[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện
Chương 532 : Phong thái xuất quyền của võ phu cảnh giới thứ mười
Người đăng: fishscreen
Ngày đăng: 23:56 25-02-2026
.
Trần Bình An đột nhiên mở mắt ra, sau đó nhíu mày, thiếu chút nữa đã mắng chửi.
Đã là lúc đêm khuya, trăng sáng trên không, một giấc ngủ này giống như chết vậy.
Mà có thể đau đến mức khiến hắn muốn mắng chửi, chắc hẳn là đau thật.
Máu tươi trên người đã sớm khô, dính cùng với bùn đất trong hố to, hơi cử động sẽ cảm thấy đau như xé nát ruột gan. Có điều Trần Bình An vẫn hít sâu một hơi, xác định đại khái tình hình thân thể, sau đó đột nhiên ngồi dậy, thấy bốn phía không có gì khác thường.
Võ phu thuần túy kia ít nhất cũng là cảnh giới Sơn Điên, vì sao lại ra tay mà không giết người? Trần Bình An nghĩ thế nào cũng không ra. Chẳng lẽ là do phong tục của Bắc Câu Lô Châu, thấy mình đi thế không thuận mắt, bèn đột ngột chạy tới cho mấy quyền?
Bên trên hố to vang lên một giọng nói:
- Cuối cùng đã ngủ no rồi?
Trần Bình An chậm rãi đứng dậy, cũng không bày ra thế quyền, nhưng quyền ý trên người càng thuần túy và nội liễm.
Ven rìa hố to xuất hiện một bộ áo dài màu xanh mang giày vải, chính là lão võ phu kia, cũng là lão quản gia Ngô Phùng Giáp của Sái Tảo sơn trang, đã mai danh ẩn tích nhiều năm. Nếu không tính đến Lý Nhị xuất thế ngang trời, ông ta chính là một trong ba vị võ phu cảnh giới thứ mười ở bản thổ Bắc Câu Lô Châu, Cố Hựu của vương triều Đại Triện.
Mấy nước xung quanh gồm cả vương triều Đại Triện, vì sao chỉ có một cung Kim Lân được Nguyên Anh trấn giữ? Mà cung Kim Lân vì sao lại yếu đuối đến mức bị Vinh Sướng của Phù Bình kiếm hồ coi là một môn phái phế vật, chưa từng nghe nói đến? Chính là vì võ phu Cố Hựu đã dùng hai nắm tay đánh tan thần tiên trên núi mười mấy nước, những thần tiên kia gần như đều bị người này trục xuất ra khỏi biên cảnh.
Cố Hựu từng nói, trời lớn đất lớn, thần tiên cút đi. Lời nói hùng hồn phải đi kèm với hành động vĩ đại, mới là anh hùng chân chính.
Cố Hựu cười nói:
- Một thân quyền ý này của ngươi còn tạm được. Sáu bước đi thế, hơn một triệu quyền rồi đúng không?
Trần Bình An gật đầu nói:
- Gần một triệu sáu trăm ngàn quyền rồi.
Cố Hựu hỏi:
- Xuất thân từ nhà nghèo cửa hẹp, lúc còn nhỏ lấy được một bộ quyền phổ rách nát, liền xem là bảo bối, từ nhỏ đã luyện quyền?
Nhìn một chút đầu mối có thể suy ra toàn cục. Bất kỳ con cháu hào phiệt nào trên thế gian, chắc chắn sẽ không luyện tập Hám Sơn quyền kia, cho nên người trẻ tuổi này nhất định xuất thân không tốt lắm.
Trần Bình An lắc đầu nói:
- Khoảng mười bốn tuổi mới bắt đầu luyện quyền.
Cố Hựu cảm thấy vui vẻ yên tâm:
- Cái khác không khó, xuất quyền là công phu cứng nhắc, người có một chút nghị lực sẽ có thể đánh được một triệu quyền. Cái khó duy nhất là vẫn luôn luyện tập thế đi này.
Trần Bình An không hiểu chuyện gì, từ đầu đến cuối đều là như vậy.
Nhưng không cần nghi ngờ, ông lão không có sát tâm với mình. Trên thực tế sau mấy quyền của ông ta, lợi ích đối với mình lại lớn đến mức không thể tưởng tượng. Thậm chí không nằm ở thân thể thần hồn, mà là ở quyền ý lòng người.
Tại khoảnh khắc này, Trần Bình An nhẹ nhàng nắm bàn tay lại, sau đó khẽ buông ra, cảm thấy hai chữ “mạnh nhất” của cảnh giới thứ sáu đã là vật trong túi. Chuyện này cũng không thường thấy với hắn.
Ông lão nói:
- Ta tên là Cố Hựu.
Trần Bình An lập tức hiểu rõ, quyền pháp căn bản của mình vẫn đến từ bộ quyền phổ năm xưa Cố Xán ngõ Nê Bình tặng cho, thế là hắn hỏi thẳng:
- Bộ “Hám Sơn Phổ” kia?
Cố Hựu gật đầu nói:
- Chắc là con cháu họ Cố ta tản mác bốn phương, mang đến quê nhà của ngươi. Năm xưa gặp phải một trận tai nạn, gia tộc vốn cũng không lớn đã tan rã, như chim thú tản đi rồi.
Ông ta cảm khái nói:
- Tuổi thọ dài rồi, sẽ rất khó nhớ nhung quá nhiều đến gia tộc, con cháu tự có phúc của con cháu, nếu không thì phải làm thế nào? Mắt không thấy chính là thanh tịnh, bằng không nhiều khi sẽ tức chết.
Trần Bình An ôm quyền nói:
- Trần Bình An của Bảo Bình châu, ra mắt Cố lão tiền bối.
Cố Hựu cười nói:
- Để một vị võ phu cảnh giới thứ mười trông coi ngươi ngủ say nửa ngày, thằng nhóc ngươi dáng vẻ lớn thật.
Trần Bình An nhếch miệng cười.
Cố Hựu vẫy tay nói:
- Cùng ngươi đi một đoạn đường, ta còn có việc phải làm, không có quá nhiều thời gian tán gẫu với ngươi.
Trần Bình An lảo đảo đi lên sườn dốc, sánh vai đi cùng võ phu điểm cuối Cố Hựu.
Cố Hựu nói:
- Đã nắm giữ võ phu mạnh nhất mấy lần rồi?
Trần Bình An nói:
- Hai lần, phân biệt là cảnh giới thứ ba và cảnh giới thứ năm.
Cố Hựu lắc đầu nói:
- Nói như thế thì kém xa Tào Từ cùng lứa ở Trung Thổ rồi, tên kia lần nào cũng mạnh nhất, hơn nữa còn là mạnh nhất xưa nay chưa từng có.
Trần Bình An cười nói:
- Cứ từ từ mà đến, khoảng chừng cảnh giới thứ chín và thứ mười, dù sao còn có cơ hội.
Cố Hựu quay đầu nghi hoặc nói:
- Người dạy quyền pháp cho ngươi là Thôi Thành của Bảo Bình châu? Bằng không thằng nhóc ngươi vốn không nên có tâm tính này.
Trần Bình An do dự một thoáng, vẫn gật đầu.
Cố Hựu bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói:
- Chẳng trách. Có điều mấy năm trước thằng nhóc ngươi nhất định đã chịu không ít đau khổ, đúng không? Cũng phải, không có phần rèn luyện này, không đi được tới hôm nay.
Ông ta đột nhiên hỏi:
- Thôi Thành bình luận về “Hám Sơn Phổ” thế nào?
Trần Bình An chỉ dám nói về một nửa, chậm rãi nói:
- Tôn chỉ quyền ý rất cao.
Lão Thôi không có ở đây, mình không có lý do gì giúp ông ta chịu một quyền.
Võ phu điểm cuối cho dù áp chế cảnh giới, dùng cảnh giới Sơn Điên xuất quyền, đối với một võ phu cảnh giới thứ sáu nho nhỏ như hắn, chẳng phải vẫn là rất nặng sao?
Cố Hựu ừ một tiếng:
- Không hổ là Thôi lão tiền bối, ánh mắt rất tốt.
Thôi Thành của Bảo Bình châu, đã từng một mình du lịch Trung Thổ Thần Châu. Mặc dù nghe nói kết cục rất thê thảm, nhưng trong mắt võ phu xuất chúng của châu khác như Cố Hựu, đó cũng là một hào kiệt thật sự.
Không nói đến quyền pháp hai bên cao hay thấp, nhưng đã không đánh nhau, Cố Hựu cũng sẽ không cảm thấy khâm phục Thôi Thành. Ngoại trừ chuyện này, chỉ xét đến tuổi tác và hành vi, tôn xưng Thôi Thành một tiếng Thôi tiền bối cũng không sao. Đương nhiên nếu không có hai chữ đánh giá “rất cao” kia, Cố Hựu vẫn sẽ không đổi giọng xưng hô tiền bối.
Trần Bình An muốn nói lại thôi.
Cố Hựu nói:
- Cứ nói đừng ngại.
Trần Bình An hỏi:
- Cố lão tiền bối và Kê kiếm tiên của núi Viên Đề là tử thù?
Cố Hựu nói:
- Tử thù, hai bên nhất định phải có một người chết.
Trần Bình An không nói nữa.
Thế sự phức tạp, chính là ở kẻ xấu giết người tốt, người tốt giết kẻ xấu, kẻ xấu cũng sẽ giết kẻ xấu. Ngoài ra người tốt cũng sẽ giết người tốt.
Rất nhiều chuyện không liên quan đến phải trái rõ ràng, nếu không thật sự hiểu rõ tình hình, lại bình luận bừa bãi, hoặc là chỉ điểm giang sơn, thực ra cũng không có vấn đề lớn. Nhưng không được cảm thấy đúng sai đã rõ ràng, thiện ác có khác biệt.
Cố Hựu cười cười nói:
- Thằng nhóc ngươi chắc chỉ nghe nói đến chuyện lạ ở kinh thành vương triều Đại Triện, một con giao long lớn ở sông Ngọc Tỷ, giống như phát điên muốn dâng nước nhấn chìm kinh thành, mưu toan xây dựng long cung. Nhưng ta biết rất rõ, đây là Kê Nhạc đang dùng dương mưu ép ta hiện thân, ta đi là được. Trên thực tế hắn không tìm Cố Hựu ta, ta cũng sẽ tìm Kê Nhạc hắn. Ha ha, một kiếm tu trên núi năm xưa thiếu chút nữa đã đổi mạng với ta, rất lợi hại sao?
Ông ta dừng lại một lúc, lẩm bẩm nói:
- Đương nhiên là lợi hại. Cho nên năm đó ta mới bị thương đến gốc rễ thân thể, trốn tránh nhiều năm như vậy, suy cho cùng vẫn là do quyền pháp bản thân không đủ cao. Ba tầng của cảnh giới tận cùng là Khí Thịnh, Quy Chân, Thần Đáo. Dưới cảnh giới thứ mười, mỗi bước đi của ta không tệ. Nhưng sau khi bước vào cảnh giới tận cùng, chung quy vẫn không thể nhịn được, quá khao khát muốn vượt lên trước, tiến vào cảnh giới trong truyền thuyết kia. Cho dù khi đó không cảm thấy tâm cảnh của mình có sơ hở, nhưng trên thực tế vẫn là luyện quyền cầu nhanh, đến nỗi thiếu đi rất nhiều ý tứ.
- Thằng nhóc, ngươi phải nhớ lấy. Sống cùng thời đại với người đồng lứa như Tào Từ, đó là chuyện khiến người ta tuyệt vọng, cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng thực ra đó lại là một chuyện rất tốt, nếu có cơ hội sẽ có thể mài giũa lẫn nhau. Đương nhiên tiền đề là đừng bị hai ba quyền của hắn đánh chết, hoặc là đánh vỡ lòng tin. Người tập võ, chí khí vừa rơi xuống thì mọi sự đều ngừng, điểm này phải nhớ kỹ.
Trần Bình An gật đầu nói:
- Biết.
Cố Hựu nhìn như thuận miệng hỏi:
- Đã sợ chết, vì sao lại học quyền?
Đây là một câu hỏi rất kỳ lạ. Thông thường phải là sợ chết nên mới học quyền, như vậy mới đúng.
Trần Bình An trả lời:
- Không phải thật sự sợ chết, mà là không thể chết, cho nên mới sợ chết. Nhìn như giống nhau nhưng thực ra lại khác biệt.
Cố Hựu trầm mặc một lúc:
- Rất có đạo lý.
Trên thực tế, đây là điểm mà ông ta cảm thấy kỳ lạ khó hiểu nhất.
Lúc Trần Bình An tự biết chắc chắn phải chết, nhất là khi hắn có thể nói “đã chết”, ngược lại chính là lúc quyền ý cường thịnh nhất. Đây cũng không phải là “sợ chết” bình thường.
Cho nên Cố Hựu rất xác định, một khi Trần Bình An chết rồi, nếu mình bỏ mặc hồn phách của hắn, như vậy giữa trời đất sẽ lập tức có thêm một âm linh quỷ vật cực kỳ mạnh mẽ. Chẳng những không bị gió mạnh thổi đến hóa thành tro bụi, ngược lại giống như cầu sống trong chết. Tham sống sợ chết đến mức khoa trương như vậy, trong lòng Trần Bình An rốt cuộc ẩn giấu chấp niệm lớn đến đâu?
Nhưng những lời này có nói nhiều cũng vô ích.
Lần này ông ta lộ diện, chính là muốn võ phu trẻ tuổi Trần Bình An từng đi qua trấn nhỏ Sái Tảo sơn trang, có thể thật sự trải qua sinh tử. Chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho quyền ý gần như vách chắn của Trần Bình An càng thuần túy hơn.
Cố Hựu nghiêm túc nói:
- Đến phía bắc rồi, ngươi phải cẩn thận một chút. Cho dù không tính lão quái vật ở phía bắc kia, vẫn còn có một võ phu cảnh giới Sơn Điên, đều không xem là người tốt, bọn họ đều giết người tùy tâm. Ngươi vốn là người xứ khác, hơn nữa chết rồi sẽ lưu lại một thân võ vận ở Bắc Câu Lô Châu, bọn họ muốn giết ngươi chỉ cần mấy quyền mà thôi.
- Một là ngươi nước đến chân mới nhảy, học một môn thuật pháp bỏ chạy thượng thừa trên núi, hai là không nên dễ dàng tiết lộ cảnh giới võ phu chân thực. Không có cách nào, người tốt hay kẻ xấu đều không làm trở ngại tu hành lên đỉnh, võ phu là như vậy, người tu đạo càng như vậy. Một người theo đuổi quyền ý thuần túy, một người đạo tâm truy cầu chân lý. Dĩ nhiên vẫn có quy củ trói buộc, nhưng mỗi người tu hành đến vị trí cao, nào có ai là kẻ ngốc, đều rất giỏi né tránh quy củ.
Trần Bình An thở dài:
- Ta sẽ cẩn thận nhiều hơn.
Cố Hựu dừng bước, nhìn về phương xa:
- Ta rất vui vì ngươi có thể học Hám Sơn quyền, hơn nữa có hi vọng nêu cao tên tuổi. Nói thật, cho dù ta là người viết quyền phổ, cũng muốn nói một câu, bộ quyền phổ này thật chẳng ra gì, nhiều nhất cũng chỉ có một chút ý nghĩa như vậy.
Trần Bình An trầm giọng nói:
- Cố lão tiền bối, ta thật lòng cảm thấy ý nghĩa của Hám Sơn quyền rất lớn.
Ngay cả năm xưa đối diện với Thôi Thành trên tầng hai lầu trúc, Trần Bình An vẫn rất tôn sùng bộ quyền phổ đã nương tựa lẫn nhau này.
Cố Hựu quay đầu cười nói:
- Cho dù ngươi nói lời dễ nghe như vậy, cũng không có pháp bảo tiên gia tặng cho ngươi, dù sao ta chỉ là một võ phu.
Vị võ phu điểm cuối này ánh mắt lão luyện biết bao. Một người trẻ tuổi được Thôi Thành truyền thụ quyền pháp, nếu không thật lòng thừa nhận tôn sùng “Hám Sơn Phổ”, há sẽ đi xa đến Bắc Câu Lô Châu rồi, vẫn luôn không ngừng đi thế?
Cho nên người khác không biết sống chết, nói vài lời nịnh nọt ngay trước mặt, chỉ là biến khéo thành vụng, giống như xin ông ta xuất quyền mà thôi. E rằng giữa trời đất, cũng chỉ có người trẻ tuổi xứ khác đến từ Bảo Bình châu này, nói như vậy mới là hợp lý.
Kìm nén lời hay trong lòng cũng không xấu, nói ra khỏi miệng dĩ nhiên càng tốt.
Trần Bình An cười khổ nói:
- Ba quyền đủ rồi, nhiều hơn cũng không chịu nổi.
Cố Hựu vỗ vai Trần Bình An:
- Ba quyền của Cố Hựu cảnh giới thứ chín, phân lượng đương nhiên còn tạm được.
Ông ta đột nhiên nói:
- Ngươi có biết không, ta là lão tổ tông của Hám Sơn quyền này, nhưng cũng không biết hóa ra có thể hợp nhất thế đi, thế đứng và thế ngủ để luyện tập.
Trần Bình An không biết phải trả lời thế nào.
Cố Hựu suy nghĩ một lúc:
- Thực ra còn có thể cộng thêm thế trời đất.
Trần Bình An bất đắc dĩ nói:
- Dùng đầu chống đất để đi?
Cố Hựu thấy Trần Bình An dường như đang suy nghĩ tính khả thi của hành động này, liền vỗ mạnh vào vai hắn, cười lớn nói:
- Thằng nhóc ngươi cũng đừng luyện quyền đến ngốc, võ phu chúng ta hành tẩu giang hồ, có một chút mặt mũi được không? Với biện pháp luyện quyền này của ngươi, mấy cô nương nhìn thấy sẽ bị dọa chạy, không thể như vậy được. Người luyện tập Hám Sơn quyền, há không có mỹ nhân giang hồ ngưỡng mộ hay sao.
Nói xong những lời này, hai tay ông ta đặt sau người, ngẩng đầu nhìn lên, dường như đang hồi tưởng.
Có lẽ mỗi người hành tẩu giang hồ, đều sẽ có nuối tiếc và nhớ nhung thế này thế kia.
Trần Bình An bị một chưởng của Cố Hựu đánh cho vai lệch qua, thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất. Khi hắn đứng thẳng dậy, Cố Hựu mặc một bộ áo dài màu xanh đã lặng lẽ nhảy lên, bồng bềnh đi xa.
Trần Bình An thật lâu không dời mắt đi. Hắn biết chuyến này là Cố Hựu khẳng khái đi chết, nhưng có lẽ núi Viên Đề cũng sẽ không còn một vị kiếm tiên Kê Nhạc. Đây chính là nhân sinh.
Hắn lấy hòm trúc ra đặt dưới đất, ngồi lên trên, lại lấy hồ lô nuôi kiếm ra, từ từ uống rượu.
Hắn không vội vàng lên đường, muốn khôi phục lại mấy phần thực lực rồi tính tiếp.
Ba quyền đánh xuống, trong một tháng có thể khôi phục đến tu vi lúc mới vào cảnh giới thứ sáu, đã xem như rất may mắn rồi.
Dù sao trong chốc lát sẽ không lên đường, Trần Bình An bèn suy nghĩ một số chuyện.
Về võ phu thuần túy, Thôi tiền bối từng đề cập tới một thuyết pháp sơ lược. Cảnh giới thứ bảy thứ tám chết ở quê nhà, cảnh giới Sơn Điên chết ở bản quốc, cảnh giới tận cùng chết ở bản châu.
Trên đường tu hành, chỉ có chuyên tâm và chân thành. Giống như Cố Hựu nói, có rất nhiều chuyện phân tâm mà mình lại hoàn toàn không phát giác. Đây thật ra là một chuyện rất đáng sợ.
Nghĩ đến cuối cùng, Trần Bình An nâng hồ lô nuôi kiếm, ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Có thể sống sót, phương xa muốn đi còn đang chờ đợi, thật là tốt. Nhưng có một số phương xa và một số người, sang năm nhìn thấy mình, đoán rằng sẽ không vui lắm.
Gần một chút là Mã gia ngõ Hạnh Hoa, thái hậu Đại Ly; xa một chút là con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, họ Hứa thành Thanh Phong.
Còn có một số người cần đánh giá lại, cùng với một số kẻ ẩn nấp sau nhiều lớp màn. Từng việc từng chuyện, từng người từng nơi.
Đại đệ tử khai sơn Bùi Tiền thích ghi sổ, thật ra là học theo sư phụ của cô. Chỉ là một người dùng giấy bút ghi chép, còn một người dùng tâm để nhớ.
Bình nguyên có rộng đến mấy cũng sẽ gặp phải núi, Cố Hựu đáp xuống trên một ngọn núi.
Sáu người áo đen đeo mặt nạ trắng tinh, chỉ để lại một người đứng yên tại chỗ, năm người khác đều nhanh chóng tản ra bốn phương, chạy đi xa. May mắn Cố Hựu chân mang giày vải, mặc áo dài màu xanh, dường như không có ý truy sát.
Tu sĩ núi Cát Lộc ở lại, khom người ôm quyền nói:
- Bái kiến Cố tiền bối.
Cố Hựu hỏi:
- Trận thế lớn như vậy, là vì giết người? Đừng nói là một võ phu cảnh giới thứ sáu sắp đột phá, cho dù là võ phu cảnh giới Viễn Du, cũng không đủ cho các ngươi giết. Từ khi nào núi Cát Lộc lại không tuân theo quy củ như vậy? Hay là nói thực ra các ngươi vẫn luôn không tuân theo quy củ, chỉ là làm việc khá sạch sẽ mà thôi?
Người đứng đối mặt với Cố Hựu là thủ lĩnh của đám thích khách núi Cát Lộc này. Tuy là tu sĩ Nguyên Anh, nhưng khi đối diện với ông lão áo xanh, ven rìa chiếc mặt nạ kia vẫn rỉ ra mồ hôi mịn.
Rất đơn giản, hộ quốc võ phu Cố Hựu của vương triều Đại Triện năm xưa, rất coi trọng quy củ. Hơn nữa chỉ cần ông ta lựa chọn xuất quyền giết người, nhất định sẽ đào đất ba thước, nhổ cỏ tận gốc. Một khi núi Cát Lộc chọc giận Cố Hựu, vậy thì không đơn giản là chết sáu người ở ngọn núi này.
Thích khách núi Cát Lộc này lắc đầu nói:
- Quy củ của núi Cát Lộc, từ tổ sư khai sơn đến nay chưa từng phá lệ...
Sau phút chốc, một tay Cố Hựu đặt sau người, tay còn lại nắm lấy cổ tu sĩ Nguyên Anh kia, trong nháy mắt nhấc lên. Ông ta cũng không ngẩng đầu, chỉ nhìn thẳng về phương xa:
- Kẻ nào cử động trước thì sẽ chết trước.
Năm người còn lại ở cách ngọn núi rất xa, lập tức câm như hến, không hề nhúc nhích.
Cố Hựu chậm rãi nói:
- Nếu là trước khi ta xuất quyền, các ngươi vây giết người này thì cũng thôi đi, quy củ của núi Cát Lộc đáng mấy đồng tiền rách? Nhưng sau khi Cố Hựu ta xuất quyền, các ngươi đã không nhanh chóng cút đi, còn có gan muốn đến đây kiếm lời, chẳng khác nào xem ta là kẻ ngốc. Vất vả sống đến cảnh giới Nguyên Anh như vậy, sao không biết quý trọng một chút?
Ông ta nhíu mày, xách cổ Nguyên Anh đáng thương không hề có ý đánh trả, cũng không lập tức ra tay giết người. Vị võ phu điểm cuối đã yên lặng nhiều năm này, dường như đang do dự có nên giữ lại một người sống, báo tin cho núi Cát Lộc hay không. Nếu là muốn giữ, rốt cuộc nên giữ kẻ nào thì thích hợp hơn. Ông ta không hề che giấu sát ý của mình, sát ý nồng đậm như thực chất, kình khí tràn ngập, trong phạm vi mười trượng cỏ cây đất đai đều hóa thành bột phấn, bụi đất tung bay.
Tu sĩ Nguyên Anh trong tay Cố Hựu, pháp bào trên người vang lên tiếng xé rách.
Cố Hựu búng ngón tay, một luồng kình khí xuyên qua trán, một gã thích khách núi Cát Lộc xuất thân là võ phu thuần túy lập tức mất mạng. Võ phu cảnh giới Kim Thân lại chết dễ dàng như vậy.
Ông ta hờ hững nói:
- Động tâm cũng là động. Trong tai lão phu, động tĩnh đó vang như đánh trống, quá ồn ào.
Tu sĩ Nguyên Anh kia đã không thể mở miệng nói chuyện, đành phải dùng sóng gợn trong lòng nói: “Cố tiền bối, một khi ngài giết sáu người chúng ta, mặc cho ngài quyền pháp như thần, bảo vệ được người trẻ tuổi kia nhất thời, cũng không bảo vệ được cả đời. Núi Cát Lộc ta cũng không có ngọn núi cố định, tu sĩ các phương phiêu bạt bất định. Cố tiền bối đương nhiên có thể tùy ý truy sát, không ai ngăn được tiền bối xuất quyền, tiền bối gặp được một người đương nhiên sẽ chết một người. Nhưng trong thời gian này, chỉ cần người trẻ tuổi kia không đi theo bên cạnh tiền bối, cho dù chỉ có mấy ngày, hắn nhất định sẽ chết. Ta có thể bảo đảm.”
Cố Hựu hỏi:
- Một núi Cát Lộc giống như chuột qua đường, lại dám uy hiếp lão phu? Ai cho ngươi lá gan? Kê Nhạc núi Viên Đề à?
Tu sĩ Nguyên Anh cười khổ nói: “Cố tiền bối, ta chỉ đang trình bày một sự thật.”
Cố Hựu suy nghĩ một lúc:
- Rất đơn giản, ta sẽ loan tin đồng ý chiến một trận với Kê Nhạc ở núi Để Lệ. Nhưng trước đó Kê Nhạc hắn nhất định phải tiêu diệt núi Cát Lộc, cho hắn kỳ hạn một năm là được rồi. Đám bè đảng của Kê Nhạc ở núi Viên Đề, nhất định sẽ rất cao hứng, có thể chơi trò mèo bắt chuột với các ngươi.
Sắc mặt tu sĩ Nguyên Anh khẽ biến đổi: “Cố tiền bối, lần này chúng ta tụ tập với nhau, thật sự không phá hư quy củ. Lúc trước ám sát không thành, chuyện đã coi như xong, đây là quy củ vững chắc của núi Cát Lộc. Còn như chúng ta rốt cuộc vì sao đến đây, thứ cho ta không thể tiết lộ bí mật, đây cũng là quy củ của núi Cát Lộc, mong tiền bối hiểu cho.”
Cố Hựu hỏi một vấn đề:
- Nếu ta gặp phải các ngươi giữa đường, liệu có một quyền đánh chết ngươi không?
Tu sĩ Nguyên Anh không biết vì sao vị võ phu cảnh giới thứ mười này lại hỏi như vậy, đành phải thành thật trả lời: “Đương nhiên sẽ không.”
Cố Hựu lại hỏi:
- Ngươi luôn miệng nói với ta về quy củ núi Cát Lộc gì đó, hi vọng ta tuân thủ. Như vậy quy củ của ta, vì sao các ngươi không để trong mắt? Đối phương là một người mà ta đã xuất quyền nhưng không giết, các ngươi lại biết rõ thân phận của ta, vẫn không muốn ẩn nhẫn thêm mấy ngày? Chẳng lẽ muốn ta đứng ở đây nói quy củ với các ngươi, các ngươi mới có thể hiểu được?
Ông ta cười cười:
- Lạ thật, từ khi nào quy củ của ông đây, lại là cái cớ để đám nhãi con các ngươi không nói quy củ vậy?
Lúc nói chuyện, chiếc đầu của tu sĩ Nguyên Anh kia đã bị vặn gãy, tùy ý lăn xuống.
Đồng thời cánh tay Cố Hựu đặt sau người đánh ra một quyền, khiến cho kim đan và nguyên anh đều nổ vụn, không còn cơ hội sống sót.
Sau khi kim đan và nguyên anh của một tu sĩ Nguyên Anh đều vỡ nát, khí tức xao động, thanh thế to lớn đủ sánh ngang với một cơn lốc xoáy trên đất liền, nhưng lại bị Cố Hựu tiện tay đánh tan.
Cố Hựu giậm chân một cái, một tu sĩ núi Cát Lộc triển khai thuật độn thổ, trong nháy mắt bị kình khí chấn chết. Dưới lòng đất truyền đến những tiếng vang nặng nề, sau đó không còn động tĩnh.
Ba thích khách núi Cát Lộc còn lại vẫn rải rác ở nơi xa, từng người đều không dám thở mạnh.
Hai tay Cố Hựu đặt sau người, quay đầu nhìn về một hướng, khẽ thở dài. Không phải thằng nhóc kia đã bị trọng thương à, sao còn có trực giác nhạy bén như vậy. Hám Sơn quyền cũng dạy cái này? Ta là người viết quyền phổ sao lại không biết?
Nhưng cũng đúng, trực giác của thằng nhóc kia, hoặc có thể nói là quyền ý, khá tốt.
Chẳng hạn như lúc trước giữa lằn ranh sinh tử, Trần Bình An bị ông ta dùng quyền ý nhắm vào. Cảnh giới của hắn vốn kém xa, nếu dám buông lỏng quyền ý, trong lòng có một chút tạp niệm, giở một số thủ đoạn màu mè, kết cục sẽ là ông ta lâm thời tăng thêm một quyền, sau đó thì không còn sau đó nữa. Tuy nói hắn sẽ không chết, chỉ đột ngột trúng một quyền của cảnh giới thứ chín, ngã xuống đất không ngồi dậy nổi, nhưng đã định sẵn sẽ không có thu hoạch gì.
Cảnh giới xấp xỉ một đấu một, chỉ cần chênh lệch một chút, chính là khác biệt sống chết.
Một bộ áo xanh lướt đến ngọn núi này, cúi người xuống, há mồm thở dốc, hai tay chống lên đầu gối. Khi hắn dừng bước, máu tươi nhỏ xuống đầy đất.
Cố Hựu mỉm cười nói:
- Thật là một kẻ không biết đau.
Trần Bình An thẳng lưng, sắc mặt nhợt nhạt, trên mặt xen lẫn vết máu. Hắn rất nhanh ngồi bệt xuống đất, lau mặt nói:
- Tiền bối đây là?
Cố Hựu nói:
- Còn mặt dày hỏi ta?
Trần Bình An bất đắc dĩ nói:
- Thực ra ta đã sớm phát giác được đám thích khách núi Cát Lộc này, đã dùng phi kiếm truyền tin cho một bằng hữu. Nếu kéo dài thêm mấy ngày, sẽ có thể bọ ngựa bắt ve, chim sẻ phía sau.
Cố Hựu hỏi:
- Bằng hữu gì, là người trên núi? Thật không sợ đám ruồi muỗi núi Cát Lộc thích bám dính người này?
Trần Bình An cười nói:
- Dù sao cũng là một bằng hữu tốt, còn kiên nhẫn hơn ta, không sợ đám người này. Làm phiền hắn như vậy, ta cũng không cảm thấy xấu hổ.
Cố Hựu gật đầu một cái, nói:
- Lần này ta thật sự phải đi rồi, ba tên còn lại để cho ngươi luyện quyền?
Trần Bình An cười khổ nói:
- Cố tiền bối, thật sự không được.
Cố Hựu cười hỏi:
- Vậy phải làm thế nào?
Trần Bình An ngồi xếp bằng, hai tay chống lên đầu gối:
- Vậy thì cho vãn bối học một chút Hám Sơn quyền chính tông nhất trên đời.
Thích khách núi Cát Lộc có chết cũng sẽ không mở miệng tiết lộ cơ mật, điểm này Trần Bình An đã lĩnh giáo rồi.
Cố Hựu trầm giọng nói:
- Ngồi học quyền? Còn không đứng dậy!
Trần Bình An lảo đảo đứng lên, mặc dù thân hình bất ổn nhưng quyền ý lại cực kỳ chỉnh tề, giống như chép sách viết chữ.
Hai đầu gối của Cố Hựu hơi cong, cổ tay xoay một cái, bàn tay nắm lại, chậm rãi đưa ra phía trước, tay kia nắm chặt thu về phía sau:
- Hám Sơn quyền của ta coi trọng một quyền đối địch, một quyền giữ tâm ý. Cho nên dù nghênh chiến tổ sư tam giáo, chỉ cần quyền ý không tan, người chết vẫn có thể đánh ra thêm một quyền. Mặc cho ngươi là tiên nhân thuật pháp thông thiên, giống như núi cao đè trên đầu ta, Hám Sơn quyền của ta chỉ cần mở núi là được. Lúc ở cảnh giới thứ bảy, Cố Hựu ta đã có lĩnh ngộ, mới có thể viết ra lời tựa của bộ quyền phổ này. Tương lai nếu Trần Bình An ngươi muốn đi được cao hơn ta, phải có suy nghĩ không biết trời cao đất dày như vậy.
Ba thích khách núi Cát Lộc đã bắt đầu điên cuồng chạy trốn, có người ngự gió đi xa, có người dán đất chạy như bay, có người sử dụng thần thông hóa thành khói xanh trôi dạt.
Một chân Cố Hựu bước ra, trong nháy mắt hoàn thành sáu bước đi thế, đánh ra một quyền. Lại tiếp tục đi thế, đánh ra một quyền về nơi khác. Lần thứ ba như vậy, vẫn là một quyền đánh lên trời.
Trần Bình An mở to mắt, nhìn theo thân hình của Cố Hựu. Hóa ra đây mới là Hám Sơn quyền chân chính.
Không chỉ là Cố Hựu dùng tu vi võ phu cảnh giới thứ mười đánh ra ba quyền, mà là quyền ý của Hám Sơn quyền, hóa ra có thể... tráng lệ như vậy.
Còn như quyền kình rơi xuống đâu, kết quả thế nào, Trần Bình An không cần cũng sẽ không đi xem thử.
Cố Hựu thu quyền đứng yên, hỏi:
- Thế nào?
Trần Bình An chậm rãi nói:
- Xem quyền mà cảm giác như luyện kiếm.
Cố Hựu cười nhạo nói:
- Luyện kiếm? Luyện ra một kiếm tiên thì thế nào, chuyến này ta đến kinh thành Đại Triện, chính là để giết một kiếm tiên.
Trần Bình An gãi đầu, nói:
- Có người từng nói, luyện quyền tức là luyện kiếm.
Cố Hựu gật đầu nói:
- Cũng có đạo lý, ngược lại cũng như vậy. Chết muôn vàn quyền pháp, sống ra một loại quyền ý, mới là luyện quyền chân chính.
Ánh mắt Trần Bình An sáng lên:
- Đúng!
Cố Hựu đột nhiên nói:
- Quyền pháp của Thôi Thành cao hay thấp cũng khó nói, nhưng luyện quyền thật sự bình thường. Nếu đổi thành Cố Hựu ta, bảo đảm Trần Bình An ngươi sẽ mạnh nhất từng cảnh giới.
Trần Bình An cứng họng không nói được. Môi của hắn khẽ mấp máy, nhưng có mấy lời cuối cùng vẫn không nói ra.
Cố Hựu lắc đầu, ra hiệu Trần Bình An không cần nhiều lời.
Trần Bình An cuối cùng chỉ dùng hai tay ôm quyền đưa tiễn, Cố Hựu cũng dùng hai tay ôm quyền từ biệt. Không liên quan đến cảnh giới, cũng không liên quan đến tuổi tác.
Hám Sơn quyền trên đời, trước có Cố Hựu, sau có Trần Bình An.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện