Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 629 : Trên mặt trăng ( hạ )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 12:16 14-03-2026

.
Chương 607: Trên mặt trăng ( hạ ) Ở nơi cách Dungeon bảy trăm kilomet tại mặt khuất của Mặt Trăng, có một cơ sở đang ẩn mình sâu dưới đáy vùng trũng được ngụy trang thành miệng hố thiên thạch bình thường." Nó là dự án vũ trụ của công ty được thông qua cùng lúc với kế hoạch Sea of Clouds của Arasaka, và chủ sở hữu của nó chính là Kang Tao –– Tên gọi chính là 【 Trung tâm Nghiên cứu Mạng lưới Thần kinh. 】 Ở đây chỉ có tĩnh lặng được kiểm soát chặt chẽ trong môi trường vô trùng và tinh vi. Theo lý mà nói vào thời điểm nhạy cảm sau khi Kang Tao tuyên bố gia nhập Tổ chức Bảo vệ Mặt trận phía Đông, việc bọn họ còn có thể nắm giữ quyền kiểm soát căn cứ trên Mặt Trăng quả thật là điều rất khó tin, thế nhưng trên thực tế, sức mạnh mà Kang Tao triển khai ngoài vũ trụ tuyệt đối không phải thứ mà các thế lực kia có thể xem nhẹ. Trải qua thời đại phát triển dài đằng đẵng, mạng lưới quan hệ trong vũ trụ sớm đã trở thành một khối lợi ích đan xen và ràng buộc lẫn nhau cực kỳ chặt chẽ, có người nắm giữ bom, có người nắm giữ nguồn cung cấp lương thực, và cũng có người nắm chặt lấy quyền lợi sản xuất linh kiện tàu vũ trụ và đủ loại công nghệ liên quan. Nhưng điều không ai có thể phủ nhận chính là: tình hình hiện tại đã lung lay sắp đổ... Ở một nơi nào đó trong cơ sở, mọi thứ trong tầm mắt đều là màu bạc trắng hoàn hảo, tường, sàn, trần nhà, không có bất kỳ mối nối hay trang trí nào, phảng phất được chạm khắc ra từ một khối kim loại duy nhất. Trong không khí thoang thoảng mùi thơm nhẹ nhàng gần giống với gỗ đàn hương, đó là mùi của loại thuốc an thần đặc biệt. Ở trung tâm căn phòng, khoang duy trì sinh mệnh hình trụ phù hợp với thẩm mỹ phương Đông đang phát ra ánh sáng xanh nhạt dịu dàng. Lin ở đây. Cơ thể hắn được ngâm trong dung dịch dẫn truyền thần kinh, chỉ để lộ phần da đầu. Chất lỏng kia có dạng keo bán trong suốt, bên trong còn có đốm sáng li ti như dải ngân hà đang di động. Chúng nó là Nanobot sửa chữa phụ trách phục hồi các mô thần kinh bị tổn thương của Lâm Dược ở cấp độ phân tử. Nếu không nhìn sang đủ loại dây dẫn sinh học và jack cắm dữ liệu kết nối vào thái dương, gáy và cột sống của hắn, biểu cảm của Lin liền rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là an lành. Đầu bên kia của dây dẫn được nối với ba đài thiết bị có hình dáng kỳ lạ. Bọn chúng không giống với thiết bị y tế thông thường hay cao cấp trên thị trường –– Không có đường ống lộ ra ngoài, không có đèn cảnh báo nhấp nháy, không có tiếng ông ông ồn ào. Bề mặt được bao phủ bởi vật liệu gốm đen bóng, góc cạnh được khảm bằng đường vân màu vàng sẫm giống như chữ triện cổ. Khi thiết bị hoạt động, nó sẽ phát ra âm thanh vo ve cực kỳ nhẹ như dây đàn cổ rung lên –– Ba người của đoàn chuyên gia Kang Tao mặc đồng phục tiệt trùng màu trắng, vây quanh thiết bị. Ngón tay của bọn họ lướt trên giao diện điều khiển 3D, động tác chuẩn xác như đang biểu diễn trên nhạc cụ cổ xưa. Thứ mà giao diện hiển thị không phải là biểu đồ sóng não hoặc tín hiệu thần kinh tiêu chuẩn, mà là một mô hình trực quan càng trừu tượng và phức tạp hơn –– Giống như vô số sợi chỉ vàng đang bện vào nhau trong không gian tối tăm, cuối cùng hội tụ về một điểm sáng có màu xanh lam yếu ớt ở trung tâm. Điểm sáng xanh lam kia đại biểu cho ý thức còn sót lại của Lin. “Độ ổn định của neo điểm đạt đến 72%, vừa vặn tới ngưỡng an toàn.” Người lên tiếng chính là một nam nhân trung niên gầy gò, âm thanh ổn định, mang khẩu âm rõ rệt của vùng Tây Bắc. Hắn là người đứng đầu đoàn chuyên gia, họ Trần, quân hàm Đại tá, nhưng tất cả nhân viên trong căn cứ đều gọi hắn là Kỹ sư Trần. “Nhiễu loạn từ phía Black Wall vẫn đang tăng cường.” Nữ kỹ sư bên cạnh cau mày nhìn chằm chằm vào một màn hình khác, “Giống như… có thứ gì đó ở phía bên kia bức tường đang lôi kéo hắn. Không… không phải AI, là là thứ nguyên thủy hơn. Giống như… linh hồn của chính hắn đang chấn động.” “Theo lý mà nói, hoạt động não bộ của hắn đáng lẽ phải đình trệ hoàn toàn rồi mới đúng.” Ngay sau đó liền có người lẩm bẩm, “Vậy vì sao lại không có phản ứng với các kích thích từ bên ngoài ?” Không có ai trả lời được. “Liên kết với Transcendental AI thì sao ?” Cuối cùng có người thứ ba dò hỏi, tạm thời bỏ qua câu hỏi làm cho người ta sầu lo này. “Vẫn bảo trì thông suốt, nhưng đối phương không chủ động làm ra phản hồi. Nó đang quan sát.” Kỹ sư Trần hít một hơi thật sâu, nhìn về phía cửa sổ quan sát. Từ Như Quân đang đứng ở nơi đó. Nàng không mặc đồng phục của Kang Tao, mà là một bộ đồ đen đơn giản, mái tóc dài được buộc gọn gàng thành đuôi ngựa sau gáy, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng thứ nằm trong đôi mắt kia lại quá nặng nề, đến mức ánh đèn trong phòng vô trùng cũng không thể chiếu sáng được. Bên cạnh nàng là V. Trạng thái của V… rất kỳ lạ. Nàng mặc bộ đồ liền thân màu xám do Kang Tao cung cấp, hai tay đút túi, dáng đứng có vẻ thoải mái, nhưng mỗi khối cơ bắp trên người lại hệt như dây cung bị kéo căng cứng. Trên mặt nàng không có bất kỳ lớp trang điểm nào, tái nhợt đến mức cơ hồ trong suốt, chỉ có cơn bão ẩn sâu trong đồng tử đang gầm thét với những luồng gió im lặng. Bàn tay nàng còn nắm chặt lấy một viên Chip liên lạc cũ kỹ. Mép của nó đã mòn đến sáng bóng, bề mặt có một vết rạn rất nhỏ. Đó là Lin đưa cho nàng, rất nhiều năm trước, trong văn phòng nhỏ ở Arasaka Tower, nàng đã tiện tay ném cho hắn rồi nói rằng “dùng số này an toàn hơn”. Bây giờ Chip lại lạnh lẽo và im lặng. Giống như người yêu đang nằm trong khoang duy trì sinh mệnh. “Tổng giám đốc Từ.” Giọng nói của Kỹ sư Trần vang lên từ thiết bị liên lạc, “ ’Chìa khóa’ đã được hiệu chỉnh hoàn tất, có thể khởi động hiệp nghị ‘cầu nối’. Nhưng chúng ta nhất thiết phải xác nhận lại một lần nữa –– Ngài có chắc chắn muốn để thực thể kia đi vào và trích xuất tần số cộng hưởng không ? Nó… không ổn định, hơn nữa tỉ lệ ô nhiễm còn rất cao.” Từ Như Quân biết ý của Kỹ sư Trần là gì. AI nào đó có mối liên hệ với Kang Tao. Từ Như Quân không quay đầu lại, vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lin. “Black Wall là rào chắn mà Netrunner thời đại cũ xây dựng lên bằng chính mạng sống của mình, ‘ngôn ngữ’ của bức tường kia không thuộc về bất kỳ công ty hay quốc gia nào. Chỉ thực thể được tạo thành từ dữ liệu của Old Net hỗn loạn như nó mới có năng lực mô phỏng loại hoàn cảnh kia.” Giọng nói của nàng rất nhẹ, nhưng mỗi từ đều như đinh đóng cột, “Nghĩa địa ký ức là trường hợp đặc biệt, chúng ta tới đây chính là để tìm kiếm manh mối.” “Trước tiên hãy để cho Transcendental tiếp xúc với bản thể a, đây là biện pháp duy nhất.” “Vậy kế hoạch dự phòng về Transcendental AI thì sao ?” Kỹ sư Trần hỏi, “Chúng ta không thể dự đoán phản ứng của nó, ngài cũng biết –– Phía trên rất coi trọng người này, không thể xảy ra vấn đề.” “Nó sẽ không có ‘phản ứng’.” Từ Như Quân cuối cùng cũng quay người lại, ánh mắt quét qua V rồi dừng lại trên mặt Kỹ sư Trần, “Nó sẽ chỉ làm ra những việc phù hợp với logic của mình. Mà ở trong logic của nó, Lin là một ‘lượng biến đổi thú vị’. Nếu lượng biến đổi biến mất, thí nghiệm liền thất bại. Cho nên nó sẽ giúp đỡ.” “Đánh đổi là gì ?” “Đã thỏa thuận xong từ trước.” Từ Như Quân nói, “Bây giờ, hãy khởi động hiệp nghị đi.” Từ Như Quân còn cố ý nhìn qua V khi nói những lời này. Tên thật của V là Valerie… Từ Như Quân vốn định hỏi thăm ý kiến của nàng, nhưng cú sốc lần này tựa hồ đã ảnh hưởng quá lớn đến đối phương. Kỹ sư Trần im lặng hai giây rồi gật đầu. Hắn trao đổi ánh mắt với hai người còn lại, ngón tay đồng thời nhấn xuống nút ấn giả lập. Âm thanh trong trẻo như đàn cổ thay đổi, cấp tốc bị thay thế bởi rung động trầm thấp như đến từ sâu trong lòng đất. Đường vân vàng sẫm trên bề mặt thiết bị lần lượt sáng lên, tia sáng chảy xuôi dần dần hội tụ ở phía trên khoang duy trì sinh mệnh, cuối cùng tạo thành ma trận 3D với đủ loại ký hiệu phức tạp đang xoay tròn một cách chậm rãi. Một tia sáng trắng thuần khiết bắt đầu tụ lại ở trung tâm ma trận. Đó là điểm khởi đầu của “cầu nối”. Ngón tay của V đột nhiên siết chặt, móng tay gần như muốn cắm vào lòng bàn tay. Nàng nhìn tia sáng kia, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Lin trong khoang duy trì sinh mệnh, vô số hình ảnh lướt qua trong đầu –– Nụ cười cuối cùng của hắn trong đường hầm Dogtown, bóng lưng hắn hút thuốc trong ánh bình minh ở Pacifica, càng xa xưa hơn nữa, hắn bỏ chạy khỏi văn phòng nhỏ ở Arasaka Tower với biểu lộ bối rối… Còn có Emma. Nữ nhân điên rồ kia đã kề sát tai nàng tại giây phút cuối cùng rồi hỏi một câu tràn đầy thâm ý bằng giọng nói ngọt ngào như thuốc độc của mình. V không biết ý đồ của đối phương là gì, nhưng nàng biết “món quà” của Emma luôn là quả bom bọc đường, nàng muốn tất cả địch nhân dẫn đến tình huống này phải trả giá đắt. Lin nằm ở đây, ý thức tan vỡ ở biên giới Black Wall, cơ thể được duy trì sự sống bằng công nghệ đen của Kang Tao. Còn nàng thì đứng ở mặt sau của mặt trăng, nắm một viên Chip đã hỏng, chờ đợi “cuộc đàm phán” mà mình hoàn toàn không thể hiểu nổi kết thúc. Mất đi Lin tựa hồ khiến cho nàng không còn nơi nào để trở về, Night City phảng phất đã không còn vị trí cho nàng nữa, V cảm thấy mình đang đi trên cuộc đời không thuộc về bản thân. Trái Đất đã không thể chứa đựng nỗi đau của nàng. Vũ trụ ? Vũ trụ ít nhất đủ lớn, đủ trống trải, đủ để nàng trút xuống lửa giận không có chỗ phát tiết này, đốt cháy tất cả những kẻ đáng bị đốt cháy. Ví dụ như Night Corp. Ví dụ như Highrider. Ánh sáng trắng ngày càng sáng hơn. Giọng nói của Kỹ sư Trần lại vang lên, lần này mang theo căng thẳng rõ rệt: “Cầu nối đã được thiết lập. Bắt đầu dẫn vào tần số cộng hưởng từ nghĩa địa ký ức… Tần số đang đồng bộ… Cảnh báo, phát hiện dữ liệu bất thường bám vào ! Phía bên kia đang truyền lại dữ liệu !” Nữ kỹ sư vội vàng nói: “Có cần loại bỏ không ?” “Không kịp rồi !” Người thứ ba hét lên, “Liên kết giữa Black Wall và Transcendental AI đã được kích hoạt ! Trường lực giữa ba bên đang hình thành !” Trong khoang duy trì sinh mệnh, cơ thể Lin đột nhiên co giật dữ dội. Mí mắt hắn run rẩy, phảng phất đang làm một giấc mơ cực kỳ đau đớn. V bước lên trước theo bản năng, nhưng lại bị Từ Như Quân đưa tay ngăn cản. “Đừng qua đó.” Giọng nói của Từ Như Quân rất cứng rắn, “Bất kỳ quấy nhiễu nào vào lúc này cũng có thể khiến hắn tan biến hoàn toàn.” Từ Như Quân nhìn về phía tia sáng trắng kia bằng ánh mắt phức tạp. “Black Wall muốn nuốt chửng hắn để củng cố bản thân, Transcendental AI muốn nghiên cứu hắn. Nhưng ý thức của chính hắn… phải muốn quay lại. Quay lại đây, quay lại… phía chúng ta.” Nàng hơi dừng lại. “Bằng không tất cả những gì chúng ta làm, cũng chỉ là chế tạo một cỗ quan tài tinh xảo hơn cho hắn mà thôi.” Ánh sáng trắng bùng nổ. Không phải nổ tung, mà là một loại “kích hoạt” hoàn toàn không có tiếng động gì hết. Cả căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng quái dị, như thể cảnh tượng kỳ quái suýt chút nữa khiến tim người ta nhảy ra khỏi lồng ngực vừa rồi chỉ là ảo ảnh. “Chuyện gì xảy ra ?” Biểu lộ của Kỹ sư Trần nghiêm túc tới cực điểm, hắn nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, vội vàng vẫy tay gọi nữ đồng nghiệp bên cạnh – “Nhanh, bảo Netrunner của Kang Tao thực hiện Deep Dive, dữ liệu đang trượt xuống, Transcendental cũng không thể khống chế được !” Giọng nói không quá cao, nhưng câu nói này lại khiến V lập tức đặt tay lên tấm kính, nàng cứ thế nhìn chằm chằm vào bên trong. “Nhanh lên !” Bên trong giống như tổ ong bị kẻ thù tự nhiên xâm nhập, lúc này đã hỗn loạn thành một mớ bòng bong, Netrunner của Kang Tao lần lượt nằm xuống ghế kết nối được xếp gọn gàng trong phòng, bọn họ là chuyên gia internet kỳ cựu, cũng là chiến sĩ phục tùng mọi mệnh lệnh. Khi cơ thể của các Netrunner đồng loạt run rẩy rồi tiến vào trạng thái Deep Dive, đám người đang căng thẳng chờ đợi thậm chí còn chưa kịp thực hiện động tác tiếp theo, tất cả ghế của Netrunner liền chuyển sang trạng thái cảnh báo, bọn họ bị đá ra khỏi khu mạng với vẻ mặt mờ mịt, toàn bộ đều ngồi dậy nhìn nhau. Báo lỗi…? Kỹ sư Trần gầm lên: “Thử lại, bất kể bằng cách nào ––” “Vô ích.” Icons của nữ nhân được tạo thành từ dữ liệu đã xuất hiện trên màn hình cửa sổ dùng để quan sát, giọng nói của nàng truyền ra từ đủ loại thiết bị phát âm nào trong cơ sở này. Mọi người đồng loạt nhìn về phía bộ Icons kia – “Alt ?!” V vội vàng vỗ vào tấm kính như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, Từ Như Quân bên cạnh nâng cằm ra hiệu cho bảo vệ mở cửa, sau đó liền đi vào cùng V. “Ta đã cố gắng giao tiếp với Lin đang rơi vào trạng thái khóa lại chiều sâu với Black Wall, nhưng kết nối của một con AI khác đối với Black Wall mà nói lại là một loại uy hiếp, ta đã đạt được ý định hợp tác sơ bộ với nó… cũng chính là con AI mà các ngươi mong đợi có thể cung cấp giúp đỡ.” “Bây giờ cầu nối rất khó xâm nhập, nó bị lượng lớn thuật toán Black Wall bao bọc kín kẽ, vì thế nhất định phải có Netrunner quen thuộc với thuật toán và tốt nhất từng tự tay xử lý phép tính của Black Wall gia nhập vào hành động, cầu nối hiện giờ từ chối mọi ý đồ truy cập của AI.” Lúc này có người kinh ngạc kêu lên: “Black Wall ? Thuật toán của thứ này có logic cố định nào không ?” “Ý của ngươi là cần Netrunner từng sửa chữa Black Wall sao ?” “Nói đùa gì vậy…” Ngay khi mọi người lắc đầu, trơ mắt nhìn xem độ hoàn hảo của dữ liệu tiếp tục trượt xuống, một giọng nói đã vang lên. “Ta.” Mọi người đều nhìn về phía nữ nhân thường ngày giữ im lặng chỉ đứng bên ngoài nhìn Lin qua tấm kính, nghe nói đối phương là cao tầng của Arasaka tại khu vực lớn, chỉ là… Nàng tựa hồ đã chịu một cú sốc rất nghiêm trọng, không ai dám cam đoan nàng có thể làm được việc này. “Ta từng sửa chữa Black Wall trong thời kỳ Chiến tranh Mạng cùng với Lin, ta biết trạng thái bị thôn phệ của hắn, để ta tới !” Kỹ sư Trần cau mày, hắn không sợ nếm thử, điều hắn sợ là đối phương quan tâm quá mức sẽ bị loạn. Nhưng mà ngay khi mọi người không thể đưa ra quyết định, Từ Như Quân lại ra lệnh không chút do dự, “Chuẩn bị bộ đồ làm mát và cổng kết nối của Netrunner cho nàng, chỉ một mình nàng.” Ánh mắt của V tựa hồ đã khôi phục lại chút thần sắc, nàng chỉ gật đầu rồi vội vàng đi về phía ghế Netrunner. Sau khi Alt nói xong điều muốn dặn dò, chỉ có Kỹ sư Trần vẫn nhìn chằm chằm vào thực thể lớn nhất internet trong truyền thuyết này, nhưng “viện trợ” mà Kang Tao mời tới lại có cấp bậc Transcendental, mặc dù chỉ là Transcendental sinh ra từ một khu mạng nhỏ, nhưng đó cũng là tồn tại tinh vi hơn so với AI sinh ra từ Digital Soul có thể bị đo lường trong thời gian ngắn như Alt – “Nhất định phải khiến hắn quay đầu lại, V.” Alt đột nhiên lên tiếng. Động tác mặc bộ đồ Netrunner trên tay của V hơi khựng lại, Từ Như Quân vừa mới cũng nói ra lời tương tự, đứng tại góc độ của Alt mà nói thì đây chính là một biểu hiện rất mâu thuẫn. Alt biết rõ Lin đang dần bóc tách nhân tính, ký ức và cảm xúc của chính mình. Theo lý mà nói, Alt không có bất cứ động cơ nào phải bắt buộc Lin đưa ra lựa chọn này, nhưng “trớ trêu thay” chính từ bên trong thực thể mà ngoại giới cho rằng là vô cảm, mầm mống cảm xúc lại đang thực sự nảy sinh. Nàng đang đồng cảm với quá trình một người sắp mất đi nhân tính. Đây chính xác là một nghịch lý. V gật đầu, “Ta biết.” Trong âm thanh khẩn trương và thở sâu, ý thức của V bắt đầu từ từ chìm vào internet, nàng thậm chí còn không kiểm tra trạng thái của dây cắm, hiện tại nàng chỉ muốn dốc hết sức để làm một số việc, ít nhất là đã cố gắng… “Thành công !” Sau khi V kết nối vào thì cũng không bị đá ra luôn, Kỹ sư Trần đẩy gọng kính có thiết bị phóng đại, quan sát cẩn thận một loạt hành vi của V sau khi kết nối vào internet – Nàng tựa hồ đã lựa chọn cách tự biên soạn dấu hiệu Black Wall để nắm giữ quyền hạn nhằm chống lại hành vi thu hồi quyền hạn của nó, điều này không chỉ là thử thách với trí nhớ của Netrunner mà còn bài kiểm tra cho sự dũng cảm của nàng. Kết quả khi nhập sai không chỉ đơn giản là bị đá ra mà thôi. Đối với Black Wall mà nói, đó chính Rogue AI có ý đồ lừa gạt mình, cũng là kẻ thù không đội trời chung. “Đợi đó, ta đến rồi.” “Khốn nạn không từ mà biệt!” Trong Cyberspace, có người dùng lời chửi mắng thay cho lời cầu nguyện. …… ……
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang