý cấp cao còn có phần trăm lợi nhuận cơ mà.” Hồng Ninh nói.
Lâm Sở hoàn toàn cạn lời.
Chỉ thấy Lâm Minh nháy mắt với cô: “Hồng tổng đã nói thế rồi, vậy em cũng đừng khách sáo. Dù sao thì hắn ta tiền nhiều lắm.”
“Đúng vậy, tôi có tiền!” Hồng Ninh vỗ ngực chắc nịch.
...
Ngày hôm đó, Lâm Minh rất bận rộn.
Đầu tiên là Hàn Thường Vũ gọi điện cho Lâm Minh, nói chuyện với bố hắn đã xong xuôi, khu công nghiệp dược phẩm rất nhanh sẽ khởi công.
Bên Hồng Ninh tìm kiến trúc sư cũng đã đâu vào đấy, riêng tiền thiết kế Lâm Minh đã chi 200 nghìn.
Anh đã hứa sẽ gửi bản thiết kế cho Lâm Minh vào ngày mai.
Sau đó, Lâm Minh lái xe tới thôn Ngọc Sơn.
Chỉ thấy trên những thửa đất trồng lương thực ban đầu, đã dựng lên vô số nhà lưới nuôi hải sâm.
Cái nọ nối tiếp cái kia, gần như bao vây cả thôn Ngọc Sơn.
Xem ra, anh em Trần An Hải quả thực đã tập hợp hết thợ thủ công trong làng ngoài xóm về.
Ở mỗi khu nhà lưới, đều có thể thấy ít nhất sáu bảy người đang làm việc.
Diện tích nhà lưới được tính theo ‘thủy thể’, một mẫu đất tương đương 666 thủy thể, vừa đủ để dựng một nhà lưới.
Đương nhiên, không phải hơn hai nghìn nhà lưới cùng khởi công một lúc, căn bản không thể nào tìm đủ thợ thủ công như vậy.
Theo tốc độ này, quả thực là gần xong sau nửa tháng.
Trở về thành phố Lam Đảo, Lâm Minh tìm đến Bừa Bãi.
Gã này đầu tóc bù xù, hai mắt đỏ bừng, vẫn luôn vùi đầu hoàn chỉnh kế hoạch, chẳng ngủ nghê là bao.
“Cứ thế này mãi, công ty dược của tôi còn chưa kịp khai trương thì cậu đã kiệt sức rồi!” Lâm Minh nhíu mày nói.
“Không còn cách nào, linh cảm dâng trào không thể ngăn lại.” Bừa Bãi nói.
Lâm Minh thở dài: “Tôi biết, anh vì chuyện của bác gái, trong lòng luôn ghi nhớ ơn này. Nhưng anh thật sự không cần phải như vậy. Tôi mời anh về là để hợp tác, chứ không phải lấy một chút tiền thuốc thang cho bác gái ra để ép buộc cậu, hiểu không?”
Bừa Bãi không nói nhiều về chuyện này, mà nói: “Tôi đã liên hệ với đội ngũ của công ty dược cũ, họ có ý định cùng nhau nhảy việc. Hơn nữa, mỗi người đều là tinh anh, chỉ không biết bên cậu có thể trả mức lương bao nhiêu.”
“Trước đây, họ nhận bao nhiêu?” Lâm Minh hỏi.
“Lương tháng 20000, cộng với thưởng cuối năm này nọ, lương một năm khoảng 300 nghìn.” Bừa Bãi nói.
“Bao nhiêu người?” Lâm Minh lại hỏi.
“Ba mươi người.”
Nghe vậy, khóe miệng Lâm Minh giật giật.
Số này gần như toàn bộ đội ngũ của công ty dược đó.
Trong tình huống cả nhóm cùng nhảy việc, chắc công ty đó sẽ khóc thét.
```````````````````````````````Lâm Minh lại không lo họ đến đây rồi lại tiếp tục nhảy việc.
Thứ nhất, có Bừa Bãi ở đây.
Thứ hai, Lâm Minh có thể cho họ chế độ phúc lợi và thù lao tốt nhất.
Ngay cả khi tệ nhất xảy ra, lấy khả năng tiên tri tương lai của Lâm Minh, anh cũng sẽ có sự chuẩn bị từ trước.
“Bảo họ đến đây đi, tôi sẽ trả gấp ba với mức lương họ đang nhận.” Lâm Minh nói.
“Thật sao?!”
Mắt Bừa Bãi tức khắc sáng rực lên.
“Tôi lừa anh thì được gì?” Lâm Minh cười nói.
Một năm 600 nghìn mà thôi, ba mươi người cũng chỉ hết 18 triệu đồng.
Anh buôn bán hải sản một ngày đã kiếm lại được rồi.
So với lợi nhuận độc quyền từ các loại dược phẩm đặc hiệu trong tương lai, thì chút thù lao này nhằm nhò gì?
“Vậy tôi sẽ liên hệ các nhà cung cấp nguyên liệu dược phẩm ngay. Chờ phòng thí nghiệm xây xong, sẽ lập tức tiến hành nghiên cứu phát triển.” Bừa Bãi nói.
“Công ty dược của chúng ta sẽ có quy mô rất lớn, ba mươi người đó chắc chắn không đủ. Nếu anh còn có đồng nghiệp tin cậy được, cứ việc lôi kéo về đây, bao nhiêu cũng nhận hết.” Lâm Minh nói.
Bừa Bãi gật đầu: “Tôi đã đăng tin tuyển dụng lên các trang web tìm việc làm rồi. Bên Lâm tổng tốt nhất là nhanh chóng thành lập bộ phận nhân sự, để họ có thể đến phỏng vấn.”
“Được.”
Nói chuyện xong, Lâm Minh đi thẳng đến bộ phận quản lý công thương.
Nhờ “phúc” của Chu Xung, công ty Phượng Hoàng Chế Dược rất nhanh đã đăng ký xong xuôi.
Ngay sau đó, Lâm Minh lại tìm đến một công ty tìm người.
Tự mình tuyển dụng thì toàn sinh viên mới ra trường, chẳng có kinh nghiệm làm việc nào. Không bằng “cạy góc tường” trực tiếp và nhanh gọn hơn.
Lâm Minh không có thời gian rảnh rỗi để dần dần bồi dưỡng những người mới đó.
Trong xã hội này, nhân tài thì nhiều vô kể, chỉ xem cậu có bản lĩnh chiêu mộ được hay không.
Giải quyết xong xuôi tất cả những việc này, đã là 4 giờ chiều.
Lâm Minh lái xe đến Đặc Uy Quốc Tế.
Anh tính tối nay qua chỗ Trần Giai “cọ cơm”, vừa hay bồi đắp tình cảm vợ chồng.
Anh chưa kịp lên lầu, điện thoại của Chu Xung đã gọi tới.
“Anh Lâm, vừa rồi chú ba gọi điện cho em, bảo hiện tại thị trường hải sâm khô ở thành phố Đạt Hưng về cơ bản đã được ông ấy thu mua gần hết, chỉ còn lại số đang được chế biến.”
“Tổng cộng bao nhiêu?” Lâm Minh hỏi.
“Sáu trăm ba mươi nghìn cân.”
Lâm Minh hít một hơi lạnh.
Quả không hổ danh là “thủ phủ hải sâm” cả nước.
Ngoài Đạt Hưng ra, còn nơi nào gom được chừng ấy hải sâm khô?
Chú ba Chu Xung cũng tài thật, lại gom được nhiều đến thế.
Chu Xung không chút khách khí, nói tiếp: “Ý chú ba là, số hải sâm khô này có tổng trị giá khoảng 1,6 tỷ đồng. Nếu bên mình sắp xếp được, nhanh chóng chuyển tiền cho ông ấy, bên nhà cung cấp họ giục quá.”
“Vậy cậu liên hệ Lâm Sở đi, bảo cô ấy chuyển tiền ngay. Không để chú ba phải phiền hà.” Lâm Minh nói.
Chu Xung lại nói: “So với hải sâm khô, số lượng hải sâm giống còn khủng hơn. Tính đến giờ, chú ba đã gom được khoảng 1 triệu 4 cân. Theo lời ông ấy thì ‘chỉ mới là hạt cát trong sa mạc’ thôi.”
“Phải thôi, thành phố Đạt Hưng nổi tiếng cả nước nhờ hải sâm thương phẩm và hải sâm giống. Cứ bảo chú ba tiếp tục thu mua.” Lâm Minh nói.
“Thế bao giờ chuyển về đây? Hình như bên chú ba không còn chỗ chứa nữa rồi...” Chu Xung nói đầy vẻ lúng túng.
Lâm Minh nghĩ nghĩ: “Từ Đạt Hưng lái xe về đây, mất chừng hai ba ngày. Hiện tại thôn Ngọc Sơn đã dựng xong một số nhà lưới rồi. Vậy thì cứ chuyển từng đợt về đây đi.”
“Được, em sẽ nói chuyện với chú ba, để ông ấy khỏi cằn nhằn em nữa.”
Dập điện thoại, Lâm Minh nhếch mép cười.
Hải sâm giống mỗi cân chỉ vài chục n, dù ba triệu cân cũng chỉ mới một hai trăm triệu. Trong khi giá trị hải sâm thương phẩm thì chênh lệch quá lớn.
Ai cũng sẽ không nghĩ đến, chẳng bao lâu nữa, số hải sâm giống chỉ vài chục ấy, sẽ tăng giá một cách kinh hoàng!
.
Bình luận truyện