[Dịch] Kiếm Lai - Tàng Thư Viện

Chương 531 : Nắm tay của cảnh giới Sơn Điên hơi nặng

Người đăng: fishscreen

Ngày đăng: 23:20 12-02-2026

.
Một bộ áo xanh men theo kênh đào vào biển ngược dòng mà lên, cũng không cố gắng đi dọc theo bờ sông, nghe tiếng nước nhìn mặt nước. Dù sao hắn phải cẩn thận khảo sát phong tục tập quán, ngọn núi lớn nhỏ và các lộ thần linh núi sông dọc đường, cho nên phải thường xuyên đi đường vòng, không tính là quá nhanh. Khi hắn hạ quyết tâm làm một việc, trước giờ đều như vậy, lao tâm lao lực, không cho là khổ. Nhưng người bên cạnh sẽ có thể an tâm, nếu là người tuổi tác không lớn, thậm chí còn sẽ thân ở trong phúc mà không biết phúc. Có lẽ là do sinh trưởng ở tầng đáy dân gian, Trần Bình An có sự kiên nhẫn và bền bỉ rất tốt. Trên đường đã gặp phải một câu chuyện sông núi, khiến hắn phải suy nghĩ sâu xa. Có lần tại một quận nước Phù Cừ, Trần Bình An ngủ ở nhà trọ gần miếu thành hoàng. Ban đêm vào giờ Tý vang lên từng trận chiêng trống vang trời, chỉ có tu sĩ và quỷ vật mới nghe được. Chướng ngại âm minh đột nhiên bị phá vỡ, dưới sự chỉ dẫn của quỷ sai tư lại, đám ma quỷ gần đó lần lượt vào thành, ngay ngắn trật tự. Đây là triều hội ban đêm của thành hoàng, một tháng hai lần, còn được gọi là thành hoàng thẩm tra ban đêm, cũng chính là thành hoàng sẽ xét xử công tội được mất của âm vật ma quỷ trong địa bàn. Trần Bình An lặng lẽ rời khỏi nhà trọ, đi tới ngoài cửa miếu thành hoàng quận. Hai thần linh dạo chơi ngày đêm đảm nhiệm thần giữ cửa, đề phòng ma quỷ ồn ào náo động. Sau khi nhìn kỹ, bọn họ lập tức khom người thi lễ, cũng không kính xưng là tiên sư gì, mà xưng hô là phu tử, vẻ mặt rất kính cẩn. Trần Bình An ôm quyền đáp lễ, sau đó hỏi thăm có thể dự thính thành hoàng thẩm tra ban đêm hay không. Thần linh dạo ngày lập tức xoay người đi bẩm báo. Sau khi được thành hoàng, văn phán quan và ba vị quan chính phụ của sở Âm Dương đồng ý, hắn lập tức mời Trần Bình An vào bên trong. Tại đại sảnh, thành hoàng ngồi sau bàn lớn trên cao, văn võ phán quan và quan đứng đầu các sở thì xếp hàng theo thứ tự, gọn gàng ngay ngắn, phán quyết đông đảo ma quỷ âm vật. Một khi có ma quỷ âm vật không phục, nếu không phải là hạng người đại gian đại ác công tội rõ ràng, sẽ cho phép bọn chúng kháng án với Đại Nhạc sơn quân và Thủy Thần phủ quân. Đến lúc đó sơn quân và phủ quân sẽ phái quan sai âm phủ tới phúc thẩm vụ án. Trần Bình An không ngồi trên ghế dựa do thành hoàng sai người mang tới, mà là đặt ghế dựa phía sau một cây cột sơn đỏ, yên lặng ngồi ở đó, vẫn luôn nhắm mắt nghỉ ngơi. Sau khi có một âm vật lớn tiếng kêu oan, không phục phán quyết, Trần Bình An mới mở mắt ra, dựng tai lắng nghe lời lẽ phản bác của vị thành hoàng quận kia. Hóa ra âm vật kia khi còn sống là một học trò Nho gia, cũng không có công danh chính thức. Hắn từng trong lúc vô tình khai quật được một đống hài cốt bên ngoài quận thành, lần lượt lấy ra an táng. Âm vật cảm thấy đây là một công lao lớn, chất vấn các lão gia miếu thành hoàng vì sao làm như không thấy, không thể dùng chuyện này để tiêu trừ tội lỗi của mình. Đây chính là một bất công lớn. Hắn khăng khăng muốn kháng án với Thủy Thần phủ quân. Nếu phủ quân không để ý, quan lại bao che cho nhau, hắn cho dù liều mạng mất đi cơ hội chuyển thế đầu thai, cũng muốn gõ trống kêu oan. Lại kháng án tới Trung Nhạc sơn quân nước Phù Cừ, muốn sơn quân lão gia chủ trì công đạo cho hắn, trừng phạt thành hoàng quận không làm tròn bổn phận. Thành hoàng nổi giận nói: - Thành hoàng trên đời khảo sát chúng sinh dương gian. Hành vi của các ngươi khi còn sống, đều là có lòng làm việc thiện ông trời sẽ không ban thưởng, vô tình làm việc ác ông trời cũng sẽ không trừng phạt. Mặc cho ngươi đi tới chỗ phủ quân và sơn quân gõ vỡ cả trống, cũng sẽ tuân theo phán quyết tối nay, tuyệt đối không có khả năng sửa án. Âm vật kia ủ rũ ngồi dưới đất. Cuối giờ Dần, gà sắp gáy, thành hoàng thẩm tra ban đêm tạm thời kết thúc. Lúc này Trần Bình An mới đứng dậy, vòng qua cây cột, đứng dưới công đường, cảm ơn vị thành hoàng trên quan bào chỉ có hai màu đen trắng, sau đó cáo từ rời đi. Thành hoàng tự mình tiễn Trần Bình An. Đến cửa rồi, thành hoàng do dự một thoáng, dừng bước hỏi: - Ở địa bàn quận Khúc Giang, có phải phu tử đã âm thầm mở ra một con đường vận chuyển cây lớn xuống núi, giúp đỡ những phu dịch vào núi sâu khai thác gỗ quý? Trần Bình An gật đầu nói: - Quả thật có chuyện này, thấy con đường kia gập ghềnh, chướng khí lan tràn, liền cảm thấy không nỡ. Thành hoàng thở dài nói: - Trong đó có hai người vốn nên chết trên đường đưa cây, một người bị cây lớn đè chết, một người rơi xuống vách núi chết. Cho nên việc làm của phu tử giống như đã cứu hai tính mạng. Vậy phu tử có biết, hành động này là tích góp công đức nhiều hơn, hay là nhiễm nhân quả nhiều hơn? Trần Bình An cười nói: - Thành hoàng đã nói như vậy, chắc là cái sau nhiều hơn. Thành hoàng nhìn Trần Bình An, chốc lát sau cười nói: - Phu tử sở dĩ là phu tử, tiểu thần hiểu được một chút rồi. Thần linh nhìn nhân gian, đã nhìn chuyện, càng là nhìn tâm. Thành hoàng thở dài nói: - Thế nhân làm việc giống như tích nước thành sông. Nước sông có thể tưới tiêu ruộng đất, ân huệ vạn dân. Nhưng nếu không cẩn thận, có thể sẽ nước tràn gây họa, một trận lũ lụt vỡ đê chết vô số người. Trong nháy mắt công tội chuyển đổi, khiến người ta trở tay không kịp. Phu tử đã lên núi tu hành, vẫn nên chú ý nhiều hơn. Đương nhiên tiểu thần vị trí thấp, lời nói nhẹ, không thể gọi là có tầm mắt gì. Vẫn hi vọng phu tử đừng bị những lời này của tiểu thần làm nhiễu loạn tâm cảnh, bằng không tiểu thần mắc tội lớn rồi. Trần Bình An một lần nữa cảm ơn. Hắn trở lại nhà trọ, đốt đèn trên bàn, sao chép một trang cũng là một bộ kinh thư Phật gia, dùng để tĩnh tâm. Sau khi dừng lại, hắn cất giấy bút và trang kinh thư kia. Trời tờ mờ sáng, Trần Bình An thổi tắt đèn, đứng ở cửa sổ. Sau khi nghiên cứu kỹ quy củ đại đạo của thần linh núi sông, sẽ phát hiện thực ra sai lệch khá nhiều với quy củ Nho gia, không hề phù hợp hoàn toàn với tốt xấu thiện ác trên ý nghĩa thế tục. Dần dần lên cao trên núi, càng ngày càng giống một người tu đạo, đây là con đường nhất định phải đi, giống như mỗi người đều sẽ lớn lên. Thực ra tâm tình của Trần Bình An không tệ, đã đi qua nhiều núi sông, tích góp nhiều đồ vật lớn nhỏ, của cải dồi dào. Núi Lạc Phách sau này khiến hắn tràn đầy mong đợi. Một cành cây nổi bật không phải là xuân, cả vườn hoa nở mới là cảnh tượng tốt đẹp mà hắn hi vọng nhìn thấy. Trần Bình An rời khỏi quận thành, tiếp đi trong lãnh thổ nước Phù Cừ. Không còn trâm ngọc, cũng không còn nón, chỉ đeo hòm sách, áo xanh gậy trúc, một mình đi xa. Ngày này ở một miếu thờ bên bờ sông, Trần Bình An vào miếu dâng hương. Tại hậu điện miếu thờ, hắn nhìn thấy một cây bách cổ ngàn năm, cần bảy tám đàn ông trai tráng mới có thể ôm hết, bóng mát che phủ nửa quảng trường. Bên cạnh cây có một tấm bia đá sừng sững, là do văn hào nước Phù Cừ biên soạn nội dung, sau đó quan phủ bản địa dùng số tiền lớn mời thợ thủ công nổi tiếng khắc lên. Mặc dù xem như là bia mới, nhưng lại rất giàu phong vận cổ xưa. Xem qua bia văn rồi, mới biết cây bách cổ này từng nhiều lần trải qua biến cố lửa binh, năm tháng mênh mang vẫn đứng sừng sững. Trần Bình An thích nội dung trên bia văn, bèn tháo hòm sách trúc xanh xuống, lấy giấy bút nghiên mực ra, dùng hòm trúc làm bàn sách, sao chép từng chữ từng chữ. Nội dung trên bia văn rất nhiều, hắn sao chép cẩn thận tỉ mỉ, bất giác trời đã vào đêm. Miếu thờ cấm đi lại ban đêm, nhưng người coi miếu chẳng những không đuổi khách, ngược lại còn cùng tiểu đồng miếu thờ khiêng hai cái ghế dài tới, đặt ở hai bên bia cổ, thắp đèn giúp chiếu sáng bia cổ trong miếu. Đèn có vải trắng bao phủ bên ngoài, đề phòng gió thổi đèn tắt, vừa trang nhã vừa tinh xảo. Trần Bình An nhìn thấy cảnh này, vội vàng dừng bút đứng dậy, chắp tay thi lễ cảm ơn. Ông lão coi miếu mỉm cười xua tay, ra hiệu Trần Bình An cứ sao chép bia văn, còn nói miếu thờ có phòng ốc cho khách hành hương trú ngụ qua đêm. Ông ta dặn dò tiểu đồng một tiếng. Tiểu đồng tay cầm chìa khóa, ngồi ở bên cạnh ngủ gật một hồi. Sau đó tiểu đồng thật sự nhàm chán, bèn ở sau lưng nhìn Trần Bình An sao chép bia văn. Chữ viết không tốt không xấu, chỉ là chép rất nghiêm túc, viết rất ngay ngắn, thật sự không thấy đẹp bao nhiêu. Hắn đã từng tới miếu thờ khác du ngoạn, náo nhiệt hơn miếu thờ nhà mình rất nhiều. Trong miếu có nhiều văn nhân trí thức đề thơ trên tường, đó mới gọi là tiêu sái tự nhiên. Nhất là có một vị văn hào say rượu cầm ly, viết chữ thảo lên tường, thật sự khiến người ta tâm thần rung động. Tuy là chữ thảo viết trên tường, nhưng lại được văn đàn nước Phù Cừ khen là một bức tranh rồng già làm mưa. Còn chữ của nho sĩ áo xanh trẻ tuổi này thật chẳng ra gì, rất bình thường. Trần Bình An chép xong bia văn, thu dọn hòm trúc, một lần nữa đeo lên, đi tới phòng dành cho khách. Còn như làm thế nào bày tỏ cảm ơn, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể ngày mai lúc rời đi, quyên góp nhiều tiền dầu vừng một chút. Tiểu đồng liên tục ngáp, cảm thấy con sâu ngủ gật sắp bò vào trong tai mình rồi, có điều cũng không oán giận khách quá lề mề. Miếu thờ có nhiều chữ khắc đá và viết trên tường, cho nên thường xuyên có người đọc sách tới đây chép sách. Tiểu đồng tuổi tác không lớn nhưng kinh nghiệm chu đáo, hơn nữa gia gia coi miếu tính tình kỳ quái, luôn tôn sùng ưu đãi người đọc sách. Nghe mấy sư huynh trong miếu nói, gia gia coi miếu cả đời không biết đã tiếp đãi bao nhiêu người đọc sách vào kinh đi thi, hoặc là dạo chơi núi sông. Đáng tiếc miếu thờ phong thủy bình thường, đã nhiều năm như vậy rồi, cũng không có một người đọc sách nào đề tên bảng vàng, trở thành quan lớn nước Phù Cừ. Những miếu thờ nơi khác đều xuất hiện một hai vị lão gia đọc sách, đường làm quan trôi chảy, đã giúp miếu thờ nổi tiếng hơn. Trần Bình An đi vào hành lang, sau đó dừng chân, quay đầu nhìn cây bách già ngàn năm lá cây đung đưa. Hắn mỉm cười rủ rỉ nói: - Gió mát trăng thanh cành lay động, ngỡ là kiếm báu của kiếm tiên. Tiểu đồng hơi sững sốt: - Thơ hay. Công tử đọc được trong quyển sách nào vậy? Trần Bình An cười nói: - Quên xuất xứ rồi. Tiểu đồng tiếc nuối nói: - Nếu là công tử có cảm xúc nên xuất khẩu thành thơ thì tốt, lát nữa ta sẽ bảo gia gia coi miếu tìm người chữ đẹp viết lên tường, để miếu thờ chúng ta tăng thêm một chút hương khói. Trần Bình An nhìn về cây bách cổ kia, lắc đầu. Tiểu đồng tưởng rằng công tử xứ khác đeo hòm sách du học này muốn nói câu thơ kia không phải do mình sàng tác, bèn nhẹ giọng nói: - Công tử, đi thôi, dẫn ngài tới nhà khách, nghỉ ngơi sớm một chút. Nhà khách không lớn nhưng sạch sẽ, yên tâm đi, đều là do ta quét dọn, bảo đảm không có con kiến nào. Nói đến đây, hắn nhẹ giọng nói: - Nếu không cẩn thận bắt gặp, công tử cũng đừng tố cáo với gia gia coi miếu. Trần Bình An mỉm cười gật đầu, ừ một tiếng, đi theo tiểu đồng tới nhà khách. Cây bách cổ cành lá đung đưa. Yêu tinh cây cổ sắp biến ảo thành hình người, thiếu chút nữa ấm ức đến rơi nước mắt, chỉ muốn ấn đầu đất của tiểu đồng kia xuống, gõ đầu một trận cho hắn tỉnh ra. Tiểu đồng tử ngươi sao lại ngu ngốc như vậy, có biết miếu thờ đã bỏ lỡ một phúc duyên lớn đến đâu không? Nếu xin kiếm tiên kia viết câu thơ lên tường miếu thờ, không chừng nó sẽ có thể một bước lên trời. Còn như hương khói và phong thủy miếu thờ, dĩ nhiên cùng sẽ nước lên thuyền lên. Mười công khanh đỏ tím ở triều đình nước Phù Cừ, có thể so với một bộ bút ký thư pháp của người này sao? Nhưng vừa rồi đối phương lại lắc đầu với nó, khiến nó cũng không dám tự tiện lên tiếng, tránh cho chọc giận vị tiên nhân quá cảnh kia, ngược lại không tốt. Đêm khuya hôm nay, Trần Bình An vẫn luyện tập sáu bước đi thế, đồng thời phối hợp với thủ ấn đứng thế và thế ngủ Thiên Thu. Giữa nửa mê nửa tỉnh, quyền ý chảy qua toàn thân, trong thế giới nhỏ thân người lại có tu hành khác, đồng thời tu thân và tu tâm. Trong lòng Trần Bình An khẽ động, cũng không mở mắt, tâm thần đắm chìm, tiếp tục đi thế. Ngày này ông lão coi miếu trong mộng nhìn thấy một nam tử áo xanh, lưng đeo từng nhánh cây bách cổ, giống như du hiệp đeo kiếm. Người này thẳng thắn nói rõ thân phận với ông ta, chính là hóa thân của cây bách tướng quân ở hậu điện miếu thờ. Hắn khẩn cầu người coi miếu xin vị khách áo xanh kia lưu lại một bộ thư pháp, dù thế nào cũng phải cầu xin vị tiên sư qua đường đêm ngủ miếu thờ kia, làm xong chuyện này hãy tiếp tục lên đường. Nam tử áo xanh lời lẽ tha thiết, gần như rơi lệ. Ông lão coi miếu đột nhiên tỉnh giấc, sau đó thở dài một tiếng, dường như cũng không muốn ép buộc, khó mà mở miệng cầu xin vị thư sinh trẻ tuổi kia, chân nhân trước mặt lại không biết là tiên. Nhưng suy nghĩ rất lâu, nhớ tới cây bách cổ kia và miếu thờ đã làm bạn ngàn năm, trong lịch sử quả thật có nhiều sự tích che chở miếu thờ. Cho nên ông lão vẫn mang giày mặc quần áo, rời khỏi phòng giữa màn đêm. Có điều đến nhà khách rồi, lưỡng lự rất lâu, ông lão vẫn không gõ cửa, mà là đi tới chỗ cây bách cổ, nhẹ giọng nói: - Bách tiên, xin lỗi. Ta không thể làm theo lời ngài mở miệng cầu người. Tiên nhân làm việc khó mà suy đoán, đối phương đã không muốn chủ động lưu lại thư pháp, chắc là miếu thờ này công đức không đủ, phúc duyên chưa đầy. Bách cổ yên lặng, chỉ thở dài một tiếng, cũng không cưỡng cầu ông lão coi miếu thay đổi tâm ý. Cho đến giây phút này, Trần Bình An mới dừng quyền thế, hiểu ngầm cười. Hắn vẫn luôn tin tưởng, phong thủy một nơi có bất chính hay không, gốc rễ vẫn nằm ở con người, không nằm ở tiên linh, phải nói thứ tự trước sau một chút. Thế nhân có câu “giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt”, cái gọi là núi xanh còn nằm ở lòng người. Thế là Trần Bình An lướt như gió trong miếu thờ, trong nháy mắt đã tới bên cạnh người coi miếu, mỉm cười nói: - Chuyện này chỉ cần nhấc tay mà thôi. Yêu tinh bách cổ tu hành ngàn năm còn chưa hóa thành hình người hoàn chỉnh, xuất hiện với dung mạo nam tử áo xanh, thân thể vẫn mờ ảo bất định, quỳ xuống dập đầu: - Cảm tạ tiên nhân khai ân. Ông lão coi miếu cũng hơi hoảng hốt, muốn khom lưng bái tạ. Trần Bình An thản nhiên nhận một lạy của yêu tinh cây cổ kia, nhưng ông lão coi miếu cúi người bái tạ, lại bị hắn đưa tay ngăn cản. Đây không phải vì yêu tinh cây cối khác với con người, kém hơn con người một bậc, mà là trên đại đạo, nhận được ân huệ trời đất, yêu quái cỏ cây thật ra đang bái tạ phần cơ duyên đại đạo không dễ có được kia. Lúc trước sau khi quan sát thành hoàng thẩm tra ban đêm, Trần Bình An giống như đã gạt ra mây mù thấy trăng sáng, hoàn toàn hiểu được một chuyện. Người tu hành mong muốn tâm tư trong sáng, còn phải chỉnh đốn từ căn bản. Trần Bình An bảo ông lão coi miếu và yêu tinh bách cổ chờ một lát, đi tới nhà khách, lấy ra một tờ giấy bùa chất liệu vàng óng, ngồi ngay ngắn, nín thở tập trung, sau đó mới viết xuống câu thơ kia. Hắn đeo hòm trúc trở về chỗ cây bách cổ ở hậu điện, đưa cho nam tử áo xanh kia, nghiêm mặt nói: - Có thể chôn bùa này ở nơi rễ cây và chân núi liên kết, sau này từ từ luyện hóa là được. Trên đại đạo phúc họa bất định, đều tùy thuộc vào bản tâm. Sau này tu hành hãy tự thu xếp ổn thoả, cái thiện sẽ sinh ra cái thiện. Nam tử áo xanh hai tay nâng bùa vàng, một lần nữa bái tạ, cảm động đến rơi nước mắt. Trần Bình An cũng không ngủ lại miếu thờ, cáo từ rời đi. Trăng sáng sao thưa, trăng sáng trên vai cũng trong hòm trúc. Hắn quay đầu nhìn, thấy ông lão coi miếu và yêu cây áo xanh kia vẫn ở đó nhìn theo mình rời đi. Trần Bình An xua tay, tiếp tục đi xa. Tốt, tiết kiệm được một khoản tiền dầu vừng rồi. Không lỗ. Trần Bình An mỉm cười tiếp tục lên đường, đêm khuya vắng người, hắn dùng sáu bước đi thế chậm rãi tiến tới. Không phân ngày đêm, không e ngại gì. Thế sự như vậy, chuyện cơ duyên mỗi người đều có số mệnh của riêng mình. Miếu thờ nơi này gặp được Trần Bình An hắn, có lẽ đã thành cái gọi là phúc duyên. Miếu thờ nơi khác cho dù phong thủy không giống nơi này, nhưng gặp phải người tu đạo có tính tình và ánh mắt khác biệt, vẫn có thể là cơ duyên phù hợp nhất. Còn gặp phải Trần Bình An hắn ngược lại sẽ đi sát qua nhau. Trên đại đạo có ngàn vạn con đường, từng đường lên cao. Cho nên người đồng đạo mới sẽ thưa thớt khó gặp như vậy. Sau đó Trần Bình An dừng bước bên bờ kênh đào ở khu vực Trung Nhạc nước Phù Cừ, buông câu gần một ông lão. Người này rõ ràng là một luyện khí sĩ, chỉ là cảnh giới không cao, có lẽ là cảnh giới Quan Hải, cũng có thể là cảnh giới Long Môn. Nhưng trận thế rất lớn, bên cạnh có rất nhiều tỳ nữ và đồng tử đi theo, cùng với một dãy cần câu màu xanh. Còn chuẩn bị rất nhiều mồi cá, từng chậu lớn đặt kề nhau, đoán rằng kênh lớn nước lớn, cá lớn đến mấy cũng có thể ăn no. Ông lão đoán rằng Trần Bình An là một võ phu thuần túy cảnh giới thứ bốn thứ năm, lại là người thích buông câu, bèn bảo tỳ nữ bưng một chậu mồi cá tới. Tỳ nữ cười bảo Trần Bình An không cần khách sáo, lão gia nhà mình xưa nay luôn hào phóng với bạn câu bèo nước gặp nhau, còn nói một câu “không dùng mồi lớn, khó câu cá lớn”. Lúc tỳ nữ để chậu lớn xuống, nói những lời này, Trần Bình An liền gật đầu: - Là cái lý này, lão tiên sinh nhất định là cao nhân ngoài trần thế trong chuyện thả câu. Đã nhận của người ta một chậu mồi cá tiên gia như vậy, lúc đầu Trần Bình An còn hơi lo lắng bất an, bèn lớn tiếng hỏi thăm đạo hiệu của lão tiên sư kia. Ông lão cười lớn nói: - Bằng hữu trên núi đều thích gọi lão hủ là Điền Hải chân nhân. Trần Bình An yên lặng liếc nhìn chậu lớn, nghĩ thầm xông pha giang hồ hay xông pha trên núi cũng vậy, đúng là chỉ có cái tên cha mẹ đặt sai, tuyệt đối không có danh hiệu người khác lấy sai. Ông lão liên tục thu hoạch cá, chỉ là không thể câu được một loại cá hiếm trong kênh đào. Vào lúc hoàng hôn, có một chiếc thuyền lầu to lớn chạy qua bên bờ kênh đào. Trên thuyền có binh sĩ mặc giáp đứng nghiêm trang, rẽ nước đi ngược, động tĩnh cực lớn. Sóng lớn vỗ bờ, khiến cho cần câu trúc xanh bên bờ bị đánh đến thất điên bát đảo. Ông lão chửi như tát nước, hơi sức đầy đủ. Trong thuyền lầu có một võ tướng cường tráng mặc giáp cam lộ bước ra, tay cầm một cây thương sắt, khí thế ép người, nhìn chằm chằm vào ông lão buông câu bên bờ. Một tỳ nữ cẩn thận nhắc nhở: - Lão gia, hình như là đại tướng quân của nước Phù Cừ, mặc một bộ giáp cam lộ rất hiếm thấy. - Là đại tướng quân Cao Lăng của nước Phù Cừ. Ông lão nhìn kỹ lại, giậm chân một cái, hổn hển nói: - Con mẹ nó, giẫm phải một bãi phân chó cứng như sắt rồi. Nghe nói tên này tính tình không tốt lắm, chúng ta mau thu cần rút lui! Trên thuyền lầu, bên cạnh hộ quốc đại tướng quân nước Phù Cừ lại có thêm một cô gái. Cao Lăng cúi đầu thì thầm, cô gái gật đầu một cái. Cao Lăng liền nhẹ nhàng nhảy lên, đứng ở trên lan can đầu thuyền, giữ sức chờ đợi. Trần Bình An chậm rãi thu cần. Trên thuyền lầu, cuộc đối thoại giữa võ tướng cường tráng và cô gái kia đều rõ ràng lọt vào tai hắn. Cô gái giàu sang trên người mặc gấm vóc lụa là, nghe được lão ngư ông là một tu sĩ sông núi nước khác, đạo hiệu Điền Hải chân nhân, bản tính tản mạn, là tu sĩ cảnh giới Long Môn chiến lực bình thường. Cô liền bảo võ tướng Cao Lăng đi lĩnh giáo một chút, không cần đánh chết, chỉ giáo huấn một chút là được. Chẳng hạn như đánh gần chết, sau đó tìm cơ hội xem thử có thể thu làm khách khanh trong phủ của cô hay không. Cao Lăng do dự một thoáng, nói: - Người này chưa chắc đã bằng lòng, hắn đã mấy lần từ chối hoàng đế nước Thanh Ngọc mời làm cung phụng. Cô gái à một tiếng, Cao Lăng liền hiểu ngầm trong lòng. Nước Phù Cừ thế lực không lớn nhưng chỗ dựa lại rất lớn. Cô gái bên cạnh Cao Lăng vừa có thân phận phú quý vừa có khí tức tiên gia, chính là một trong số người nối dây cho nước Phù Cừ và chỗ dựa kia. Cao Lăng mặc dù thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, thực ra đã sáu mươi tuổi rồi. Trong số võ tướng của nước Phù Cừ, quan chức của hắn không tính là cao nhất, chỉ có tòng tam phẩm, nhưng nắm tay của hắn nhất định là cứng nhất. Hôm nay một quyền đánh xuống, không chừng có thể từ tòng tam phẩm (bậc phó) biến thành chính tam phẩm (bậc chính). Thế là Cao Lăng lớn tiếng cười nói: - Ta thấy đừng nên chạy nữa, không ngại thì lên thuyền uống một chén rượu rồi lại nói. Mũi chân Cao Lăng nhún mạnh, thuyền lầu lập tức nghiêng qua, một mảng thiết giáp kêu leng keng. Những giáp sĩ kia không thể quan tâm tới lễ nghi nữa, vội vàng đưa tay nắm chặt lan can. Cao Lăng đáp xuống mặt nước kênh đào, đạp nước đi tới bên bờ, một thương đưa ra. Lão già cảnh giới Long Môn kia chỉ là một tu sĩ sông núi, còn không phải tiên sư gia phả gì, biết điều một chút thì nên nhận lỗi. Không biết điều thì càng tốt, vừa lúc để mình thi triển quyền cước một phen trước mặt cô gái kia. Chỉ là còn chưa lên bờ, trước mắt Cao Lăng đã hoa lên, sau đó ngực cảm thấy khó chịu, thân hình lùi lại trở về thuyền lầu. Hóa ra là một bộ áo xanh xuất quỷ nhập thần, trong nháy mắt đã tới trước người Cao Lăng, một tay vỗ vào giáp cam lộ của hắn. Cao Lăng lúc tới nhanh như sấm đánh, thế đi càng là nhanh như chớp giật. Sau khi Trần Bình An nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, thân hình Cao Lăng bay lên, bên tai gào thét thành gió, rơi xuống trên đầu thuyền, lảo đảo mấy cái mới đứng vững được. Trần Bình An vỗ nhẹ một chưởng, sau đó thuận thế lướt ngược ra ngoài mấy trượng, cuốn tay áo một cái, thân hình nhanh chóng xoay chuyển, trong chớp mắt đã trở về bên bờ, bồng bềnh đứng yên. Sắc mặt Cao Lăng âm trầm, trong lòng biết không thể đánh thắng được trận này, chỉ do dự có nên làm bộ sĩ diện hay không. Bằng không nếu khiến cô gái kia cảm thấy mất mặt, chính là Cao Lăng hắn làm việc bất lực, tình cảnh sẽ rất khó xử, hai đầu đều không có kết quả tốt. Cô gái trên thuyền lầu ánh mắt rạng rỡ sáng ngời, mỉm cười nói: - Không sao, không cần so đo, càng không cần truy cứu. Sư phụ đã từng chính miệng nói, dưới núi cũng không thể xem thường, giữa núi lớn sông lớn thường có cao nhân qua lại. Không uổng công ta xuống thuyền ở bến thuyền Long Đầu nước Lục Oanh, cố ý đi chuyến đường thủy xa xôi này, cuối cùng đã nhìn thấy cái gọi là kỳ nhân ngoài trần thế rồi, xem như là có lời. Cao Lăng thở phào một hơi. Trần Bình An đứng trên bờ ôm quyền, giống như xin lỗi thuyền lầu. Cao Lăng hơi sững sốt, cũng mỉm cười ôm quyền đáp lễ. Cô gái càng thêm rạng rỡ, lẩm bẩm nói: - Giỏi thật, thú vị. Cao Lăng, ta nhớ công lao của ngươi. Thuyền lầu chậm rãi rời đi. Lão tu sĩ cảnh giới Long Môn kia vừa muốn kết giao với Trần Bình An, bỗng nhiên không thấy bóng dáng của đối phương nữa. Nên làm thế nào đây? Lão ta dụi dụi cằm, sau đó ra lệnh đổi chỗ, dặn dò tỳ nữ tiểu đồng đưa tất cả chậu lớn tới một vị trí khác, chính là nơi Trần Bình An vừa buông câu. Lão cảm thấy đó nhất định là nơi có phong thủy tốt. Lão vừa ngồi xuống lập tức tinh thần khoan khoái, quả nhiên là nơi tiên nhân nhìn trúng, gió sông thổi vào mặt rõ ràng thơm hơn mấy phần. Nơi xa Trần Bình An tiếp tục lên đường. Hắn đi đường vòng một chút, đến một bình nguyên tầm mắt rộng rãi. Hắn đột nhiên dừng bước, tháo hòm trúc bỏ vào trong vật một thước. Nhưng chốc lát sau hắn lại nhíu mày suy nghĩ sâu xa, chẳng lẽ là do ảo giác? Trần Bình An chậm rãi đi tới. --------- Sái Tảo sơn trang là thánh địa trong lòng người giang hồ nước Ngũ Lăng. Trong võ lâm có rất nhiều tin đồn liên quan đến thôn trang này. Có người nói Vương Độn lão tiền bối sở dĩ cả đời không lấy vợ, là do lúc còn trẻ du lịch phía bắc, từng bị tổn thương tình cảm, thích một cô gái sau này đã trở thành thái hậu nước Kinh Nam. Đáng tiếc ông trời không tác thành, nguyệt lão không nối dây, hai người không thể đi đến cùng nhau. Vương Độn lão tiền bối là một kẻ si tình, bèn dốc lòng học võ, chuyện này đã là bất hạnh của một mình Vương Độn, lại là may mắn lớn của cả giang hồ nước Ngũ Lăng. Còn có người nói rượu mơ nhẹ do thôn trang sản xuất, thật ra là phương thuốc ủ rượu do tiên nhân truyền lại, võ nhân uống một vò có thể tăng trưởng nhiều năm công lực. Cho nên những đệ tử mà Vương Độn lão tiền bối dạy ra, người người đều nổi bật xuất chúng, bởi vì đều là ngâm trong vò rượu mơ nhẹ. Còn có tin đồn trong Sái Tảo sơn trang có một cấm địa canh phòng nghiêm ngặt, cơ quan trùng trùng, đặt từng bộ bí tịch võ học do Vương Độn tự tay viết. Bất cứ người nào lấy được một bộ, sẽ có thể trở thành cao thủ hạng nhất trên giang hồ. Lấy được đao phổ, sẽ có thể sánh ngang với đao pháp của Phó Lâu Đài. Lấy được kiếm phổ, sẽ có thể không thua kiếm thuật của Vương Tĩnh Sơn. Những chuyện này đương nhiên đều là giả, khiến người ngoài bàn luận nước bọt tung tóe, lại khiến người trong trang dở khóc dở cười. Một trong số đệ tử đích truyền của Vương Độn là Lục Chuyết, cảm thấy rất bất đắc dĩ, nhưng trước giờ dường như sư phụ cũng không để bụng chuyện này. Lục Chuyết là người có tư chất kém nhất trong số sư huynh đệ đồng môn, kiếm thuật, đao pháp, quyền pháp, học cái gì cũng rất chậm. Chẳng những chậm, hơn nữa vách chắn còn lớn như núi, không có hi vọng phá vỡ, không nhìn thấy một ánh rạng đông nào. Mặc dù sư phụ thường an ủi hắn, nhưng trên thực tế sư phụ cũng không có biện pháp, đến cuối cùng Lục Chuyết cũng đành cam chịu. Hiện giờ lão quản gia tuổi tác đã lớn, đại sư tỷ thì gả đi xa. Sư huynh Vương Tĩnh Sơn thiên phú rất tốt, những năm qua buộc phải gánh vác việc vặt trong sơn trang, thật sự đã làm lỡ tu hành. Thực ra Lục Chuyết còn nóng lòng hơn Vương Tĩnh Sơn, luôn cảm thấy Vương Tĩnh Sơn nên sớm xông pha giang hồ, rèn luyện lưỡi kiếm. Cho nên Lục Chuyết bắt đầu vô tình hay cố ý tiếp xúc với những chuyện vặt của sơn trang, dự định tương lai giúp đỡ lão quản sự và Vương sư huynh, một vai gánh hai đòn gánh. Giờ Mão rời giường, đi thế, luyện kiếm hoặc luyện đao tới giờ Thìn. Ăn sáng xong thì tới chỗ lão quản gia, xem sổ, ghi sổ, tính sổ. Thư từ qua lại của Sái Tảo sơn trang, tình hình kinh doanh của rất nhiều sản nghiệp, chi tiêu của những đệ tử môn sinh trong phủ, đều cần thỉnh giáo lão quản gia. Khoảng giờ Tỵ thì kết thúc giống như trẻ con tan lớp, đi đến hậu sơn Sái Tảo sơn trang xem tiểu sư đệ luyện kiếm, hoặc là sư muội luyện đao, bên đó rất an tĩnh. Sơn trang có rất nhiều gia quyến của đệ tử và tạp dịch, cho nên đã xây dựng một trường học tại nhà. Năm xưa những phu tử tiên sinh trong trường, học vấn đều lớn, nhưng lại không giữ được, đều chỉ ở lại nửa năm một năm rồi cáo từ rời đi. Có một số là từ quan ở ẩn, thật sự tuổi tác đã cao. Có một số là văn nhân ẩn dật không có chức quan, nhưng lại rất có danh vọng trong giới học thuật. Cuối cùng sư phụ dứt khoát mời một cử nhân không có hi vọng khoa cử, cũng không thay đổi thầy giáo nữa. Lúc cử nhân kia có chuyện xin nghỉ phép, Lục Chuyết sẽ đảm nhiệm thầy giáo dạy học ở trường. Buổi chiều Lục Chuyết cũng sẽ truyền thụ đao kiếm quyền pháp cho một nhóm đệ tử đồng môn, dù sao các sư huynh đệ cùng lứa với hắn đều cần tự mình tu hành, vì vậy hắn lại thành người thay thế tốt nhất. Có điều Lục Chuyết chẳng những không có khúc mắc với chuyện này, ngược lại còn mừng rỡ vì có thể giúp đỡ một tay. Hiện giờ một ngày của Lục Chuyết chính là làm việc vặt vãnh linh linh như vậy, giống như chỉ trong vài cái chớp mắt, từ lúc tảng sáng bầu trời màu trắng bạc, đã biến thành chiều hôm mặt trời chìm về phía tây, chim bay về tổ. Chỉ có sau giờ Tuất, trời đất lờ mờ, vạn vật mông lung, hắn mới có cơ hội làm một chút chuyện của mình. Chẳng hạn như đọc một ít tạp thư, hoặc là lật xem công báo núi sông mà sư phụ mua, tìm hiểu người lạ chuyện lạ của thần tiên trên núi. Sau khi xem qua, hắn cũng không có mong mỏi khao khát gì, giống như kính trọng nhưng không gần gũi. Hôm nay Lục Chuyết tự mình cầm đèn lồng tuần tra sơn trang ban đêm, chỉ là làm việc theo lệ mà thôi. Tuy nói lời đồn trên giang hồ nhiều và hỗn tạp, nhưng trên thực tế trước giờ không có ai làm trái quy củ tự tiện xông vào Sái Tảo sơn trang. Tiểu sư đệ còn đang cần cù luyện kiếm ở hậu sơn. Lục Chuyết không lên tiếng quấy rầy, yên lặng tránh ra, trên đường lặng lẽ đi thế, đó là một quyền thế nhập môn đã đi rất nhiều năm. Sư tỷ Phó Lâu Đài và sư huynh Vương Tĩnh Sơn đều thích dùng chuyện này trêu chọc hắn, bởi vì quyền thế kia cũng không phải do Vương Độn tự mình truyền thụ, mà là quyền phổ thứ phẩm lúc còn trẻ hắn ngẫu nhiên lấy được. Sư phụ Vương Độn không để ý Lục Chuyết tu hành quyền này, bởi vì ông ta đã lật xem quyền phổ, cảm thấy tu hành không có hại, nhưng cũng không có nhiều ý nghĩa. Dù sao Lục Chuyết đã thích thì cứ mặc hắn tu luyện. Sự thật chứng minh Vương Độn và sư huynh sư tỷ đã đúng, có điều Lục Chuyết cũng không cảm thấy lãng phí thời gian, như vậy là được rồi. Trên đường xuống núi, Lục Chuyết nhìn thấy lão quản gia thân hình lom khom kia đang đứng dưới bậc thang, dường như đang chờ mình. Hắn liền bước nhanh đi xuống. Lão quản gia tướng mạo gầy gò, thân hình mảnh khảnh, mặc một bộ áo dài màu xanh. Ông lão thường ho, giống như mấy năm trước đã gieo xuống mầm bệnh, vẫn luôn không thuyên giảm. Một chân của ông ta hơi khập khiễng, nhưng cũng không rõ ràng. Ông lão họ Ngô tên Phùng Giáp, đây là một cái tên không thường thấy. Ngoại trừ thế hệ đồng môn với Lục Chuyết, những người trẻ tuổi và trẻ con thấp hơn một thế hệ, đều không biết tên họ của ông lão. Từ đại đệ tử Phó Lâu Đài của Vương Độn, cho đến Lục Chuyết và tiểu sư đệ, đều thích gọi ông ta là Ngô gia gia. Khi Lục Chuyết còn trẻ, ngày đầu tiên đi vào thôn trang, lão quản gia đã là người hầu ở Sái Tảo sơn trang rồi. Nghe nói thôn trang bao nhiêu tuổi thì ông ta cũng ở đó bấy nhiêu năm. Lục Chuyết nhẹ giọng nói: - Ngô gia gia, gió lớn đêm lạnh, chuyện tuần tra sơn trang ban đêm cứ để ta làm là được rồi. Ông lão xua tay, cùng với Lục Chuyết tiếp tục tuần tra ban đêm, mỉm cười nói: - Lục Chuyết, ta nói với ngươi hai chuyện, ngươi có thể sẽ khá... thất vọng, ừm, sẽ thất vọng. Lục Chuyết cảm thấy hơi khó hiểu, dường như tối nay lão quản sự không bình thường lắm. Trước đây cảm giác mà ông lão gây cho người khác là tuổi xế chiều, giống như gần đất xa trời, sống không lâu nữa. Chuyện này thực ra khiến Lục Chuyết rất lo lắng. Có lẽ là do học võ không có hi vọng lên đỉnh, cho nên hắn thường suy nghĩ nhiều chuyện nằm ngoài võ học. Chẳng hạn như cảnh ngộ của người già ở sơn trang, đám nhỏ có cơ hội tham gia khoa cử hay không, sơn trang năm nay không khí tết liệu có đậm đà hơn mấy phần hay không. Ông lão chậm rãi nói: - Lục Chuyết, thật ra ngươi có tư chất tu hành, hơn nữa nếu năm xưa may mắn gặp được người truyền đạo, tiền đồ sẽ không nhỏ. Chỉ tiếc lại gặp phải sư phụ ngươi Vương Độn, chuyển sang học võ, phung phí của trời. Lục Chuyết cười cười, đang định lên tiếng, ông lão đã xua tay cắt lời hắn: - Trước tiên đừng nói mấy câu như không sao, bởi vì Lục Chuyết ngươi chưa từng tận mắt nhìn thấy phong thái của thần tiên trên núi. Lưu Cảnh Long đương nhiên cảnh giới không thấp, nhưng hắn và ngươi chỉ là bằng hữu giang hồ vô tình gặp gỡ. Lưu Cảnh Long kia lại là một tiểu quái thai, không phải thư sinh nhưng lại hơn hẳn thuần nho, cho nên ngươi thực ra không hiểu rõ về tu đạo trên núi. Lục Chuyết không biết phải trả lời thế nào. Ông lão tiếp tục nói: - Ngược lại thiên tư tập võ của Lục Chuyết ngươi thật sự bình thường, rất bình thường. Cho nên những vách chắn võ học kia của ngươi, là quan ải cản đường rất rõ ràng. Hôm nay ngươi không qua được, hơn nữa có thể cả đời cũng không qua được. Lục Chuyết thở dài, có phần thương cảm: - Ngô gia gia, trong lòng ta biết rõ. Ông lão cũng có một chút thương cảm vô cớ: - Trong sơn trang có nhiều đứa trẻ như vậy, thực ra ta coi trọng tâm tính của ngươi nhất, cho nên ta mới để ngươi vô tình lấy được bộ quyền phổ kia. Nhưng trên đời có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, không phải Lục Chuyết ngươi là một người tốt thì cuộc đời sẽ trôi chảy. Lúc còn trẻ thì không sánh bằng sư tỷ sư huynh của ngươi, sau khi trưởng thành, ngươi vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn sư đệ sư muội nổi bật xuất chúng. Đến già đến chết, không chừng ngươi vẫn không sánh bằng đệ tử của bọn họ, cũng là sư chất của ngươi. Cho nên bất kể ngươi có thất vọng hay không, ta vẫn rất thất vọng, không phải ở lòng người mà là ở thế sự. Lục Chuyết hơi kinh ngạc, xách đèn lồng há hốc mồm, lại không nói ra được chữ nào. Ông lão quay đầu nhìn Lục Chuyết: - Lục Chuyết, cuối cùng hỏi ngươi một vấn đề. Có để ý cả đời tầm thường, làm một quản sự sơn trang, năm này qua năm khác, vinh quang khắp nơi đều không liên quan gì đến ngươi? Lục Chuyết cẩn thận ngẫm nghĩ, cười nói: - Thật sự không sao, ta sẽ yên ổn làm một quản gia sơn trang. Ông lão gật đầu: - Rất tốt. Cũng đừng xem thường chính mình, có loại người như ngươi ở đây, làm những chuyện nhỏ, trên đời mới sẽ có hi vọng càng lớn, xuất hiện những hành động vĩ đại. Cho nên mới nói, một chút thất vọng của ta lúc trước không đáng nhắc tới, người như ngươi mới là hi vọng của thế đạo này. Những lời huênh hoang như vậy, một lão già lẩm cẩm Ngô Phùng Giáp ở Sái Tảo sơn trang nói ra khỏi miệng, dường như rất không biết xấu hổ, đúng không? Lục Chuyết cười, đã không muốn nói lời trái lương tâm, cũng không muốn làm ông lão thương tâm, đành phải nói một cách trung hòa: - Cũng tốt. Ông lão thoải mái cười lớn, vào giây phút này lại không hề có vẻ mục nát già nua, ốm yếu xanh xao. Ưng đứng như ngủ, hổ đi như bệnh, chính là thủ đoạn để nó quắp người cắn người. - Ngươi đã thông qua kiểm tra tâm tính của ta, vậy thì nên đổi đường lên cao, không nên hao mòn khí phách trong chuyện vặt vãnh nữa. Ông lão nói: - Tối nay ta sẽ rời khỏi sơn trang, trốn tránh nhiều năm như vậy cũng nên kết thúc rồi. Ta để lại hai bức thư trong phòng sổ sách, cùng với một món trọng khí trên núi và một bộ bí tịch tiên gia. Một bức ngươi giao cho Vương Độn, cứ nói đệ tử của hắn đã lỡ dở nhiều năm, cũng nên buông tay rồi. Một bức khác ngươi mang theo bên mình, đi tìm Lưu Cảnh Long, sau này hãy tu hành làm thần tiên trên núi. Một Lục Chuyết chịu yên ổn làm quản gia sơn trang cả đời, vẫn có thể khiến thế đạo hi vọng càng lớn. Như vậy một Lục Chuyết lên núi tu đạo luyện kiếm, dĩ nhiên càng có ích cho thế đạo. Lục Chuyết kinh ngạc. Ông lão dùng một tay nắm đầu Lục Chuyết, một quyền đánh vào ngực hắn, khiến cho hắn trọng thương tại chỗ, thần hồn xao động, nhưng lại không nói ra được, thống khổ muôn phần. - Những cái khác đều tốt, chỉ có tính tình ưỡn ẹo này, ta thấy khó chịu nhất. Lục Chuyết ngươi không đi tranh một vị trí trên đỉnh núi, chẳng lẽ muốn nhường đường cho đám luyện khí sĩ còn không bằng con rùa kia? Ông ta nhìn chăm chú vào Lục Chuyết gần như muốn hôn mê, trầm giọng nói: - Nhưng ngươi muốn đi lên đường tu hành, trước tiên phải cắt đứt cầu trường sinh, để giúp ngươi hoàn toàn xua tan luồng chân khí thuần túy kia. Yên tâm, cầu trường sinh đứt mà không vỡ, bức mật thư kia của ta đủ cho ngươi nối lại cầu này. Về sau không chừng ngươi vẫn có thể tiếp tục luyện Hám Sơn quyền. Nhớ kỹ, cắn chặt răng, chịu đựng qua, tất cả sẽ có hi vọng. Nếu chịu không nổi, vừa lúc có thể an tâm làm một quản gia sơn trang. Ông lão buông tay ra, Lục Chuyết ngã xuống đất, đèn lồng rời khỏi tay, không ngừng nôn ra máu. Ông lão ngồi xổm xuống, cười nói: - Ta đương nhiên không phải tên là Ngô Phùng Giáp gì, đó chỉ là tên của một hiệp khách đã chết khi còn trẻ hành tẩu giang hồ. Năm xưa hắn vì cứu một đứa trẻ ăn xin ven đường bị xe cán, đã mất mạng tại chỗ. Thiếu niên cà nhắc kia đời này không ngừng luyện quyền, là muốn chứng minh một chuyện với ân nhân cứu mạng. Một võ phu cảnh giới thứ tư liều mạng cứu một cô nhi cả người lở loét, chuyện này đáng giá. Lục Chuyết chỉ cảm thấy luồng chân khí võ phu thuần túy kia dần dần tiêu tan, đau đớn khó chịu, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, muốn cẩn thận nghe rõ từng chữ của ông lão. Ông lão mỉm cười nói: - Ta tự ngộ ra một bộ quyền pháp xoàng xĩnh, dù sao cũng là tư chất thấp kém trong mắt người thường, không phải là thiên tài gì. Hôm nay quay đầu nhìn lại, quyền phổ ghi chép quyền pháp, quyền thế, quyền chiêu, quả thật chẳng có gì đặc biệt. Cho nên vùi đầu luyện quyền đến hơn bốn mươi tuổi, mới có thể dùng sức một người, ngang nhiên tuyên bố muốn báo thù phủ đệ tiên gia đứng đầu một nước kia. - Người người cười ta là kiến càng lay cây, không biết tự lượng sức. Rất tốt, quyền ý căn bản của bộ quyền pháp kia, chính là ở kiến càng dời núi vào biển. Đáng tiếc Lục Chuyết ngươi luyện tập quyền phổ nhiều năm, vẫn luôn không thể nhập môn, không thể quyền ý lên người. Không sao, thế gian có rất nhiều con đường lớn, Lục Chuyết ngươi làm một người tốt là được, có phải đệ tử đích truyền của ta hay không cũng không quan trọng. Cuối cùng ông lão gập hai ngón tay lại, gõ nhẹ một cái vào trán Lục Chuyết, khiến hắn mê man. Dù sao Lục Chuyết đã không cần tiếp tục học võ lên cao, có nếm mùi đau khổ trên thân thể hay không cũng không có ý nghĩa. Thần hồn xao động không ngừng mới là điểm mấu chốt sau này lên núi tu đạo. Ông lão mặc áo dài màu xanh đứng lên, lẩm bẩm nói: - Lão phu họ Cố tên Hựu. Ông ta cười nói: - Trước khi phân sống chết với họ Kê núi Viên Đề, dường như nên đi gặp người trẻ tuổi kia một lần. Nếu là chết rồi, coi như là trả Hám Sơn quyền lại cho ta. Còn nếu không chết... ha ha, hình như rất khó. Ông ta suy nghĩ một lát, cười nhạt nói: - Ta cũng không ức hiếp người. Ngươi đã là võ phu thuần túy tranh giành cảnh giới thứ sáu mạnh nhất, vậy ta sẽ đè ép cảnh giới một chút, chỉ dùng... cảnh giới thứ chín xuất quyền được rồi. --------- Trên bình nguyên, Trần Bình An càng lúc càng cảm thấy không thích hợp. Một cảm giác nguy cơ to lớn bao phủ trời đất, không thể tránh né, không thể lẩn trốn. Trên đường du lịch Bắc Câu Lô Châu, đây là lần thứ hai hắn có cảm giác này. Lần đầu tiên là ở chân núi Tranh Vanh, gặp phải kiếm tiên Kê Nhạc núi Viên Đề. Hắn không hề hoảng hốt, ngược lại trong nháy mắt tâm như nước lặng. Bên ngoài tầm nhìn cực hạn của Trần Bình An, có một ông lão mặc một bộ áo dài màu xanh, đứng yên tại chỗ, nhắm mắt dưỡng thần đã lâu. Ông lão mở mắt, bước ra một bước, không một tiếng động. Nhưng sau nháy mắt lại giống như đất bằng nổ sấm mùa xuân. Trần Bình An nheo mắt lại. Tại khoảnh khắc này, bùa chú trong hai tay áo, pháp bào Kim Lễ, hai thanh phi kiếm, kể cả Kiếm Tiên, đều đã là vật ngoài thân của võ phu thuần túy, đã định trước không có tác dụng. Hắn tin tưởng vào trực giác của mình, đối phương ít nhất là một vị võ phu cảnh giới Sơn Điên. Quyền ý ngưng luyện hùng hậu khó tưởng tượng. Trần Bình An bắt đầu chạy thẳng về phía trước. Nếu rút lui né tránh, quyền ý bản thân sẽ giảm bớt một phần, cơ hội sống sót cũng sẽ ít đi. Quyền ý vừa giảm chính là nhận thua. Hành tẩu giang hồ, nhận thua thường là sẽ chết. Trao đổi một quyền, Trần Bình An lập tức bay ngược ra mấy chục trượng, đột ngột rơi xuống đất, vẫn không ngừng được thế lui, giày dưới chân mài nhẵn cả đế, toàn thân gần như rời ra. Đây là lần đầu tiên hắn thi triển Thần Nhân Lôi Cổ Thức, quyền vừa đánh ra, ý lập tức bị cắt đứt. Người nọ lại không hề nhúc nhích, giống như dạo chơi trong sân, mặc cho Trần Bình An đổi một hơi chân khí thuần túy. Ông ta nhẹ nhàng bám theo, lại đánh ra một quyền. Tầm mắt của Trần Bình An đã mơ hồ, lại bị một quyền đánh vào đầu, bay ngược ra, không hề có sức đánh trả. Bộ áo dài màu xanh kia đã nhảy lên cao, một quyền đánh xuống. Một quyền này đập trúng ngực Trần Bình An, trên mặt đất xuất hiện một cái hố to. Trần Bình An cả người đầy máu, ngã xuống đất không ngồi dậy nổi, máu thịt kinh mạch, khí phủ khiếu huyệt đều đã ở ranh giới tan vỡ. Ông lão ít nhất là võ phu cảnh giới Sơn Điên, đứng ở ven rìa trên đỉnh hố to, hai tay đặt sau người, không nói một lời, cũng không tiếp tục xuất quyền, chỉ nhìn xuống người máu trong hồ. Chỉ thấy Trần Bình An đã hoàn toàn mất đi ý thức, đầu tiên là một ngón tay trái khẽ nhúc nhích, sau đó muốn dùng khuỷu tay chống xuống đất, giãy dụa đứng lên. Vẻ mặt của ông lão áo xanh lạnh nhạt, nhìn đủ loại vùng vẫy nhỏ bé vô ý thức của Trần Bình An. Trần Bình An nhiều lần nhấc khuỷu tay, để cho lưng mình cao hơn mặt đất, lại nhiều lần ngã xuống. Cho đến khi có thể dùng hai tay chống đất, lảo đảo đứng lên, đã tiêu hao thời gian nửa nén nhang. Ông lão cười lạnh nói: - Ta đứng ở đây, chỉ cần ngươi có thể đi lên, đánh một quyền vào ta, sẽ có thể sống. Trần Bình An thực ra đã không còn ý thức nữa, chỉ còn lại một điểm linh quang bản mệnh. Hắn cúi đầu khom lưng, hai cánh tay lắc lư, lảo đảo đi về phía trước. Hai mươi mấy bước đi lên sườn dốc hố to, giống như đứa trẻ đeo cái gùi lớn dưới ánh mặt trời chói chang, lên núi hái thuốc. Từng bước lên cao, Trần Bình An máu me đầy mặt vừa mới giơ một tay lên, ông lão đã hờ hững nói: - Ngại quá, ngươi vẫn phải chết. Một tay nâng lên, một quyền vung ra, ông lão mặc áo dài màu xanh, chân đi giày vải, dùng một quyền đánh Trần Bình An trở về đáy hố. Ông ta từng bước đi xuống hố to, cười nhạo nói: - Tuổi tác càng lớn, cảnh giới càng cao, lại càng sợ chết? Chẳng trách sau cảnh giới thứ ba mạnh nhất, lại giống như phù dung sớm nở tối tàn, cảnh giới thứ tư và thứ năm đều không thể tranh được hai chữ mạnh nhất. Đã như vậy, ta thấy ngươi vẫn nên chết đi cho xong. Chút võ vận kia cho ai cũng được, cho loại người như ngươi, lão phu cảm thấy đã làm bẩn quyền phổ. Cái người gần chết kia im hơi lặng tiếng. Ông lão nhíu mày, sau đó cúi đầu, thấy Trần Bình An một lần nữa ngón tay khẽ động. Ông ta cười cười. Rất tốt, có thể nói là thân người đã chết, quyền ý vẫn sống. Chút ý tứ nhỏ này, chính là ý tứ lớn không thể giả được trên thế gian. Ông ta cất tiếng cười lớn. --------- P/S: Cảm ơn bạn Nguyễn Tuân và bạn Nguyễn Quang Tín đã donate ủng hộ.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang