Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 625 : Mặt trời ( Bảy )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 00:17 09-03-2026

.
Chương 603: Mặt trời ( Bảy ) Ba giờ trước khi Emma trở về từ tiền tuyến để kiểm tra việc phân phát vật tư tại khu vực còn nằm trong kiểm soát. Trong cơn bão dữ liệu của Cyberspace, Lâm Dược bây giờ đã trở thành thể ý thức tập hợp trắng xóa với đủ loại dữ liệu cỡ lớn, tất cả dữ liệu và đoạn mã được biên soạn lại đang tái tổ hợp với nhau bằng tốc độ không thể tưởng tượng nổi – Ở trung tâm khu mạng công cộng cơ hồ vỡ tan tành của Night City, “thể ý thức” gần như tương đương với bản thể của Lâm Dược đang phát triển nhanh chóng. Đám AI tính toán tràn vào internet của Pacifica và Dogtown tựa hồ gặp khó khăn trong quá trình lựa chọn, bọn chúng giao tiếp theo cách mà con người không thể nào hiểu được, nếm thử phán đoán xem vị trí hiện tại của thực thể gây ra mối đe dọa lớn nhất cho chúng trong internet. Dòng lũ AI đen kịt đánh tới từ bốn phương tám hướng như giòi bọ tham lam, những con có trí thông minh thấp hơn vẫn đang thực hiện chính xác nhiệm vụ hủy diệt khu mạng, gặm nhấm mọi cấu trúc dữ liệu trong tầm mắt. Lâm Dược gửi chỉ lệnh qua cho thành viên tiểu đội vẫn còn nhận được tín hiệu trong Subnet –– “Không kịp chờ Emma phản hồi nữa, mỗi một giây đều có thương vong xảy ra.” Lâm Dược cố gắng thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là dữ liệu bị hủy diệt thôi, nhưng hắn từ đầu đến cuối không thể nào quên được đằng sau chúng nó chính là con người sống sờ sờ. Hắn không thể phán đoán ra đằng sau dữ liệu là loại người nào, lại có cuộc đời như thế nào… Có lẽ hắn (nàng) là tội phạm chuyên tống tiền Cyberware, hay là kẻ hành quyết trên internet, cũng có thể là người bình thường đang trải nghiệm thiết bị trong cửa hàng Braindance nào đó, thậm chí cũng có thể là người đi đường bị khóa lại tự động bởi thiết bị kết nối vào mạng –– Phân biệt đạo đức tốt xấu là việc không có bất kì ý nghĩa gì trước thảm họa, ở đây chỉ tồn tại tôn trọng sinh mạng. Lấy tín hiệu giả do mình thiết lập làm mồi nhử, lại gom cả Corpo Plaza bị Militech khống chế vào, một kế hoạch táo bạo liền ra đời trong tích tắc. “Ta sẽ từ bỏ phòng thủ tại tất cả các khu vực không phải hạch tâm.” Giọng nói của Lâm Dược truyền ra từ đường truyền mã hóa, bình tĩnh không mang theo gợn sóng nào, nhưng sự quyết đoán trong đó lại tràn đầy đến mức không thể nghi ngờ. “Ta sẽ xé toạc một lỗ hổng internet xung quanh Data Fortress có mã số ‘thùng dầu’ mà Arasaka bỏ hoang tại Corpo Plaza, nó tựa hồ là thứ còn sót lại từ thời Toshiro tại chức… Tất cả tín hiệu dẫn dụ có thể điều động đều sẽ đổ dồn về nơi đó.” “Uy ! Ngươi điên rồi sao ?!” Giọng nói Rebecca nổ tung trong kênh chat, âm thanh nền là tiếng nổ dữ dội và tiếng súng kịch liệt, “Chúng ta sắp tìm được thiết bị đầu cuối cá nhân rồi, V vừa nãy cũng báo tin cần chuẩn bị sửa chữa tiết điểm cho Emma khi tín hiệu có kết nối, bây giờ chỉ thiếu mỗi thiết bị đầu cuối cá nhân tích hợp chức năng upload dữ liệu mã hóa kiểu cũ là có thể gửi bản đồ liên kết đi !” “Đáng chết –– Người ngoài nghề như ta còn biết Data Fortress và server ở thời kỳ Corporate War có khả năng cao đã mục nát như cứt chó, căn bản không thể chịu đựng được thao tác của ngươi ! Muốn kéo Militech xuống nước thì cũng phải tìm cách tốt chứ?” Chỉ có V vẫn đang lặng lẽ chiến đấu, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nàng biết Lin tự tin đến mức nào trước khi tiến vào cơ sở dưới lòng đất của Dogtown, chắc hẳn hành vi phá hoại phần cứng mạng tại tiết điểm của AI hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của Lâm Dược, nhưng dưới thế cục hiện tại lại thêm con số thương vong không ngừng tăng lên ở Night City, tính cách của Lin tuyệt đối sẽ không để hắn khoanh tay đứng nhìn. “Nó căn bản không cần phải chịu đựng.” Lâm Dược trả lời. Hắn rất có lòng tin vào thứ mình chế tạo, ít nhất là đủ để tiến hành hủy diệt hoàn toàn trên phạm vi nhỏ tại internet, cộng thêm Bộ ứng dụng Rabies… Lâm Dược trong lúc nói chuyện liền vươn tay thử nghiệm, tụ hợp một nhóm nhỏ thể ý thức giả mạo lại rồi pha trộn virus Rabies vào trong, cuối cùng là phân rã để chế tạo vụ nổ cỡ nhỏ, một đầu xúc tu đen đang định tiếp cận nó lập tức bị bốc hơi sau khi hứng trọn công kích này… Thế là hắn tiếp tục nói: “Data Fortress chỉ cần tồn tại là đủ rồi, cho đến khi ta gửi món quà đã được chuẩn bị kỹ càng đến. Vì thế nhiệm vụ của các ngươi sau khi tìm tới thiết bị đầu cuối cá nhân chính là là bảo vệ lối vào vật lý và khu vực ngoại vi nơi bản thể của ta đang ở.” “Đừng để bất kỳ sinh vật sống hay vật chết bị AI điều khiển nào tiếp cận phòng máy chủ.” “Ta sẽ liên hệ với Sasha và Kiwi còn trong internet, các nàng hiện giờ không thể logout cho nên đang thu hút hỏa lực cùng với Alt, cần phải dọn sạch đám AI chỉ biết phá hư ở khu mạng quận bên cạnh qua một lượt trước.” Lâm Dược ngừng lại, giọng nói lộ ra một tia tính toán gần như lạnh lùng nhất. “Đây không phải là phòng thủ cũng không phải là dụ bắt, mà là tập hợp bọn chúng lại một chỗ để tiến hành đốt sạch cùng với đám công ty được lợi đằng sau, khu mạng này cần một lần format triệt để !” Giọng nói lạnh lùng và ổn định của V vang lên ngay sau đó, không có chút nghi ngờ nào, cũng không nói rằng nhất định phải vào mạng giúp Lin vì mình cũng là chuyên gia internet –– “Hiểu rồi, ta còn có thể liên hệ với một vài thuộc hạ cũ trên hệ thống hợp tác nội bộ của Night City, bọn họ sẽ nghe lời ta mà kích hoạt Data Fortress cũ còn sót lại… Nhưng dù sao Saburo cũng đã cầm về quyền hạn, cho nên chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, đoán chừng người của Hansen và Militech cũng đang tiến về phía bên này.” Hansen sao ? Người đói bụng lâu ngày một khi được thả ra thì chắc chắn sẽ ăn uống ngấu nghiến, Thượng Tá tốt chịu đựng khổ cực mấy năm nay hận không thể biến Night City thành Dogtown, bởi vậy chia quân hai đường cũng là chuyện hợp lý. Lin im lặng một lúc rồi mới lên tiếng. “Vậy thì cứ để bọn hắn đến!” “Bên ngoài Data Fortress càng náo nhiệt, món quà bên trong càng an toàn.” Đúng lúc này, ngay khi Rebecca kêu lên sảng khoái vì đã đập tan con Robot AI cuối cùng cản đường bằng nắm đấm mạnh mẽ của mình, nàng liền thấy vẻ mặt tràn đầy lo lắng của V. Rebecca nhìn qua thì có vẻ không hay chú ý đến tiểu tiết, nhưng nàng lại lập tức hiểu ra kế hoạch của Lin tựa hồ không suôn sẻ như vẻ bề ngoài. “Nếu tiết điểm mạng ở Pacifica không được sửa chữa… Vạn nhất chúng ta không hiểu rõ tất cả những thứ lẫn trong AI, hoặc là đối phương phát giác ý định của Lin, vậy chỉ cần rút phá hủy tiết điểm vật lý là có thể gây ra thiệt hại to lớn cho Lin.” “Lại thêm hiện tại địa bàn của chúng ta vốn không ổn định, quá trình upload dữ liệu cũng có thể gặp vấn đề bất cứ lúc nào.” V vừa nói vừa đi đến một văn phòng chất đầy đồ lặt vặt cùng với Rebecca, hầu hết máy tính cá nhân ở đó đều đã mất đi chức năng trở thành đồ bỏ đi, nhưng vẫn còn vài bộ máy phát ra ánh sáng yếu ớt dù bị bỏ hoang rất nhiều năm, trên màn hình còn xuất hiện một chút dấu vết khi dữ liệu giật lag. Nàng mau chóng thao tác trên máy tính, Rebecca bên cạnh vội nói: “Sắp ổn rồi, Emma nhất định sẽ dốc toàn lực khôi phục tiết điểm giúp chúng ta sau khi nhận được tin tức, đánh lũ robot AI kia một trận nhừ tử ! Fuck !” V thở dài. “Binh sĩ Dogtown, Heywood và Militech đang tấn công, lại thêm phải duy trì trật tự địa phương, ngươi nghĩ Dreamer còn có bao nhiêu người để sử dụng ? Một khi từ bỏ phòng thủ, sửa chữa tiết điểm liền trở thành chuyện mơ mộng hão huyền.” Rebecca im lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng như thể không cam lòng: “Lin không muốn từ bỏ cư dân sinh sống ở Pacifica đúng không ?” Nàng muốn nói chỉ là một số người thôi, dù có chết hay thế nào đi nữa, tóm lại chắc chắn phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước đã… Nhưng Rebecca không thể nói ra lời như thế. Sống ở Dreamer lâu như vậy, chứng kiến hàng xóm láng giềng thân thiện, đồng nghiệp ở Dreamer ra sức làm việc và khu dân cư Pacifica không còn tiếng súng, cuộc sống bình thường nơi đây tựa hồ có đủ ma lực, khiến cho Rebecca không thể không sa vào đó trở thành một kẻ rối rắm. “Lin không nói cho chúng ta những vấn đề này, chỉ là muốn đánh cược một lần thôi.” V không tiếp tục chủ đề nữa. Một khi kế hoạch đã được xác định, liền muốn thực hiện trung thực nhất có thể, nàng nhất thiết phải làm tốt chuẩn bị tin tưởng Lâm Dược, bất kể điều gì xảy ra đi chăng nữa. Hơn nữa, nàng cũng thích Pacifica bây giờ. Quá trình gửi dữ liệu đi không chậm như tưởng tượng, V và Rebecca cũng không biết Emma sẽ xử lý thế nào, so với họ… Nữ nhân điên kia chắc hẳn sẽ dùng phương thức cực đoan hơn để sửa chữa internet a ? Dù sao trong mắt Emma, địa bàn khởi nghiệp và Lin là một câu hỏi trắc nghiệm rất dễ dàng, nàng sẽ vô điều kiện lựa chọn cái sau. “Emma có lòng nhưng lực bất tòng tâm mới đúng chứ.” Rebecca nhìn những chấm đỏ dày đặc trên bản đồ tiết điểm. Đó là một số cơ sở internet dưới lòng đất được thăm dò ra khi Pacifica còn bị Voodoo Boys kiểm soát, trừ khi là người địa phương, bằng không chỉ dựa vào bản vẽ thì rất có thể sẽ mất vài ngày mới tìm thấy hết được, bây giờ thời gian còn lại cho bọn họ hành động đã không còn nhiều lắm, nếu kéo dài đến lúc Netwatch can thiệp… Không kịp suy nghĩ. Súng của V vang lên âm thanh lên nòng. Bên ngoài xuất hiện tiếng lạch cạch khi sắt thép va vào sàn nhà… “Tiếp tục.” Giọng nói của V không nghe ra cảm xúc gì, Rebecca chỉ có thể thầm cầu nguyện một phen rồi nghiến răng vội vàng đuổi kịp. …… ----------------- Pacifica, một trận chiến không có ai ra lệnh đã nổ ra. Lúc này ở tầng hầm dưới lòng đất chất đầy linh kiện điện tử cũ kĩ và mùi thiếc hàn cùng dầu máy nồng nặc, có rất nhiều màn hình với đủ loại kiểu dáng được đặt san sát cạnh nhau. Thợ sửa chữa già Mike –– Nam nhân với khuôn mặt khắc đầy dấu vết thời gian, Cyberware toàn thân đều là kiểu cũ này đang nói chuyện qua bộ đàm quân dụng rè rè tạp âm. Hắn thử nghiệm tổ chức một nhóm người cư dân ra ngoài hỗ trợ, bất kể kết quả thế nào, hắn dự định sẽ cố gắng hết sức. “Mọi người nghe rõ chưa ?!” “Tiết điểm cáp quang dự phòng số bảy, số chín dưới trục đường chính ở Pacifica, để cho người của Dreamer dọn dẹp sạch sẽ rồi hẵng vào, ta sẽ chỉ cho các ngươi cách sửa chữa –– Mặt khác tình trạng của bộ server cũ gần ga tàu điện ngầm và trạm biến áp phía trước cũng còn đủ tốt để sử dụng !” Vợ của Mike là một nữ nhân Trung Đông với mái tóc bạc trắng, nàng bưng một tách cà phê nóng và bánh sandwich đến, nhưng khi thấy chồng mình bận rộn, nàng liền lặng lẽ đặt đồ ăn xuống rồi chắp trước ngực hai tay, tựa hồ đang cầu nguyện. Mike không có thời gian quan tâm đến người nhà, hắn nhìn chằm chằm vào dữ liệu đang phun trào trên màn hình, một khi sửa chữa xong các tiết điểm chỉ định, dữ liệu liền có thể chạy qua thông suốt. Giọng Mike khàn khàn khi nói, nhưng lại mang theo một loại phấn khích lâu rồi không có, “Corpo và AI điên rồ đánh nhau ở trên, nhưng lũ khốn nạn này quên mất, không có cơ sở hạ tầng được xây dựng từ trước, mấy con chó khốn kiếp như bọn hắn chẳng là cái thá gì !” Bộ đàm lúc này cũng truyền đến từng tiếng đáp lại lác đác – Giọng nói khác nhau, nhưng đều mang theo cảm giác thô ráp tương tự vì bị cuộc sống mài giũa. “Ngươi đừng lo lắng vớ vẩn nữa ông bạn già, ta trước đây là nhân viên của năm trong lĩnh vực đường ống giao thông, Barry nổi tiếng ở quận Watson, con mẹ nó ta biết rõ van điều khiển thủ công cho tiết điểm mạng tốt ở đâu ––” (Một tràng tiếng súng vang lên ) “Hô ! Tiểu tử ngươi đánh tốt lắm !” “Cửa van bị rỉ sét, nhưng vẫn có thể vặn ra được !” Tiểu đội quân sự ba người “Dreamer” hiện đang sửa chữa tiết điểm ở Pacifica bằng phương thức dọn dẹp du kích dưới sự dẫn dắt tự phát của cư dân, mặc dù quy mô không lớn lắm, nhưng… đây cũng là nếm thử phấn chấn lòng người. “Tính một suất cho ta a, Mike.” “Mặc dù chúng ta không hợp nhau khi còn làm trong NCPD, nhưng ta vẫn phải nói cách sửa chữa mạng của ngươi thật đúng là rác rưởi !” “Moira của cộng đồng Sunset tại Heywood sẽ nói cho ngươi biết nên xử lý thứ này như thế nào, ngoài ra ta còn mang theo vài ông bạn già, đều là người hiểu rõ về mạch điện của công trình khi xưa.” Mike cười cười, vỗ vai tay của vợ đang đặt lên vai mình, ra hiệu cho nàng yên tâm. “Chú Mike, trong kho còn vài bộ chặn tín hiệu đời cũ, NCPD trước đây quản lý loại hàng này rất nghiêm –– Vì thế công suất không lớn, nhưng cũng đủ để ‘làm mát’ cho các đường dây cụ thể.” “A đúng, cháu tên là Andrew.” Sự gia nhập của những người trẻ tuổi khiến Mike càng thêm phấn khởi. Trong bọn họ có kỹ thuật viên bị công ty đào thải, cảnh sát tuần tra bị sa thải, thương nhân học được cách xoay sở trong đủ loại đấu tranh của cộng đồng, chuyên gia kỹ thuật xuất thân từ khu ổ chuột. Bọn họ không có Sandevistan, cũng không có Cyberware chiến đấu hàng đầu, phần lớn thời gian chỉ có thể trốn sau lưng binh sĩ Dreamer, nhưng thứ họ có lại là ký ức cũ kĩ tích lũy nhiều năm đã bị thời đại công nghệ cao lãng quên, chúng nó liên quan trực tiếp đến mạch máu ngầm của thành phố mục nát này, là kiến thức bản địa thực sự. “WTF ! Đây mẹ nó là ai làm ?!” “Tại sao số mười lại thông rồi ? Mike ? Ngươi không phải nói thứ đó quá nát hơn nữa trước đây còn bị Voodoo Boys chạm vào cho nên không định sửa nữa sao ? Là ai ?!” Mike nghe thấy tiếng động liền quay phắt sang màn hình bên cạnh, dữ liệu trên đó lúc này đã bùng nổ, điều này có nghĩa là tiết điểm đã hoàn toàn khôi phục hoạt động. “Đây là…” “Kaka ! Xin tự giới thiệu, chuyên gia kỹ thuật trưởng của Dreamer, chuyên gia vũ khí siêu cấp thế hệ trẻ nhất, Pilar ! Đúng vậy, xin các ông các bà hãy nhớ kỹ cái tên này!” Pi… cái gì tới ? Nghe giọng nói thì giống như kẻ điên. Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp với khẩu âm hơi giống từ Nhật Bản đã vang lên, “Nghiên cứu khoa học cần điềm tĩnh, Pilar, đưa cờ lê cho ta, ta cần tiêu tốn một chút calo vào thứ này.” “Chư vị, ta là Yajima, nhà khoa học Cyberware của Dreamer.” Dreamer thế mà lại phái chuyên gia kỹ thuật quý giá như vậy ra ngoài ? Ngay sau đó, trong kênh liền xuất hiện càng nhiều giọng nói hơn… “Cộng đồng Queen, Martin.” “Ngã tư đường 204, Rhen, rất hân hạnh được gặp ngươi Mike.” “Khu vực nhà thờ Thánh Maria, Fabron!” …… Ngày càng nhiều người, thậm chí không ít cư dân Heywood cũng đến giúp đỡ. Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, số lượng người tham gia bắt đầu tăng vọt. AI cũng không hiểu cách giao tiếp vô tuyến cũ kỹ như vậy, “phương thức” độc quyền của người già lại sinh ra lực kêu gọi không gì sánh kịp. “Tốt!” Optic hơi đục của Mike sáng lên vài phần dưới ánh đèn lờ mờ, “Chúng ta không lên trên liều mạng, chỉ cần ở dưới ‘sửa lại’ tuyến đường cho mấy kẻ cao cao tại thượng kia, còn có lũ cướp và AI muốn chiếm đoạt quê hương của chúng ta.” Số lượng thành viên dồi dào khiến Mike nảy sinh một số ý tưởng khác. “Tất nhiên chúng ta đã có đủ người, vậy cũng đừng ngồi ở nhà chờ Dreamer cung cấp ăn uống nữa, dứt khoát cắt đứt nguồn điện dư thừa từ các nơi khác đến Pacifica, dồn tất cả lượng điện còn lại vào tiết điểm bên dưới, không cần nhiều, chỉ cần chuyển hướng một chút là được. Giống như… đào mương nhỏ dẫn nước gần dòng lũ.” Đây liền giống như đào kênh nhỏ trên bãi biển, đợi đến khi lượng điện bị hút hết hoàn toàn, cái gọi là kênh nhỏ liền sẽ trở thành kênh lớn rộng rãi vô cùng ! Hắn tựa hồ có thể nhìn thấy đủ loại khuôn mặt già nua, hoặc trẻ trung và đầy nhiệt huyết qua bộ đàm. “Có làm hay không ?” “Có thể rước họa vào thân, cũng có thể chẳng mang lại tác dụng gì, nhưng chúng ta luôn phải làm thêm chút gì đó đúng không?” Sau một hồi im lặng ngắn ngủi. “Có thể ảnh hưởng tới Hansen không ?” Có người hỏi. Mike nhe răng cười nói: “Chỉ cần người của hắn và quân đội trên mạng dám dùng đồ của Pacifica, đảm bảo sẽ cho bọn hắn một bất ngờ lớn ! AI cũng sẽ mất đi một phần điện lực, chúng ta coi như là tranh thủ một chút thời gian thở dốc cho Dreamer…” Chỉ 1-2 giây sau. “Địt mẹ nhà nó ! Dù sao vẫn tốt hơn là ngồi đây chờ chết, ngược lại ta cũng được trải nghiệm ngày tháng tốt lành một thời gian, nếu bây giờ bắt ta ra phố trốn đạn rồi tìm ăn protein từ gián để sống qua ngày, vậy ta thà chết còn hơn !” “Ngươi đây là không thích ứng được từ xa xỉ sang tiết kiệm a…” “Nhưng mẹ nó cuộc sống của chúng ta mới gọi là cuộc sống bình thường a !” “Chúng ta làm ! Night City không chỉ là của bọn hắn, mà còn là của chúng ta !” “Đi thôi!” …… ……
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang