Lãng tử hồi đầu: Ta có thể thấy trước tương lai
Chương 65 : Mua xe
Người đăng: pesok53
Ngày đăng: 09:20 15-02-2026
.
Đêm ấy.
Lâm Minh đành hậm hực trải chiếu ngủ cùng cha mẹ dưới đất vì giường đã bị Lâm Sở chiếm mất.
Lâm Minh không hề buồn ngủ. Anh đâu phải đại gia gì. Thế nên sau khi chuyện ô tô Khải Linh trải qua. Anh biết chắc mình đã kiếm được cả mấy chục, lòng anh cảm thấy vui mừng không thôi.
Lâm Thành Quốc và Trì Ngọc Phân cũng lăn qua lộn qua lại trên giường đất. Dù không lên tiếng, nhưng Lâm Minh biết, họ cũng chẳng ngủ được.
Sau 0 giờ, sàn Nasdaq bắt đầu phiên giao dịch.
Cổ phiếu Tesla quả nhiên tụt dốc. Trước đó, nó đã giảm rồi tăng trở lại.
Lần này, cổ phiếu Tesla từ mức 966 đô la Mỹ/cổ phiếu, giảm thẳng xuống còn 842 đô la Mỹ. Giảm tới 11%!
Tesla có giá trị vốn hóa thị trường lên tới hàng nghìn tỷ đô la Mỹ, mức giảm 11% tương đương với việc thổi bay hàng nghìn tỷ đồng.
Nói thật, cú giảm bất ngờ này khiến không ít nhà đầu tư ngớ người, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho dù là bị liên lụy vì vụ ô tô Khải Linh, cũng không tệ đến mức tới mức này chứ?
Ngoài Lâm Minh ra, không ai biết cú giảm giá hôm nay, chỉ mới là sự khởi đầu!
…
Ngày 10 tháng 9.
Ngày Rằm tháng Tám âm lịch.
Tết Trung Thu.
Đêm nay trăng sáng, người người cùng trông ngóng, nỗi lòng mùa thu rơi vào nhà ai.
Đây là một câu thơ của thi nhân Vương Kiến đời Đường, khắc họa sâu sắc nỗi nhớ quê hương, nhớ người thân trên đất khách tha hương.
Tết Trung Thu, quốc gia đã qui định ba ngày nghỉ lễ chính thức. Ai có thể về nhà đều về cả. Đây dù sao cũng là dịp Tết đoàn viên.
Lâm Minh ăn sáng xong, dắt Huyên Huyên dạo bộ một vòng bên ngoài, thấy mọi nhà hầu như đều có xe đỗ trước cửa. Không khí Tết đang lặng lẽ buông xuống.
Trì Ngọc Phân đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị cơm trưa từ sáng sớm. Lâm Thành Quốc thì thư thái ngồi đó xem TV, thỉnh thoảng lại lấy một điếu thuốc ra sân châm hút. Như trút được gánh nặng lớn, hai ông bà trông vô cùng thoải mái, tự tại.
Khoảng chín rưỡi sáng.
Thành viên cuối cùng của nhà họ Lâm rốt cuộc cũng đã về.
“Anh.”
Khi nhìn thấy Lâm Minh đang đứng ở cửa, Lâm Khắc liền xách đồ vật trong tay, chạy lon ton lại gần.
“Chậm thôi nào, làm gì cuống quýt lên thế?” Lâm Minh cười lại.
Lâm Khắc liếc mắt một cái đã thấy ngay chiếc Mercedes-Benz S450 đang đỗ ngoài cổng.
“Anh mới mua xe sao?” Lâm Khắc hỏi. Hắn xuýt xoa, vẻ mặt ngưỡng mộ không che giấu nổi. Lâm Khắc là người cực kỳ mê xe, rảnh rỗi là lại thích lên mấy trang web về ô tô dạo chơi. Đáng tiếc, anh đã có bằng lái xe được bảy năm. Thậm chí đã đổi bằng một lần, vậy mà đến giờ vẫn chưa mua được xe.
“Không phải anh, bạn anh cho mượn, bảo anh chạy thử mấy bữa.” Lâm Minh đáp.
“Chà chà, đây là chiếc Mercedes-Benz S450 đời mới nhất đấy.Thậm chí, nó còn chưa kịp ra biển. Bạn anh thật là hào phóng quá chừng, cái xe này cũng dám cho anh chạy cơ đấy!” Lâm Khắc xuýt xoa.
“Em thích chiếc xe này sao?” Lâm Minh cố ý hỏi.
“Thích thì thích thật, nhưng em còn trẻ mà, thích mấy chiếc siêu xe thì đúng hơn.” Lâm Khắc đáp.
Hắn căn bản không biết Lâm Minh đang nghĩ gì, còn tưởng anh chỉ nói chuyện phiếm với mình cho vui. Lâm Minh thì thầm ghi nhớ lời Lâm Khắc nói. Đàn ông chỉ thích hai thứ đơn giản nhất: mỹ nữ và xe cộ. Chỉ nói riêng về xe, nếu có năng lực, ai chẳng muốn lái một chiếc siêu xe ngầu hơn nữa?
“Đi về nhà thôi. Cha mẹ đang đợi em đấy.” Lâm Minh nói.
Lâm Khắc lại đứng sững tại chỗ. Hắn nhìn chằm chằm anh hồi lâu, rồi mới lên tiếng: “Anh à, sao em cảm giác anh khác hẳn hồi trước?”
“Có khí chất hơn rồi phải không?” Lâm Minh đùa.
Lâm Khắc nghiêm túc gật đầu: “Đúng là có khí chất hơn hồi trước thật.”
“Thằng ranh con, đừng nịnh nữa. Em không hận anh là anh đội ơn trời đất rồi, mau về nhà thôi.” Mũi Lâm Minh bỗng thấy cay cay.
Lâm Khắc trở về, Lâm Thành Quốc và Trì Ngọc Phân càng thêm vui mừng. Tính cả Trần Giai và Huyên Huyên, bảy thành viên nhà họ Lâm hiếm hoi được tụ họp đầy đủ, không khí gia đình càng thêm ấm áp, hòa thuận. Kỳ thật, người nhà họ Lâm vốn dĩ rất dễ sống chung, chỉ là trước đây Lâm Minh 'làm loạn' nên mới khiến gia đình tràn ngập sự lạnh lẽo, xa cách.
Trong lúc Lâm Khắc đang trò chuyện với người nhà, Lâm Minh đi ra sân, gọi điện cho Hướng Trạch.
“Anh Lâm, về đến nhà rồi sao?” Hướng Trạch hỏi.
“Hai hôm trước đã về nhà rồi. Cảm ơn quà cậu tặng nhé, cha mẹ tôi vui lắm.” Lâm Minh đáp.
“Anh em cây khế, khách sáo làm gì.” Hướng Trạch giả vờ bất mãn. “Chút quà mọn đó có đáng gì đâu mà nhắc tới mãi. Cô chú ưng ý là được rồi.”
“Anh gọi cho cậu là muốn nhờ cậu giúp mua mấy chiếc xe.” Lâm Minh nói.
“Xe gì? Mercedes sao?”
Không đợi Lâm Minh trả lời, Hướng Trạch liền nói: “Nói thật với anh Lâm, tầm tuổi anh chạy S thì già quá, chạy E thì không xứng với đẳng cấp của anh. Trừ phi là kiểu G-Class của em, chứ em không khuyên anh mua Mercedes đâu.”
Lâm Minh thầm nghĩ, thằng này đúng là cái máy nói. Ngoài miệng lại cười đáp: “Anh đúng là không định mua Mercedes, đang tính 'săn' mấy chiếc Lamborghini Urus. Cậu có 'cửa' vào hàng không?”
Urus là mẫu SUV duy nhất của Lamborghini. Lâm Khắc thích siêu xe, mà siêu xe thì chứ đừng nói ở quê, ngay cả ở thành phố Trường Quang cũng chưa chắc đã có đường mà chạy thoải mái. Bởi vậy, Urus là sự kết hợp giữa siêu xe và SUV. Đó chính là chiếc xe phù hợp nhất.
“Anh Lâm, chiếc Urus ấy nhìn thì ngầu đấy, nhưng thật ra không thoải mái chút nào. Em vẫn không khuyên anh mua đâu.” Hướng Trạch bĩu môi nói.
“Chịu thôi, em trai với em gái anh thích mà.” Lâm Minh cười đáp.
“À vậy sao, thế thì không thành vấn đề. Xe thị trường em đa số có 'cửa' hết, không cần đội giá cũng không cần chờ lâu. Anh Lâm chỉ cần nói muốn mấy chiếc, rồi cần lấy xe lúc nào là được.” Hướng Trạch đáp.
Lâm Minh nghĩ nghĩ: “Hai chiếc, một chiếc màu lam, một chiếc hồng phấn. Tốt nhất trong ba ngày tới, thật sự không kịp thì bốn năm ngày cũng được.”
“Em sẽ cố gắng.” Hướng Trạch đáp lời.
“Tối nay bắt đầu bán khống Tesla. Cậu đã chuyển tiền cho Chu Xung chưa?” Lâm Minh hỏi luôn.
“Chuyển rồi, một trăm triệu!” Hướng Trạch đáp.
Hướng Trạch nghĩ một trăm triệu là không ít rồi, ngờ đâu Lâm Minh lại bảo: “Mới có một trăm triệu à? Ít quá, thế thì chẳng lãi là bao. Toàn bộ số tiền cậu có thể dùng được cứ chuyển hết cho Chu Xung đi. Đợt này thu hồi vốn nhanh lắm, cậu không cần lo lắng không có tiền xoay sở duy trì hoạt động của cửa hàng đâu.”
Hướng Trạch là người khéo léo. Lại còn sắm quà cáp, phái người ra đón sân bay. Thậm chí, anh cố ý để lại chiếc xe mới chưa đăng ký biển số cho Lâm Minh chạy. Lần này, Lâm Minh còn nhờ cậu ta giúp mua xe, Hướng Trạch có thể nói là đã 'sắp xếp mọi việc đâu ra đấy'. Lâm Minh cũng không muốn nợ Hướng Trạch ân tình, cho nên mới cố ý nhắc nhở một câu, để cậu ta tranh thủ kiếm thêm chút đỉnh.
“Một trăm triệu vẫn thiếu sao anh Lâm…” Hướng Trạch có chút do dự. Anh tổng cộng mới có bao nhiêu tiền? Ngân hàng còn vay không ít đấy. Vạn nhất đổ bể, thì 'toang' nặng luôn!
“Ít nói nhảm, anh bảo theo thì cứ theo đi.”
Lâm Minh cũng chẳng buồn quan tâm Hướng Trạch nghĩ gì, cúp máy luôn. Những gì cần nói đã nói hết. Nếu cậu ta vẫn không dám mạnh tay đầu tư thì đó là vấn đề của cậu ta thôi.
.
Bình luận truyện