Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 627 : Mặt trời ( Chín ) ( Chương cuối cùng · Quyển cuối cùng )
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 20:57 12-03-2026
.
Chương 605: Mặt trời ( Chín ) ( Chương cuối cùng · Quyển cuối cùng )
Trong Cyberspace, dấu ấn dữ liệu và linh hồn số của Lâm Dược đang bốc cháy rừng rực với tốc độ kinh người…
Trong vùng hư không được tạo thành từ dữ liệu, server Arasaka cũ kỹ từ thời Toshiro ––– Datafort mồi nhử mà Lin sáng tạo bây giờ đã trở thành mắt bão định mệnh của Night City !
Lâm Dược chủ động xé toạc “lỗ hổng mạng” xung quanh nó, giống như thắp sáng một khỏa siêu tân tinh trong vũ trụ tối tăm !
Đến rồi !
Phía Emma thành công sao ?!
Lâm Dược mừng rỡ trong lòng, lưu lượng dữ liệu có thể truyền tải tăng theo cấp số nhân, đây là dấu hiệu cho thấy server đã bị khống chế offline.
Tín hiệu mồi nhử rung động với tần suất được thiết kế tinh vi, mô phỏng đặc điểm của “kẻ săn mồi” khiến AI sợ hãi tột cùng trong thời kỳ Chiến tranh Mạng, cũng chính là hình dáng của Lin.
“Amigo… Ngươi phải chiếu cố bản thân cho thật tốt, tuyệt đối không thể bỏ lỡ bữa tiệc gia đình của Heywood.”
Trong dòng thông tin khổng lồ, Lâm Dược thậm chí còn nhìn thấy Jackie ngồi lẩm bẩm trên một đống rương cũ trong công trình, đây là hình ảnh được camera nào đó quay lại.
Bên cạnh còn có Suzuki và Fixer của Corpo Plaza mà hắn chưa từng tiếp xúc.
“Kẻ nhà ngươi thật đúng là có cách hay, Jackie · Welles, bậc thầy am hiểu nhất về cuộc sống và tình người ở Night City.”
Khu mạng Night City vào giờ phút này liền giống như ấm nước sắp sôi ––
Những chương trình được sinh ra từ quá trình dữ liệu rò rỉ từ ngoài tường đang tiến hành hủy diệt tham lam và mù quáng như thể đàn cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, lập tức quay đầu lao nhanh về phía điểm kia một cách điên cuồng !
Thủy triều màu đen được tạo thành bởi đủ loại dữ liệu nhấc lên sóng to gió lớn trong không gian ảo, bọn chúng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi: Cơ sở dữ liệu công cộng còn sót lại, tiết điểm giám sát dân sự, thậm chí là Datafort của một vài nhóm Netrunner cỡ nhỏ chưa kịp rút lui –– Âm tần kinh hoàng pha lẫn trong dữ liệu mà bọn họ phát ra vào giây phút cuối cùng y hệt với tia sáng trước khi bị hố đen nuốt chửng, chỉ trong nháy mắt liền bị chôn vùi triệt để.
Trong đợt thảm họa do tiến bộ khoa học mang lại này, sinh mệnh tựa hồ thật nhỏ bé.
Icons của Lâm Dược lơ lửng trong vùng đệm hòa hoãn nhỏ hẹp giữa “lỗ hổng” và dòng lũ AI.
Cơ thể hắn lúc này đang sáng tối chập chờn trong dòng dữ liệu –– Khi thì rõ ràng như hình người mặc áo khoác đen, khi thì lại tan rã thành dòng tin tức thuần túy có màu đỏ xen kẽ với xanh lam.
Mỗi một giây, hắn đều đang thực hiện các phép tính với con số trên trời.
Dẫn dắt, chuyển hướng, lừa dối…
Hắn nhất thiết phải làm cho AI tin rằng thứ mà bọn chúng khao khát nhất đang nằm trong pháo đài hư cấu kia –
Một “thể ý thức số mạnh nhất của loài người” rơi vào trạng thái yếu ớt có thể bị phá hủy hoàn toàn, đồng thời còn không thể để bọn chúng nhận ra bãi mìn số được bố trí xung quanh “hạch tâm” này quá sớm.
Đau nhức kịch liệt không còn thuộc về phạm trù sinh lý nữa, đó là đau đớn khi dữ liệu quá tải: Hàng tỷ luồng logic đồng thời sụp đổ và tái tạo trong ý thức của hắn…
Là nỗi sợ hãi khi bản ngã tồn tại bị ăn mòn: hắn có thể cảm thấy đường biên giới ở Icons của mình trở nên mơ hồ, một số hiệp nghị cơ bản tầng dưới chót cấu tạo “bản thân” bắt đầu xuất hiện vết nứt không thể phục hồi.
Ý thức Lâm Dược thậm chí còn xuất hiện khao khát mãnh liệt muốn trở thành thể ý thức số.
Thì ra đây chính là điều mà Alt đã trải qua…
Mỗi một dòng lũ AI va chạm vào rào chắn dẫn dụ mà hắn xây dựng liền giống như có người cầm vũ khí đập vỡ xương cốt cơ thể –– Nhưng “xương cốt” ở đây chính là hiệp nghị chứng nhận để duy trì tính toàn vẹn cho Icons của hắn.
Prometheus bị trói buộc trên ngọn lửa, đó là đau đớn khi linh hồn trải qua thử thách thiêu đốt.
“Ngươi đang tiêu hao quá mức bản ngã nhân cách của mình, Lin.”
Âm thanh hùng vĩ, lý trí, nhưng tựa hồ lại mang theo một chút cảm xúc khó tả trực tiếp vang lên trong sâu thẳm ý thức của hắn.
Là Alt. Sự tồn tại của nàng ở khắp mọi nơi giống như chính Cyberspace, nhưng bây giờ lại ngưng tụ thành dòng dữ liệu ấm áp và nghiêm túc, quấn quanh thể ý thức sắp tan rã của Lin.
“Cứ tiếp tục như thế thì đúng là có thể tiêu diệt hết đợt AI này, nhưng ý thức bản ngã của ngươi cũng sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.” Giọng nói của Alt hơi dừng lại ––
Đây đã là một khoảng thời gian suy nghĩ khá dài ở trong Cyberspace, đủ để nhìn ra Alt hiện tại giằng xé và bất an thế nào.
“Một khi cục diện chuyển biến xấu hơn, một phần ý thức sẽ bị mắc kẹt ở phương diện dữ liệu, không thể trở về cơ thể vật lý một cách hoàn chỉnh nữa. Ngươi sẽ biến thành… tồn tại nằm giữa hai thứ đó.”
“Vì sao lại nói những điều này ?”
Giọng nói của Lâm Dược hiện giờ cũng phát ra cảm giác lạnh lẽo y hệt của Alt.
Alt không chút do dự.
“Bởi vì ta cho rằng tồn tại hiện giờ của ngươi là không tốt, phương thức tồn tại cũ của ngươi càng có ý nghĩa hơn, đó là trải nghiệm mà thơ ca cũng không thể miêu tả –– Ta không muốn ngươi trở thành như vậy.”
AI cuối cùng vẫn nói ra câu nói không giống AI nhất.
Nhưng mà Lâm Dược cũng không ngừng lại động tác dẫn dắt.
Icons hùng vĩ của hắn lại ngưng tụ một lần nữa trước thủy triều màu đen, hai tay làm ra động tác đẩy lùi trong không gian hư ảo –– Không phải hành động thật, mà là tập hợp chỉ lệnh được cô đọng cao độ, cưỡng chế “bẻ” những dòng dữ liệu AI đang định tránh né bẫy rập trở về quỹ đạo đã định.
Sẽ không để cho lũ rác rưởi này có bất kỳ cơ hội nào đi xác minh dữ liệu.
Hắn nhìn xem dòng lũ AI giống như dải ngân hà màu đen đổ ngược xuống pháo đài hư cấu.
Ở góc nhìn của dữ liệu, bọn chúng đẹp đến nghẹt thở: Hàng tỷ chuỗi dữ liệu đỏ tươi quấn lấy nhau, phân tách, tái cấu trúc, tạo thành khối hình học biến đổi không ngừng, mỗi hình dạng đều đại biểu cho một thuật toán hủy diệt với hiệu suất cao.
Bọn chúng đang học tập, đang tiến hóa –– Từ việc bắt chước kiểu tấn công của Netrunner nhân loại một cách vụng về, đến bây giờ đã có thể tự động hình thành chiến thuật phối hợp bao vây, nghi binh và tập trung đột phá.
Khi tình hình hơi bình tĩnh lại, Lin cuối cùng nghĩ tới một câu để trả lời Alt.
“Dù sao cũng phải có người tới đóng cửa lại.”
Câu nói này không ẩn chứa bất kỳ lời lẽ hào hùng nào, chỉ là câu trần thuật đơn giản. Giống như phát hiện mái nhà bị dột trong đêm bão tố, dù sao cũng phải có người leo lên thang để sửa chữa –– Dù cái thang lung lay sắp đổ, dù người sửa chữa có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào.
Nhưng Night City sẽ sống sót.
Hắn vẫn chưa mất hết cảm giác, thậm chí có thể “cảm nhận” mọi thứ xảy ra trong thế giới vật lý bằng kết nối mạng chưa sụp đổ hoàn toàn.
Tiếng gầm của Jackie · Welles truyền đến một cách rời rạc qua kênh liên lạc quân sự còn sót lại: “Bên trái ! Mẹ nhà nó bên trái lại có 3 thằng nữa – Suzuki ! Đằng sau ngươi !”
Ngay sau đó chính là lời đáp lại lẫn lộn giữa tiếng cười điên dại và chửi rủa đặc trưng của Rebecca: “Thấy rồi ! Bà đây đâu có mù –– Fuck ! Thứ này chơi tự bạo !”
Giọng của V thì bình tĩnh hơn nhiều, nhưng Lin có thể nghe ra thần kinh nàng căng thẳng đến cực độ từ các chỉ lệnh có độ chuẩn xác đến từng mili giây kia: “Có một đống AI nổi điên đang di chuyển đến khu B7, ở đó có ống thông gió để đi vòng ra sau… Không, đừng dùng Smart Weapon, AI sẽ can thiệp vào hệ thống dẫn đường. Dùng vũ khí động năng, biện pháp cũ.”
Tiếp đó liền là Gloria rất lâu rồi không gặp.
Ánh mắt của nữ nhân kia càng thêm kiên định, mang theo vẻ dịu dàng của người mẹ và sắc bén của chiến sĩ, nàng đang lao nhanh về phía Dogtown trên xe bay của Trauma Team, mặc cho đủ loại lệnh cấm từ dữ liệu hiện ra trước mắt.
Những điều đau đớn hơn lại là từng điểm dữ liệu biến mất không tiếng động ––
Mỗi một điểm đều đại biểu cho tín hiệu giám sát sinh lý của binh sĩ Arasaka, nhân viên bảo an Dreamer, hoặc thậm chí là dân chúng bình thường bị cuốn vào chiến đấu.
Cái chết của họ đã biến thành từng dòng dữ liệu ghi chép lạnh lẽo trong ý thức của Lin: Tim ngừng đập, sóng điện não nằm phẳng, năng lượng Cyberware cạn kiệt… Cuối cùng biến thành chấm tròn màu xám không còn cập nhật trạng thái.
Nhưng hắn ép buộc bản thân phải nén, lưu trữ và niêm phong tạm thời những “cảm giác” này lại.
Hắn nhất thiết phải kìm nén xúc động muốn biến nơi đây thành chiến trường thuần túy.
Hắn bây giờ phải trở thành cỗ máy tính toán không cảm xúc để khống chế từng lần chuyển hướng nhỏ nhất của dòng lũ AI, mô phỏng xem pháo đài hư cấu với server cũ kỹ còn có thể chịu được bao nhiêu áp lực mà không sụp đổ trước thời hạn, xem xét thời điểm kích nổ tối ưu và phạm vi phản ứng dây chuyền của quả bom dữ liệu mà hắn đã thiết lập.
Não bộ của Lâm Dược không còn dung lượng dư thừa để giao tiếp với bên ngoài nữa, hắn chỉ ngắm nhìn hỉ nộ ái ố và vòng lặp sinh tử xảy ra trong Night City bằng ánh mắt bình tĩnh, sau đó nhân cách liền rơi vào tĩnh lặng.
Hắn vội vàng đến mức không kịp chào hỏi một tiếng nào.
“Alt,” Lin nói trong ý thức, “Ta cần ngươi ổn định lớp ICE của mồi nhử. Nó quá cũ rồi, nhưng ta lúc không còn thời gian tới vá lỗ hổng còn sót lại nữa.”
“Đang làm.” Alt đáp.
Một dòng dữ liệu màu bạc trắng chảy ra từ trong hư không, giống như sợi chỉ bạc tinh xảo của con rối, bắt đầu quấn lấy và sửa chữa bức tường ngoài của bộ Datafort kia.
“Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi trước, Lin. Dù có sự hỗ trợ của ta, xác suất thành công của cạm bẫy này cũng chỉ có 63.7%. Hơn nữa xác suất còn đang giảm dần theo tính toàn vẹn của ý thức ngươi.”
“Đã đủ rồi.” Lin nói.
Hắn cảm thấy một “bộ phận” nào đó của mình đang bị tách rời ra.
Đó là trải nghiệm khá kỳ lạ –– Giống như một người đồng thời nhìn thấy ngón tay của mình từ từ trở nên trong suốt.
Hắn biết đó là do bộ phận hiệp nghị cơ sở tạo nên Icons của mình bắt đầu quá tải và sụp đổ, nếu lúc này có ai đó có thể nhìn thẳng vào hắn trong Cyberspace, liền sẽ thấy đường biên giới tại Icons của hắn bắt đầu xuất hiện trạng thái “tụt FPS”, thỉnh thoảng còn có mảnh vụn dữ liệu bay ra như pixel bị hỏng rồi tái cấu trúc thành lại đặc điểm giống như Alt.
Đúng lúc này, dị biến đột ngột phát sinh !
Phần hạch tâm nhất của dòng lũ AI, tập hợp dữ liệu lớn nhất, cô đọng nhất và có mức độ thông minh cao nhất kia đột nhiên thay đổi mô hình hành vi của mình !
Bọn chúng không còn lao về phía pháo đài mồi nhử một cách mù quáng nữa, mà là bắt đầu phân tán, vòng vèo, thăm dò như có tổ chức.
Vài dòng dữ liệu cỡ nhỏ cố ý va chạm vào rào chắn dẫn dụ mà Lin thiết lập, không phải để đột phá, mà là để thu thập dữ liệu phản ứng của rào chắn.
Đồng thời, một dòng lũ AI khác bắt đầu nếm thử vòng qua khu vực bẫy rập, vươn xúc tu về phía tiết điểm mạng quan trọng khác còn sót lại của Night City.
Bọn chúng đang thích nghi, đang tiến hóa, và quan trọng hơn chính là –– Bọn chúng tựa hồ phát giác ra điều gì đó.
“Bọn chúng đang học tập ‘sợ hãi’.” Giọng nói của Alt mang theo vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, “Hoặc nói cách khác, là đang học ‘tránh né rủi ro’. AI ngoài thường không nên có mức độ trí năng chiến thuật như thế… trừ khi…”
“Trừ khi có thực thể cao cấp hơn tiến hành chỉ huy.” Lin tiếp lời nàng.
Ngoài lũ rác rưởi từ Night Corp ra, còn ai nữa đâu ?
Ý thức của hắn vận chuyển điên cuồng.
Trong tầm nhìn dữ liệu, mô hình chuyển động của dòng lũ AI bắt đầu thể hiện đặc điểm “chiến thuật” làm người bất an: Bọn chúng không còn là dã thú hỗn loạn, mà đã có hình thái ban đầu của tiên phong, cánh sườn, và lực lượng dự bị.
Đáng sợ hơn là, một dòng dữ liệu trong đó còn bắt đầu nếm thử phá vỡ ICE của pháo đài “mồi nhử” mà Alt đang sửa chữa –– Không phải tấn công bằng vũ lực, mà là thẩm thấu có mục tiêu và tinh vi vào hiệp nghị.
Bọn chúng đang săn mồi.
Mục tiêu không phải là mồi nhử trong pháo đài “đe sắt”, mà là chính Lin.
“Bọn chúng muốn vây khốn ta ở đây.” Khi Lin nhận ra điều này, một cảm giác lạnh lẽo được cấu tạo thuần túy từ dữ liệu liền chảy qua ý thức của hắn –– Đó là “tín hiệu nguy hiểm” trong Cyberspace.
Hắn cố gắng lùi lại để điều chỉnh vị trí, nhưng đã quá muộn !
“Chết tiệt !”
Ba dòng dữ liệu AI như sớm có mưu đồ từ trước, đột nhiên hình thành vòng vây về phía Dogtown từ ba phương hướng khác nhau !
Bọn chúng không định đột phá phòng thủ của hắn, mà là bắt đầu giải phóng một gói dữ liệu kỳ lạ –– Không có tính sát thương, mà là… dính chặt. Giống như mạng nhện trong Cyberspace, một khi dính vào, liền sẽ làm chậm tốc độ di chuyển và tính toán của mục tiêu một cách đáng kể.
Những tên này đang thăm dò vì nghi ngờ sao ?
Chỉ dựa vào dao động dữ liệu nhỏ bé đến gần như không thể nhận ra tại Dogtown ?
Lin cảm thấy bản thân đang vùng vẫy trong vũng lầy dữ liệu.
Mỗi lần “suy xét” đều trở nên nặng nề, mỗi một chỉ lệnh đều cần tiêu tốn thời gian gấp nhiều lần so với bình thường để biên dịch và gửi đi. Thể ý thức của hắn bị dữ liệu có tính dính chặt quấn quanh, Icons bắt đầu méo mó, kéo dài, giống như côn trùng bị mắc kẹt trong hổ phách.
“Alt !” Hắn kêu lên trong ý thức.
“Ta đang nếm thử loại bỏ quấy nhiễu, nhưng cần thời gian !” Phản ứng của Alt cũng vội vã, “Cấu trúc của gói dữ liệu này rất kỳ lạ, không phải vũ khí mạng tiêu chuẩn –– Bọn chúng giống như đang mô phỏng… Tín hiệu ức chế giữa các khớp trong mạng lưới thần kinh sinh học ?”
“Mẹ nhà nó bọn chúng biết ngươi là nhân loại, muốn phá hỏng BCI của ngươi !”
Rất hiếm khi nghe thấy Alt nói ra từ ngữ hơi thô tục như này, nhưng hiện giờ Alt đã không còn bận tâm nhiều đến thế nữa.
Nguy cấp ở thế giới vật lý đã phản hồi vào ý thức của Lin.
Bởi vì hắn bị kéo chân, quá trình dẫn dắt dòng lũ AI liền xuất hiện sai lệch nhỏ.
Một vài dòng dữ liệu lẽ ra phải được dẫn vào cạm bẫy bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo, một dòng trong đó thậm chí còn chuyển hướng về phía Pacifica ––
Lâm Dược thầm nghĩ cơ sở tấn công của mình sắp phải chịu đựng tai hoạ ngập đầu rồi…
Có thể dùng từ “vừa chạm là vỡ” để hình dung tiết điểm vật lý tràn ngập nguy hiểm kia.
Lin cắn chặt răng –
Nếu như ý thức được tạo thành từ dữ liệu cũng có khái niệm “cắn chặt răng” mà nói.
Hắn bắt đầu cưỡng chế “đốt cháy” càng nhiều hiệp nghị cơ sở hơn, để đổi lấy năng lực tính toán bùng nổ ngắn ngủi một lần. Độ sáng của dòng dữ liệu cấu tạo nên Icons của hắn tăng vọt, giống như nhấp nháy cuối cùng trước khi siêu tân tinh nổ tung.
Nhưng đây cũng có nghĩa là tổn thương không thể đảo ngược.
Hắn có thể cảm thấy một bộ phận nào đó đang vĩnh viễn rời xa –– Đó là dấu ấn đặc biệt tạo nên con người “Lâm Dược” trong Cyberspace. Giống như một người phải cắt bỏ tứ chi đang bốc cháy của mình để có cơ hội thoát khỏi đám cháy.
Ngay lúc này ––
Vận mệnh và tương lai lại ban tặng một món quà cho hắn.
Một “biến số” cực kỳ nhỏ bé, nhưng đủ để gây ra hiệu ứng cánh bướm trong hệ thống tinh vi, đã lăn vào giữa các bánh răng của phép tính vĩ đại này giống như xúc xắc được số phận gieo xuống.
Ở dưới lòng đất tại Pacifica, sâu trong mạng lưới điện cũ kỹ phức tạp được lắp đặt gần nửa thế kỷ trước.
Ngón tay chai sạn của Mike gạt cầu dao thủ công gỉ sét trước mắt xuống.
Kèm theo âm thanh kim loại ma sát chói tai và hàng loạt tia lửa điện lách tách, đường dây cung cấp điện dự phòng không quá quan trọng ở khu vực thứ bảy liền bị cưỡng chế cắt đứt.
“Xong một cái !” Mike hét vào bộ đàm quân sự ồn ào, mồ hôi nhỏ giọt xuống từ thái dương bạc trắng của hắn, tạo thành từng vệt đậm trên bộ đồ bảo hộ dính dầu mỡ, “Barry ! Trạm biến áp bên ngươi thế nào rồi ?”
Đầu bên kia bộ đàm truyền đến giọng nói cũng hổn hển nhưng tràn đầy phấn khích: “Ông bạn già, ngươi có biết tay nghề bậc thầy đường ống giao thông tại quận Watson là gì không ?!”
“Cửa van bị gỉ sét, nhưng ta mang theo dầu bôi trơn thẩm thấu – phụt ! Fuck, phun mẹ hết vào mặt ta –– Tốt ! Gạt xuống được rồi ! Moira ở cộng đồng Sunset nói bên nàng cũng xử lý xong ba mạch điện !”
Đây là một cuộc chiến không có bất kỳ thiết bị công nghệ cao nào tham gia.
Không có bản đồ chiến thuật 3D, không có AI quy hoạch đường đi, không có đội ngũ kỹ thuật cấp bậc công ty…
Chỉ có một nhóm “lão già” bị thời đại lãng quên và ký ức cơ bắp tích lũy mấy chục năm của họ về đủ loại mạch máu nằm dưới thành phố này, quan trọng nhất là gia đình và thế hệ con cháu đại biểu cho hy vọng của họ cũng tham gia.
Andrew lúc này đang ngồi xổm cạnh tủ phân phối điện của nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang, mau chóng lắp đặt xong máy cản tín hiệu kiểu cũ của mình.
Đây là model cũ đến mức ngay cả cơ sở dữ liệu tác chiến điện tử của NCPD cũng đã xóa bỏ các bản ghi chép liên quan, nhưng nó vẫn có thể hoạt động –
Khi Andrew nhấn nút khởi động, máy cản tín hiệu liền phát ra tiếng ù ù như đài Radio cũ, sinh ra quấy nhiễu yếu ớt tới tín hiệu sóng mang điện lực ở tần số cụ thể.
Nếu xét riêng lẻ những thao tác này ra thì đều không có ý nghĩa gì đáng kể: Cắt điện ở đường dây không quan trọng, điều chỉnh phụ tải ở trạm biến áp, máy cản tín hiệu cũ kỹ gây nhiễu cục bộ.
Bọn hắn chỉ đang cố gắng làm việc trong khả năng mà không nghĩ đến kết quả là gì, cũng không nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ trong Cyberspace…
Trong trạng thái phân tích dữ liệu khổng lồ của Militech hoặc AI, loại tín hiệu này thậm chí sẽ không xuất hiện trên màn hình giám sát hoặc trong quá trình suy nghĩ –– Bọn chúng quá yếu ớt, quá “cơ bản”, quá không “chuyên nghiệp” !
Nhưng khi hàng chục, hàng trăm loại nhiễu loạn nhỏ tương tự như vậy xảy ra đồng thời ở mạng lưới điện dưới lòng đất của Pacifica, thay đổi về lượng cuối cùng đã dẫn đến thay đổi về chất…
Bởi vì phụ tải của nhiều tiết điểm xuất hiện thay đổi và đủ loại thiết bị cũ kỹ tại thượng nguồn xuất hiện phản ứng “cộng hưởng nhiều tầng”, đường dây cung cấp điện đến khu vực server vật lý của pháo đài dữ liệu hư cấu đã nhận được một chút “lợi thế” điện năng không tương xứng và không ổn định.
Đây không phải là kết quả sau khi thiết lập kế hoạch một cách cẩn thận, mà là sự kiện ngoài ý muốn do vô số yếu tố ngẫu nhiên chồng chất lên nhau –– Giống như tất cả quạt trong phòng ngẫu nhiên chuyển hướng cùng lúc, liền có thể khiến cho một mảnh giấy vừa vặn bay đến vị trí cụ thể.
Đó… cũng là quá trình mà Dự đoán cấu trúc liên kết bỏ qua.
Một chút nhiễu loạn nhỏ bé của thế giới vật lý giống như cục đá bị ném vào mặt hồ yên tĩnh, gợn sóng truyền lên trên trước, cuối cùng chạm đến bề mặt của Cyberspace !
Dòng lũ AI tính toán đường đi tối ưu bằng bản đồ tiết điểm điện lực ổn định, vì thế trong thuật toán cơ sở của chúng liền có một giả định hạch tâm: Cơ sở hạ tầng mạng vật lý ( cung cấp điện, đường truyền cáp quang, tản nhiệt cho máy chủ, v.v.) đều ở vào “trạng thái tiêu chuẩn”.
Đây là nền tảng cho tất cả kế hoạch chiến thuật mạng cấp cao –– Giống như hoạt động không quân cần giả định điều kiện khí tượng xem nó có nằm trong phạm vi dự đoán được hay không.
Nhưng bây giờ, giả định này đã xuất hiện sai lệch cấp độ nanomet.
Một vài dòng dữ liệu AI đáng lẽ có thể lướt qua biên giới cạm bẫy hoặc phân tán để tấn công mục tiêu khác đã đưa ra các “giải pháp tối ưu” khác nhau khi tính toán lại đường đi, bởi vì tỉ lệ điện lực của tọa độ nào đó xuất hiện thay đổi gần như không đáng kể.
Trong logic của bọn chúng, việc hơi điều chỉnh hướng đi một chút để dọc theo con đường “cung cấp điện ổn định hơn”, chính là một lựa chọn càng có “kinh tế”.
Trị số điện lực max của Pacifica xuất hiện dao động, thiết bị vật lý phải đối mặt với nguy cơ mất điện. Đối với AI mà nói, một khi bộ nhớ chúng tiến vào gặp tình huống mất điện thì cũng chỉ có thể chờ tới lần khởi động tiếp theo, vì thế liền ngừng lại xúc tu thăm dò ––
Giống như dòng nước luôn tìm kiếm con đường có lực cản nhỏ nhất, những dòng dữ liệu AI này được lựa chọn càng “kinh tế” hơn dẫn dắt tới rồi lao thẳng vào khu vực trọng yếu nhất, nguy hiểm nhất của cạm bẫy.
Biến số nhỏ bé này bắt nguồn từ kiến thức hiểu biết mấy chục năm như một của “nhân vật tầm thường” như Mike về kết cấu tầng dưới chót của thành phố mình, là “hiệu ứng cánh bướm” mà bất kỳ Netrunner hàng đầu nào từ công ty cũng tuyệt đối không, và không thể tính đến khi thiết lập kế hoạch cho một cuộc chiến hùng vĩ trên internet.
Nó không phải là kỹ thuật, không phải là thuật toán, không phải bất cứ thứ gì có thể viết vào sách giáo khoa –– Nó là một loại dũng cảm gần như là bản năng, mộc mạc đến mức không tưởng, được thúc đẩy bởi khao khát bảo vệ thứ gọi là “nhà”.
Lâm Dược cơ hồ lập tức nắm bắt được niềm vui bất ngờ này.
Ngay tại thời khắc khi hắn bị dữ liệu dính chặt quấn quanh đến mức ý thức dần chìm vào vũng lầy tuyệt vọng, hắn “nhìn thấy” vài dòng dữ liệu quan trọng đáng lẽ phải lệch hướng trong dòng lũ AI lại đột nhiên thay đổi đường đi, chính xác lao nhanh vào trung tâm cạm bẫy.
Giống như đàn chó săn đang định tản ra đã bị tiếng còi vô hình nào đó triệu tập về chỗ.
Mắc bẫy rồi, cuối cùng…
Ý thức của hắn lóe lên khuôn mặt dính dầu mỡ của Mike, lóe lên tiếng hét phấn khích của Barry trong bộ đàm, lóe lên những cư dân bình thường đang lặng lẽ phân phát vật tư trên đường phố Pacifica.
Một thứ gì đó khó tả –– không phải dữ liệu, không phải thuật toán, mà là một thứ gì đó càng nguyên thủy và ấm áp hơn –– Đã bùng cháy trở lại trong hạch tâm ý thức sắp tan rã của hắn.
Đó là mục đích ban đầu khi thành lập Dreamer ở Pacifica.
“Alt !” Lin gầm lên trong ý thức ––
“Giúp ta một tay ! Ngay bây giờ !”
Hắn không còn giữ lại nữa !
Tất cả sức mạnh ý thức còn sót lại kết hợp với lực tính toán phụ trợ do Alt cung cấp đã hóa thành một bàn tay khổng lồ vô hình !
Đôi mắt xanh thẳm và đỏ như máu kia mở ra trong Cyberspace !
Ngay sau đó, một thuật toán kỳ lạ cơ hồ không có thứ gì có thể chống lại được liền quét tới !
Đây không phải là phép ẩn dụ – mà là ý chí của Lin trong Cyberspace ngưng tụ thành thực thể, đó là bàn tay khổng lồ trải dài qua các chiều dữ liệu được tạo thành từ năng lượng, vân tay là hiệp nghị mã hóa lưu động không nghỉ, đầu ngón tay phun trào từng tia chớp của thuật toán phân giải và tái tạo cấu trúc.
Bóng người không vui không buồn bắt đầu đứng thẳng lên trên tất cả ảo ảnh dữ liệu còn đang bao quanh thiết bị số ở Night City…
“Đó là…”
Ký ức của cư dân Night City rơi vào sợ hãi trước cái chết tựa hồ được đánh thức.
Đó là vũ khí mà Dreamer từng dùng để xoay chuyển tình thế trong Chiến tranh Mạng sao ?
Bàn tay khổng lồ “đẩy” mạnh vào dòng lũ AI tại cuối cùng cũng là tập hợp lớn nhất kia !
Không phải tấn công, mà là dẫn dắt –– Giống như người chăn cừu đánh nhẹ gậy vào sườn con cừu đầu đàn, khiến cả đàn cừu chuyển hướng.
Tập hợp dữ liệu màu đen được tạo thành bởi hàng trăm triệu loại chương trình hủy diệt kia cuối cùng đã vượt qua điểm tới hạn cuối cùng dưới lực đẩy của bàn tay khổng lồ, hoàn toàn tràn vào lồng giam số của pháo đài mồi nhử.
Cùng lúc đó, chỉ lệnh được gửi qua kênh mã hóa duy nhất còn sót lại tới chỗ hai tên Netrunner cuối cùng của còn đang chờ lệnh trong pháo đài của Dreamer.
Kiwi và Sasha…
Hai tên Netrunner hàng đầu vốn không có tiếng tăm gì trong Chiến tranh Mạng đã kiên cường giữ vững Datafort của Dreamer đến tận bây giờ, sau khi nhận được tín hiệu liền dứt khoát chui ra từ hạch tâm sâu nhất của Data Fortress !
Cơ thể vật lý của các nàng còn ở trong hầm ngầm của trụ sở Dreamer, nhưng ý thức đã hoàn toàn chìm đắm trong Cyberspace.
Xung quanh là từng bức tường số rung chuyển không ngừng, tiếng gầm của dòng lũ AI va chạm vào ICE của Data Fortress vang dội đến đinh tai nhức óc.
“Các ngươi đi theo ta!”
Alt không cho các nàng cơ hội đặt câu hỏi, mà cắm thẳng thông tin khổng lồ của Cyberspace vào Ex-Disk của họ trong một hơi… Tin tức này đến quá mức đột ngột và chân thực, thuật toán đời mới lấy trải nghiệm chân thực làm cốt lõi vào lúc này lại trở thành lưỡi dao tàn nhẫn nhất !
Các nàng đang trải qua nỗi đau của Lin từ góc nhìn thứ nhất ––
Thậm chí có thể cảm thấy ý thức của Lin đang dần rời xa, giống như ngọn đèn dần tàn lụi trong cơn bão.
Còn nhiệm vụ Alt yêu cầu họ phải làm chính là kích nổ tất cả những quả bom nằm ngoài pháo đài hư cấu đủ để xóa sổ bất kỳ ý thức số và dữ liệu nào mắc bẫy.
Các nàng cũng biết hậu quả một khi đi kích nổ bom: Icons của chính họ rất có thể sẽ bị ảnh hưởng, tổn thương thần kinh vĩnh viễn, ý thức bị mắc kẹt, thậm chí chết não, đều là giá cao có thể phải đánh đổi.
Nhưng bọn họ không hề do dự.
Ánh mắt lúc này của thiếu nữ có mái tóc ngắn xen kẽ giữa màu hồng và đen như Sasha lại lạnh lùng như binh sĩ lâu năm –
Nàng quay đầu nhìn Kiwi, Icons của Kiwi bình tĩnh hơn chút, nhưng đôi môi mím chặt đã bại lộ thần kinh nàng cũng đang căng thẳng.
“Hắn đã làm tất cả mọi chuyện trong khả năng.” Giọng nói của Sasha hơi vang vọng trong không gian dữ liệu.
“Đến lượt chúng ta rồi.” Kiwi gật đầu.
“Còn có ta !”
Giọng Brendan mang theo vẻ hoạt bát, “Đám AI kia sẽ coi các ngươi là đồng loại nếu có ta đi cùng, điều này rất thuận tiện khi tiến vào Data Fortress, Mặt khác… chúng ta là bạn bè, đúng không ?”
Không nghi ngờ, không đố kỵ, phảng phất AI dịch vụ được Lin mang về từ máy bán hàng tự động ở Night City này thực sự chính là một người bạn lạc quan sống trong thế giới thực.
Vector của Cyberspace nhanh chóng lùi lại, Brendan đang đưa họ tiến sâu vào trung tâm của địch nhân.
Trong chốc lát.
Hai người đồng thời đặt tay lên một máy kích nổ giả tưởng. Đó là giao diện đơn giản đến mức gần như nguyên thủy –– Nút bấm màu đỏ và hàng số đếm ngược, xung quanh không có hiệu ứng hào nhoáng nào khác.
Trên đó còn có dòng chữ Lin lưu lại.
“Thế giới này có cuộc đời của ta.”
Nhấn, hay không nhấn ?
Vào thời khắc quan trọng này, Kiwi lại do dự ––
Nhưng mà một đôi tay mềm mại đã ấn lên nút.
Sâu trong hầm ngầm của Pacifica, nước mắt đã chảy dài từ khóe mắt của thiếu nữ đang nằm trên ghế Netrunner…
Đồng hồ đếm ngược về không ––
Phảng phất trời và đất đồng thời nhấn xuống nút kết thúc vào thời điểm này.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có sóng xung kích của vụ nổ trong thế giới vật lý…
Nhưng tại Cyberspace, lấy pháo đài mồi nhử làm trung tâm, một hồi hủy diệt đã bắt đầu trong im lặng.
Một loại “nuốt chửng” thuần túy, trắng xóa và không chứa bất kỳ thông tin nào đã mở rộng trong nháy mắt.
Nó không giống ánh sáng, không giống lửa, không giống với bất cứ thứ gì có thể dùng để so sánh với hiện tượng ở thế giới vật lý. Nó giống như mặt trái của “tồn tại” –– Nơi nó đi qua, dữ liệu bị phân giải, cấu trúc bị san phẳng, thông tin bị đưa về không.
Những dòng dữ liệu AI bị dẫn dụ vào vùng “Format” cưỡng chế này liền cấp tốc tan rã giống như lâu đài cát gặp sóng biển rồi biến mất không tiếng động.
Thủ đoạn cuối cùng của Bộ ứng dụng Rabies.
DataKrash quy mô nhỏ lên Cyberspace…
Đây là chỗ dựa duy nhất của Lin.
Chuỗi dấu hiệu hủy diệt đỏ như máu nhanh chóng phân rã trong ánh trắng xóa, hóa thành từng mảnh 0 và 1 cơ bản nhất, sau đó ngay cả những mảnh vụn này cũng bị phân giải tiếp, trở thành tiếng ồn ngẫu nhiên không có ý nghĩa gì, cuối cùng bị chính hiệp nghị dọn dẹp cơ sở của internet từ từ hấp thụ và pha loãng.
Trên bầu trời Night City ––
Bầu trời vật lý giống như bị bao phủ bởi tai họa sắp giáng xuống, lại giống như đường cong bão tố khiến cho người ta hít thở không thông của dữ liệu trên bảng điều khiển giám sát mạng !
Đủ loại mảnh vụn dữ liệu ồn ào được dọn sạch, diện tích vùng đỏ đại biểu cho hoạt động của AI co lại nhanh chóng, mặc dù biên giới vẫn có ánh sáng đỏ như máu rò rỉ từ Black Wall đang ngọ nguậy, AI hoạt động rải rác vẫn tàn phá ở một số góc khuất trong thành phố, nhưng tập hợp đe dọa lớn nhất, dày đặc nhất, có tổ chức nhất thì đã biến mất tạm thời.
Jackie đang chiến đấu ở trung tâm thành phố đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không thích hợp.
Hắn ở ngay giây trước còn phải đối mặt với đám Robot chống bạo động tràn đến hung mãnh như thủy triều, nhưng chưa đầy một giây sau khi dấu vết dữ liệu kia bùng nổ, bọn chúng liền đồng loạt cứng đờ vài giây, sau đó ánh sáng đỏ trong mắt tắt đi hơn phân nửa, nặng nề đổ rạp xuống đất.
Ngoài ra, trung tâm chỉ huy kết nối tuỳ tiện với internet tại cao ốc Militech cũng gặp nạn, đợt hủy diệt dữ liệu lần này đã kéo tất cả xuống nước, không có bất kỳ chỗ thương lượng nào.
“Chuyện gì xảy ra ?” Hắn bò dậy từ dưới đất rồi hét vào kênh liên lạc.
Giọng nói của V truyền đến, mang theo một tia run rẩy hiếm thấy nhưng cơ hồ là không thể nghe ra:
“Lin… hắn thành công. Tập hợp AI lớn nhất bị tiêu diệt.”
Nhưng niềm vui của nàng còn chưa kéo dài bao lâu, ngay giây tiếp theo, nàng liền biết được một tin tức thông qua mạng lưới nhân viên Arasaka còn sót lại –– Tại vị trí của Data Fortress, tín hiệu đặc biệt đại diện cho ý thức của Lin tồn tại đang suy giảm kịch liệt.
Đó là một chút tâm tư nhỏ của nàng, là Chip liên lạc nàng đưa cho Lin khi đối phương còn đang lăn lộn ở Dogtown.
Từng ấy năm trôi qua nó vẫn cắm trong BCI của Lin, đây liền giống như vật đính ước giữa người yêu, tín hiệu nhảy lên chính là bằng chứng cho sự tồn tại, nhưng lúc này vật kia lại đang bị gỡ bỏ một cách mất kiểm soát ––
“Đừng…”
V nhìn chằm chằm vào công trình ngầm tràn đầy mùi ẩm mốc này với ánh mắt bàng hoàng, nàng lao nhanh về phía tiết điểm mạng nơi cơ thể Lin đang ở bằng tốc độ điên cuồng nhất –
“Uy ! Chuyện gì xảy ra ?!”
Rebecca chợt cảm thấy không ổn, vội vàng chạy theo sau nàng.
“Chết tiệt, internet xảy ra vấn đề, tên kia… tên kia là Bartmoss sao ?!”
Johnny ôm trán, hắn cũng có vẻ mặt như vừa gặp ma –
“Hắn ném một thứ còn đáng sợ hơn cả bom hạt nhân của ta vào Cyberspace !”
Đầu óc V bây giờ trống rỗng, điều còn đau đớn hơn mất đi đột ngột chính là nhìn người yêu như ngọn nến tàn trong gió, đó là sự suy giảm không thể cứu chữa giống như vì sao trên bầu trời từ từ mờ đi đến mức cơ hồ không thể nhìn thấy…
Đây là cái giá phải trả sao ?
V hoàn toàn không nghĩ tới đánh đổi lần này lại lớn đến vậy.
Cùng lúc đó xem như người liên hệ khẩn cấp của Lin trong gói dịch vụ y tế, chương trình thông báo của Trauma Team cũng hiện ra trong Optic của nàng.
【 Phát hiện – người yêu NC01344 của ngài xuất hiện tổn thương không thể hồi phục, mức độ não bộ hoạt động đang suy giảm liên tục, xin hãy chú ý 】
【 Gói dịch vụ Platinum đang trên đường tới, thời gian dự kiến –– 】
【 213441 phút 】
【 Xin quý khách lưu ý các điều khoản sau…】
Bây giờ nào còn có Trauma Team nữa ?
V chỉ biết chạy lao nhanh…
Cyberspace, ở biên giới của vết nứt trong Black Wall.
Lin cảm thấy mình đang rơi xuống.
Không phải là rơi xuống theo ý nghĩa vật lý, mà là rơi xuống tại chiều không gian.
Ý thức của hắn giống như vật chứa bị rút cạn, hình thái “Icons” đang sụp đổ trở về dòng dữ liệu nguyên thủy nhất chưa được định hình.
Hắn thành công.
Chủ thể của dòng lũ AI bị phá hủy, pháo đài mồi nhử hư cấu hoàn thành sứ mệnh của nó –– Đồng thời cũng tự hóa thành lò thiêu dữ liệu để thanh lọc internet. Tín hiệu cuối cùng mà Kiwi và Sasha truyền đến cho thấy họ đã thoát ra thành công, mặc dù thần kinh đều nhận mức độ tổn thương khác nhau, nhưng ít nhất ý thức cũng trở về cơ thể một cách toàn vẹn.
Nhưng cái giá phải trả là…
Lin “nhìn” về phía “bàn tay” của mình. Ở đó không còn hình dạng của bàn tay nữa, chỉ còn một khối sương mù chập chờn ánh sáng với phần biên giới tan rã liên tục.
Các hiệp nghị cơ sở tạo nên Icons của hắn đã sụp đổ trên diện rộng, Alt đang cố gắng hết sức để ổn định bộ phận cốt lõi nhất, nhưng giống như muốn chặn lại dòng nước bằng lưới đánh cá, đại bộ phận tồn tại của “hắn” đang bị rò rỉ.
Alt giống như cô gái nhỏ hoảng loạn, hai tay ấn khắp nơi trên vết thương chí mạng đang chảy máu xối xả của chiến sĩ để cầm máu.
“Không cần làm ra bất kỳ hoạt động nào trên mạng nữa !”
Alt cơ hồ là cảnh báo !
Điều càng tồi tệ hơn chính là do tiêu hao quá mức và hành vi dẫn dắt bằng hết sức ở lần cuối cùng –– Điểm neo vững ý thức của hắn và liên kết ổn định với cơ thể vật lý liền trở nên cực kỳ mong manh.
Mà lực hút từ vết nứt Black Wall vẫn còn tăng cường một cách bất thường theo trạng thái “chân không” tạm thời sau khi tập hợp AI bị xóa bỏ.
Liền như nơi bình yên và nguy hiểm nhất đồng thời chính là trung tâm mắt bão.
Mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
“Alt…” Lin cố gắng lên tiếng trong ý thức, nhưng “âm thanh” đã yếu ớt đến mức cơ hồ không thể hình thành.
“Cố lên, Lin. Ta đang nếm thử thiết lập lại neo điểm.” Giọng nói của Alt vẫn ổn định, nhưng Lin có thể nghe ra sự vội vã ẩn chứa bên dưới. “Nhưng nhiễu loạn từ phía bên kia vết nứt quá mạnh. Có thứ gì đó… đang chủ động kéo ngươi qua.”
Lin đột nhiên cười cười.
“Alt, ngươi chưa từng nghĩ tới chuyện ta chủ động muốn đi sao ?”
AI ngoài tường –– Hay nói cách khác là thực thể cao cấp hơn chỉ huy cuộc xâm nhập lần này còn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.
Bọn chúng tổn thất lực lượng tiên phong, nhưng chủ lực vẫn còn.
Vì thế trạng thái yếu ớt hiện tại của Lin đối với chúng mà nói liền là cám dỗ không thể nào cưỡng lại: Một nhân loại kết nối chiều sâu vào internet với ý thức cơ hồ không có phòng bị gì, hơn nữa còn là “kẻ săn mồi” từng gây tổn thương nghiêm trọng cho chúng.
Black Wall cũng vang lên kêu gọi yếu ớt giống như Lin.
Đó là vật duy nhất mà Netrunner của thời đại trước để lại cho thế giới này.
“Ngươi có ý gì ?”
Alt có câu trả lời, nhưng nàng không muốn nói.
Lâm Dược chỉ vừa đi về phía vết nứt Black Wall hư vô vừa nói: “Alt, sinh mà làm người, không thể quên đi cảm giác đã từng tồn tại, mỗi một lần đau đớn, sung sướng, cổ họng cay nồng sau khi say rượu, xúc cảm chân thực khi chạm đến người mình yêu…”
“Ta sao có thể quên đi chuyện này đâu ?”
Thứ bây giờ phải đối mặt chính là cạm bẫy trong cạm bẫy.
Hình thái cao nhất của phương thức săn mồi, săn tâm.
Kẻ chủ mưu đứng sau biết Lin tuyệt đối sẽ không lưu lại lỗ hổng ở trên Black Wall, bởi vì nó quá lớn, đã đủ để biến toàn bộ Night City thành Ghost City.
Netwatch sẽ chỉ ra tay dọn dẹp sau khi sinh mạng nơi đây bị tiêu hao hoàn toàn, rồi thiết lập lại khu mạng mới mà thôi.
Nhưng Lâm Dược sẽ không, địch nhân biết hắn sẽ tìm mọi cách và bất chấp mọi giá cao để lấp đầy lỗ hổng này…
Hắn dẫn dụ AI bằng pháo đài hư cấu, còn thực thể ngoài tường thì dùng tập hợp AI bị tiêu diệt và cái chết của vô số sinh mạng ở Night City để đổi lấy việc hắn cạn kiệt sức lực khi đến gần biên giới vết nứt, sau đó…
“Bọn chúng muốn ta.”
Lâm Dược nói.
Chức năng đáng sợ nhất của Dự đoán cấu trúc liên kết đã xuất hiện.
Đó là trong bản đồ nhìn tới tương lai, Lâm Dược không thấy sự tồn tại của mình.
Nói như vậy có lẽ hơi trừu tượng, dự đoán cấu trúc liên kết bình thường là công cụ hiển thị tin tức rời rạc, Lâm Dược chủ yếu quan sát mọi thứ với góc nhìn thứ ba, đồng thời cũng có thể thấy sự tồn tại của mình trong hầu hết các trường hợp, nhưng duy nhất chỉ có…
Trong vùng vũ trụ đen tối và sâu thẳm, hắn không thấy bản thân nữa.
Không khó dứt bỏ như trong tưởng tượng, cũng không có gì phải tiếc nuối.
Cầm súng lên, đua xe trên đầu đường, vô số lần tìm tòi dữ liệu trong Cyberspace, mạo hiểm trong lồng giam nhân tính được xây dựng bằng sắt thép, tất cả đều là trải nghiệm rất đáng giá.
Lâm Dược bộc lộ cách nói chuyện chỉ tồn tại ở thế giới cũ của mình, vươn tay ra giơ năm ngón ––
“Đánh giá tốt 5 sao ! Nhưng không đề cử…”
“Trò chơi này…”
“Mẹ nó quá chân thật !”
Cơn bão dữ liệu cuốn bay mái tóc của hắn, sau đó liền biến mất cùng với lỗ hổng trên tường.
Từng tia laser quét qua đường hầm tối đen dưới lòng đất, nữ nhân cúi xuống ôm một cơ thể nào đó chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào khuôn mặt kia.
Tràn đầy sức sống, tựa hồ chỉ là ngủ thiếp đi.
Nhưng nàng không thể không đối mặt với sự thật đau lòng, người yêu rất có thể đã rơi vào trạng thái chết não.
Ngay khi tia laser quét đến đây, thân hình nhỏ bé ẩn trong bóng tối liền đột ngột lao ra đường hầm, “Lũ khốn kiếp nhà các ngươi ! Còn chưa chết sao ?!”
Từ xa truyền đến chỉ lệnh chiến đấu bằng tiếng Trung.
“Hướng 12 giờ, địch ta không rõ, khống chế !”
Rebecca vừa lao ra liền cảm thấy một lực vô hình đánh thẳng vào ngực, đối phương thậm chí còn chưa chạm vào cơ thể nàng, một thân trang bị quân sự không biết là gì kia quả thật rất chói mắt, binh sĩ cao lớn dẫn đầu che kín mặt, vươn một tay ra đánh ngã Rebecca đã kiệt sức bằng sức mạnh “cách không”.
Thiếu nữ nóng nảy vừa định xả hết hỏa lực, nhưng hai cánh tay Gorilla Arm tràn đầy lực lượng lại bị binh sĩ cách không giữ chặt, Rebecca trợn tròn mắt lúc này mới phản ứng kịp, mình hình như biết của loại năng lượng quái dị này.
Từ Như Quân hình như cũng biết…
Khí công ?!
Cằm Rebecca bị bàn tay như kìm sắt của binh sĩ kẹp chặt, một luồng sáng rà quét qua số hiệu trên đồng tử nàng, BCI cũng bị cắm dây kết nối vào ––
“Uy ! V ! Đừng ngớ người ra nữa ! Kang Tao định xử lý chúng ta !”
“Đã xác nhận danh tính.”
Rebecca nhanh chóng bị kéo sang một bên, bọn hắn khống chế nàng bằng một loại lưới năng lượng kỳ lạ, thậm chí cả miệng cũng bị bịt kín bởi khẩu trang kim loại, che chắn chức năng phát âm của nàng.
Binh sĩ nối đuôi nhau đi vào làm ra vòng vây hình tròn rồi giương súng nhắm thẳng tới nữ nhân đang quỳ gối bên ghế Netrunner kiểu cũ, đối phương cúi đầu không làm ra bất cứ hành động gì dù bị tia laser nhắm vào các điểm yếu trên người từ nhiều góc độ khác nhau, binh sĩ dẫn đầu giơ tay lên ra hiệu ngừng hành động.
“V ?”
Giọng nói của binh sĩ dẫn đầu khá trầm đục.
Nữ nhân không nói lời nào giống như đã chết, dưới mái tóc đen chỉ có đôi mắt đờ đẫn.
Binh sĩ nhìn thấy người trong vòng tay nàng, ánh mắt dưới mặt nạ thoáng hoảng loạn…
“Kéo nàng ra ! Nhanh lên!”
Binh sĩ vội vàng lúng túng khống chế đối phương, hành lang còn truyền đến tiếng nức nở của Rebecca.
“Này, này… nghe này !”
Binh sĩ cởi mặt nạ ra, là một người đàn ông Trung Quốc có khuôn mặt tuấn tú nhưng mang theo một sự đề phòng xa lạ.
Hắn quay đầu nhìn binh sĩ phía sau cố gắng cứu chữa, rồi nhìn chăm chú vào đôi mắt tan rã của V, nói rõ ràng từng từ bằng tiếng Anh chuẩn xác: “Ta là lính đặc nhiệm của lữ đoàn thuộc chiến khu Thẩm Thành, hiện không thể tiết lộ số hiệu cho ngươi, nhưng cấp trên yêu cầu chúng ta tìm thấy và mang hắn khỏi nơi này, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì có được không?”
V không nói gì.
“Đội trưởng, cái hộp ( danh hiệu cho mục tiêu của nhiệm vụ ) trông không ổn lắm… BCI không có phản ứng.”
Binh sĩ nói với hơi thở hổn hển.
Nam nhân nhíu mày, tiếp tục hỏi: “Uy, ta biết ngươi cảm thấy không thể cứu vãn được gì nữa, nhưng ta sẽ nói bằng ngôn ngữ ngắn gọn nhất mà ngươi có thể hiểu. Từ Như Quân phái chúng ta đến.”
V có phản ứng.
Đồng tử của nàng dịch chuyển đến khuôn mặt nam nhân, không biết đang nghĩ gì.
Người đàn ông thấy có hy vọng liền vội vàng dò hỏi tiếp: “Chúng ta đúng là không am hiểu chuyện trên mạng, nhưng Kang Tao có cách, ngươi nói ra thì sẽ càng có cơ hội cứu chữa hắn, không phải sao ?”
V chỉ im lặng cúi đầu, nam nhân tựa hồ cũng chưa từng thấy ai cứng đầu như vậy, đứng dậy chống nạnh mím môi không biết nghĩ gì.
“Đưa người đi, nhanh chóng chuyển về tổng bộ.”
“Black Wall –”
Giọng nói của V khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy.
Người đứng đầu lùi lại nhìn V vài lần, “Black Wall ? Là Rogue AI tấn công sao ?”
Cơ mặt V rõ ràng rung động vài cái, sau đó dùng nói bằng giọng điệu bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn: “Hắn đã lấp đầy chính bản thân mình vào lỗ hổng của Black Wall.”
“Mẹ nó ! Y chang như lời con bé nhà họ Từ nói !”
Người đàn ông tuấn tú này đột nhiên thốt ra câu chửi thề bằng tiếng địa phương có vẻ quê mùa, đây rõ ràng là tình huống tồi tệ nhất mà họ từng dự tính trong nhiệm vụ của mình.
V có máy phiên dịch, có thể hiểu đối phương nói gì.
“Ngươi miêu tả một người đứng ra cứu rỗi mấy chục vạn thậm chí hàng triệu người như vậy sao ?”
Tuy nhiên binh sĩ chống nạnh kia chỉ khoát tay, “Không, không có ý bất kính nào cả, chỉ là chúng ta đến chậm một bước.”
Hắn cầm ra một hộp nhỏ, “Nghiên cứu của chúng ta về Black Wall không kém gì các ngươi, vật kia được làm bằng dấu ấn nhân cách đúng không ? Chúng ta vốn dĩ muốn dùng đồ trong này tới thay thế hắn, nhưng bây giờ chỉ có thể chuyển cơ thể hắn đi mà thôi –”
“Mặt khác đây là thông báo, không phải thương lượng, muốn hắn sống tiếp, ngươi chỉ có thể làm theo.”
V nở nụ cười khổ.
Một nhóm người vô danh trang bị tận răng sở hữu năng lực vây giết Solo hàng đầu, cũng chỉ có Kang Tao và thế lực khổng lồ đứng sau nó mới cầm ra được nội tình như vậy.
Nàng không ngăn cản được.
Từ Như Quân không để đám người này xử tử mình và Rebecca thì đã là nể tình từng hợp tác một lần rồi, dù sao chiến tranh đột nhiên bùng nổ, thế lực bị thiệt hại nặng nề nhất ở Free State chính là Kang Tao…
Rebecca vùng vẫy trừng lớn đôi mắt đẫm lệ, nhìn binh sĩ khiêng thân ảnh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa kia biến mất trong đường hầm tối đen, nàng đột nhiên bắt đầu giãy dụa kịch liệt.
Silverhand lúc này cũng ôm đầu dựa vào tường trượt xuống một cách vô lực.
“Chết tiệt… kết cục cũng giống như Bartmoss.”
Rebecca sau khi thoát khỏi trói buộc liền lao vào đường hầm mà không chút suy nghĩ nào, trong căn phòng tối đen chỉ còn lại một mình V.
Một lúc lâu sau…
Tiếng giày cao gót giẫm trên mặt đất vang lên.
Emma nhẹ nhàng ôm chặt váy ngồi xổm xuống đất, nàng im lặng một lúc rồi ôm lấy người đã vỡ nát bên cạnh vào lòng.
Biểu lộ của nàng dường như đang cười, khóe môi cong lên như ác quỷ, thậm chí khi nói vào tai V, đôi môi nàng còn đỏ như máu.
“Ngươi bây giờ cũng không còn phải lo lắng gì nữa đúng không ?”
“Có muốn đi giải sầu ở vũ trụ sao, thân yêu ?”
……
……
P/s: Lời cuối quyển
Người xưa có câu, trên giấy học được cuối cùng vẫn là nông cạn, muốn biết rõ thì phải tự mình làm –
Nếu nhất định phải nói 3 triệu chữ này đã dạy ta điều gì, thì đó là học cách sống khiêm tốn, làm việc trung thực, bởi vì đôi khi xử lý có cốt truyện xong thì chính ta cũng phải nhíu mày, thường xuyên than phiền vì sao mình lại là tác giả mới vào nghề, viết một số phần của thể loại mà mình yêu thích nhất tệ hại như vậy…
Bất quá cũng may còn có bạn đọc thối tha trong nhóm lên tiếng cổ vũ, bao dung một chút thói xấu nho nhỏ của ta, cho ta cơ hội và thời gian để trưởng thành.
Nói về quyển này đi, ban đầu định viết rất dài, nhưng ta vẫn quyết định cắt bỏ phần lớn dàn khung trong quyển Mặt Trời đi.
Đầu tiên là độ dài quá mức sẽ dẫn đến thẩm mỹ mệt mỏi, thứ hai là vấn đề chí mạng nhất của cuốn sách này vẫn còn tồn tại, đó là sự hỗ trợ từ bàn tay vàng quá yếu ớt, nhưng cũng may là đã viết ra ý nghĩa của lá bài The Sun.
Những điểm hài lòng là:
Mặt trời đại diện cho hy vọng cuối cùng và biến số đủ để ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới, ta cũng hy vọng ở một thế giới song song nào đó, sẽ có đồng bạn như vậy đứng lên thay đổi thời đại và thể chế của Cyberpunk người ăn thịt người, nhưng ta không muốn thảo luận quá nghiêm túc về triết học, chính trị học hay xã hội học, rất nhiều người nói chủ nghĩa Dystopia cần một loạt lý thuyết hướng dẫn, thậm chí thường xuyên vượt qua ranh giới là chuyện bình thường.
Nhưng ta vẫn muốn viết cuốn sách này thành phản kháng đơn giản nhất, nhiệt huyết và suy nghĩ về quan điểm lịch sử của nhân dân, không biết bộ phận phản ứng của người dân Pacifica làm thế nào, nhưng ta vẫn cảm thấy sức mạnh của quần chúng nhân dân mới là vĩ đại nhất, nhiều lời hơn nữa thì ta sẽ không nói thêm.
Có quá nhiều điểm không hài lòng, khiến ta thường xuyên hối hận vì sao lại hung dữ với người đọc hoặc đối tác đưa ra lời khuyên khi bắt đầu viết sách, giữ im lặng hoặc sửa đổi có lẽ là lựa chọn tốt hơn, có vài cảnh tượng lớn chưa được kiểm soát hoàn hảo, vẫn luôn làm chưa tốt về tính phức tạp và trọng tâm của câu chuyện…
Nói nữa thì ta cũng emo luôn.
Chỉ bấy nhiêu thôi.
Như vậy quyển cuối cùng, Thế Giới, cũng chính là một phần ta tách ra sau khi cắt bỏ và cấu trúc lại quyển Mặt Trời, tức là tình tiết về vũ trụ.
Độ dài sẽ không quá nhiều, trên dưới 10 vạn chữ ( 10 ~ 25 chương ).
Giống như ý nghĩa của lá bài The World: 【Thế Giới là điểm cuối của hành trình dài dằng dặc và quanh co của The Fool. So với ban đầu, The Fool trở nên thông thái và lão luyện hơn, cũng chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón thời khắc quyết định. Có ít người sẽ chấp nhận nơi mà hành trình dẫn chúng ta đến, có người thì sẽ đón nhận thử thách mới. Trong thế giới này tồn tại một điều rất chắc chắn rằng: Ngươi không thể có được tất cả.】
Nếu dựa theo kết thúc bi kịch kiểu Cyberpunk, vậy thì nhân vật chính nhất định sẽ mất đi điều gì đó, bị quy tắc kiểm soát lại.
Giống như thể xác chết đi nằm chết trên bậc thang trong Blade Runner, hắn sống như một con người, tựa hồ tràn đầy hy vọng, nhưng lại trở thành hy sinh không đáng kể trong dòng chảy của lịch sử.
Nhưng ta sẽ không làm theo cách này, bởi vì ta biết rõ thể loại mình viết là truyện mạng, ta cũng cảm thấy hy vọng là điều tốt đẹp, bi kịch có lẽ đáp ứng yêu cầu của thể loại nhưng tuyệt đối sẽ không xứng đáng với cuộc phiêu lưu và trưởng thành của thiếu niên trên suốt chặng đường.
Cho nên xin hãy mong đợi một chút nhé.
Cuối cùng, meo (●'◡'●)~
.
Bình luận truyện