Lãng tử hồi đầu: Ta có thể thấy trước tương lai

Chương 92 : Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã

Người đăng: pesok53

Ngày đăng: 09:26 15-02-2026

.
Khách sạn Thiên Dương. Phòng Thiên Các. Khi Lâm Minh và Trần Giai đến, Hồng Ninh, Hàn Thường Vũ và Chu Xung đã có mặt đông đủ. Lịch hẹn ban đầu là sáu giờ, không phải do những người kia tới sớm, vì Lâm Minh và Trần Giai tới trễ vì phải ghé qua bệnh viện. Tưởng Thanh Dao quả nhiên không thất hẹn, cô ấy ngồi cạnh Chu Xung, trông như một tiểu thư khuê các. Có lẽ đây là lần đầu tiên đi ăn cùng nhóm bạn của Chu Xung, nên cô ấy có vẻ hơi căng thẳng. “Anh Lâm!” Thấy Lâm Minh tới, mấy người đều đứng dậy đón. Ánh mắt Hồng Ninh lộ vẻ kinh ngạc: “Người này chính là chị dâu sao? Ôi trời, thảo nào lắm cô xinh đẹp theo đuổi thế mà anh Lâm chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Em đã sớm đoán chị dâu chắc chắn rất xinh, nhưng không thể ngờ lại xinh đẹp đến mức này!” Thật ra, trong lòng Trần Giai cũng hơi căng thẳng. Những người ở đây khác hẳn với đám bạn bè lêu lổng mà Lâm Minh quen biết trước đây. Có thể nói, mỗi người đều là những nhân vật tầm cỡ tới cỡ nào. Tuy nhiên, vẻ mặt khoa trương của Hồng Ninh đã khiến cô bật cười thành tiếng. Nỗi căng thẳng trong lòng cũng vì thế mà dần tan biến. “Còn nhìn bà xã tôi kiểu đấy là tôi móc mắt cậu ra giờ!” Lâm Minh giả vờ bất mãn nói. Hồng Ninh lập tức xụ mặt tỏ vẻ ủy khuất: “Anh Lâm, người xinh đẹp như chị dâu thì quả thực là tiên nữ hạ phàm rồi, anh phải cho em ngắm thêm vài lần chứ…” “Trọc đáng đánh đòn!” “Ha ha ha!” Chỉ vài câu đùa đã khiến không khí căn phòng trở nên thân thiết hẳn. Lúc này, Chu Xung nói: “Hồng Ninh, cậu định thế nào đây? Lúc Thanh Dao nhà tôi tới chẳng thấy cậu nịnh hót như vậy. Chẳng lẽ, Thanh Dao nhà tôi không xinh đẹp sao?” Hồng Ninh bĩu môi: “Thanh Dao đương nhiên rất xinh đẹp rồi, dùng ‘trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa’ để hình dung cũng không quá lời. Người ta bây giờ còn chưa về làm dâu, vẫn chưa phải ‘Thanh Dao của cậu’ nha! Nhỡ đâu người ta thích, lại không phải cái kiểu thể trạng gầy yếu như cậu, mà là cái kiểu như tôi thì sao?” Chu Xung đen mặt đứng dậy: “Anh Lâm, thằng nhóc này hôm nay nhất quyết muốn ăn đòn rồ. Hai anh em mình xử đẹp nó một trận trước nhé?” “Cũng được đấy chứ.” Lâm Minh mỉm cười gật đầu. “Chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi mà!” Hồng Ninh vội vàng xua tay: “Này, tôi chỉ sợ Thanh Dao và chị dâu căng thẳng nên cố tình khuấy động không khí thôi. Hai ông làm gì mà định động chân động tay vậy?” Mọi người lại lần nữa cười vang. Hồng Ninh cũng thôi đùa: “Chị dâu, Thanh Dao, hai người ngồi xuống mau đi. Đây là khách sạn của em, không cần khách khí đâu nha, muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, cứ tính vào sổ của em hết!” Lâm Minh cười giới thiệu với Trần Giai: “Chu Xung và Hàn Thường Vũ thì em quen rồi. Thằng này tên Hồng Ninh, người thừa kế tương lai của tập đoàn Thiên Dương. Khách sạn này chính là nhà nó mở đấy.” “Chào anh.” Trần Giai khẽ nói. “Chào chị dâu, chào chị dâu, hắc hắc.” Hồng Ninh gãi đầu, lúc này mới coi như chính thức làm quen với Trần Giai. “Chị dâu, chị ngồi bên này của em nhé?” Tưởng Thanh Dao bỗng nói: “Em tên là Tưởng Thanh Dao, sau này chị cứ gọi em là ‘Thanh Dao’ được rồi. Ở đây chỉ có hai chị em mình là nữ, ngồi cùng nhau cũng có chuyện để nói.” “Ừm, được.” Trần Giai ngồi xuống bên cạnh Tưởng Thanh Dao, còn Lâm Minh thì ngả người dựa vào Hồng Ninh. “Chuyện bố Bình Bình chuyển viện ra thủ đô chính là do Hồng Ninh sắp xếp đấy.” Lâm Minh nói thêm. “À?” Trần Giai vội nâng tách trà lên: “Anh Hồng Ninh, về chuyện này, em thay em trai cảm ơn anh. Em không uống rượu, xin lấy trà thay rượu ạ.” “Ôi, chị dâu nói thế thì chết em. Chị khách sáo thế này không khéo lại bị anh Lâm đánh chết mất!” Hồng Ninh vội vàng xua tay: “Ngồi xuống mau, ngồi xuống mau. Em còn chưa kịp kính chị một chén nào mà. Chị đừng gọi em là ‘anh Hồng Ninh’ gì cả, cứ gọi em là Hồng Ninh hoặc thằng Trọc cũng được. Tất cả là người một nhà, không nói chuyện khách sáo. Phàm là việc gì em giúp được thì giúp, thằng nào từ chối không giúp thì thằng đấy là chó!” Nghe Hồng Ninh nói vậy, cả đám phì cười. “Em dâu cứ ngồi xuống đi, Hồng Ninh này nhiệt tình thật đấy. Nói mới nhớ, anh Lâm đã dẫn cậu ta kiếm được hai trăm triệu rồi, chuyện của em thì nhằm nhò gì!” Hàn Thường Vũ cười nói. “Thật sao?” Trần Giai nhìn về phía Lâm Minh. Không đợi Lâm Minh mở miệng, Hàn Thường Vũ lại nói tiếp: “Không riêng gì Hồng Ninh, đến tôi cũng đi theo cậu ta kiếm được hai tỷ. Thằng nhóc Chu Xung kia thì càng khủng, kiếm được sáu tỷ mấy lận!” “Tiền bạc không quan trọng bằng việc anh Lâm đã kéo chúng tôi từ bờ vực trở lại. Nếu không, chưa chắc hôm nay chúng tôi đã còn có thể ngồi ở chỗ này.” Trần Giai quả thật không biết những chuyện này. Trong lòng cô thắc mắc, nhưng ngoài mặt lại không biểu lộ gì. “Anh Hàn, thôi được rồi, đây là lần cuối cùng nhé, về sau chúng ta không nhắc lại chuyện này nữa.” Lâm Minh giả vờ bất mãn. “Được, được rồi…” Hàn Thường Vũ mỉm cười gượng. “Chị dâu, lần trước em cũng suýt nữa bị mấy gã say rượu… May mà, anh Lâm kịp thời báo cho Chu Xung, để anh ấy đến cứu em.” Tưởng Thanh Dao khẽ nói. “Lâm Minh ghê gớm thế cơ à?” Trần Giai cười tủm tỉm nhìn anh chằm chằm. Lâm Minh rùng mình: “Ối dào, thôi không nói chuyện phiếm nữa, các cậu không đói bụng à? Lấy menu đây, hôm nay tôi phải ‘làm thịt’ thằng Hòa Thượng một bữa ra trò!” “Xì, anh ăn được bao nhiêu mà ‘làm thịt’? Cứ gọi thoải mái đi! Mắt em mà chớp một cái là về sau khỏi làm Hòa Thượng!” Hồng Ninh vẻ mặt kênh kiệu ra phết. Miệng nói muốn tự mình gọi, Lâm Minh lại đặt menu trước mặt Trần Giai và Tưởng Thanh Dao. “Tụi em cũng không biết gọi món, các anh gọi đi.” Tưởng Thanh Dao nói. Cô tính cách rất dịu dàng, cũng dễ ngượng. Người con gái càng như vậy lại càng dễ khiến người ta cảm thấy xót xa. Trần Giai ngày trước cũng từng như thế. “Thanh Dao, em gọi là được rồi, dù sao thằng nhóc Hồng Ninh này lắm tiền.” Chu Xung nhẹ giọng nói. Tưởng Thanh Dao khẽ lắc đầu. “Thế này nhé, Hồng Ninh tự cậu liệu liệu mà sắp xếp đi. Ăn uống thì chúng tôi dễ tính lắm, cậu cứ tự nhiên gọi.” Lâm Minh gấp menu lại. “Được thôi.” Hồng Ninh gật đầu, sau đó ra ngoài sắp xếp. Trong lúc mọi người chuyện phiếm, lần lượt từng món ngon được bày lên bàn. Toàn là đặc sản biển địa phương, cùng với thịt bò Kobe, giăm bông hun khói, vân vân. Ai nấy đều không khách sáo, tự nhiên dùng bữa. Lâm Minh thỉnh thoảng lại nhìn Chu Xung, bật cười bảo: “Chu đại công tử nhà mình còn biết ‘đau lòng’ người ta cơ đấy. Sao ngày xưa chẳng thấy cậu lột cua cho tôi bao giờ thế?” Chu Xung khẽ hừ một tiếng rồi cười: “Anh Lâm, anh đừng có ‘chó chê mèo lắm lông’. Đồ ăn trong đĩa chị dâu chẳng phải đều do anh gắp đấy sao?” Nói rồi, cả hai liếc nhìn nhau, tất cả đều đồng loạt cười lớn. Thấy vậy, Trần Giai và Tưởng Thanh Dao đều đỏ mặt. “Hai người đúng là ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’ có khác.” Trần Giai mắt lườm Lâm Minh một cái ra vẻ hờn dỗi. “Cái này gọi là ‘tâm đầu ý hợp’ đấy.” Lâm Minh nói. Ba tuần rượu qua đi, mâm thức ăn vơi đi 1 nửa. Mọi người cuối cùng cũng bắt đầu bàn chuyện chính. “Phần lớn những người phụ trách thị trường hải sản ở thành phố Lam Đảo, em đều đã liên hệ xong xuôi. Hồng Ninh cũng quen biết nhiều người. Sau này khi hải sản được vận chuyển về đây, chắc chắn sẽ không lo đầu ra.” Chu Xung nói. Hồng Ninh cũng gật đầu: “Nói một cách căn bản, hải sản địa phương là loại được ưa chuộng nhất. Dù giá có cao hơn hẳn, nhưng khối người chẳng thiếu tiền.” Lâm Minh khẽ gật đầu. Chưa nói đến Hồng Ninh, chỉ riêng thân phận của Chu Xung cũng đủ để những người phụ trách thị trường hải sản kia phải cân nhắc kỹ lưỡng. Hơn nữa, cũng đích thực không phải ép buộc gì họ. Hải sâm địa phương xưa nay vốn quý, có tiền cũng chưa chắc mua được. Chứ không thì mấy tay buôn ấy mang hải sản đi đâu bán? “Chuyện hải sâm giống thế nào rồi?” Lâm Minh lại hỏi. “Chú Ba đã bắt đầu thu mua hải sâm giống loại trung bình ở bên thành phố Đạt Hưng rồi. Chỉ chờ lều hải sâm dựng xong là có thể thả giống vào nuôi.” Chu Xung nói. “Chúng ta dựng khá nhiều lều hải sâm. Hôm nay, Lý Hoành Viễn lại đến thôn Ngọc Sơn ký hợp đồng, ước tính sơ bộ cũng phải tầm hai nghìn lều hải sâm.” Lâm Minh nghĩ một lát, anh nói thêm: “Tuy nhiên, nếu đủ nhân công và vật liệu, khoảng nửa tháng là toàn bộ lều hải sâm có thể dựng xong hết.” Lều hải sâm đều được xây bằng những khối gạch lớn xếp chồng lên, không cần sự tỉ mỉ như xây nhà. Chỉ cần trả đủ tiền công, một đêm là có thể xây xong một cái. “Hai nghìn lều hải sâm, nửa tháng là xong à? Liệu thời gian có hơi gấp không? Chất lượng như vậy liệu có đảm bảo không?” Hàn Thường Vũ nói. Lâm Minh khẽ lắc đầu: “Chúng ta dựng lều hải sâm không phải thực sự để nuôi hải sâm giống, chỉ là tạm thời thu gom chúng về thôi. Đợi sau khi xưởng đóng tàu Sao Trời về tới đây, dù lứa hải sâm giống này có cho năng suất hay không, cũng phải bán ngay lập tức.” “À, ra thế…” Hàn Thường Vũ như bừng tỉnh: “Nói vậy tức là, dù là đầu cơ hải sản, nuôi hải sâm giống, hay xây lều, tất cả đều làm 1 cú?” “Có thể nói là vậy. Tuy nhiên, việc đầu cơ hải sản thì có thể làm lâu dài được. Vì chúng ta đã trúng thầu khu vực biển rộng tới năm trăm hải lý vuông cơ mà. Toàn bộ ngư dân thị trấn Điền Linh đều ra khơi trên khu vực biển này. Xưởng đóng tàu Sao Trời chỉ chiếm được một phần mười thôi là đã may lắm rồi.” Lâm Minh nói. “Vậy ngày mai chúng ta đi bến tàu thị trấn Điền Linh xem thử nhé?” Chu Xung hỏi. “Được. Các cậu nếu rảnh thì đi cùng luôn. Nghe nói mấy tay buôn hải sản ở đấy đều là dạng đầu gấu, tôi thì không muốn bị đánh đâu.” Lâm Minh nói đùa chút ấy mà. Chu Xung cười khẩy: “Thời buổi giờ là xã hội pháp trị, đánh người là phải đền tiền đấy!” “Ha ha ha!” Mọi người cười vang. Nói vậy chứ chuyện đánh nhau ở bến tàu bình thường như cơm bữa. So với những mánh khóe cạnh tranh thâm độc của các ông trùm thương mại thực thụ, mấy tay buôn hải sản này nhằm nhò gì? … Bữa tối chính thức kết thúc. Trên đường về khu An Cư, Lâm Minh khẽ hỏi: “Tối nay em vui không?” “Ừm.” Trần Giai gật đầu: “Bạn bè anh tuy toàn là nhân vật máu mặt, nhưng ai nấy đều rất thân thiện. Hơn nữa, nhìn họ cung kính với anh như thể ‘thiên lôi sai đâu đánh đó’ ấy. Em chẳng thấy căng thẳng chút nào.” Lâm Minh nhẹ nhàng nắm lấy tay Trần Giai. “Anh lo lái xe đi!” Trần Giai lấy lệ giằng co vài cái, cuối cùng để mặc Lâm Minh nắm lấy, mặt ửng đỏ. “Dù sao sau này có bố mẹ chăm sóc Huyên Huyên rồi, lại có những bữa tiệc thế này, em đi cùng anh nhé?” Lâm Minh nói. Trần Giai khẽ hừ một tiếng: “Thế thì còn gì bằng. Vừa hay em cũng ngại nấu nướng, lại được ra ngoài ăn toàn đồ ngon, tại sao không chứ?” “Trần đại mỹ nữ nhà mình cuối cùng cũng ‘thông suốt’ rồi sao?” Lâm Minh trêu chọc nói. Thấy Trần Giai mím môi, cô khẽ đáp: “Thật ra, em từng mơ ước về cuộc sống như thế này từ lâu rồi. Anh dẫn em gặp bạn bè anh, em dẫn anh gặp bạn bè em. Chẳng cần quán ăn sang trọng cỡ nào, cũng chẳng cần đối phương phải có thân phận gì, chỉ cần được ngồi cùng nhau trò chuyện, ăn uống, thế là đủ vui rồi.” Nghe những lời này, Lâm Minh nắm chặt tay Trần Giai, vô thức siết mạnh hơn.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang