Lãng tử hồi đầu: Ta có thể thấy trước tương lai
Chương 71 : Đại ca thân yêu
Người đăng: pesok53
Ngày đăng: 09:20 15-02-2026
.
Lâm Minh gọi điện thoại cho Lâm Khắc và Lâm Sở, biết thủ tục từ chức của hai người đã hoàn tất. Sau đó, anh lái xe đi đón họ.
Thời gian đã gần mười hai giờ, ba anh em Lâm Minh liền tìm tạm một quán ăn trong thành phố để lấp đầy bụng trước khi về. Trần Giai và Huyên Huyên ở nhà thì không cần lo lắng, trong nhà vẫn còn đủ đồ ăn cho hai mẹ con ăn.
Ăn trưa xong, họ lại tiếp tục lên đường quay về.
Lâm Minh trêu chọc: "Hai đứa nói nghỉ là nghỉ ngay, thế sếp của hai đứa đồng ý sao?"
Lâm Khắc khinh thường ra mặt: "Hừ, cái bà sếp đáng ghét đó chỉ sợ mong em đi nhanh cho khuất mắt. Trong công ty, chỉ có mỗi em là dám đôi co vài câu với bà ta, chắc bà ta đã sớm xem em không vừa mắt rồi."
Lâm Sở thì nói: "Chủ nhiệm phân xưởng của em thật ra vẫn luôn tìm cách giữ em lại. Nhưng mà anh trai em bây giờ là ông chủ rồi, em muốn đi phô bày tài năng của mình nữa chứ!"
Lâm Minh thở dài: "Em vốn là sinh viên, lại còn là con gái, nên tìm một công việc tử tế hơn mới phải. Em đã phải chịu vất vả mấy năm nay rồi."
Lâm Sở nhăn mặt khó chịu: "Anh cả, anh lại nói thế nữa rồi, phiền chết đi được. Chẳng lẽ, làm công nhân may là việc không tử tế sao? Anh xem thường công nhân may đấy biết chưa?"
Lâm Minh vội vàng muốn giải thích.
Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Minh bỗng nhiên reo lên.
Bởi vì đang kết nối Bluetooth trên xe để nghe nhạc, Lâm Minh cũng chẳng ngại gì Lâm Sở và Lâm Khắc, liền bắt máy luôn.
"Anh Lâm, trung tâm thành phố mới mở một quán massage, các em ở đây đều thuộc hàng thượng thừa đấy. Sao anh không về ngay mà hưởng thụ chút đi?"
Lâm Minh: "..."
Anh có thể nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lâm Sở và Lâm Khắc đều đang lườm nguýt mình.
Rõ ràng, bọn họ đã hiểu lầm.
Lâm Minh nghiến răng nghiến lợi: "Chu Xung, em trai với em gái tôi đang ở trên xe cả đấy. Lát nữa về, tôi xé nát cái miệng cậu ra!"
Chu Xung cười cợt: "Anh Lâm đừng nghiêm túc thế chứ. Anh là người thế nào mà em chẳng biết sao? Đây là quán massage chính quy đấy, nếu không em đời nào dám gọi anh đến đây?”
Chu Xung cười đểu giả: "Vả lại, nhan sắc và vóc dáng của chị dâu, nhìn khắp Lam Đảo cũng khó mà tìm được. Em biết rất rõ điều đó, những em khác chắc chắn anh sẽ chê thôi."
Lâm Minh mặt đầy vạch đen: "Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi đang lái xe, không có thời gian mà đôi co với cậu."
Chẳng phải em đang nói đấy sao? Anh không đợi em nói xong đã ngắt lời, thì em cũng chịu thôi!"
Ba anh em nhà họ Lâm: "..."
Chỉ nghe Chu Xung lại nói: "Anh Lâm, tối hôm qua cổ phiếu Tesla thật sự đã lao dốc, giá cổ phiếu đã chạm mốc 498 đô la Mỹ và chính thức giảm tới mức chạm sàn rồi. Em đã ném hết tiền vào đó, chỉ chờ Tesla lên giá rồi chốt lời thôi!"
"Ừm, biết rồi." Lâm Minh chẳng buồn nói thêm.
Những chuyện này anh đã sớm biết rồi.
"Ôi mẹ ơi, anh Lâm sao có thể bình tĩnh như thế chứ? Từ gần 1000 đô la Mỹ rớt xuống 498 đô la Mỹ. Giá trị thị trường của Tesla chỉ sau một đêm đã bốc hơi mấy nghìn tỉ đồng đấy!" Chu Xung hú lên.
Lâm Minh trợn trắng mắt: "Đó chẳng phải tiền của tôi bốc hơi vài nghìn tỷ, thì sao tôi lại không thể bình tĩnh?"
"Không hổ là anh Lâm của em, dù Thái Sơn có sập trước mặt vẫn không biến sắc, dù Hoàng Hà có vỡ đê trên đầu vẫn không kinh sợ. Tiểu đệ bái phục, bái phục!"
Chu Xung nịnh nọt: "Bên Tesla đã chính thức ra thông báo rồi, anh còn chưa xem tin tức dúng không? Anh đoán xem, họ dùng phương thức gì để cứu vãn giá trị thị trường của Tesla?"
"Giảm giá xe sao?" Lâm Minh hỏi.
Giọng Chu Xung nghẹn lại.
Rồi bất lực nói: "Thiệt là mất hứng! Anh không thể nào giả vờ như mình không biết gì sao? Coi như dỗ cho thằng em này vui vẻ một chút không được à?"
"Dỗ cậu, cái thằng 'em bé' mấy trăm tháng tuổi này vui sao?" Lâm Minh bị chọc cười.
Phương thức tiếp thị của Tesla hoàn toàn khác với ô tô Khải Linh.
Họ trực tiếp hơn và cũng "bạo lực" hơn!
Họ chọn cách giảm giá bán trên toàn bộ các mẫu xe, để ổn định những người hâm mộ xe trên toàn cầu.
Ít thì giảm giá hai chục nghìn, nhiều thì giảm sáu, bảy chục nghìn.
Điều này có lẽ không làm những chủ xe cũ hài lòng, nhưng sẽ khiến vô số khách hàng tiềm năng cảm thấy vui mừng!
Không hề nghi ngờ, phương thức này vô cùng hiệu quả.
Khi phiên giao dịch đêm nay bắt đầu cho đến 3 giờ chiều mai. Giá trị thị trường của Tesla sẽ tăng trưởng bùng nổ.
Liên tục đến mức tăng trần!
"Thôi thôi, coi như anh Lâm đã 'diễn giải' hai chữ 'nhạt nhẽo' đến mức tận cùng rồi. Em vẫn nên báo cáo với anh vài chuyện về tài chính đi."
Chu Xung nói: "Chúng ta mua vào ở mức 498 đô la Mỹ. Theo như lời anh Lâm nói, nếu giá cổ phiếu Tesla thật sự đạt 1100 đô la Mỹ, thì số tiền này của anh Lâm sẽ từ 2,8 tỷ biến thành khoảng 6,2 tỷ, tương đương kiếm lời 3,4 tỷ!"
Nói tới đây, Chu Xung tạm dừng một chút.
Sau đó cười "hắc hắc": "Em chắc khỏi nói rồi, em còn kiếm nhiều hơn anh hẳn 400 triệu, sắp bước chân vào hàng ngũ tỷ phú rồi đấy."
Lâm Minh lắc đầu cười: "Cậu ném vào 3 tỷ, so với tôi kiếm nhiều hơn 400 triệu thì đúng rồi, có gì đáng khoe đâu?"
Không ngờ, cuộc nói chuyện phiếm bình thường này của anh và Chu Xung đã sớm khiến Lâm Khắc và Lâm Sở ngồi ở ghế sau kinh ngạc đến rớt cả cằm!
Hai anh em này nhìn nhau, trong mắt chỉ còn lại sự kinh ngạc.
"Anh Lâm, thật ra mục đích chính em gọi điện thoại cho anh là ông nội tôi muốn gặp anh."
Chu Xung không đùa giỡn với Lâm Minh nữa: "Trước đây, em đã nói với anh rồi, ông nội em đánh giá cao năng lực của anh và kính nể anh, cũng rất cảm kích anh vì đã cứu giúp Chu gia trong vụ rượu vang đỏ lần trước. Khi nào anh về Lam Đảo, qua nhà em uống trà nhé?"
"Được thôi, vừa lúc anh cũng có chuyện muốn nhờ bên em giúp đỡ." Lâm Minh nói.
"Chuyện gì?"
Chu Xung lập tức tươi tỉnh: "Anh Lâm vạn năng của em, vậy mà lại có việc muốn nhờ em giúp đỡ ư? Em Chu này vinh hạnh vô cùng!"
Lâm Minh cạn lời: "Tôi tính mở một công ty dược. Nghe nói việc đăng ký khá phiền phức, nên trên cơ sở không vi phạm pháp luật và quy định. Tôi hi vọng chú Chu có thể 'bật đèn xanh', nhanh chóng giúp tôi hoàn thành các loại giấy phép, chứng nhận."
Chu Xung nhíu mày: "Công ty dược sao? Anh làm cái này làm gì? Tuy nói ngành dược lợi nhuận kếch xù, nhưng cũng có rất nhiều tỷ phú vì nó mà tán gia bại sản."
Ngành dược thuộc loại kiếm tiền nhanh, nhưng đốt tiền cũng nhanh.
Trước khi nghiên cứu phát triển ra sản phẩm được công chúng đón nhận, chắc chắn sẽ ở trong tình trạng lỗ vốn.
"Chờ tôi về Lam Đảo rồi hãy nói sau." Lâm Minh đáp.
Thấy anh cúp máy, Lâm Sở đột nhiên từ phía sau ôm lấy lưng ghế của Lâm Minh.
"Anh, vừa rồi tên kia nói đều là thật sao? Anh kiếm được 6 tỷ thật ư!"
"Nói đúng hơn thì, chỉ kiếm lời được 3,4 tỷ, còn 2,8 tỷ là tiền vốn." Lâm Minh cười nói.
Đôi mắt to tròn của Lâm Sở tràn đầy vẻ không thể tin nổi: "Anh cả của em, đây không phải đùa chứ? Hơn 6 tỷ... Nếu gom lại, chắc phải chất thành núi mất!"
Lâm Minh nhìn về phía Lâm Khắc qua gương chiếu hậu, trêu chọc: "Tiểu tử này sao im thin thít thế? Nhanh khen anh trai một tiếng đi chứ."
Lâm Khắc bĩu môi: "Đừng nói 6 tỷ, cho dù là 600 tỷ thì sao? Dù sao anh vẫn muốn cho em và Lâm Sở ăn cơm căng tin, ngủ vỉa hè!"
Lâm Minh: "..."
Hơn 1 giờ chiều.
Ba anh em về đến nhà.
Vừa tắt máy xe, Lâm Minh liền nhận được điện thoại của Hướng Trạch.
"Anh Lâm, hai chiếc Lamborghini Urus anh đặt mua đã được chất lên xe vận chuyển rồi, khoảng hai ngày nữa là có thể tới thành phố Trường Quang. Vì anh không có thời gian chờ, nên không có cách nào chọn cấu hình theo ý muốn. Em chỉ đành bảo bên đó xem xe sẵn có, cố gắng chọn hai chiếc có cấu hình cao hơn một chút rồi gửi về cho anh."
Lâm Minh gật đầu: "Không sao. Cậu gửi số tài khoản ngân hàng cho tôi đi, tôi chuyển tiền xe cho cậu..."
Không chờ Lâm Minh nói xong, điện thoại trực tiếp bị cúp ngang!
Lâm Minh hơi ngớ người ra.
Một lát sau đó, Hướng Trạch lại gửi cho Lâm Minh một tin nhắn thoại trên WeChat. Lâm Minh lúc này mới nở nụ cười bất đắc dĩ.
Tin nhắn thoại rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn một câu.
"Chu Xung nói, lần này em đã kiếm lời 600 triệu.”
.
Bình luận truyện