Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 635 : Thế giới ( Một )
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 14:42 22-03-2026
.
Chương 613: Thế giới ( Một )
Quỹ đạo Trái Đất, khu vực vành đai B2.
Crystal Palace lơ lửng trước màn đêm sâu thẳm của vũ trụ, giống như thoi dệt vải dị dạng được nhào nặn từ kết tinh của khoa học và xa hoa lãng phí.
Nó không chỉ đơn thuần là trạm không gian, mà là một thành phố ba chiều được ghép nối bằng nhiều loại module khổng lồ có lớp bao bọc là vật liệu hàng không cường độ cao, nội bộ bên trong hiện giờ đèn đuốc sáng trưng —
Trường trọng lực nhân tạo duy trì cuộc sống “mặt đất” mà giới quyền quý đã quen thuộc, nhìn từ bên ngoài: Có thể lờ mờ thấy từng chiếc phi thuyền tư nhân và bệ nổi di chuyển đan xen trong đó, đương nhiên còn có tầng tầng lớp lớp đường nét kiến trúc mang phong cách khác biệt, bao gồm cả đỉnh tháp Gothic dựng đứng ngay cạnh khu vườn kiểu Nhật, cho đến từng mảng điêu khắc Baroque uy nghi cúi nhìn dòng thác quảng cáo 3D bên dưới…
Đúng vậy, đây chính là Thiên Đường.
Đằng sau hình ảnh 3D được hòn non bộ nào đó chiếu ra, khu vực nhân viên của động tiêu tiền này nằm ở đây, trong vô số kết cấu bận rộn của mỗi tầng, một khoang kết nối nằm ở khu vực khuất tầm nhìn lặng lẽ hé mở, tàu “Albatross ( Chim hải âu lớn )” ngụy trang thành đơn vị vận chuyển phế liệu đã nhẹ nhàng hoàn thành quá trình cập bến.
Khi cánh cửa kín khí trượt mở với âm thanh tê tê, người đầu tiên bước ra chính là bóng dáng nhỏ bé được bao bọc trong bộ đồ du hành vũ trụ dày cộp, cùng với một “hành khách” bồn chồn nằm sâu trong ý thức của nàng.
Rebecca nhìn chằm chằm vào cánh cửa khóa khí ở cuối đường hầm kết nối dẫn vào khu vực nội bộ của Crystal Palace thông qua lớp kính của mũ bảo hộ…
Dù vẫn còn cách nơi đó một đoạn và bị bộ đồ du hành vũ trụ chặn lại, nhưng mùi hương pha trộn giữa nước hoa đắt tiền và thuốc khử trùng… cùng với loại dục vọng lạnh lẽo thâm trầm kia, phảng phất đã thẩm thấu tới.
Một đội Robot an ninh bắt đầu đi về phía này bằng từng bước chân nhịp nhàng.
“Mẹ nhà nó…” Nàng hạ giọng chửi mắng, không biết là đang nói về nơi này, hay là đang nói về kẻ trong đầu mình.
Rebecca rất nhanh liền biến mất vào trong hệ thống đường ống phức tạp, chỉ có một con Robot an ninh tựa hồ nhận ra điều gì cho nên hơi nhìn về phía bên kia vài lần, sau đó lại trực tiếp rời đi.
…
Sau 3 ngày Trái Đất.
“Chào mừng đến với đỉnh chóp của đống phân chó, nhóc con !” Giọng nói của Johnny · Silverhand vang lên trong ý thức nàng, hiếm thấy không có quá nhiều mỉa mai, ngược lại có loại cảm giác như phẫn nộ đang bị kìm nén.
“Nhìn nơi này đi, được xây dựng trên từng giọt mồ hôi xương máu và tủy não bị vắt kiệt từ Trái Đất, bọn chúng chơi đủ loại trò hay bị luật pháp Trái Đất cấm chỉ tại đây, thực hiện từng cuộc giao dịch mà mặt đất không thể nào tưởng tượng nổi, tiện thể quyết định sống chết của hàng tỷ người phía dưới.”
Hai người ( hay nói đúng hơn là một người và một ý thức) di chuyển nhanh chóng trong lối đi bí mật mà Kang Tao đã mở sẵn từ trước.
Bởi vì vấn đề thân phận bất hợp pháp, bọn họ chỉ có thể hoạt động trong trạm không gian khổng lồ bằng cách này, mặt khác còn phải luôn đề phòng hệ thống máy quét ẩn giấu trong cấu trúc phức tạp…
Bọn họ thế nhưng là tận mắt chứng kiến vệ binh ném thẳng một số “Người nhập cư trái phép” vào phòng chân không.
Lối đi chật hẹp, áp sát vào đường ống và dây cáp, hoàn toàn trái ngược với bộ phận lộng lẫy chính thức của Crystal Palace trong mắt người đời.
Thỉnh thoảng đi ngang qua ô cửa sổ quan sát thì còn có thể nhìn thoáng qua hoàn cảnh nội bộ: Quái thú 3D xé xác nhau trong đấu trường khổng lồ, đám người ăn mặc hoa lệ hò reo phấn khích ở trên khán đài, đơn vị đặt cược nhỏ nhất được chấp nhất lại lên tới hàng triệu eddie.
“Chính là ở đây!”
Rebecca dừng lại, nhìn chằm chằm vào bên trong.
“Khu sinh thái” nằm dưới mái vòm trong suốt, mô phỏng theo hoàn cảnh rừng mưa hoặc núi tuyết đã không còn tồn tại trên Trái Đất, động vật quý hiếm được nuôi nhốt trong đó, phục vụ cho thú vui “săn bắn” hoặc “ngắm cảnh” của khách hàng, vũ khí được sử dụng là súng năng lượng tiên tiến nhất, đảm bảo quá trình vừa “kích thích” lại “không ô nhiễm”.
Trong phòng tiệc lơ lửng phía trên thì đang diễn ra một loại cuồng hoan “cùng hưởng cảm giác” ở cấp độ ý thức, ánh mắt của những người tham gia đều lờ đờ mơ hồ, cơ thể được kết nối vào đường ống phức tạp, theo đuổi khoái cảm tột độ mà chất cấm và kích thích trực tiếp lên thần kinh cũng không thể mang lại.
Điều làm cho người ta kinh ngạc là, ở tầng dưới của “thiên đường” trông giống hệt đấu trường này, phóng to tầm nhìn của Optic, còn có thể nhìn thấy một phòng thí nghiệm đang tiến hành loại cải tạo nào đó, trông rất lạnh lẽo.
Mô sinh vật không rõ hoặc bộ phận cơ thể đã được cải tạo đang lơ lửng trong bể nuôi cấy, nhân viên mặc áo choàng trắng ghi chép lại dữ liệu của miếng thịt trên bàn mổ, như thể đó chỉ là bộ phận đang chờ đến lượt lắp ráp.
Đây liền là nhân vật chính sắp lên sân khấu lóa mắt nhất trong đấu trường…
Còn kẻ trước đó thì nằm dưới đất, bị từng loài động vật ăn thịt xé xác, trong lúc cơ thể phập phồng sắp chết, hình ảnh cuối cùng nhìn thấy chính là nữ nhân với lớp trang điểm khoa trương theo phong cách Kitsch ngồi phía trên đang đổ champagne xuống.
Rebecca cảm thấy buồn nôn, còn lửa giận của Johnny thì như núi lửa sắp phun trào.
“Ta từng thấy điều bẩn thỉu trong nội bộ Arasaka Tower, thấy phế tích sau khi Corporate War nổ ra,” giọng nói của Johnny trầm xuống, lại càng lộ vẻ nguy hiểm, “Nhưng ở đây… Bọn chúng đóng gói tà ác thành đỉnh cao của văn minh và tiến bộ. Vĩnh sinh, hưởng lạc, quyền lực tuyệt đối… được xây dựng trên phần mộ của tất cả mọi người.”
Rebecca ở một số phương diện thì quả thật càng thực tế hơn Johnny.
“Đừng có nói chuyện như thể mình là Boy Scout nữa… Đi gặp tên Fixer kia trước đã.”
Bọn họ tạm thời dừng chân ở một tiết điểm bảo trì bị bỏ hoang, nơi này tương đối an toàn hơn nữa còn có thể kết nối vào tín hiệu yếu ớt từ kênh mã hóa của đội ngũ.
Rebecca dựa vào vách tường kim loại lạnh lẽo, cảm nhận loại rung động khác thường ngày càng khó bỏ qua mà Relic truyền đến.
Thời gian không còn nhiều lắm, dù là đối với nàng, hay đối với toàn bộ kế hoạch.
Rất nhanh, sòng bạc liền truyền đến tín hiệu chắp đầu… Fixer của Crystal Palace được Kang Tao nuôi dưỡng muốn bọn họ hội họp ở trong.
Nhưng mà đầu gối của Rebecca lại dừng bước trong lúc hành động, nàng không tự giác mà nhìn về phía tên khốn đang ôm đầu dựa vào trong lối đi như thể sắp nôn mửa trước cảnh tượng kinh tởm.
“Johnny,” nàng đột nhiên lên tiếng trong ý thức, giọng nói có chút khàn khàn, “Nếu… xảy ra sự cố gì trong lúc phẫu thuật, nếu buộc phải chọn một…”
Nhưng mà Rockerboy luôn thích tránh né vấn đề này lại cấp tốc mở miệng ngắt lời một cách thô bạo.
“Ngậm miệng a, còn chưa đến lúc mở nhạc đám tang đâu.”
“Ta chỉ nói là nếu !” Rebecca bướng bình đáp trả, “Tên khốn nhà ngươi bình thường nói nhiều như vậy, bây giờ lại giả vờ câm điếc làm gì ? Muốn cố làm ra vẻ thì cút mẹ nhà mày đi !”
Im lặng hồi lâu.
Âm thanh mang theo cảm giác ma sát của hạt cát và vài phần mỉa mai của Johnny lại vang lên.
Nhưng đôi mắt dưới kính râm không còn bất kỳ ý tứ đùa giỡn nào nữa, hắn chậm rãi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Rebecca: “Nghe đây, nhóc con. Ta từng chết một lần, rồi bị địch nhân nhét vào con Chip chết tiệt này như một vật phẩm trưng bày và đoạn dữ liệu chờ đợi chỉ lệnh thi hành. Ta từng chơi nhạc Rock ngông cuồng nhất với đám người Kerry, cũng từng nếm thử làm ra phản kháng, cũng mẹ nhà nó rơi vào thất bại ! Nhưng nếu lần này… nếu nhất định phải có một kết cục…”
Âm thanh của hắn hơi ngừng lại, như thể đang ngưng kết một loại quyết tâm nào đó.
“Hứa với ta, nếu ta bắt buộc phải tan biến, vậy thì hãy để ta nhìn thấy cảnh tượng lũ quyền quý này chết sạch. Hãy để ta nhìn thấy cảnh tượng Mikoshi bị thiêu hủy, để cho con chó bất tử Saburo hồn phi phách tán, để cho Crystal Palace nổ tung triệt để từ trong ra ngoài thành bụi bặm vũ trụ. Để cho ta biết, chút ý thức cuối cùng còn sót lại của ta sẽ là đi xuống Địa Ngục cùng với đám rác rưởi đáng hận này !”
Rebecca sững sờ.
Đây không phải là câu trả lời trong dự đoán của nàng, không có lời tuyên bố hy sinh sướt mướt, cũng không có dục vọng cầu sinh ích kỷ.
Đây là hận ý thuần túy nhất có thể thiêu đốt tất cả, cũng là “lời hứa” kiểu Johnny · Silverhand.
“Lin nói thật không sai, ngươi đúng là thằng điên không hiểu gì cả nhưng vẫn đòi kích hoạt bom hạt nhân.”
Johnny không vội phản bác.
“Nghe, ta đúng là kẻ ưa thích lái xe điên cuồng cùng với Doll sau mỗi lần quẩy tưng bừng ở quán bar, nhưng ta cũng biết nơi này rồi cũng sẽ ăn sạch chúng ta từng chút một, ta có thể làm thằng khốn thối nát đó, nhưng thế giới này không thể tiếp tục thối nát như vậy được nữa.”
“...Thành giao.” Rebecca siết chặt vũ khí trong tay, cuối cùng vẫn lên tiếng đáp ứng, “Bất quá, đừng vội nói chết như thế… bọn hắn sẽ có biện pháp thôi.”
“Hừ, trông chờ vào chó Corpo luôn thích tính toán sao ? Bọn hắn đâu có tình cảm gì với ta.” Johnny cười khẩy một tiếng, nhưng trong giọng nói lại thiếu đi âm điệu phủ nhận hoàn toàn như trước đây, “Tốt a, dù sao bố mày cũng chẳng còn gì để mất nữa. Đi thôi, gặp mặt tên Fixer kia xem sao, mặt khác cũng tiện thể nhìn 'Thiên Đường' chết tiệt này thêm vài lần nữa trong lúc chúng ta đánh dấu con đường cho bọn hắn đi. Đợi đến lúc nổ tung, hình ảnh nhất định sẽ rất đẹp.”
Rebecca nhớ lại tin tức nghe được sau khi thân mật với Lâm Dược, bất luận thế nào Johnny cũng phải tan biến… trừ khi biện pháp ở nơi đây có thể tách rời hai người một cách hoàn chỉnh.
Suy nghĩ quá nhiều chưa bao giờ là phong cách của Rebecca, nàng đứng dậy, một lần nữa ngắm nhìn vương quốc hưởng lạc xa hoa kia rồi cúi đầu xác định vị trí tín hiệu, sau đó bước vào hạch tâm của thoi dệt này cùng với Johnny.
…
-----------------
Cùng lúc đó, tại kho hàng trung chuyển vật tư của Kang Tao tại mặt sau của Mặt Trăng, bước chuẩn bị cuối cùng cũng đang được tiến hành khẩn trương.
Căn phòng chỉ huy không lớn nhưng bây giờ đã chật kín người, bất quá nó vô cùng yên tĩnh, chỉ có âm thanh vù vù nhẹ nhàng khi máy móc hoạt động và giọng nói bình thản của Lâm Dược.
Bản đồ vũ trụ 3D lơ lửng ở trung tâm, đánh dấu chi tiết về đủ loại công trình của Crystal Palace, cách phân bố lực lượng an ninh đã biết, tiết điểm internet giám sát nội bộ, và hai tuyến đường thẩm thấu được đánh dấu bằng màu sắc khác nhau.
“Mã truy cập dữ liệu và cột mốc vật lý cầm về từ nghĩa địa ký ức đã thông qua hệ thống nghiệm chứng xác minh.” Lâm Dược chỉ vào bản vẽ cấu trúc tổng thể của Crystal Palace, ngón tay lướt qua từng hành lang và khu vực phức tạp, “Danh tính giả do Kang Tao cung cấp và thông đạo buôn lậu của hải tặc Mặt Trăng chỉ có thể cho phép người của chúng ta chia ra lẻn vào, sau đó tập hợp lại bên trong nội bộ. Khoảng thời gian để hành động là rất ngắn, đồng thời hệ thống an ninh của Crystal Palace còn thực hiện rà quét chiều sâu và xác minh lại danh tính mỗi sáu giờ.”
V khoanh tay đứng một bên, quét qua bản đồ vũ trụ bằng ánh mắt sắc bén: “Tuyến đường của đội A sẽ thâm nhập trực tiếp vào khu vực trung tâm. Điểm truy cập Mikoshi lớn nhất chịu trách nhiệm lưu trữ ý thức của Saburo nằm ở đây, căn cứ vào dữ liệu cũ còn sót lại trên người Alt và tin tức 'nguyên mẫu' đào được từ nghĩa địa, hạch tâm ý thức kỹ thuật số của Saburo hẳn là neo chắc tại cụm máy chủ độc lập này, nó tuy được cách ly vật lý khỏi khu mạng chính, nhưng vẫn duy trì 'đồng bộ' và 'sao lưu' với thế giới bên ngoài thông qua kênh Black Wall Protocol đặc biệt.”
“Black Wall Protocol…” David thì thầm lặp lại, ánh mắt mang theo vẻ lo lắng. Lucy bên cạnh thấy thế liền nhẹ nhàng vỗ cánh tay hắn.
“Đó là vấn đề của chúng ta.” Lâm Dược tiếp lời, giọng nói đáng tin không thể nghi ngờ, “V và ta chịu trách nhiệm đột phá, dữ liệu 'nguyên mẫu' tiết lộ một mối liên hệ giữa thuật toán gốc của Relic và hiệp nghị nền tảng bị bỏ hoang nào đó trong nghĩa địa ký ức, Saburo rất có thể đã lợi dụng cửa sau này để 'dệt' ý thức của mình vào sâu hơn trong logic phòng thủ của Deep Net, hoặc nếm thử đảo ngược lây nhiễm nhằm khống chế một bộ phận quyền hạn internet. Đây là điểm mấu chốt để chúng ta tiêu diệt hắn, nhưng không phải là rủi ro lớn nhất.”
“Night Corp còn chưa chết hẳn đâu, một khi hành động thực hiện ở Crystal Palace, Night Corp và Song Bird đã chuyển hóa thành AI chắc chắn sẽ tham gia, lá bài trong tay bọn chúng chỉ có Black Wall.”
Hắn hơi dừng lại, ánh mắt chuyển sang một tuyến đường khác: “Đội B, gồm Rebecca, David, Lucy, Kiwi, Sasha, Suzuki, Takemura và Blackhand. Nhiệm vụ của các ngươi là đến phòng thí nghiệm sinh học hàng đầu 'Eden' của Crystal Palace. Căn cứ vào tin tức lưu trữ trong 'Golden Liquid' và ghi chép giao dịch của Highrider, nơi đó không chỉ cất giữ hợp chất phục hồi thần kinh, mà hẳn là còn có đủ bộ thiết bị phẫu thuật ý thức chỉ phục vụ cho giới quyền quý. Đó là nơi duy nhất có thể chia tách Relic một cách an toàn.”
“Phương án phẫu thuật thì sao ?” Sasha bình tĩnh hỏi, Optic của nàng nhấp nháy dòng dữ liệu, “Mức độ liên kết ý thức hiện giờ của Rebecca và Johnny · Silverhand đã vượt xa các trường hợp Relic thông thường, cưỡng ép phân tách rất có thể sẽ dẫn đến ý thức của cả hai sụp đổ cùng lúc.”
Lâm Dược kéo ra một bản đồ thần kinh phức tạp và mô hình thuật toán: “Đây là phương án được đội ngũ kỹ thuật Honshu mô phỏng dựa theo dữ liệu 'nguyên mẫu', đặc điểm ý thức của Johnny cùng với bản quét hình thần kinh não mới nhất của Rebecca, điểm cốt lõi là mượn nhờ thiết bị có độ chính xác cao của phòng thí nghiệm tới tách rời cấu trúc vật lý của Relic, đồng thời sử dụng 'Golden Liquid' để phục hồi ngay lập tức mạng lưới thần kinh bị tổn thương của Rebecca. Mấu chốt nằm ở giai đoạn 'kết nối ý thức' ngắn ngủi kia, cần tạm thời đưa ý thức của Johnny vào một môi trường mô phỏng cách ly, tránh cho hắn bị xóa sổ hoặc phản phệ cùng với Chip.”
“Vậy Johnny thì sao ?” Lucy hỏi vấn đề mà mọi người đều quan tâm, “Sau khi đưa vào môi trường mô phỏng ? Hắn có thể 'sống' sót không ? Hay là…”
Lâm Dược im lặng một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Môi trường mô phỏng không thể duy trì tính hoàn chỉnh của ý thức trong thời gian dài. Alt đã phân tích tất cả khả năng… Quyền lựa chọn cuối cùng, có lẽ không nằm ở chúng ta, mà là ở chính bọn họ. Là ý thức dần dần tan biến trong dòng lũ dữ liệu, hay là tìm thấy một… lối thoát không tưởng tượng được. Điều chúng ta có thể làm chính là sáng tạo cơ hội này, đảm bảo Rebecca sống sót.”
Bầu không khí nặng nề bắt đầu lan tỏa.
Đây cơ hồ là một cuộc giải cứu với bộ phận kết cục đã lộ rõ.
Mọi người không phải đang thương cảm cho Johnny, mà là đang lo lắng cho tương lai của Rebecca —
“Tên khốn kia cũng khá tốt đấy chứ.”
Blackhand khoanh tay lắc đầu lẩm bẩm một tiếng.
Takemura bên cạnh phát ra tiếng cười lạnh như thể vẫn không coi trọng Blackhand.
“Cho nên, đây là tác chiến ở hai mặt trận, cũng là quyết tử ở hai đầu.” V tổng kết, phá vỡ sự im lặng, “Bên chúng ta đối phó với Saburo và mọi thứ hắn có thể đánh thức — đợt phản công liều mạng của Highrider, sát chiêu tiềm ẩn của Night Corp, và biến số khác có thể xuất hiện… ví dụ như Cyberware kiểu mới được cải tạo tăng cường, hoặc quái vật nào đó khác. Bên các ngươi, thì phải đối mặt với lực lượng phòng vệ của phòng thí nghiệm, cùng với rủi ro không thể kiểm soát của chính cuộc phẫu thuật. Bất kỳ bên nào thất bại, đều có thể khiến cả bàn đều thua.”
Lâm Dược nhìn từng gương mặt hoặc kiên định, hoặc căng thẳng, hoặc quyết liệt ở xung quanh.
Ở đây có đồng bạn kề vai chiến đấu một đường, có người được thay đổi số phận vì bị hắn ảnh hưởng, có đồng minh đánh cược tất cả.
“Không có đường lui.” Giọng nói của hắn không cao, nhưng lại truyền rõ ràng vào tai mỗi người, “Emma và Yorinobu đã đốt lên ngọn lửa chiến tranh tại Trái Đất, thu hút ánh nhìn chú ý của toàn thế giới, tranh thủ cơ hội thâm nhập lần này cho chúng ta. Đánh đổi là… nếu chúng ta thất bại, bọn họ cũng sẽ phải đối mặt với đủ loại thanh toán. Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân.”
“Vì Rebecca, vì hủy diệt ảo mộng vĩnh sinh, cũng vì chứng minh cho hệ thống vặn vẹn này xem —— Dù cho ở Thiên Đường mà bọn chúng tự cho là an toàn và cao nhất, liệt hỏa, vẫn sẽ bùng cháy lên từ Địa Ngục.”
“Bây giờ hãy kiểm tra trang bị của mình đi, rồi chia ra lẻn vào theo thời gian đã định.”
“Chúng ta sẽ hội họp ở trong Crystal Palace.”
Mọi người nghiêm trang gật đầu, không nói thêm lời nào, cấp tốc tản ra tiến hành chuẩn bị cuối cùng. Trong phòng chỉ huy chỉ còn lại Lâm Dược và V, cùng với hai tuyến đường tấn công trên bản đồ 3D chỉ về hai điểm kết thúc khác biệt nhưng lại có vận mệnh đan xen vào nhau.
V đi đến bên cạnh Lâm Dược, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. “Ngươi sẽ đối phó với Saburo và Black Wall, ta sẽ đối phó với bất kỳ sinh vật sống nào dám cản đường chúng ta.” Nàng dừng lại một chút, “Bên Rebecca…”
“David và Lucy sẽ giúp nàng, còn có rất nhiều đồng bạn đáng tin cậy.” Lâm Dược nắm chặt tay nàng, lực đạo rất ổn định, “Tin tưởng bọn họ, giống như bọn họ tin tưởng chúng ta.”
Hắn nhìn về phía vũ trụ sâu thẳm ngoài cửa sổ quan sát, cùng với “con thoi dệt” dù cho cách xa như vậy, nhưng vẫn phát ra ánh sáng quyến rũ và nguy hiểm.
Nó trông còn sáng hơn so với những gì được quảng cáo trên tờ rơi của Night City.
“Giai đoạn chuẩn bị kết thúc, tiếp theo…”
“Đã đến lúc để cho Thiên Đường này, lắng nghe tiếng bước chân đến từ Địa Ngục.”
…
…
.
Bình luận truyện