[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 530 : Đồ sứ bản mệnh và các đệ tử của hắn (phần 1)

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 22:48 26-01-2026

.
Một cô gái trẻ tuổi vượt châu trở về quê hương, rời khỏi bến thuyền núi Ngưu Giác, đi bộ ra núi lớn, đến trấn nhỏ nơi đặt huyện nha của huyện Hòe Hoàng. Lúc băng qua núi Chân Châu giống như gò đất nhỏ kia, cô quay đầu nhìn mấy lần. Vào trấn nhỏ rồi, trước tiên cô đi tới nhà cũ của mình một chuyến, cách núi Chân Châu không xa. Năm xưa bị một lão súc sinh của núi Chính Dương đạp thủng nóc nhà, một nhà bốn miệng chỉ có thể dọn đến ở nhờ người thân, sau đó chuyện bỏ tiền tu sửa đã khiến mẫu thân cằn nhằn rất lâu. Cô lấy chìa khóa nhà ra, đi tới giếng nước gần đó gánh hai thùng nước, quét dọn kỹ càng một lần. Sau đó mới khóa cửa, đi đến tiệm Dương gia vắng vẻ kia. Buôn bán khó khăn, trong tiệm chỉ còn lại hai người phục vụ trông coi, thiếu niên tên là Thạch Linh Sơn, sư tỷ tên là Tô Điếm. Thạch Linh Sơn nằm sấp trên quầy ngủ gật. Tô Điếm ngồi trên một cái ghế dài yên lặng hô hấp thổ nạp. Sau khi phá vỡ vách chắn cảnh giới thứ ba, cô đã được sư huynh Trịnh Đại Phong bình luận là “bình vỡ sét bắn ra, kỵ binh xông phá trận”, rất không tầm thường, có thể giúp đỡ nâng cao phẩm chất của viên mật anh hùng sau này. Còn khuyên cô sau khi bước vào cảnh giới thứ năm, nên đi tới di chỉ chiến trường cổ một chuyến, ở đó tôi luyện hồn phách, làm ít công nhiều, rất thích hợp cho tu hành cảnh giới thứ sáu sau này. Có điều Tô Điếm cũng không mừng rỡ quá nhiều, ngược lại chỉ cảm thấy mất mát. Bởi vì trong lòng cô biết rõ, vách chắn cảnh giới thứ ba đã là quan ải lớn, cũng là cơ duyên lớn. Hai chữ “mạnh nhất” mà cô ước mong, cuối cùng cũng không có duyên. Chỉ có thể gởi gắm hi vọng vào cảnh giới thứ tư sắp tới. Tô Điếm có lòng hiếu thắng rất mạnh, vốn đã nói năng thận trọng, chuyện này càng khiến cô trở nên trầm mặc ít nói, mỗi ngày luyện võ gần như điên cuồng. Tu hành võ đạo của cô chia làm ba loại, luyện ngày, luyện đêm và luyện mộng, trong đó loại cuối cùng là huyền diệu nhất. Hai loại trước là phơi nắng dưới mặt trời chói chang và luyện tập vào đêm trăng tròn, sẽ có hiệu quả tốt nhất. Luyện mộng là mỗi đêm trước khi ngủ thắp ba nén nhang, sau đó sẽ có thể bước vào các loại cõi mộng kỳ lạ. Một đấu một, thân rơi vào sa trường, trong nháy mắt mất mạng, hoặc là vùng vẫy lúc sắp chết. Sau khi luyện mộng kết thúc, chẳng những không khiến cho Tô Điếm hôm sau tỉnh dậy tinh thần uể oải, ngược lại mỗi ngày lúc tảng sáng, tinh thần vẫn luôn khoan khoái, sẽ không làm lỡ luyện ngày và luyện đêm. Thạch Linh Sơn nhìn như ngủ gật, thực ra cũng đang cực khổ tu hành. So sánh với sư tỷ Tô Điếm, phương pháp tu hành của thiếu niên càng đơn giản hơn, có tên là “lội nước”. Đi lại trong dòng sông thời gian, rèn luyện thân thể và hồn phách. Tô Điếm cũng không biết thân phận chân thật của sư phụ mình, càng không biết sư phụ có tu vi cảnh giới gì. Nhưng cô có thể xác định một chuyện, hai con đường tu hành của mình và sư đệ tuyệt đối không tầm thường. Hôm nay huyện Hòe Hoàng có nhiều thần tiên lui tới, núi lớn phía tây càng có đông đảo yêu quái yêu vật dùng hình người qua lại. Không ngừng có con cháu bản địa trấn nhỏ hoặc hình đồ họ Lư, được người tu đạo thu làm đệ tử thân cận. Tô Điếm suy đoán, ngoại trừ đệ tử được thánh nhân Nguyễn Cung thu vào Long Tuyền kiếm tông, chắc là không ai có thể sánh ngang với cô và sư đệ. Tô Điếm mở mắt, nhìn về vị khách xa lạ ngoài cửa. Thạch Linh Sơn nằm sấp trên quầy vẫn hô hấp lâu dài, không hề nhúc nhích. Tô Điếm xuất thân là nửa tạp dịch nửa học đồ lò gốm, thực ra là làm việc chân tay. Từ xưa đến nay làm gốm là đại sự hàng đầu của trấn nhỏ, chế tạo đồ sứ cho họ Tống Đại Ly, thuộc về đồ sứ ngự dụng. Tô Điếm có nhũ danh là Yên Chi, năm xưa dựa vào thân phận của chú, kiếm cơm ăn ở đó. Công việc làm gốm chân chính có rất nhiều kiêng kị và quy củ, cô là một cô gái, chỉ làm một ít việc tay chân như chẻ củi đốt than, vận chuyển đất đai. Mỗi lần mở lò cô đều không được đến gần, nếu không sẽ bị đuổi khỏi lò gốm. Cho nên Tô Điếm vốn không quen thuộc với dân chúng bản địa trấn nhỏ. Còn sư đệ Thạch Linh Sơn, dù sao cũng là đứa trẻ xuất thân từ gia đình sung túc ở ngõ Đào Diệp, từ nhỏ đã quen chơi đùa với đám bạn cùng lứa hàng xóm và những gia đình nhà giàu ở đường Phúc Lộc. Hắn cũng rất xa lạ với ngõ hẹp đầy phân gà phân chó như ngõ Nê Bình và ngõ Hạnh Hoa, nhiều nhất là quen thuộc những nơi có nhiều cửa tiệm như ngõ Kỵ Long. Lý Liễu dáng người thon thả uyển chuyển, nhìn Tô Điếm một cái, dịu dàng cười nói: - Ngươi là Tô Điếm phải không? Tô Điếm có ấn tượng rất tốt với vị khách này, dáng vẻ nhu nhược, giống như những cô gái bôi son trát phấn mà chú của cô khi còn sống thường nhắc tới. Tô Điếm gật đầu, đứng dậy nói: - Quan khách muốn bốc thuốc à? Lý Liễu lắc đầu nói: - Tìm người. Cha ta từng là phục vụ ở đây, em trai ta tên là Lý Hòe, lúc còn nhỏ nó cũng thường tới đây chơi, ngươi có nghe nói đến không? Vẻ mặt Tô Điếm hơi biến đổi. Lý Hòe? Chính là thiếu niên áo nho giống như đã ăn một trăm viên tim gấu gan báo? Vì sao một thiếu niên tùy tiện lại có một chị gái ôn nhu như vậy? Cô gái trước mắt hình dáng giống như cành liễu trong mùa xuân, giọng nói cũng êm tai, tướng mạo càng ôn hòa. Không phải loại xinh đẹp khiến nam tử vừa nhìn đã động tâm, nhưng lại nhìn hoài không chán, ngay cả một cô gái như Tô Điếm cũng cảm thấy muốn nhìn đi nhìn lại. Tô Điếm nhẹ giọng hỏi: - Là tìm sư phụ ta? Lý Liễu mỉm cười gật đầu. Tô Điếm hơi khó xử. Ngay lúc này, lão Dương lần đầu tiên xuất hiện ở cánh cửa nối liền tiệm thuốc và hậu viện, dùng tẩu thuốc vén màn lên, cười nói: - Đến rồi à, vào đi. Lý Liễu đi vào hậu viện. Lão Dương ngồi trên bậc thềm, tiếp tục nuốt mây nhả sương. Lý Liễu tùy ý chọn một chiếc ghế dài ngồi xuống. Lão Dương nói: - Chuyện núi Lạc Phách mới thu đất lành, cái gì nên nói thì cứ nói, không cần kiêng dè. Nhìn như liên quan rất rộng, thực ra chính là bổn phận phù hợp quy củ. Đại nhân vật thông thiên mà, vẫn có chút độ lượng này. Thân phận thể xác của các ngươi hôm nay, vốn là trói buộc, nhưng cũng có một chút tác dụng. Lý Liễu gật đầu: - Bảo Trịnh Đại Phong gọi ta tới, không chỉ vì chuyện này đúng không? Lão Dương ừ một tiếng: - Vừa lúc Nguyễn Cung đã tìm ta một chuyến, cũng có liên quan tới động tiên đất lành, ngươi có thể giải thích luôn một thể. Đồ vật còn ở chỗ của ta, lát nữa ngươi đến núi Lạc Phách rồi, lại đi núi Thần Tú một chuyến. Ánh mắt Lý Liễu thâm trầm. Lão Dương cười nói: - Ngay cả đạo cũng mất rồi, còn tranh giành đại đạo cái gì? Không phải chuyện cười sao? Những ân oán năm xưa giữa ngươi và cô ta, ta thấy nên bỏ đi. Có điều ta đoán hai người các ngươi đều sẽ không nghe lời khuyên, bằng không ban đầu... Mà thôi, chuyện lỗi thời rồi, quên đi, nếu thật muốn tính toán thì ai cũng từng phạm sai lầm. Dù sao nếu hai người các ngươi thật sự muốn phân cao thấp, cũng không phải bây giờ. Một vị minh chủ sông hồ, một vị hỏa thần trên cao. Chẳng qua là đại đạo sụp đổ, núi sông biến sắc, dù thể xác từng người đã thay đổi, nhưng kim thân gốc rễ vẫn còn. Còn như vì sao ông ta là hình đồ có vai vế cao nhất, thân phận lớn nhất trên đời, vẫn có thể kéo dài hơi tàn sống tới ngày nay, phải hỏi ba người và hai thần linh. Hai thần linh kia, một vị quyết định vì sao kiếm tu có sát lực lớn nhất, lại rất khó bước vào cảnh giới thứ mười bốn trong truyền thuyết. Một vị quyết định vì sao tất cả con đường võ đạo trên thế gian đều là đường cụt, đồng thời cũng quyết định vì sao tu sĩ Binh gia trong số luyện khí sĩ, có thể gần như không dính nhân quả. Lý Liễu đột nhiên nói: - Ta cảm thấy khó thành công. Lão Dương cười nhạt nói: - Ban đầu có ai cảm thấy đám sâu kiến kia sẽ lên đỉnh? Sẽ thành công? Lý Liễu im lặng không trả lời. Quả đúng như lão Dương nói, nếu thật muốn tính toán thì ai cũng từng phạm sai lầm. Lão Dương dùng tẩu thuốc gõ đất, chấn động rớt xuống một ngôi miếu nhỏ mây mù lượn lờ. Miếu nhỏ quay cuồng dưới đất, cuối cùng đứng yên. Bên trong có một người nhỏ hương khói chạy ra, hai tay gắng sức kéo hai “tấm biển lớn”, thật ra là một miếng ngọc bài và một con dấu. Lý Liễu liếc nhìn hai vật, cười cười nói: - Lưu Tiện Dương bị họ Trần thuần nho mượn đi ba mươi năm, nhất định sẽ vào Long Tuyền kiếm tông? Lão Dương nói: - Nguyễn Cung cảm thấy khả năng Lưu Tiện Dương trở lại không cao, trên thực tế thì cơ hội vẫn rất lớn. Người nhỏ hương khói kia chạy như bay đến bên chân Lý Liễu. Lý Liễu cầm lấy chìa khóa của hai động tiên đất lành kia. Cô không hứng thú lắm, núi sông cũ tan vỡ mà thôi. Cô không quá giống với đám người Nguyễn Tú, Lý Nhị, Trịnh Đại Phong, Phạm Tuấn Mậu. Còn như hiền nhân Chu Cự thư viện Quan Hồ, Tôn Gia Thụ thành Lão Long, Thúy nha đầu trong môn phái nhỏ ở Bắc Câu Lô Châu, càng không cách nào sánh ngang với cô. Tám thần nữ ở thành Bích Họa Hài Cốt Than, hôm nay phủ đệ tiên cảnh trong tranh lưu lại cho Phi Ma tông, cũng là một trong số núi sông vỡ tan, thậm chí có thể xem là một trong số phủ đệ tránh nắng của Lý Liễu. Cho nên Hành Vũ thần nữ vừa nhìn thấy Lý Liễu, tâm thần liền dao động, giống như tư lại quan trường vương triều thế tục nhìn thấy thiên quan đại nhân Lại bộ. Thực ra đây không phải là ảo giác của Hành Vũ thần nữ, bởi vì đúng là như vậy. Tám thần nữ thành Bích Họa, chức trách đại khái tương đương với cấp sự trung của sáu khoa trong triều đình nhân gian. Có điều chỉ là tương tự mà thôi, trên thực tế quyền lực và trách nhiệm của tám thần nữ còn lớn hơn một chút. Bọn họ có thể tuần tra trời đất, ràng buộc, giám sát, tố cáo thần linh các bộ, có thể nói là chức vị thấp nhưng quyền lớn. Khác biệt lớn nhất giữa Lý Liễu và những người mà lão Dương dẫn dắt trên con đường cổ xưa kia, đó là cô vốn không cần mở mang đầu óc, bởi vì cô sinh ra đã biết. Rất nhiều tiên gia chữ tông, sau khi lão tổ sư binh giải qua đời, đã hao phí rất nhiều nội tình của môn phái để tìm kiếm tổ sư chuyển thế. Chẳng hạn như vị lão tổ phục hưng của Đồng Diệp tông, đã bảo người xuống núi tìm mẫu thân của mình về. Có điều tìm được rồi, cũng chưa chắc có thể nhớ lại chuyện kiếp trước. Trên đường tu hành, tư chất bẩm sinh tốt, cũng không có nghĩa là chắc chắn sẽ trở lại đỉnh cao. Sau khi cất ngọc bài và con dấu, Lý Liễu suy nghĩ một lúc, thở dài nói: - Ông vẫn không hi vọng hai chúng ta lật lại chuyện cũ. Một Trần Bình An không đủ, lại thêm một Lý Hòe, nếu còn không yên ổn, vậy thì lại thêm một Lưu Tiện Dương. Một trận nước lửa tranh đấu ẩn giấu cực sâu, là Trần Bình An tạm thời thay thế Lý Liễu đi tranh với Nguyễn Tú. Bởi vì năm xưa người thật sự nên lấy được cơ duyên “cá chạch”, là Trần Bình An chứ không phải Cố Xán. Vì sao Nguyễn Tú lại xem trọng Trần Bình An? Hôm nay có lẽ nguyên nhân càng phức tạp. Nhưng ban đầu tuyệt đối không phải vì tâm cảnh của Trần Bình An trong vắt như nước, khiến Nguyễn Tú cảm thấy sạch sẽ. Mà là năm đó Nguyễn Tú nhìn thấy Trần Bình An, giống như một người tham ăn nhìn thấy món ngon nhất thế gian, không dời mắt đi được. Lý Hòe là em trai của Lý Liễu, cũng là đệ tử của Tề Tĩnh Xuân. Dưới cơ duyên trùng hợp, Trần Bình An từng làm người hộ đạo của Lý Hòe. Lý Liễu muốn lật nợ cũ với Nguyễn Tú, trước tiên cần phải đánh chết Trần Bình An trời sinh thân thiết với nước, chiếm cứ con đường lớn kia. Thế nhưng Lý Hòe tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, mà Lý Liễu cũng không muốn khiến Lý Hòe thương tâm. Nhưng như vậy còn chưa đủ ổn thỏa. Cho nên lão Dương muốn Lưu Tiện Dương trở lại Long Tuyền kiếm tông, gia tăng một chút khả năng hợp tình hợp lý. Chẳng hạn như một động tiên không nằm trong ba mươi sáu động tiên, cùng với quyển kiếm kinh tổ truyền của Lưu Tiện Dương, bổ trợ cho nhau. Có Trần Bình An và Lưu Tiện Dương ở đây, quan hệ giữa núi Lạc Phách và Long Tuyền kiếm tông sẽ càng ngày càng chặt chẽ. Lão Dương cũng không phủ nhận, ánh mắt lạnh nhạt: - Ai cũng từng phạm sai lầm, hai người các ngươi sai lầm càng lớn. Lý Liễu không sợ hãi cũng không áy náy, ngẩng đầu nhìn trời: - Có lẽ là vậy. Lão Dương đột nhiên nói: - Đối với các ngươi, tuy chỉ cần giũ áo là có thể đánh tan bùn lầy, nhưng vẫn phải cẩn thận. Nếu không một ngày nào đó, bùn lầy không nổi bật sẽ giống như mực ngấm vào con dấu, các ngươi đều sẽ phải chịu đau khổ lớn. Lý Liễu lắc đầu nói: - Những lời này không cần nói với ta, trong lòng ta hiểu rõ. Sau đó cô cười dịu dàng nhìn lão Dương. Lão Dương bật cười, giống như đang kiếm cớ cho mình: - Ngồi trong lồng giam cả vạn năm, còn không cho ta tìm một chút việc vui để giải sầu sao? Lý Liễu nhịn cười: - Cha ta còn đỡ, dù sao cũng muốn lưu lại một chút võ vận cho Bảo Bình châu. Nhưng mẹ ta thực ra không cần đi Bắc Câu Lô Châu. Lão Dương im lặng không trả lời, sắc mặt không tốt lắm. Vừa nghĩ tới người đàn bà chanh chua kia, giống như mỗi ngày đều muốn ăn mấy cân thạch tín, tâm tình của ông ta lại khó chịu. Thứ đồ thần ghét quỷ chê, phân ruồi trong lư hương, nhìn thêm một cái cũng ngại bẩn mắt. Lý Hòe và mẹ hắn không giống với phụ thân Lý Nhị hay chị gái Lý Liễu, không phải là người cùng đường, hai mẹ con kia chỉ là người bình thường mà thôi. Đương nhiên Lý Hòe đúng là người, nhưng lại không tầm thường, phúc vận trên đời giống như phân chó xếp hàng cho hắn đạp. Hoàng Đình của núi Thái Bình Đồng Diệp châu, Hạ Tiểu Lương của Thần Cáo tông, đều được khen là phúc duyên siêu việt một châu. Nhưng so với Lý Hòe có số cứt chó vô địch thiên hạ, dường như hắn càng khiến người ta không thể lý giải được. Hoàng Đình và Hạ Tiểu Lương còn phải suy nghĩ làm thế nào nắm chắc phúc duyên, để tránh phúc họa liền kề. Ngươi xem Lý Hòe có cần không? Hắn là loại người phúc duyên chủ động chạy đến, có lẽ còn ưu sầu vì đồ vật hơi nặng, có đẹp hay không. Cho nên lão Dương có thể phá lệ cho Lý Hòe nhiều hơn một chút, hơn nữa hoàn toàn không liên quan đến mua bán, dù sao ông ta thật lòng thích thằng nhóc này. Động tiên Ly Châu năm tháng lâu dài, vốn rất ít người có thể đi vào hậu viện tiệm thuốc Dương gia, đứa trẻ như Lý Hòe cũng không thấy nhiều. Còn như phu nhân kia, chính vì quá bình thường, cho nên ông lão mới lười tính toán. Nếu đổi thành Tạ Thực ngõ Đào Diệp hay Tào Hi ngõ Nê Bình năm xưa, có thể rời khỏi động tiên Ly Châu sao? Lão Dương trầm mặc một lúc: - Trần Bình An bắt đầu âm thầm truy xét chuyện đồ sứ bản mệnh rồi, rất bí mật, không lộ ra một chút dấu vết nào. Lý Liễu không có cảm xúc gì với chuyện này, cô biết một chút nội tình đại khái, thuộc về một đường nhánh trên núi cực kỳ phức tạp. Tiệm thuốc Dương gia đương nhiên không tránh khỏi liên quan, nhưng làm việc quy củ, cũng không cố ý nhằm vào Trần Bình An, chỉ cùng họ Tống Đại Ly ngồi chờ chia của mà thôi. Ban đầu việc chế tạo đồ sứ bản mệnh, chính là thủ đoạn thông thiên của lão Dương. Thậm chí có thể nói, vương triều Đại Ly phát tài và từ từ quật khởi, đều phải quy công cho vụ mua bán này của động tiên Ly Châu. Cho nên lão Dương khen ngợi thiếu niên Thôi Sàm về con đường thần hồn, đã là thừa nhận cao nhất trên đời rồi. Có thể nói ngoại trừ lão Dương, người thông hiểu con đường này chỉ có Thôi Sàm và Thôi Đông Sơn. Vợ chồng họ Mã cư ngụ ở ngõ Hạnh Hoa lại có bản lĩnh nắm giữ lò gốm, cũng chính là cha mẹ của Mã Khổ Huyền, có dính dáng rất lớn trong chuyện đồ sứ bản mệnh của Trần Bình An bị vỡ. Mã Lan Hoa hiện giờ đã từ hà bà thăng làm hà thần sông Long Tu, nhưng vẫn không có kim thân miếu thờ, càng không có hương khói tế tự. Mặc dù bà ta lòng dạ độc ác, nhưng trong chuyện này lương tâm lại trỗi dậy, thậm chí còn cố gắng ngăn cản con trai và con dâu. Chỉ là đôi vợ chồng kia bị lợi ích làm mê muội, bà ta không ngăn được mà thôi. Năm đó Mã Khổ Huyền từng nửa đêm tỉnh giấc, biết được một chút chân tướng của chuyện này. Cho nên gã nhân tài xuất chúng năm xưa vẫn luôn giả ngây giả dại, mới đặc biệt để ý tới Trần Bình An. Vị nương nương Đại Ly kia cũng là thái hậu hiện giờ, còn có tiên đế, làm như vậy là vì Tống Tập Tân, càng là vì vận nước Đại Ly. Quốc sư Thôi Sàm lại thuận thế mà làm, dùng chuyện này hạ một ván cờ với Tề Tĩnh Xuân. Nếu như chỉ nhìn kết quả, Thôi Sàm quả thật đã đi một nước cờ thần tiên. Còn như năm xưa rốt cuộc là ai đã mua đồ sứ bản mệnh của Trần Bình An, lại vì sao bị đập vỡ, vì chuyện này họ Tống Đại Ly đã bồi thường cho người mua sứ sau màn bao nhiêu tiền thần tiên. Lý Liễu không rõ lắm, cũng không muốn đi sâu tìm hiểu những chuyện không liên quan này. Thông thường mà nói, một đứa trẻ sinh ra ở ngõ Nê Bình, người đánh cược đồ sứ sẽ không trả giá quá thấp. Bởi vì ngõ Nê Bình từng xuất hiện một kiếm tiên Tào Hi ở Nam Bà Sa Châu, trông coi một lầu Hùng Trấn. Đây là cơ sở để nâng giá, nhưng cũng sẽ không quá cao, bởi vì ngõ Nê Bình dù sao đã xuất hiện một Tào Hi rồi. Cho nên tiên đế họ Tống, triều đình Đại Ly và người mua sứ kia, năm đó chắc đều không quá quan tâm đến chuyện này. Có điều sau khi Trần Bình An từng bước đi tới hôm nay, mọi chuyện lại trở nên khó nói. Không chừng đối phương sẽ không nhịn được lôi chuyện cũ ra, tìm các loại lý do tranh cãi với tân đế Đại Ly. Bởi vì dựa theo lẽ thường, đồ sứ bản mệnh của Trần Bình An đã vỡ, còn có quang cảnh như hôm nay. Nếu như không vỡ, lại được người mua sứ mang ra khỏi động tiên Ly Châu, sau đó bồi dưỡng trọng điểm, chẳng phải sẽ là một tu sĩ năm cảnh giới cao ván đã đóng thuyền? Cho nên khoản tiền bồi thường của triều đình Đại Ly năm đó, đã định trước là không công bằng. Đương nhiên nếu người mua sứ thuộc về tiên gia Bảo Bình châu, có lẽ hôm nay sẽ không dám mở lời, chỉ oán thầm một chút. Nhưng nếu là tiên gia châu khác, nhất là những tiên gia chữ tông khổng lồ, đặc biệt còn đến từ Bắc Câu Lô Châu, tân đế Đại Ly căn cơ chưa vững chắc, có lẽ sẽ là cha nợ con trả. Lý Liễu đột nhiên nói: - Trần Bình An là một người rất dễ tính. Cô lại nói: - Nhưng đồng thời cũng là một người rất đáng sợ. Lão Dương cười cười: - Có thể được ngươi đánh giá như vậy, chứng minh Trần Bình An xông pha nhiều năm không uồng phí. Lý Liễu nhíu mày: - Một khi để Trần Bình An biết được nội tình, kẻ thù đầu tiên sẽ là ngay bên cạnh núi Lạc Phách và ngõ Nê Bình. Thứ nhất là Mã gia ngõ Hạnh Hoa, thứ hai là hoàng tộc họ Tống Đại Ly. Trong khi Mã Khổ Huyền rõ ràng là một khoản đặt cược mà ông lão rất coi trọng. Ông lão cười nhạo nói: - Nếu Mã Khổ Huyền bị đánh chết bởi một đứa bạn cùng lứa đã vỡ đồ sứ bản mệnh, giống như giúp ta bớt đi tiền đặt cược sau này, ta nên cảm tạ Trần Bình An mới đúng. Lý Liễu thở dài. Đây chính là cách buôn bán của ông lão. Lão Dương cười cười: - Thực ra năm xưa chưởng giáo Đạo gia kia đã nói rất nhiều lời thật, cũng không biết Trần Bình An có nghĩ rõ hay không. Chẳng hạn như người làm chuyện tốt chưa chắc là người tốt, người làm chuyện xấu cũng chưa chắc là kẻ xấu. Ông ta ngẩng đầu nhìn trời: - Ngươi có biết vì sao Phật gia, dường như không quan tâm đến sự tồn vong và hướng đi của động tiên Ly Châu? Lý Liễu im lặng không trả lời. Lão Dương tự hỏi tự đáp: - Giả sử thời đại mạt pháp đến nơi, ngươi cảm thấy tam giáo bách gia ai sẽ thảm nhất? Lý Liễu nói: - Đạo gia. Một khi không còn đường phi thăng, cũng không có linh khí, phương pháp tu hành trên thế gian đều không có đất dụng võ, tình cảnh của Đạo gia sẽ khó khăn nhất. Đại đạo cao xa thanh tịnh vô vi, có khả năng biến thành vô vi của vô sở tác vi (không làm được gì). Đối với Đạo gia, đây rất có thể là một trận trời và đất, người và thần phân ly. Ngược lại Nho gia và Phật gia, vẫn có thể lưu truyền củi lửa, truyền đạo ngàn năm vạn năm, chẳng qua là ánh sáng củi lửa không lớn như trước mà thôi. Lão Dương gật đầu nói: - Cho nên Đạo lão đại mới gấp gáp. Đạo lão tam mới sẽ tự mình hộ đạo cho đại sư huynh, đi tới động tiên Ly Châu một chuyến, bày gian hàng làm một thầy bói, trông chừng Tề Tĩnh Xuân. Lý Liễu hỏi: - Vì sao Tề tiên sinh không sử dụng cây trâm mà thầy giáo nhà mình tặng cho? Lão Dương nói: - Đó là đồ vật quan trọng của lão quán chủ mũi trâu thối, lão tú tài đương nhiên là có ý tốt. Lúc đầu ngay cả ta cũng không nhìn ra lai lịch của cây trâm kia, Tề Tĩnh Xuân chắc cũng không phát giác. Sau đó Tề Tĩnh Xuân nỗ lực gánh thiên kiếp, sự kỳ lạ của cây trâm kia mới dần dần hiện ra. Lão mũi trâu thối đương nhiên cũng có ý khiến Đạo Tổ khó chịu. Chỉ tiếc Tề Tĩnh Xuân không muốn từ một ván cờ nhảy vào một ván cờ khác, chết thì chết thôi, cho nên đã cắt đứt tất cả đầu dây. Ông ta lộ ra vẻ hồi tưởng: - Năm xưa chính loại người này đã lật đổ trời đất của chúng ta. Ông ta lại cười nói: - Đừng cảm thấy hôm nay thế đạo rối tinh rối mù. Thực ra khi tai họa đến nơi, sẽ có rất nhiều người như vậy đứng ra, đây chính là công lao giáo hóa của Nho gia. Người luôn thích nói dân chúng ngu muội là ai? Là người trên núi, lại chính là người đọc sách. Trên thực tế, hành thiện mà không biết thiện, làm ác mà tự biết ác, đây mới là chỗ lợi hại nhất của Nho gia. Con cái chăm sóc người già, cha mẹ dạy con, vua tôi thầy trò, thân bằng hảo hữu, hàng xóm láng giềng. Thế đạo của Nho gia giống như nung gốm, học vấn đã thấm vào trời đất, kết dính chặt chẽ. Mặc dù đồ sứ dễ vỡ, nhưng bản chất của đất sét vẫn còn. Lão Dương ngẫm nghĩ: - Lúc trước thằng nhãi Lý Hòe kia gởi một ít sách đến tiệm, ta đọc được một câu trong đó, “cái lạnh thấm vào núi, cỏ cây đều cằn cỗi”, thế nào? Có phải rất thú vị không? Loại người lòng dạ xấu xa như Mã Lan Hoa ngõ Hạnh Hoa, vì sao lại ngăn cản con trai và con dâu vì tiền phạm tội? Đây chính là nhân tính phức tạp, là quy củ của Nho gia nằm ngoài sách vở đang ràng buộc lòng người, thực ra rất nhiều đạo lý đã sớm nằm trong lòng người ở thế giới Hạo Nhiên rồi. Lý Liễu tò mò hỏi: - Năm xưa Tề tiên sinh ở động tiên Ly Châu sáu mươi năm, rốt cuộc đã nghiên cứu học vấn gì? Lão Dương nói: - Dĩ nhiên là có tam giáo và các trường phái học thuật. Chuyện đọc sách của Tề Tĩnh Xuân, xứng với một khen ngợi “nhìn không bỏ sót”. Nhưng hắn cũng âm thầm coi trọng nghiên cứu ba môn học vấn, đó là thuật toán, mạch lạc và luật pháp. Lý Liễu thở dài. Một thư sinh cần gì phải như vậy? Lão Dương lấy một ít thuốc lá ra. Lý Liễu thấy vậy liền hiểu ngầm cười, chắc là em trai Lý Hòe đã tặng cho ông lão. Lý do rất đơn giản, bởi vì những thuốc lá kia nhìn rất rẻ tiền. Sau khi tán gẫu một phen, Lý Liễu đứng dậy, nhoáng lên rồi biến mất. Cô đã thay đổi chủ ý, trước tiên đi đến núi Thần Tú, sau đó lại đi núi Lạc Phách. Vách núi Thần Tú dựng đứng, từ trên xuống dưới có bốn chữ “Thiên Khai Thần Tú” rất lớn. Một cô gái áo xanh cột tóc đuôi ngựa, ngồi trên nét ngang đầu tiên của chữ “Thiên”, giống như ngồi ở lan can trên trời, nhìn xuống nhân gian dưới đất. Nàng từ từ ăn bánh ngọt. Sau khi Lý Liễu xuất hiện bên cạnh, Nguyễn Tú vẫn không quay đầu. Lý Liễu ngồi xuống, ngước mắt nhìn về phía xa, tiện tay ném hai món đồ kia tới. Nguyễn Tú dùng một tay tiếp lấy, cất chiếc khăn gói bánh ngọt. Lý Liễu nói: - Một động tiên Thủy Điền, một đất lành Yên Hà, kém hơn một chút so với mười động tiên lớn và ba mươi sáu động tiên nhỏ. Đây là một đất lành bậc trung, không tốt không xấu, đập một ít tiền là có hi vọng trở thành đất lành thượng đẳng. Có điều trong đất lành không người, chỉ có yêu quái sông núi và yêu tinh cây cỏ. Bởi vì lão già không thích giao tiếp với người khác, chắc ngươi đã biết chuyện này. Dựa theo ước định, tương lai lão già sẽ nhờ ngươi làm hai chuyện, sau đó ngươi dựa theo tâm tình của mình, quyết định xem có muốn làm hay không, làm như thế nào. Nguyễn Tú mở rộng bàn tay, cúi đầu nhìn. Một miếng ngọc bài, phía trên có khắc “không phải thanh long coi dòng chảy, đất thành khe rãnh nước thành ruộng”, đó là động tiên Thủy Điền, biệt danh là động tiên Thanh Ương. Một con dấu cạnh bên có khắc “năm tháng nhân gian vội, khói mây nơi này nhiều”, là đất lành Yên Hà. Đất lành nhờ đất nhờ người, ngờ thiên tài địa bảo, động tiên lại nhờ tu hành đắc đạo. Đây chính là “khác biệt một trời một vực” nằm trên mặt chữ. Đương nhiên tình huống tốt nhất là một tông môn đồng thời sở hữu động tiên đất lành. Chẳng hạn như Thần Cáo tông sở hữu đất lành Thanh Đàm, đồng thời còn có một động tiên nhỏ, chỉ là không nằm trong ba mươi sáu động tiên như động tiên Ly Châu hay động tiên Long Cung, bởi vì phẩm chất không đủ. Nhưng động tiên nhỏ chung quy vẫn là động tiên, so với khu vực phong thủy tốt bình thường, ngoại trừ linh khí cảng dồi dào, mấu chốt là có rất nhiều sự huyền diệu, chẳng hạn như khí tức đại đạo. Còn có một số đồ vật màu vàng được dòng sông thời gian lâu dài trôi qua tẩy rửa, một hạt nho nhỏ, cả phòng sáng ngời. Động tiên Thủy Điền lại có một chút kỳ diệu của kính hoa thủy nguyệt, cho nên ở một mức độ nhất định thích hợp cho Lưu Tiện Dương luyện kiếm trong mộng. Thực ra lão già còn có động tiên đất lành thích hợp với bộ kiếm kinh kia hơn, nhưng tạm thời còn chưa đến lúc lấy ra. Buôn bán với người khác, nhất định đừng chủ động đưa tới, không bán được giá cao. Nguyễn Tú nhíu mày hỏi: - Không có mảnh vỡ bí cảnh thuộc tính hỏa sao? Lý Liễu nói: - Cho dù có, lão già cũng sẽ không đưa cho ngươi. Ngươi dám nhận, cha ngươi cũng sẽ đưa trở về. Ta càng sẽ không vì chuyện này mà đi thêm một chuyến. Nguyễn Tú gật đầu nói: - Cảm ơn ngươi. Lý Liễu không có phản ứng. Nguyễn Tú lại lấy ra bánh ngọt gói trong khăn: - Có muốn ăn không? Lý Liễu do dự một thoáng, cầm lấy một miếng bánh ngọt, bỏ vào trong miệng. Nguyễn Tú cười híp mắt, tỏ ra vui vẻ, nói: - Sau này trước khi đánh chết ngươi, ngươi có thể ăn một lần. Lý Liễu cười nói: - Ta ăn bánh ngọt, sau đó ngươi ăn ta, dù sao vẫn là ngươi ăn, lại là mua bán tốt. Nguyễn Tú cất bánh ngọt, mỉm cười nhìn về phương xa: - Nhưng cũng có thể là ngươi ăn ta mà. Ta cảm thấy như vậy rất tốt, không nhiều ràng buộc, muốn ăn thì ăn. Đun nước đốt sông nấu biển, vạn vật đều có thể ăn. Nguyễn Tú hỏi: - Chuyện trước kia ta đã không nhớ được nữa, lần cuối cùng chúng ta giao thủ, là ai thua ai thắng? Lý Liễu hờ hững nói: - Đều thua rồi. Lý Liễu hỏi: - Mười hai đệ tử ký danh của Long Tuyền kiếm tông kia, rõ ràng có quân cờ mà người khác sắp xếp vào, vì sao ngươi cố ý làm như không thấy? Nguyễn Tú ra vẻ ngỡ ngàng nói: - Người khác thả mấy con kiến nhỏ vào chuồng gà, ta cần đi quản sao? Lý Liễu cười lên. Sâu kiến đáng thương, trong đó có lẽ Tạ Linh là đáng thương nhất. Nguyễn Tú nhìn như tùy ý hỏi: - Ngươi ở Bắc Câu Lô Châu, không gặp được người quen sao? Lý Liễu nói: - Tại một địa phương gọi là khe Quỷ Vực ở Hài Cốt Than, đi ngang qua nhau, cũng không cố ý chào hỏi. Dù sao sau này sẽ chạm mặt ở đỉnh Sư Tử. Nguyễn Tú ồ một tiếng: - Vậy ngươi không biết cách làm người rồi. Lý Liễu cười nhạt nói: - Đi tới đất lành Yên Hà kia đánh một trận? - Không đi, rõ ràng sẽ thua, còn là mua bán lỗ vốn. Đánh tới đánh lui, linh khí đất lành tan rã, đại yêu tử thương, không thú vị. Nguyễn Tú lắc đầu nói: - Với tính khí này của ngươi, năm xưa ta không đánh chết ngươi, chứng minh tính tình của ta trước kia thật sự rất tốt. Lý Liễu ngửa về phía sau, hai tay gối ở dưới đầu: - Đó là khá tốt rồi. Nguyễn Tú liếc nhìn trên cao, trông thấy có hai người ngự gió đi về phía nam. Nàng chỉ nhìn một cái, cũng không so đo nữa.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang