[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện
Chương 530 : Đồ sứ bản mệnh và các đệ tử của hắn (phần 2)
Người đăng: fishscreen
Ngày đăng: 22:35 01-02-2026
.
Một nam tử ngồi thuyền nhà mình đi tới bến thuyền núi Ngưu Giác, bên cạnh có một tỳ nữ tên là Nha Nhi. Hai người ngự gió đi thẳng đến núi Lạc Phách.
Hắn có kiếm bài do Long Tuyền kiếm tông chế tạo, lần trước thăm viếng núi Lạc Phách đã thuận đường mua của một phủ đệ tiên gia bản địa, lúc này đang đeo ở bên hông.
Dựa vào thân phận mua bán giá gốc, chuyện này hắn không làm được, không liên quan đến có đạo nghĩa hay không. Chỉ là giá cả gấp đôi không chịu bán, vậy thì lại tăng gấp đôi, đối phương liền sảng khoái bán. Cho dù như vậy cũng chỉ cần một đồng tiền cốc vũ mà thôi.
Đến chân núi rồi, hắn đáp xuống dưới, lớn tiếng gọi:
- Đại Phong huynh đệ!
Một gã đàn ông lom khom đang ngồi trên ghế đẩu ở cửa lớn phơi nắng, lập tức đứng dậy chạy tới, nhiệt tình nói:
- Ôi chao, Chu Phì huynh đệ tới rồi.
Bên cạnh Khương Thượng Chân có một cô gái trẻ tuổi tư sắc tuyệt mỹ, chính là Nha Nhi mà hắn mang ra từ đất lành Ngẫu Hoa.
Sau khi nhìn qua, Trịnh Đại Phong thổn thức nói:
- Ngập chết rồi.
Khương Thượng Chân hỏi:
- Có thể lên núi không?
Trịnh Đại Phong gật đầu nói:
- Có thể, nhưng gần đây núi Lạc Phách chúng ta trong tay túng thiếu, đã có một sơn quy mới, qua cổng lên núi phải nộp một số tiền nhỏ. Đã là Chu Phì huynh đệ, vậy ta phải mặt dày rồi, thiên vị một lần, không dựa theo quy củ. Chu Phì huynh đệ cứ nhìn mà cho là được, dù sao thân phận đặt ở đây, thiếu chút nữa đã thành cung phụng núi Lạc Phách chúng ta, xem như là nửa người trong nhà rồi.
Khương Thượng Chân cười ha hả, lấy ra một đồng tiền cốc vũ, đặt vào tay Trịnh Đại Phong.
Trịnh Đại Phong cất vào trong tay áo:
- Không được, không được, hơi nhiều rồi.
Nha Nhi nhìn gã đàn ông lom khom mặt dày vô sỉ kia, mặc dù đầu óc của cô rất linh hoạt nhưng vẫn có phần không theo kịp.
Trịnh Đại Phong theo Khương Thượng Chân lên núi, hỏi:
- Lần này tới đây có chuyện gì?
Khương Thượng Chân cười nói:
- Là tới biểu đạt lòng biết ơn với núi Lạc Phách các ngươi. Hôm nay hồ Thư Giản ta đã có thêm một kiếm tu cảnh giới Ngọc Phác làm cung phụng, cũng là nhờ sơn chủ các ngươi. Lại nghe nói Ngụy sơn thần đã cử hành tiệc dạo đêm thứ hai, cả hai lần ta đều bỏ lỡ, thật sự áy náy, khó chịu trong lòng, cho nên phải tự mình đi một chuyến. Một là cảm ơn, hai là xin lỗi, nhất định phải bù đắp.
Hồ Thư Giản đã xuất hiện một tông môn mới tên là Chân Cảnh tông, đây là chuyện lớn mà mọi người trên núi Bảo Bình châu đều biết. Nếu không phải tiếng vó ngựa trên lãnh thổ một châu quá ồn ào, chuyện này nhất định có thể khiến tu sĩ trên núi bàn luận say sưa rất lâu.
Chân Cảnh tông là hạ tông của Ngọc Khuê tông, môn phái tiên gia lớn nhất Đồng Diệp châu hiện giờ. Cung phụng đứng đầu Lưu Lão Thành là một tu sĩ hoang dã năm cảnh giới cao duy nhất ở Bảo Bình châu. Ngoài ra trong số cung phụng còn có Tiệt Giang chân quân Lưu Chí Mậu của đảo Thanh Hiệp, cùng với một nhóm tu sĩ mạnh mẽ từ Ngọc Khuê tông chạy tới dừng chân ở hồ Thư Giản. Hôm nay lại có thêm một cô gái kiếm tiên Ly Thái từ Bắc Câu Lô Châu, đã trở thành cung phụng ký danh của tông môn. Thanh thế to lớn.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt từ các nơi trên núi Bảo Bình châu đều nhìn về Thần Cáo tông. Bọn họ rất tò mò, giữa rắn địa phương và rồng qua sông, liệu có đánh nhau trên mặt bàn hay không. Dù sao nước ngầm sôi trào dưới mặt bàn, cũng không đặc sắc bằng đại tu sĩ hai bên tử chiến.
Tông chủ Kỳ Chân của Thần Cáo tông là một thiên quân cảnh giới thứ mười hai, lại có được một món tiên binh do chưởng giáo đạo thống ban thưởng. Hơn nữa Thần Cáo tông cũng có thượng tông ở Trung Thổ Thần Châu làm chỗ dựa. Hôm nay sư đệ của Kỳ Chân dường như còn đảm nhiệm chức vị quan trọng ở thượng tông.
Có điều dựa theo suy đoán của tu sĩ Bảo Bình châu, gần trăm năm tới Chân Cảnh tông nhất định sẽ khuếch trương lãnh thổ một cách cẩn thận. Họ Tống Đại Ly sẽ không cho phép Bảo Bình châu đột nhiên có thêm một tông môn khó kiểm soát. Trên thực tế Chân Cảnh tông cũng tuân thủ quy củ, cho dù là xử lý rất nhiều hòn đảo ở hồ Thư Giản, ngoại trừ lúc đầu dùng thủ đoạn máu tanh, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, hôm nay đã có xu hướng bình tĩnh hòa hoãn.
Một số tu sĩ và hòn đảo đủ thông minh, phát hiện sau khi Lưu Chí Mậu chấn chỉnh, nếu không xét đến quy củ tông môn ràng buộc, thực ra mỗi hòn đảo đều có thu hoạch riêng, thực lực và của cải không giảm mà lại tăng. Trong đó một chuyện thú vị nhất, đó là tu sĩ hoang dã Bảo Bình châu vốn coi trời bằng vung, vàng thau lẫn lộn, giống như trong một đêm đột nhiên biến hóa, trở thành từng vị tiên sư gia phả, hơn nữa còn là tiên sư gia phả của một tiên gia chữ tông.
Trong thời gian này, đảo Châu Sai dự định dọn ra khỏi hồ Thư Giản. Chân Cảnh tông đã đặc biệt tách ra mấy hòn đảo sông núi trải dài, nhưng vẫn chưa quyết định chúng thuộc về ai. Nếu có một vị đại tu sĩ của Chân Cảnh tông đột nhiên bế quan không hiện thân, cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Chu Liễm tiếp đãi Khương Thượng Chân, trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Khương Thượng Chân lấy ra hai món pháp bảo giá trị liên thành, làm lễ bái sơn cho hai tiệc dạo đêm trước đó, nhờ Chu Liễm chuyển cho Ngụy Bách núi Phi Vân. Ngoài ra Khương Thượng Chân còn chuẩn bị hai món trọng bảo tiên gia, làm quà cảm ơn sơn chủ trẻ tuổi núi Lạc Phách, đã giúp Chân Cảnh tông kiếm được một cung phụng cảnh giới Ngọc Phác.
Chu Liễm nói:
- Kiếm tu cảnh giới Ngọc Phác, đó là kiếm tiên, huống hồ còn là kiếm tiên của Bắc Câu Lô Châu. Chu Phì huynh đệ chỉ cho hai món, không ổn lắm, ba món thì khá hợp lý rồi.
Khi đó Khương Thượng Chân ngồi trên ghế đá trong viện nhỏ, vỗ đùi nói:
- Sao lại quên mất chuyện này, thật có lỗi, thật có lỗi.
Thế là hắn lập tức lấy ra thêm... hai món.
Nha Nhi cảm thấy không nỡ nhìn.
Sau khi cô rời khỏi đất lành Ngẫu Hoa, đã nhìn thấy thủ đoạn của Khương Thượng Chân trong Ngọc Khuê tông, nhìn như ngang ngược nhưng thực ra lại có tính toán. Cô còn đi theo Khương Thượng Chân vào đất lành Vân Quật, đã nhìn thấy sự lãnh khốc vô tình của hắn, giết những địa tiên không chịu quản thúc trong đất lành, giống như vặn cổ mấy chú gà con, mắt cũng không chớp.
Cuối cùng đến hồ Thư Giản rồi, Khương Thượng Chân trước giờ không ra lệnh cụ thể gì, giống như một ông chủ ngồi chơi, trời không quản đất không quản, ông đây chẳng quan tâm cái gì. Nhưng mỗi người mỗi chuyện, Nha Nhi xuất thân từ Ma giáo, đại khái quen thuộc với cách hoạt động của một môn phái lớn, đã nhìn ra dấu ấn đối nhân xử thế vô hình của Khương Thượng Chân.
Cho nên cô càng cảm thấy khó hiểu, trích tiên nhân trẻ tuổi họ Trần năm đó, đáng để Khương Thượng Chân đối xử trịnh trọng như vậy sao? Hơn nữa hiện giờ Trần Bình An cũng không ở ngọn núi nhà mình.
Hôm nay Nha Nhi không còn là ếch ngồi đáy giếng ở đất lành Ngẫu Hoa, cô đã nhìn thấy quang cảnh ở nơi cao nhất Đồng Diệp châu.
Trịnh Đại Phong thấy vậy liền vui vẻ.
Tốt rồi, núi Khôi Mông, núi Chu Sa, đỉnh Úy Hà, Ngao Ngư Bối, đã có vật trấn áp của bốn ngọn núi phụ thuộc vào núi Lạc Phách.
Mà chỗ thông minh nhất của Chu Phì huynh đệ, đó là bốn vật trấn áp cấp bậc không tầm thường này, tương lai có thể làm đồ vật phụ trợ. Nói cách khác chỉ cần núi Lạc Phách tìm được trọng khí tiên gia thích hợp hơn, trấn áp phong thủy của những ngọn núi kia, hôm nay tặng than trong tuyết sẽ tự động chuyển thành thêu hoa trên gấm. Đương nhiên tông chủ Chân Cảnh tông này sở dĩ thông minh như vậy, có một tiền đề rất quan trọng, đó là có tiền.
Nhưng chuyện này cũng bình thường, đất lành Vân Quật là một địa phương tốt, có thể khiến đám tu sĩ Trung Thổ Thần Châu mắt mọc trên trán cũng mộ danh tìm đến, càng là nguồn gốc thu nhập lớn nhất của Ngọc Khuê tông.
Cho nên Chu Liễm giống như cắt tiết Chu Phì. Một người cắt còn một người chịu, mọi người đều vui vẻ hài lòng. Đoán rằng Chu Phì huynh đệ chân thực nhiệt tình này, còn chê dao của Chu Liễm đâm vào người mình đổ máu, không đủ nhiều không đủ nhanh.
Đã đến núi nịnh bợ... núi Lạc Phách rồi, hai bên dĩ nhiên phải so đạo pháp cao thấp một chút.
Chuyến này đến núi Lạc Phách, Khương Thượng Chân vốn đã tính trước mọi việc, vẫn phải chịu lép vế. Bởi vì Chu Liễm có đòn sát thủ, đó là câu nói “cảnh giới bay cao” của Bùi Tiền, đại đệ tử khai sơn của Trần Bình An.
Khương Thượng Chân bái phục. Nha Nhi ở bên cạnh lại không thoải mái.
Cuối cùng hai bên bắt đầu bàn chuyện chính.
Nha Nhi rất thận trọng, bởi vì ánh mắt của gã đàn ông lom khom kia thật sự làm cô chán ghét. Nhưng thỉnh thoảng đưa mắt nhìn hắn, ánh mắt của đối phương lại không thể nói là buồn nôn. Chuyện này khiến cô cảm thấy bất đắc dĩ.
Cô hạ quyết tâm, sau này sẽ không tới núi Lạc Phách nữa.
- Ta muốn hai thành lợi nhuận của đất lành Liên Ngẫu, không có kỳ hạn ràng buộc, mà là vĩnh viễn.
Khương Thượng Chân đưa hai ngón tay ra:
- Điều kiện ta đưa ra. Thứ nhất, Chân Cảnh tông trước tiên cho núi Lạc Phách mượn một ngàn đồng tiền cốc vũ. Sau khi trở thành đất lành bậc trung, lại cho mượn thêm hai ngàn đồng. Sau khi trở thành đất lành thượng đẳng, còn sẽ lấy ra ba ngàn đồng. Đều không có tiền lãi. Nhưng ba khoản tiền cốc vũ này, trong vòng trăm năm, năm trăm năm, một ngàn năm, Trần Bình An và núi Lạc Phách nhất định phải phân biệt trả cho Chân Cảnh tông chúng ta, bằng không sẽ phải thêm tiền ngoài định mức. Còn như là dùng tiền trả tiền, hay là dùng người trả nợ, sau này hai bên chúng ta có thể thương lượng, trước tiên tạm thời không nói kỹ.
- Thứ hai, ta sẽ điều nhân thủ từ đất lành Vân Quật đi vào đất lành Liên Ngẫu, giúp núi Lạc Phách xử lý việc vặt. Thứ ba, ta có thể lấy ra sáu hòn đảo ở khu vực biên giới hồ Thư Giản, không phải cho thuê, mà là trực tiếp tặng cho núi Lạc Phách.
Chu Liễm mỉm cười không nói gì. Khương Thượng Chân cũng không gấp gáp.
Chu Liễm đột nhiên nói một câu:
- Hôm nay tiền thần tiên rất đáng giá, còn người thì không đáng giá, nhưng sau một thời gian lâu dài thì sẽ khó nói. Đất lành Vân Quật của Chu Phì huynh đệ, đất rộng tài nguyên nhiều, đương nhiên rất lợi hại. Còn đất lành Liên Ngẫu chúng ta, diện tích kém xa đất lành Vân Quật. Nhưng xét về con người, nước Nam Uyển có hai ngàn vạn, ba nước còn lại gồm cả nước Tùng Lại, tổng cộng cũng có bốn ngàn vạn người, không tính là ít.
Khương Thượng Chân lắc đầu, vung tay áo, lập tức bao trùm một thế giới nhỏ, chậm rãi nói:
- Những lời này nếu đổi thành người khác nghe được, có lẽ Tuân lão tông chủ của chúng ta cũng sẽ tin. Đáng tiếc ta vừa khéo là trích tiên nhân từ đất lành Ngẫu Hoa đi ra, đại khái đoán được thủ đoạn của vị lão quán chủ kia. Cho nên ngoại trừ nước Nam Uyển, những nơi khác chỉ giống như giấy dán, trong ngắn hạn hồn phách của con người mờ nhạt, khí vận núi sông càng cực kỳ thưa thớt, xem như không đáng kể. Chỉ có thể dựa vào nước Nam Uyển thực chất để bù đắp.
- Cho nên tất cả người và vật nằm ngoài nước Nam Uyển, hôm nay thật sự không đáng giá. Chỉ có thể từ từ chờ đợi, lâu ngày mới sẽ trở nên có giá trị. Vì thế ta mới kiên quyết với hai chữ “vĩnh viễn”.
Chu Liễm không thừa nhận cũng không phủ nhận, cười nói:
- Hai thành, còn là lợi nhuận vĩnh viễn, hơi nhiều rồi.
Có điều lão cũng coi trọng Chu Phì huynh đệ này hơn.
Đây gọi là dùng tính toán của người để đoán ý trời, đoán được chính là bản lĩnh, phải thừa nhận.
Nhưng cùng lúc đó, trong lòng Khương Thượng Chân thực ra cũng có suy nghĩ tương tự.
Chu Liễm cũng đang đánh cược đại thế để ép giá, mấu chốt là đối phương đánh cược đúng rồi.
Khương Thượng Chân triệt tiêu thế giới nhỏ, đứng dậy nói:
- Ta trước tiên đi dạo một chút, khi nào có tin tức chuẩn xác rồi, ta lại rời khỏi núi Lạc Phách. Dù sao hồ Thư Giản có ta hay không cũng như nhau.
Khương Thượng Chân dẫn theo Nha Nhi ngự gió đi đến châu thành Long châu, cũng là quận thành quận Long Tuyền trước kia. Hắn dự định tìm vài đứa trẻ tuổi tác chênh lệch không lớn, chơi đùa với đứa trẻ từ Bắc Câu Lô Châu mang đến hồ Thư Giản. Tỳ nữ Nha Nhi bên cạnh rõ ràng hơi già, cũng hơi ngốc.
Trịnh Đại Phong nhìn thấy ánh mắt của Chu Liễm, bèn cười nói:
- Cao nhân mà ta mời chắc rất nhanh sẽ tới, đến lúc đó có thể giúp chúng ta ép giá Khương Thượng Chân một chút.
Nói đến là đến, một cô gái trẻ tuổi bồng bềnh đáp xuống trong viện nhỏ.
Trịnh Đại Phong cười nói:
- Cành liễu nhỏ à, hôm nay trổ mã thật là xinh đẹp.
Lý Liễu cười nói:
- Chào chú Trịnh.
Chu Liễm cũng không nói lời khách sáo với cô gái xa lạ này, đi thẳng vào vấn đề, liệt kê những công việc của đất lành Liên Ngẫu, tất cả chuyện lớn chuyện nhỏ, cùng với thế cuộc bốn nước. Còn như cô gái này có thân phận lai lịch gì, Chu Liễm cũng không để ý, gã canh cổng Trịnh Đại Phong núi Lạc Phách kia sẽ tự kiểm định.
Lý Liễu cũng không úp mở, bảo Chu Liễm gọi Ngụy Bách tới, mở ô Đồng Diệp ra, cùng Chu Liễm đi vào đất lành Ngẫu Hoa trước kia.
Một võ phu cảnh giới Viễn Du, một đại tu sĩ tùy ý bước vào cảnh giới Nguyên Anh, cùng nhau nhìn xuống núi sông đất lành.
Khóe miệng Lý Liễu nhếch lên:
- Không hổ là lão mũi trâu thối, đạo pháp đã cao thâm hơn không ít, chẳng trách lại dám chạy tới thế giới Thanh Minh đọ sức.
Chu Liễm ngồi xếp bằng, làm như không nghe thấy.
Lý Liễu đưa tay chỉ vào núi sông vạn dặm dưới chân, chậm rãi nói:
- Dựa theo cách nói năm xưa, sự biến đổi của đất lành ở đây thuộc về “núi sông biến sắc”. Khu vực ngoài nước Nam Uyển bị ông trời của các ngươi năm xưa dùng đại thần thông, chế tạo thành một nơi tương tự hình dạng của đất lành Bạch Chỉ, thần ý của động tiên Hương Hỏa. Nói đơn giản chính là ngoài nước Nam Uyển, tất cả sông núi cỏ cây và chúng sinh có linh đều giống như giấy trắng, có thể sống nhưng lại không có “một chút ý nghĩa” nào.
- Nói cách khác, những tờ giấy này dù có tâm tư thành kính, lễ Phật cầu thần, cũng không thể thai nghén ra tinh hoa hương khói. Nhưng cũng không làm lỡ bọn họ đầu thai chuyển thế ở đất lành mới, chỉ cần đất lành mới linh khí càng nhiều, nước Nam Uyển hương khói càng thịnh vượng, tất cả tờ giấy cũng sẽ theo đó càng dày nặng, cuối cùng không khác gì người thường. Thậm chí bọn họ còn có thể sở hữu tư chất tu đạo, cùng với khả năng trở thành thần linh núi sông.
Chu Liễm hờ hững nói:
- Từ tranh cuộn vẽ màu rực rỡ, đã biến thành một bức tranh thủy mặc không màu.
Lý Liễu cười nói:
- Có thể nói là như vậy.
Cô tập trung nhìn, tùy ý chỉ vào mấy chỗ:
- Những người được gọi là trích tiên nhân, đều đã rút khỏi đất lành vỡ nứt này. Hơn nữa một số người tu đạo đã bắt đầu lên núi, rõ ràng cũng không thuộc đất lành Liên Ngẫu của các ngươi nữa. Chẳng hạn như nước Tùng Lại từng có phái Hồ Sơn của Du Chân Ý trấn giữ, khí vận núi sông có vẻ rất trống trải, vô cùng nổi bật, đây chính là kết quả Du Chân Ý được lão đạo sĩ nhìn trúng.
- Hôm nay Du Chân Ý chắc là đang ở tại một trong bốn mảnh đất lành Ngẫu Hoa chân thực. Lục Đài cũng có một mảnh. Nhìn thấy không, gia đình trí thức ở kinh thành nước Nam Uyển kia, khoảng trống cũng rất lớn, cực kỳ đột ngột, nhất định gia tộc này đã xuất hiện một người mà lão đạo sĩ cảm thấy hứng thú.
- Cho nên sau khi đất lành Ngẫu Hoa chia ra làm bốn, đại khái thuộc về ai đã rõ ràng. Phân biệt là Trần Bình An, người đầu tiên trong lịch sử đất lành Ngẫu Hoa thành công chuyển sang tu đạo là Du Chân Ý, trích tiên nhân Lục Đài đã thống nhất Ma giáo, cùng với hộ gia đình mà Trần Bình An đã đi qua lầu sách hai lần.
Chu Liễm cũng không nhìn, gãi đầu cười:
- Ta cũng không phải là thần linh núi sông, không nhìn ra những khí sắc trời đất kia.
Lý Liễu cười cười:
- Không cần thăm dò ta, không cần thiết, hơn nữa cẩn thận vẽ rắn thêm chân.
Chu Liễm mỉm cười nói:
- Được.
Lý Liễu hỏi:
- Nếu như ngươi là quân cờ của lão mũi trâu thối kia, Trần Bình An sẽ chết rất thảm.
Hai tay Chu Liễm nắm lại chống lên đầu gối, gió trời thổi qua, thân thể hơi nghiêng tới trước:
- Đã may mắn sinh ra làm người, vậy thì nên nói tiếng người, làm việc của người. Bằng không đi tới nhân gian một chuyến, thú vị sao?
Lão nheo mắt lại, chậm rãi nói:
- Trời đất sinh ra Chu Liễm ta, ta không thể từ chối, nhưng Chu Liễm ta chết như thế nào, có thể do ta quyết định.
Lý Liễu quay đầu, lần đầu tiên cẩn thận quan sát vị võ phu thuần túy đeo da mặt này:
- Chu Liễm, ngươi có hi vọng đại đạo.
Chu Liễm ngẩng đầu lên, quay sang nhìn cô gái trẻ tuổi cực kỳ nguy hiểm kia:
- Liễu cô nương, cô không đến núi Lạc Phách chúng ta thật là đáng tiếc.
Lý Liễu hơi nghi hoặc, nhưng cũng không muốn biết đáp án, tiếp tục giảng giải cho Chu Liễm những mấu chốt và cấm kỵ khi đất lành hoạt động, tận tình không kém gì Khương Thượng Chân.
Đạo lý rất đơn giản. Cho dù không xét đến lai lịch đại đạo ban đầu, trong lịch sử Lý Liễu cũng từng quản lý động tiên đất lành số lượng một bàn tay. Trong đó có một động tiên và một đất lành, động tiên Liên Y của Trung Thổ Thần Châu, đất lành Bích Triều của Lưu Hà châu, đã từng nằm trong ba mươi sáu động tiên và bảy mươi hai đất lành. Có điều kết cục của chúng còn tồi tệ hơn động tiên Ly Châu rơi xuống cắm rễ, hôm nay đều đã vỡ tan, bị người quên lãng.
---------
Mấy ngày nay Bùi Tiền đều bế quan, suốt ngày suốt đêm làm một việc, đó là vùi đầu chép sách ở tầng trệt lầu trúc.
Không thể nhanh được, cô chỉ có thể ngoan ngoãn viết ngay ngắn từng chữ.
Cô bé váy hồng Trần Như Sơ là quản gia nhỏ của ngọn núi, Chu Mễ Lạp một lòng một dạ muốn kiêm nhiệm hữu hộ pháp của lầu trúc núi Lạc Phách, cả hai đều ở lầu trúc hầu hạ Bùi Tiền chép sách, bưng trà đưa nước, bóp vai đấm lưng.
Cuối cùng một ngày vào buổi trưa, Bùi Tiền nhẹ nhàng để bút xuống, đứng dậy, làm một động tác khí trầm đan điền:
- Thần công đại thành.
Trần Như Sơ hỏi:
- Thật sự chép xong rồi?
Bùi Tiền liếc mắt nói:
- Chẳng những trả sạch nợ rồi, còn học theo Bảo Bình tỷ tỷ, chép thêm mười ngày.
Cô khoanh hai tay trước ngực, cười nhạt nói:
- Từ ngày mai bắt đầu luyện quyền. Kế tiếp Thôi tiền bối sẽ biết, một Bùi Tiền lòng không vướng bận, tuyệt đối không phải là Bùi Tiền mà ông ta có thể tùy ý lải nhải.
Trần Như Sơ muốn nói lại thôi.
Bỏ đi, dù sao đều là chuyện một quyền, cô không giội nước lạnh nữa.
Chu Mễ Lạp vội vàng giơ hai tay lên, nhanh chóng vỗ tay.
Bùi Tiền nằm sấp trên bàn sách, giấy chép chất đống thành núi, chơi đùa mấy món bảo bối gia truyền của mình một lát. Sau đó cô cất đồ chơi, vòng qua bàn sách, nói là muốn dẫn hai người ra ngoài cho khuây khỏa.
Trần Như Sơ cầm thêm một ít hạt dưa, Chu Mễ Lạp vác gậy leo núi.
Bùi Tiền nghênh ngang đi về phía ngôi nhà của lão đầu bếp, muốn tìm tiểu sư nương chưa qua cửa mà sư phụ lừa gạt từ Bắc Câu Lô Châu tới đây, nhưng Tùy Cảnh Trừng lại không có nhà. Cô bèn đi tìm lão đầu bếp, kết quả nửa đường có một con chó bản địa chạy ra. Bùi Tiền liền nhào tới, một tay ấn đầu chó xuống đất, tay kia nắm miệng chó thành thạo xoay một cái, khiến đầu chó lệch qua.
Cô ngồi xổm dưới đất, hỏi:
- Ngươi muốn tạo phản à? Lâu như vậy cũng không lộ diện? Nói, cho ta một lời giải thích, tha cho ngươi khỏi chết!
Con chó kia chỉ có thể nức nở.
Bùi Tiền vặn một cái khiến đầu chó lập tức chuyển hướng. Cô gật đầu khen ngợi:
- Thật gan dạ, đối diện với một tuyệt thế cao thủ giết người như cỏ rác, vẫn có thể không nói một lời. Dựa vào khí phách anh hùng này, ngươi có thể không chết.
Con chó kia vội vàng lắc lắc cái đuôi.
Bùi Tiền lại không có bỏ qua cho nó:
- Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó thoát.
Cô nâng một tay lên, Chu Mễ Lạp lập tức đưa gậy leo núi tới. Đánh chó cần có đả cẩu bổng, lúc chọc tổ ong vò vẽ, tác dụng của gậy leo núi càng lớn hơn, đây là lời của Bùi Tiền.
Kết quả Bùi Tiền lại mất hứng nói:
- Hạt dưa.
Cô bé váy hồng Trần Như Sơ vội vàng bỏ một nắm hạt dưa vào tay Bùi Tiền. Bùi Tiền một tay cầm hạt dưa cắn, tay kia vẫn kéo miệng con chó:
- Tới, học theo cao nhân trong sách, cười lạnh một tiếng.
Con chó nhếch nhếch miệng.
Bùi Tiền lại nói:
- Đổi cái khác, học theo kẻ xấu trong tiểu thuyết diễn nghĩa giang hồ, cười tà mị một tiếng.
Con chó lại thay đổi ánh mắt, khóe miệng nhếch lên.
Bùi Tiền chau mày. Con chó trong lòng biết không ổn, bắt đầu giãy dụa.
Bùi Tiền lôi con chó, đứng dậy xoay tròn một vòng, ném nó ra xa bảy tám trượng. Sau đó cô cắn hạt dưa, nhìn thấy một nam tử và một cô gái trẻ tuổi đứng cách đó không xa.
Cô nghiêng đầu, nhìn một hồi lâu, sau đó bỗng nhiên cười rạng rỡ, cúi người thi lễ. Trần Như Sơ khom lưng gọi một tiếng “Chu tiên sinh”. Chu Mễ Lạp cũng bắt chước theo.
- Đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt phải không?
Khương Thượng Chân nhìn tiểu nha đầu đen nhẻm năm xưa đã cảm thấy rất thú vị, cười híp mắt nói:
- Hôm nay đã thành đại đệ tử khai sơn của Trần Bình An rồi? Rất tốt, ta cảm thấy ánh mắt của Trần Bình An không tệ, chịu dẫn ngươi rời khỏi đất lành Ngẫu Hoa.
Bùi Tiền gật đầu như gà con mổ thóc. Công phu nịnh bợ của tên này khá tốt, nhưng hắn có thể quen biết sư phụ mình, đúng là phần mộ tổ tiên bốc khói xanh, nên thắp hương nhiều.
Thế là cô cười nói:
- Tiền bối đã đi qua miếu sơn thần trên đỉnh núi chúng ta chưa?
Khương Thượng Chân cười nói:
- Đi qua rồi.
Bùi Tiền lại hỏi:
- Vậy lầu thành hoàng Long châu kia thì sao?
Người nhỏ hương khói của thành hoàng châu, hôm nay là nửa lâu la của cô, bởi vì trước kia hắn từng dẫn đường tìm được tổ ong vò vẽ lớn, sau đó còn được cô thưởng một đồng tiền. Lúc vị thành hoàng châu lão gia kia còn chưa tới đây nhậm chức, hai bên đã sớm quen biết rồi, khi đó Bảo Bình tỷ tỷ cũng có mặt. Có điều thời gian gần đây, cái tên theo đuôi kia lại không xuất hiện. Cho nên một khi có cơ hội, Bùi Tiền vẫn muốn thêm một chút hương khói cho lầu thành hoàng kia.
Khương Thượng Chân lắc đầu nói:
- Chỗ đó còn chưa đi qua.
Sau khi Khương Thượng Chân cáo từ rời đi, Bùi Tiền dẫn theo hai người Trần Như Sơ và Chu Mễ Lạp đi lên đỉnh bậc thang, cùng nhau ngồi xuống.
Thiếu nữ Sầm Uyên Cơ được Chu Liễm dẫn tới đây, lúc này đang từ giữa sườn núi luyện quyền đi lên núi.
Theo cách nói của thần mách lẻo cô bé váy hồng Trần Như Sơ, trước đây không lâu, Sầm Uyên Cơ một ngày nhất định phải đi hết bậc thang ba chuyến, từ chân núi lên đỉnh núi rồi quay về tính là một chuyến.
Ba tiểu nha đầu ngồi kề vai với nhau, cắn hạt dưa, thủ thỉ nói chuyện.
Khương Thượng Chân trở lại viện của mình, lắc đầu cười nói:
- Cuối cùng đã biết trên vai của vị thuần nho Nam Bà Sa Châu kia, vì sao lại bị trộm đi một vầng trăng sáng. Có lẽ đất lành Ngẫu Hoa cũng bị lão quán chủ hái mặt trời xuống, ngắt lấy tinh hoa, đặt trong một con mắt khác của tiểu nha đầu này.
Nha Nhi nghe đến kinh hãi.
Khương Thượng Chân liếc cô một cái:
- Có phải rất ấm ức không, mình cực khổ tu hành như thế, cả đời đều giống như thua kém người khác một cơ duyên?
Nha Nhi không dám nói chuyện.
Khương Thượng Chân cười híp mắt, lấy ra một món bảo vật trấn sơn tương lai của Chân Cảnh tông, cấp bậc nửa tiên binh:
- Ta thành tâm tặng cho ngươi, ngươi cầm được sao? Sẽ không chết sao? Sẽ chết. Hơn nữa ngươi còn không biết mình chết như thế nào, là Lưu Lão Thành hay Lưu Chí Mậu? Hoặc là những cung phụng lớn nhỏ của Ngọc Khuê tông theo tới đây. Tùy ý dùng một chút tâm kế thủ đoạn, ngươi sẽ cắn mồi mắc câu, sau đó thân chết đạo tan.
Nha Nhi yên tĩnh chờ đợi vị tông chủ Khương Thượng Chân này cất món nửa tiên binh kia, nhưng Khương Thượng Chân lại nắm chặt hạt châu, đánh vào ấn đường của cô, mỉm cười nói:
- Tặng ngươi rồi. Tránh cho ngươi nghĩ rằng ôm được một cái bắp đùi, sẽ có thể an tâm tu hành. Nơi hổ sói rình mò xung quanh, còn ngây thơ như ở đất lành Ngẫu Hoa, không thể được.
Nha Nhi giống như đặt mình vào trong chảo dầu, thần hồn bị nấu sôi, hai tay ôm đầu, đau đớn đến mức lăn lộn dưới đất.
Khương Thượng Chân đã sớm vung tay áo tạo ra thế giới nhỏ.
- Ta muốn dùng ngươi để câu tâm tính của Lưu Lão Thành và Lưu Chí Mậu. Xuất thân tu sĩ sông núi mà, dã tâm lớn, thích tự do, ta hiểu được. Nếu bọn họ nhịn được, có lẽ một người sẽ bước vào cảnh giới Tiên Nhân, một người phá vỡ vách chắn Nguyên Anh, cùng Khương Thượng Chân ta bước lên cao thưởng thức gió trăng. Còn nếu không nhịn được, cho dù nảy sinh ham muốn, hơi có hành động, ta sẽ rất đau lòng, Chân Cảnh tông uổng phí hao tổn hai viên đại tướng.
Hắn bắt chéo chân ngồi ở một bên, rót cho mình một ly trà:
- Tất cả tu sĩ trên đời, gần như không mấy ai ý thức được, chỉ có tâm tính của mình mới là người hộ đạo chân chính, có thể nương theo cả đời.
---------
Trong ngõ hẹp ở kinh thành nước Nam Uyển, một thiếu niên áo xanh ngồi trên ghế đẩu nhiều năm không đổi, suy nghĩ sự tình.
Mấy năm trước Lục tiên sinh cáo từ rời đi, nói rằng sau này nếu có cơ hội, có thể gặp lại ở bên ngoài, tại thế giới này thì đừng nghĩ nữa.
Khi ấy Lục tiên sinh đã xứng đáng là người thứ hai trong thiên hạ, thực lực chênh lệch không nhiều với lão thần tiên Du Chân Ý của phái Hồ Sơn, dung mạo giống như đứa trẻ, có thể ngự kiếm đi xa.
Chẳng những như vậy, nước Bắc Tấn do Long Vũ đại tướng quân Đường Thiết Ý dẫn đầu, đại quân đã chinh phạt thảo nguyên phía bắc, chiến công chói lọi. Sau đó Đường Thiết Ý và binh mã Bắc Tấn lại không gây chiến nữa, mặc cho thảo nguyên lâm vào nội chiến, con giết cha, anh giết em. Hơn nữa Đường Thiết Ý còn mấy lần một mình đi lên phía bắc, dùng một thanh bội đao Luyện Sư, tự mình giết chết vô số cao thủ thảo nguyên.
Sau chuyến đi nước Nam Uyển, Tý Thánh Trình Nguyên Sơn chẳng biết tại sao lại vứt bỏ tất cả gia nghiệp phú quý trên thảo nguyên, làm một thành viên của phái Hồ Sơn.
Tân đế nước Tùng Lại vốn là con rối do phái Hồ Sơn một tay dựng lên, lại trắng trợn tìm kiếm người thích hợp tu đạo.
Đỉnh Điểu Khám của Lục Phảng, cung Xuân Triều của Trâm Hoa Lang Chu Sĩ, vẫn luôn ở vào trạng thái phong núi.
Có điều những đại thế thiên hạ này, thiếu niên áo xanh chỉ yên lặng nhìn ở trong mắt, phần nhiều vẫn là đọc sách và tu hành.
Tiên sinh Chủng Thu và Lục tiên sinh, mỗi người đã cùng Tào Tình Lãng hắn đi qua Ngũ Nhạc nước Nam Uyển một lần. Đã là đi xa, cũng là tu hành.
Khi đó trên tay thiếu niên có quyển Ngũ Nhạc Chân Hình Đồ kia. Năm xưa sau khi quốc sư Chủng Thu lấy được đồ vật tiên gia này, lo lắng bị Du Chân Ý đoạt đi, vẫn luôn muốn tiêu hủy mà không được. Sau đó không biết Lục tiên sinh nói gì, quốc sư đã đưa quyển sách này cho Tào Tình Lãng bảo quản. Tào Tình Lãng cũng đại khái đoán được một chút đầu mối, Lục tiên sinh nhắm vào Du Chân Ý như vậy, đã là vì mình, cũng là vì quyển sách thần tiên huyền diệu khó giải thích này.
Hai vị tiên sinh, học vấn truyền thụ cho Tào Tình Lãng lại khác nhau. Tiên sinh Chủng Thu truyền thụ học vấn, tiến dần từng bước, lễ nghĩa thuần hậu. Dù sao Chủng Thu vốn được khen là văn quốc sư kiêm võ tông sư. Tiên sinh Lục Đài dạy bảo lại hỗn tạp mà tinh thâm. Lục tiên sinh xuất thế ngang trời ở thế giới này, tốc độ quật khởi càng là xưa nay chưa từng thấy. Mấy đệ tử của y, không một ngoại lệ đều trở thành kiêu hùng hào kiệt chiếm cứ một phương.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tào Tình Lãng đi mở cửa. Đó là một vị lão nho sĩ tóc mai trắng như sương, quốc sư nước Nam Uyển.
Chủng Thu và Tào Tình Lãng xem như là nửa đệ tử phân biệt ngồi xuống.
Chủng Thu cười nói:
- Tình Lãng, lúc ngươi còn trẻ đã có nhiều nghi vấn, hỏi nguồn gốc của ngôi sao, hỏi mặt trời và mặt trăng luân chuyển, hỏi lai lịch của gió mưa. Phu tử trường học ta đây không thể trả lời. Sau này ngươi có thể tự mình đi tìm đáp án rồi.
Tào Tình Lãng khẽ gật đầu.
Chủng Thu trầm mặc một lúc, cảm khái nói:
- Nhưng ta hi vọng, tương lai ngươi có thể nói vài lời cho thế giới này, không đến mức đi vào bàn cờ mà người người khó thoát khỏi vận mệnh quân cờ.
Tào Tình Lãng nói:
- Sẽ như vậy. Chuyện này còn tùy thuộc vào bản lĩnh tương lai của tôi cao hay thấp, nhưng cũng không quan trọng. Dù sao tôi tin tưởng người đó.
Chủng Thu cười nói:
- Vậy thì ta yên tâm rồi.
Chủng Thu yên tâm với người đọc sách áo xanh mà mình đã nhìn lớn lên từng năm, cũng yên tâm với người trẻ tuổi áo trắng đeo kiếm năm xưa.
Ông ta đột nhiên hơi do dự.
Tào Tình Lãng nói:
- Tiên sinh đang do dự nên ở lại nước Nam Uyển, hay là đi đến thế giới kia?
Chủng Thu gật đầu nói:
- Ta không tò mò trời đất bên ngoài rốt cuộc lớn đến đâu, chỉ là khao khát học vấn thánh hiền bên ngoài.
Tào Tình Lãng cười rạng rỡ:
- Tiên sinh yên tâm đi, y đã từng nói, sách ở bên ngoài giá cũng không đắt.
Chủng Thu trêu đùa:
- Lúc ấy ngươi mới bao nhiêu tuổi, năm đó hắn nói gì, ngươi lại nhớ rõ toàn bộ.
Tào Tình Lãng lẩm bẩm nói:
- Làm sao có thể quên. Sẽ không quên.
Hai người không nói gì.
Chủng Thu ngẩng đầu nhìn sắc trời:
- Sắp mưa rồi.
Tào Tình Lãng mỉm cười nói:
- Con đường vẫn ở đó, cầm ô là được.
---------
Lúc trước Ngư Ông tiên sinh Ngô Thạc Văn dẫn theo đệ tử Triệu Loan Loan và ca ca của cô là Triệu Thụ Hạ, cùng nhau rời khỏi quận Yên Chi, bắt đầu du lịch núi sông. Dù sao chuyện của núi Mông Lung quá lớn, không phải ông ta không tin tưởng Trần Bình An, mà là cẩn thận có thể lái được thuyền vạn năm, cho nên một đường đi xa, rời khỏi nước Thải Y.
Trước tiên ông ta đi tới nước Sơ Thủy một chuyến, thăm viếng vị kiếm thánh Tống Vũ Thiêu kia. Hai bên trò chuyện vui vẻ, nhưng không thể nói là gặp lần đầu đã quen thân. Không có cách nào, bằng hữu của bằng hữu, chưa chắc có thể trở thành hảo hữu chí giao, chuyện này phải xem duyên phận.
Có điều Tống Vũ Thiêu vẫn rất thích hai vãn bối. Nhất là con dâu của ông ta hôm nay quản lý gia nghiệp, càng thật lòng yêu thích thiếu nữ Loan Loan, người mù cũng nhìn ra được là một hạt giống tu đạo. Chắc là do cô chưa có con cái, gặp phải một thiếu nữ thân thế bi thảm lại thông minh đơn thuần như Triệu Loan Loan, phu nhân xuất thân là gián điệp Đại Ly, đương nhiên không kìm được sẽ đau lòng.
Ba người già trẻ bắt đầu đi về phía bắc, bởi vì càng đi về phía nam thì càng không yên ổn. Ngô Thạc Văn không dám đùa giỡn với tính mạng của hai đứa trẻ.
Ngày này ba người ngủ ngoài trời trên một đỉnh núi, Triệu Loan Loan đang hô hấp thổ nạp, Triệu Thụ Hạ thì đang luyện tập đi thế. Ngô Thạc Văn thấy vậy trong lòng vui vẻ yên tâm.
Loan Loan đương nhiên tư chất tốt hơn, nhưng ông ta chưa từng thiên vị đứa nào.
Thực ra trên người Ngô Thạc Văn còn mang theo một quyển bí tịch, là “Kiếm Thuật Chính Kinh” do Trần Bình An tự tay viết, còn có một thanh Cừ Hoàng kiếm mô phỏng, ông ta tạm thời đeo ở trên người, đều không nói rõ với Triệu Thụ Hạ. Dựa theo ước định với Trần Bình An, Ngô Thạc Văn chỉ có thể chờ đến khi Triệu Thụ Hạ luyện quyền thành công, mới có thể giao hai món đồ cho thiếu niên.
Triệu Thụ Hạ luyện quyền xong, đứng tại chỗ nhìn về phương xa.
Tại quận Yên Chi, lâu ngày gặp lại Trần tiên sinh, khi ấy Triệu Thụ Hạ chỉ mới luyện hơn mười sáu vạn ba ngàn quyền. Sau đó lúc ly biệt, Trần tiên sinh lại bảo hắn luyện đến năm chục vạn quyền. Triệu Thụ Hạ biết mình tư chất không tốt, cho nên một lòng một dạ vùi đầu luyện quyền, hi vọng dùng cần cù bù thông minh.
Chẳng biết từ lúc nào Triệu Loan Loan đã đứng bên cạnh hắn, dịu dàng nói:
- Ca ca, có phải anh muốn trở thành đệ tử của Trần tiên sinh không?
Triệu Thụ Hạ gãi đầu, hơi xấu hổ:
- Không dám nghĩ đến.
Triệu Thụ Hạ hắn làm sao dám hi vọng trở thành đệ tử của một vị kiếm tiên như Trần tiên sinh?
Triệu Loan Loan lặng lẽ nói:
- Ca ca, nhưng em luôn cảm thấy Trần tiên sinh rất gởi gắm hi vọng vào anh.
Triệu Thụ Hạ ngẫm nghĩ:
- Mặc kệ chuyện khác, anh nhất định phải luyện xong năm chục vạn quyền. Chuyện sau này thì để sau hãy nói.
Triệu Loan Loan gật đầu.
Triệu Thụ Hạ đột nhiên thở dài.
Triệu Loan Loan nghi hoặc hỏi:
- Sao rồi?
Triệu Thụ Hạ nhỏ giọng nói:
- Anh nói là nếu như, nếu như anh may mắn trở thành đệ tử của Trần tiên sinh, vậy anh nên gọi em là gì? Sư nương sao? Như vậy chẳng phải vai vế sẽ lộn xộn rồi?
Triệu Loan Loan đỏ mặt lên, giống như hoa đào đỏ ửng bỗng nở rộ trong gió xuân. Cô đá vào cẳng chân Triệu Thụ Hạ một cái:
- Triệu Thụ Hạ, anh nói hưu nói vượn gì đó?
Triệu Thụ Hạ ra vẻ vô tội, nhe răng trợn mắt.
Ngô Thạc Văn lớn tiếng nói:
- Ta không nghe thấy gì cả.
Gò má Triệu Loan Loan càng đỏ bừng, lập tức chạy ra xa.
Triệu Thụ Hạ quay đầu, cùng Ngô Thạc Văn nhìn nhau cười một tiếng, tất cả đều không cần phải nói.
Mặc dù tuổi tác cách xa, nhưng đều là nam nhân mà.
Có điều khi Triệu Thụ Hạ một lần nữa luyện quyền, lại rất khác biệt.
Hôm nay lúc thiếu niên luyện quyền khô khan, Ngô Thạc Văn đôi khi sẽ hơi ngơ ngẩn, luôn cảm thấy tư chất của Triệu Thụ Hạ thực ra rất tốt?
Triệu Thụ Hạ trước kia, quả thật không phải là kỳ tài luyện võ gì. Triệu Thụ Hạ hiện giờ, trên thực tế quyền ý cũng rất mờ nhạt, vẫn không tính là thiên tài võ học. Nhưng chỉ cần thiếu niên kiên trì bền bỉ, đi trên con đường trước mắt này, như vậy tương lai một ngày nào đó, ít nhất sẽ có một loại khả năng như vậy.
Trong thiên hạ quyền ý gần với Trần Bình An nhất, chỉ có vô danh tiểu tốt Triệu Thụ Hạ.
---------
Tại biên cảnh nước Thanh Loan, Lưu Ly tiên ông đã sắp đạo tâm tan vỡ.
Thôi đại tiên sư có dung mạo thiếu niên áo trắng kia, lại bảo một đứa trẻ yếu đuối cõng hắn. Đứa trẻ lảo đảo đi trên đường núi gập ghềnh. Thôi Đông Sơn vung tay áo trắng như tuyết, liên tục la hét “giá giá giá”, giống như đang cưỡi ngựa.
---------
Tại tầng hai lầu trúc núi Lạc Phách, Bùi Tiền vừa mới gian nan tránh thoát một quyền, lại bị quyền kế tiếp đánh trúng trán, hơn nữa còn bị đẩy tới bức tường, giống như bị một quyền kia đóng vào tường.
Ông lão chân trần Thôi Thành mặt không cảm xúc, nói:
- Ta dùng cảnh giới thứ tư giấy dán để đánh ngươi cảnh giới thứ ba, kết quả lúc này ngươi giống như đã chết mấy lần rồi? Ngươi là một phế vật sao? Sư phụ ngươi là một phế vật tư chất tạm được, vậy ngươi chính là một phế vật không có tư cách làm đệ tử của Trần Bình An.
Bùi Tiền giống như bị treo trên tường, thất khiếu chảy máu. Cô cố gắng mở mắt, nhổ một ngụm máu vào Thôi Thành.
Thôi Thành cũng không né tránh, chỉ là một quyền trên tay đột nhiên tăng thêm sức lực. Nếu như lầu trúc này là phòng ốc dân gian, đoán rằng chiếc đầu nhỏ kia đã lõm vào rồi.
Thôi Thành cười nhạt nói:
- Không phục? Ngươi có bản lĩnh mở miệng nói chuyện sao? Đệ tử phế vật do sư phụ phế vật dạy ra. Nếu ta là Trần Bình An, đã sớm bảo ngươi cuốn gói cút đi rồi, tránh khỏi sau này làm mất mặt.
Một quyền này của ông ta, đánh cho cả gương mặt Bùi Tiền vốn máu tươi mơ hồ, lại không thấy một chút ngăm đen nào.
Một cánh tay mảnh khảnh run rẩy giơ lên, không tính là xuất quyền gì, chỉ nhẹ nhàng đụng vào vai ông lão một cái. Nhẹ như vậy, gãi ngứa sao?
Thôi Thành dường như giận tím mặt, đổi quyền thành chưởng, nắm cả chiếc đầu Bùi Tiền, tiện tay vung lên. Bùi Tiền bay ngang ra ngoài, đụng vào trên tường, rơi mạnh xuống đất, đã hoàn toàn hôn mê.
Thôi Thành đi tới bên cạnh cô, ngồi xổm xuống, vươn ngón tay nhấn hờ vào không trung. Chốc lát sau, ông ta đứng lên, quay đầu nói với ngoài hành lang lầu trúc:
- Kéo đi.
Cửa trúc mở rộng, cô bé váy hồng Trần Như Sơ thành thạo cõng nha đầu đen nhẻm Bùi Tiền đang mềm nhũn dưới đất, bước chân nhẹ nhàng và nhanh chóng, chạy xuống tầng trệt.
Hai tay Thôi Thành đặt sau người, bước nhanh ra khỏi phòng, đi đến lan can hành lang. Ông ta đương nhiên không phải dùng cảnh giới thứ tư bình thường luyện quyền với nha đầu kia, điều này có thể sao?
Thôi Thành cười lại không phát ra tiếng, yên lặng nhìn về phương xa. Có một quyền kia, chắc là Bùi Tiền ngươi sẽ mạnh nhất từng cảnh giới.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện