Đạo Sĩ Không Dễ Chọc (Đạo Sĩ Bất Hảo Nhạ)

Chương 120 : Tinh Tú Định Vị

Người đăng: duynguyen07

Ngày đăng: 20:21 09-11-2025

.
Lúc này, cách đám người không xa trong nhà bạt bỗng nhiên xao động lên, không ít người Mông Cổ ca hát uống rượu đều dừng lại, hô lạp một cái liền vây quanh lại, vốn đang cãi cọ, Vương Huyền Chân và Đường Văn Nghệ bọn họ cũng bị hấp dẫn ánh mắt. Từ trong một nhà bạt ở giữa bộ lạc, có một vị lão nhân mà ngay cả tuổi tác cũng nhìn không ra, đang bước lảo đảo được người ta đỡ đi ra. Hắn mặc trang phục điển hình của tộc Mông Cổ, nhưng duy nhất có một điểm khác biệt là, trên tay của hắn đang chống một cây thủ trượng được chế tạo từ xương thú, trên cổ của hắn đeo một chuỗi xương cốt trắng bệch, nếp nhăn trên mặt của hắn gần như đã chồng chất lên nhau rồi. Vị lão nhân sau khi đi ra khỏi nhà bạt thì bị những người khác trong bộ lạc vây quanh, những người xung quanh cúi thấp đầu mười phần cung kính, sau đó chậm rãi vây quanh bên cạnh hắn ngâm xướng khúc điệu khó hiểu và tối nghĩa. Khúc điệu này nghe không giống như bài hát, có chút tương tự như nhạc rap trong âm nhạc hiện đại. “Đó là lời chúc phúc của Saman, những người trong bộ lạc đang vây quanh lão giả kia cầu phúc cho hắn, nói đơn giản hơn chính là hi vọng vị lão nhân trường thọ trăm tuổi, thân thể vô bệnh vô tai.” Đường Văn Nghệ ngẩng đầu nhìn vị lão nhân kia nói: “Hắn chính là Saman tế sư được người tôn kính nhất bản địa, ở vài chục bộ lạc xung quanh đều có uy vọng rất lớn, được những người du mục này tôn thờ như thần linh.” Vương Huyền Chân cũng tiếp lời nói: “Tế sư của Saman giáo giỏi về bói toán, cầu nguyện, có thể siêu độ linh hồn cho người chết, cho nên trong bộ lạc Mông Cổ, tế sư vô cùng được người tôn trọng, có những lúc bọn họ sinh bệnh căn bản sẽ không lựa chọn đi khám bệnh mà sẽ để tế sư đến cầu nguyện cầu phúc.” Lão giả kia sau khi bị đám người ngâm xướng vây quanh thì đột nhiên giơ cao cây gậy xương trong tay, sau đó ngẩng đầu nhìn trời, khàn giọng mà trong miệng phun ra một chuỗi ngôn ngữ tương tự chú văn. Ngay sau đó, hắn nằm rạp trên mặt đất, hôn lên thảo nguyên dưới chân, còn những người Mông Cổ bên cạnh hắn cũng đều vội vàng quỳ lạy trên mặt đất. Sắc mặt và ánh mắt của bọn họ có vẻ hơi kinh hoảng và bất lực, khúc điệu khó hiểu và tối nghĩa trong miệng càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng nhanh, cuối cùng cư nhiên khá có ý nghĩa chấn thiên. Lão giả quỳ trên mặt đất thẳng người lên, dùng cây gậy xương chỉ vào hai vị Mông Cổ Đại Hãn bên cạnh hắn, dường như phân phó vài câu gì đó. Hai người kia đột nhiên đứng lên, đi đến bãi nhốt cừu bên ngoài nhà bạt, lôi ra một con cừu, sau đó rất nhanh nhẹn giết chết nó. Lại có vài người khác thì từ trong nhà bạt lấy ra lư hương và vật cúng bái bày trên mặt đất. Một lát sau, mười mấy người Mông Cổ quấn yêu cổ vừa vỗ trống vừa vây quanh cừu và vật cúng bái nhảy múa xoay vòng. “Bọn họ hình như đang cầu nguyện cái gì đó?” Triệu giáo sư ngạc nhiên hỏi. Đường Văn Nghệ gật đầu nói: “Là đang cầu khẩn sự khoan dung của thần linh…… Tế sư kia nói không lâu sau trên thảo nguyên sẽ có người bị trừng phạt rồi chết đi, hắn cầu nguyện thần linh không nên đem trách phạt giáng xuống trên thân thể những người du mục này.” Tào Thanh Đạo cười ha hả nói: “Người không chết thì mới là lạ, trên thảo nguyên đều là người Mông Cổ, bọn họ không chết thì ai chết đây chứ?” Tiêu Toàn Hữu ho khan một tiếng, nói: “Không phải còn có chúng ta sao?” “Ta thao, miệng ngươi mở chưa từng được khai quang hả? Đừng nói bậy bạ nữa.” Tào Thanh Đạo tức giận nói. Hướng Khuyết ngậm thuốc lá nhích lại gần bên cạnh Vương Huyền Chân, kéo vai của hắn thấp giọng nói: “Có cách nào đó để vứt bỏ đám người của đội khảo cổ không?” “Ơ?” Vương Huyền Chân mắt liếc Đường Văn Nghệ vẫn đang chăm chú nhìn Saman tế sư, nói: “Hướng Khuyết, sao vậy? Đã có chút manh mối rồi sao?” Hướng Khuyết ừ một tiếng nhưng không nói chi tiết, chỉ nói với Vương Huyền Chân tìm cách đừng để đám người của Triệu giáo sư đi theo bọn họ là được. Tiếng ca bi tráng của người du mục tộc Mông Cổ vẫn luôn vang vọng trên bầu trời thảo nguyên, trên bầu trời đêm đen như mực, mấy con chim ưng xám kền kền vẫn lượn lờ thật lâu không chịu rời đi, mơ hồ từ xa nhà bạt còn đột nhiên vang lên mấy tiếng sói tru. Lúc này trên thảo nguyên đột nhiên thổi tới một trận gió lạnh, thổi cho ngọn lửa trong đống lửa tựa hồ sắp tắt ngấm. Không lâu sau, vị Saman tế sư kia không còn tế bái nữa, đứng dậy trở về trong nhà bạt. Người du mục tộc Mông Cổ cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về an giấc. Triệu giáo sư và những người của đội khảo cổ được an bài ở trong hai nhà bạt, còn Hướng Khuyết và Vương Huyền Chân bọn họ thì ở cùng một chỗ. Đêm khuya mười hai giờ, chính là một khắc sao trời trên bầu trời sáng nhất, Hướng Khuyết kéo Vương Huyền Chân lặng lẽ chui ra từ trong nhà bạt, rón rén đi đến chỗ không người. Đường Văn Nghệ trước đó đã nói, trên tấm da dê kia ghi lại căn cứ Saman tế sư lựa chọn điểm mật tàng cho đế vương Nguyên triều khi đó, hắn liền lưu ý đến nhị thập bát tú trên bầu trời trong một khắc hắn ngẩng đầu nhìn trời, nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, hơn nữa mơ hồ cảm giác được những gì ghi chép trên tấm da dê là thật. Nhị thập bát tú lại được gọi là Tứ Tượng, Tứ Thú, Tứ Duy, Tứ Phương Thần, mỗi nhóm đều có bảy tinh tú, tổng cộng có hai mươi tám sao. Nhị thập bát tú bắt đầu từ Giác Tú, xếp theo thứ tự từ Tây sang Đông, phương hướng chuyển động nhìn thấy của Mặt Trời và Mặt Trăng giống nhau, cổ nhân thường dùng điều này để bói toán cát hung họa phúc trong việc người. Trong đó, Tứ Tượng nhị thập bát tú có bảy tinh tú chủ phương Đông là Đông Phương Thất Tú, Đông Phương Thất Tú giống như một con cự long bay lượn trên bầu trời đêm đầu mùa hè của mùa xuân, cho nên được gọi là Đông Quan Thương Long, do bảy sao Giác Tú, Kháng Tú, Đê Tú, Phòng Tú, Tâm Tú, Vĩ Tú và Cơ Tú tạo thành. Mộ táng của Hốt Tất Liệt được xác định ở phía Đông thảo nguyên, chính là nơi đầu rồng của Đông Phương Thất Tú, đứng đầu đầu rồng chính là sao Giác Tú, tựa như sừng của Thương Long. “Biết cưỡi ngựa chứ, chúng ta chuẩn bị hai con ngựa rồi đi tới đó, trước hừng đông sáng không kém bao nhiêu đâu là có thể trở về.” “Ta thao, cái này mẹ nó mà bị người ta tóm lấy thì hai chúng ta sẽ thành kẻ trộm ngựa mất, tội danh này ở tộc Mông Cổ thì không sai biệt lắm với cướp của đột nhập nhà dân, không đến nỗi bị người ta ném vào nhà tù, nhưng hai chân nhất định sẽ bị đánh gãy.” Vương Huyền Chân thì thầm vài câu sau đó, liền từ trong chuồng ngựa dắt ra hai con ngựa đưa cho Hướng Khuyết, hai người nhảy lên lưng ngựa, ở trong màn đêm cấp tốc phi nhanh về phía Đông. Hơn một tiếng sau, hai con ngựa đi đến một nơi không xa khu vực mà bọn họ trước đó đã lái xe đi lòng vòng, đây là một đoạn rãnh sông khô cạn, đã khô cạn không biết bao nhiêu năm, trên mặt đất toàn là cát sông đã phong hóa, chỉ có mấy cọng cỏ hoang rũ xuống, phần mặt đất còn lại trọc lóc chẳng có gì cả. “Chúng ta trước đó chưa từng đến đây, nơi này thật sự không giống như là phong thủy bảo địa gì cả.” Vương Huyền Chân mờ mịt xoay đầu nhìn quanh bốn phía, phụ cận đoạn rãnh sông khô cạn này quá hoang vu. Vương Huyền Chân móc ra một bộ địa đồ nói: “Bản địa đồ này là ta lấy ra từ quân khu, so với địa đồ dân dụng thì căn bản không phải cùng một cấp độ, hơn nữa ta còn từ phòng tài liệu quân khu lấy ra ghi chép biến thiên địa chất thảo nguyên mấy trăm năm gần đây.” “Ngươi xem, ở đây hơn một ngàn năm trước có một con sông, dù con sông không lớn lắm nhưng cũng là thông suốt cả thảo nguyên, không biết vì sao nước sông có một ngày đột nhiên khô cạn, nơi này lại không bị hoang mạc hóa, nước sông sẽ không tùy tiện khô cạn như vậy, ta đoán có thể là đã thấm xuống dưới đất rồi. Hốt Tất Liệt chết năm nào? Thời gian nước sông biến mất hình như không sai biệt nhiều với thời gian hắn chết đúng không?” Hướng Khuyết nắm lên một nắm cát khô, dùng tay chà xát rồi hỏi: “Có xẻng không, đào sâu hơn một chút chúng ta nhìn lại một chút xem sao.” “Nhất định phải có chứ, công cụ thiết yếu của Mạc Kim giáo úy.” Vương Huyền Chân từ trên lưng ngựa tháo túi ra, lấy ra một cái xẻng Lạc Dương, sau đó bắt đầu đào ở giữa rãnh sông khô cạn. Cho đến khi đào được khoảng nửa mét sâu, hắn xúc bùn lên, đưa đến trước mũi ngửi ngửi: “Ướt, phía dưới quả nhiên có nước.”
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang