Dưới Nắm Đấm (Quyền Chi Hạ)

Chương 230 : Hôi Y Tăng, Thất Sát Bi

Người đăng: Phạm Hoàng Thái

Ngày đăng: 13:34 02-02-2026

.
Chương 230: Hôi Y Tăng, Thất Sát Bi Trên Kim Đỉnh Nga Mi. Luyện U Minh đứng thẳng người dậy, ngẩng đầu nhìn trăng, miệng thở ra một luồng trọc khí nóng hổi, hóa thành một đoàn sương trắng đậm đặc. Nhìn đối thủ trong tay vẫn còn đang gắng sức vùng vẫy, hắn xách cổ đối phương, phát lực rung cánh tay một cái, Tô lão đạo lập tức giống như con rắn bị tuốt khớp, tay chân rũ rượi, không thể cử động được nữa. Thắng phụ đã phân. Không vội vàng xuống núi, Luyện U Minh ngồi xếp bằng dưới đất, môi răng khẽ mở, chậm rãi điều động nội tức. Trận chiến này tuy không tính là thảm liệt, nhưng lại vô cùng hung hiểm. Kiếm pháp của người này quả thực bất phàm, chỉ tiếc rằng lòng hướng võ không đủ thuần túy. Nếu không, cú Ly Thủ Kiếm vừa rồi đã có thể lấy mạng hắn. Thật đáng tiếc cho một sát chiêu kinh thế như vậy. Theo nhịp nhả khí, các vết kiếm thương trên người Luyện U Minh đồng loạt thu lại, lớp da thịt rách nát cũng lần lượt khép miệng, trông vô cùng thần dị. Đợi đến khi đầu ngón tay lướt qua, chỉ còn lại một vệt máu nhạt, nào còn thấy vết thương nào nữa. Thủ đoạn này không phải là chữa lành, mà là điều động cơ bắp khép chặt vết thương để cầm máu, đồng thời đẩy nhanh tốc độ hồi phục. Lại nhìn lão đạo, lão nằm bò trên đất, mặt xám như tro, không thể cử động cũng không thể nói năng, chỉ còn hai con ngươi lồi ra vẫn đang xoay chuyển đầy kinh hoàng. Trong mắt lão vừa có sự không cam lòng, vừa có oán hận, vằn lên những tia máu, trừng trừng nhìn Luyện U Minh. Luyện U Minh coi như không thấy, nhặt lại thanh Chiếu Đảm kiếm ở cách đó không xa, tra kiếm vào bao, rồi xách lão đạo cùng binh khí và cánh tay đứt của đối phương, xoay người nhanh chóng lướt xuống Kim Đỉnh. Gió núi lạnh lẽo, rừng hoang tịch mịch. Chẳng biết đã chạy dọc theo đường cũ bao lâu, cho đến khi vầng trăng sáng chếch về phía tây, Luyện U Minh mới trở lại Thuần Dương Điện. Trong điện, mấy cái xác nữ tử đã biến mất không dấu vết, ngay cả vết máu cũng được gột rửa sạch trơn. Ngoại trừ vài vết kiếm và lỗ đạn trên cột gỗ, gạch xanh, dường như mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra. Khi Luyện U Minh bước vào, một bóng người vốn ẩn trong bóng tối mới lộ diện. Đó là lão lái đò. Từ đầu đến cuối, Luyện U Minh vẫn không biết tên đối phương là gì, rõ ràng là bèo nước gặp nhau, nhưng chỉ vì lần đầu gặp mặt người này đã có lời tốt nhắc nhở, nên hắn cảm thấy đối phương không tệ. Nói thực lòng, đối với di bảo của Đại Tây Vương, Luyện U Minh vốn không có mấy hứng thú. Nhưng vì người này đã lên tiếng cầu xin, hắn cũng không ngại giúp một tay. Lão già nhìn thấy lão đạo trong tay Luyện U Minh thì thần sắc hốt hoảng, ánh mắt chao đảo, không rõ là vui hay khóc, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống. Luyện U Minh xua tay ngăn cản, ném lão đạo xuống đất: "Phần còn lại ông tự xem mà giải quyết." "Đa tạ! Sau này bất luận ngài có chuyện gì rắc rối, tiểu lão nhi dù có phải lên núi đao xuống biển lửa cũng không nề hà!" Lão già chắp tay, lấy ra một cái tráp gỗ đưa cho Luyện U Minh, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm vào lão đạo. "Sư đệ, lâu rồi không gặp!" Sắc mặt Tô lão đạo trắng bệch không còn giọt máu, đồng tử run rẩy, dường như đã dự liệu được kết cục của mình. Mối thù giết vợ diệt con, cái hận lừa thầy phản bạn, lại thêm nợ nước thù nhà, làm sao có thể có kết cục tốt đẹp. Nói đoạn, lão già túm lấy lão đạo, nhanh như bay rời khỏi Thuần Dương Điện. Luyện U Minh ngồi trên bậc đá, tò mò mở tráp gỗ ra, thấy bên trong đặt một cuốn sách đóng chỉ xanh, bên trên thấp thoáng mấy chữ Khải chân phương nhưng mực đã loang lổ: "Côn Lôn Bí Kiếm". Bên dưới cuốn kiếm phổ là một tấm bản đồ, bản đồ sông Mân Giang, trên đó còn đặc biệt khoanh tròn vài đoạn sông. Đó là nơi Trương Hiến Trung trầm bạc (nhấn chìm bạc). Cầm tráp gỗ đứng dậy định rời đi, nhưng vừa đi được vài bước, ngay khi chuẩn bị bước ra khỏi sơn môn, hắn đột nhiên dừng lại, chậm rãi thu hồi cái chân phải đã bước ra một nửa. Đôi mắt hổ khẽ híp, chân mày rậm nhíu chặt, dường như vừa gặp phải chuyện gì đó vô cùng khó hiểu. Bởi vì trong ngôi cổ tự vốn đang trống rỗng sau lưng, thế mà lại kỳ quái tỏa ra một mùi nhang khói nhạt. Luyện U Minh rùng mình, chậm rãi quay đầu lại. Chỉ thấy ở giữa khoảng sân, trong một lư hương khổng lồ cao bằng người, không biết từ lúc nào đã cắm mấy nén hương nhỏ, tỏa ra từng làn khói xanh, lốm đốm vài điểm lửa nhỏ lập lòe, đang xua tan mùi máu tanh còn vương lại trong không khí. Nhìn độ cháy của hương, có vẻ như vừa mới được đốt lên. Luyện U Minh cảm thấy lông tơ khắp người cùng với tóc gáy đều dựng đứng cả lên. Vừa rồi lúc đi ra ngang qua lư hương đó, bên trong rõ ràng chỉ có tro lạnh, làm gì có nhang khói. Vậy mà chỉ trong vài giây lướt qua, thế mà lại... Ánh mắt Luyện U Minh không ngừng biến đổi. Nói như vậy, trong núi này chắc chắn có một vị đại cao thủ phi phàm. Thủ đoạn xuất quỷ nhập thần thế này, sẽ là cảnh giới gì? Tiên Giác đại viên mãn? Hay là trên cả Tiên Giác? Với thực lực của hắn hiện giờ thế mà không hề có chút cảm giác nào. Luyện U Minh thần sắc nghiêm trọng, trong đầu không khỏi nhớ lại một câu nói đã nghe từ lúc mới học võ: "Cao nhân chân chính thường ẩn nơi chùa hoang rừng thẳm." Hắn gượng ép đè nén sự rung động trong lòng, cũng nén lại ý định quay người tìm hiểu cho ra lẽ. Người này đã không muốn lộ diện, dù hắn có xới tung cả Thuần Dương Điện lên cũng e là khó thấy được bóng dáng đối phương. Thủ đoạn này, thật đáng sợ. Luyện U Minh hít sâu một hơi, lại thở ra một hơi, mới bước chân phải ra khỏi sơn môn Thuần Dương Điện một lần nữa. Không cần vội vàng nhất thời. Suy cho cùng vẫn là thực lực không đủ, đợi ngày sau đứng ở nơi cao, tự khắc có thể quan sát quần sơn, "nhìn xuống vạn núi nhỏ". Ngay khi hắn vừa đi khỏi bậc đá chưa xa, hai cánh cửa gỗ của ngôi cổ tự phía sau chậm rãi khép lại, trục cửa kêu "két" một tiếng khô khốc, nghe mà thót tim. Luyện U Minh nín thở quay đầu nhìn lại, mơ hồ thấy một góc tăng y màu xám loáng lên rồi biến mất sau khe cửa đang khép lại. Tiếp đó là tiếng sột soạt quét rác ẩn hiện truyền ra. "Hòa thượng?" Sáng sáng mặt trời mọc hướng Đông, đêm đêm vầng trăng lặn hướng Tây. Khi xuống núi Luyện U Minh không vội vã, mà tản bộ thong dong trên đường núi. Khi đến chân núi, trời đã mờ mờ sáng. Hắn thấy Từ Bạch Sư đang đợi ở đình nghỉ mát ven đường. Không khí còn vương lại mùi thuốc lá nhạt. "Hai ông già kia đi lúc nào thế?" Từ Bạch Sư mỉm cười, vừa đi vừa khẽ đáp: "Sư phụ và sư bá vừa đi không lâu. Thấy đám người Pháo Ca xuống núi liền biết sư huynh đã thắng, nên nói là đi dạo nơi khác. Thực ra là có một người Nhật hóa trang trà trộn trong đám võ lâm nhân sĩ đó, lại còn là một Đại quyền sư nữa." Luyện U Minh lúc này mới nhớ tới kẻ bị trọng thương bỏ chạy lúc trước. Từ Bạch Sư nhìn những vết máu trên người hắn và vết kiếm thương nơi đầu vai, ánh mắt khẽ lay động, dịu dàng hỏi: "Sư huynh, vết thương không sao chứ?" Luyện U Minh cười đáp: "Hì hì, không sao, đều là vết thương nhẹ, ba năm ngày là khép miệng thôi." Từ Bạch Sư mỉm cười ôn hòa, lấy ra một chiếc áo khoác: "Sư huynh, chúng ta về chỗ ở rồi hãy nói tiếp, nếu không huynh sẽ làm người ta sợ đấy." Được thiếu nữ nhắc nhở, Luyện U Minh mới sực nhận ra bộ dạng của mình, mặt già đỏ lên. Hắn lúc này thân trên trần trụi, thân dưới rách rưới, chân trần, đầu tóc bù xù, mặt lún phún râu, trên má lại có một vết kiếm dài dính đầy máu khô, khắp người nồng nặc mùi máu tanh. Hai người lại một trận bôn ba chạy gấp, khi đến được chỗ ở, trời đã sáng rõ. Nơi này là Lạc Sơn. Chỗ ở nằm bên bờ sông, là một ngôi viện không lớn không nhỏ. Luyện U Minh nhìn qua sông, thấy bờ bên kia tọa lạc một vật thể khổng lồ, hùng vĩ tráng lệ, đó là một pho Đại Phật cao bằng ngọn núi, vô cùng kinh nhân. Lại nhìn mặt đất trong nhà, thế mà lún xuống một đoạn, không phải bên trong trống rỗng, mà là trên mặt đất đó in hằn vô số dấu chân xoay chuyển, bị dẫm cho lún xuống. Phải tốn bao nhiêu năm công phu mới đạt được thế này? Trên tường còn treo một bức họa, người trong tranh là một lão giả đầu hói, dáng người thấp đậm, dưới cằm để râu ngắn, chắp tay đứng nhìn, dường như đang cười. Đó là Từ lùn sư phụ. "Đây là nơi sư tổ năm xưa tu hành luyện công, Đỗ sư bá cũng từng luyện công ở đây." Từ Bạch Sư nhanh nhẹn đun nước nóng, lại lấy kéo và dao cạo, dặn dò vài câu rồi quay ra hậu viện. Luyện U Minh ngồi trong phòng, tắm rửa sạch các vết máu trên người, soi gương cạo râu, cắt tóc rối. Nhưng tay nghề thực sự không ra sao, cắt qua cắt lại, cuối cùng dứt khoát cắt thành đầu đinh ngắn ngủn. "Chậc, không ổn, hôm nào phải tìm Dương Liên học tay nghề hớt tóc mới được." Khi đã chỉnh đốn xong xuôi, hắn mới khoác áo đẩy cửa đi ra. Từ Thiên và Từ lùn lúc này vẫn chưa về. Luyện U Minh dạo quanh một vòng, khi ra đến hậu viện, thấy trong khoảng sân vuông vắn dựng đầy những cây cọc gỗ cao thấp khác nhau. Từ Bạch Sư đang bay nhảy xoay chuyển trên các cọc gỗ, bộ pháp vô cùng linh hoạt. Thiếu nữ luyện công rất nhập tâm, đi hết cọc gỗ lại nhảy lên không trung, đáp xuống một sợi dây thừng mảnh, chạy đi chạy lại mười mấy lần. Tiếp đó lại là một cái nia tròn khổng lồ, nàng dẫm lên vành tre chạy vòng quanh cực nhanh, nhưng cái nia vẫn bất động như tờ. Thân pháp này thật không tầm thường. Có danh sư chỉ dạy đúng là khác hẳn. Luyện U Minh nhìn mà thấy ngưỡng mộ. Nghĩ lại hắn một đường lăn lộn, ban đầu toàn tự mình mày mò, ngay cả cái pháp môn nuốt khí đó cũng suýt làm hắn mất mạng, nếu không gặp được Yến Linh Quân, chắc giờ không chết cũng tàn phế. May mà trên con đường này, những người hắn gặp đa phần đều là hào hiệp chí sĩ, chỉ điểm cho hắn rất nhiều. Từ Bạch Sư loáng một cái đã đứng trước mặt hắn, mặt hơi đỏ nhưng không thấy mồ hôi, có thể thấy nội tức đã có thành tựu không tồi, chắc hẳn đã đạt đến Ám Kình. "Sư huynh!" Nhìn bộ dạng tóc ngắn của Luyện U Minh, thiếu nữ nở nụ cười, thần sắc có chút thẩn thờ: "Huynh trông y hệt như năm đó vậy." Luyện U Minh cười nói: "Muội thì không còn giống năm đó nữa rồi." Năm đó lúc về thành, đứa trẻ này vì tự bảo vệ mình mà cùng bà nội bôi đầy mùi hôi thối lên người, trông không khác gì một tiểu khất cái. Thiếu nữ có đôi mắt hồ ly, đuôi mắt cong cong, lông mày thanh mảnh nhưng lông mi lại rất dày. "Chỗ nào không giống ạ?" Luyện U Minh nghe vậy ngẩn ra, đang định đáp lời thì tiền viện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân. Là Từ Thiên và Từ lùn đã quay về. Hai người vòng ra tiền viện, thấy Từ Thiên đang cõng một vật được bọc trong lụa đỏ, đặt nó vào trong nhà. Đợi đến khi lụa đỏ được vén ra, Luyện U Minh lập tức cảm thấy tim đập chân run, đập vào mắt hắn là một tấm bia đá. "Thiên sinh vạn vật dữ nhân, nhân vô nhất vật dữ thiên, Sát Sát Sát Sát Sát Sát Sát!!!" (Trời sinh muôn vật cho người, người không một vật trả trời, Giết Giết Giết Giết Giết Giết Giết!!!)
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang