Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 617 : Điểm nổ tung ( Mười )
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 17:48 11-02-2026
.
Chương 595: Điểm nổ tung ( Mười )
Bầu không khí lúc này trong Cyberspace hoàn toàn không có ác liệt như bên ngoài, thay vào đó là hai người đang có chút buồn chán —-
Nói chính xác hơn, hẳn là một chương trình và một con người mới đúng.
Alt · Cunningham nhìn bào tử dữ liệu AI ngọ nguậy trên mặt đất, chủ thể của chương trình Người bù nhìn đã tan rã, chỉ còn lại nhánh phụ vỡ vụn vẫn đang thu thập tin tức cơ mật của các công ty khác, trên thực tế Lâm Dược chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực cho thứ này, đồng minh bên ngoài cũng thống nhất hướng đi, người phụ trách hệ thống chỉ huy (V và Từ Như Quân) ngồi đối diện nhau, chương trình thao túng thông tin hoàn toàn bị mê muội bởi tin tức mà con người cố ý cung cấp.
Nhưng Lâm Dược vẫn chưa thể để tất cả kết thúc, hắn đang đợi con rồng già từng vô số lần mang đến bóng ma tử vong cho mình ra tay. Lão già bò ra từ nấm mồ dữ liệu kia nếu không dốc toàn lực ở Châu Âu, vậy hắn tuyệt đối sẽ không để địch nhân rút lui kịp thời mà không chịu bất kỳ tổn thất nào, vì thế Lâm Dược sẵn sàng đánh cược vài phút nguy hiểm nhất, nhưng đối với Alt mà nói, phương thức đánh cược này khiến nàng có chút bất an, dù cho nhân tính cũng không phải là thứ quan trọng nhất của Alt...
Rủi ro rất lớn.
“Đang lo lắng sao ?”
Lâm Dược lặng lẽ quan sát không gian dữ liệu, “Đòn đầu tiên của Saburo vô cùng quan trọng, ta sẽ không để hắn giành được bất kỳ ưu thế nào, một khi để những tên kia sinh ra ảo giác rằng Arasaka Saburo đã trở về...”
Truyền thông toàn cầu bây giờ cũng ở trạng thái bùng nổ, Night City chỉ là hình ảnh thu nhỏ thôi.
Người giàu có thể trường sinh nhờ vào Chip, vòng lặp vô hạn không bao giờ ngừng nghỉ này có lẽ mới là chỗ tàn nhẫn nhất của thế giới Cyber.
Alt lắc đầu, “Đó không phải là Saburo, cũng giống như ta không còn là Alt · Cunningham của ngày xưa nữa.”
Lâm Dược cười nói: “Không phải thực thể kỹ thuật số nào cũng có nhận thức này, ký ức không hoàn chỉnh, phương thức tư duy không thể siêu thoát khỏi xiềng xích của chương trình và sinh mệnh đã định sẵn rằng bản ngã chính là một mệnh đề không có lời giải, nhưng chúng ta không đến đây để suy ngẫm triết học.”
“Hắn cũng giống như Johnny, đều cho rằng mình giết trở về từ Địa Ngục.”
Alt lặng lẽ đứng sừng sững ở đằng sau Lâm Dược, nàng muốn biết sự kiện này sẽ kết thúc theo phương thức nào ?
Châu Âu đáng thương, tức là những kẻ đứng sau cung cấp Người bù nhìn cho Đàm Tuyết và tổ chức của nàng vẫn còn ngây thơ cho rằng chương trình đang vận hành ổn thỏa, Dreamer của Pacifica làm ngược lại bắt đầu áp sát Dogtown chính là trúng kế của đám người này, bọn hẳn tưởng Người bù nhìn đã gây nhiễu thông tin một cách triệt để, mà không biết rằng đằng sau chương trình tựa hồ vận hành bình thường kia lại chính là địch nhân mà mình sợ hãi nhất.
“Bộ não của ngươi... thôi.”
Cách biểu đạt của Alt tựa hồ ngày càng nhân tính hóa, Lâm Dược khẽ nhíu mày, “Muốn nói gì thì cứ nói ra, đây không phải phong cách của ngươi, Alt.”
“Ta đoán bộ não của ngươi đã hoàn thành một loại tiến hóa mà ta không thể hiểu rõ, đây là trí tuệ có thể vượt qua tất cả chương trình cỡ lớn, vật dẫn trí năng, thậm chí là đồng loại của ngươi hiện nay.”
Lặp lại thử nghiệm đối với sự vật mà mình không hiểu, chỉ có AI mới cố chấp như vậy a ?
Lâm Dược không trả lời mà chỉ chuyển tầm nhìn tới đủ loại màn hình chia nhỏ trong Cyberspace, đó đều là động tĩnh của thành viên dưới trướng, khả năng thu thập và mở rộng thông tin của Người bù nhìn ngược lại tiết kiệm thời gian giúp Lâm Dược. Hắn hiện giờ đã thấu hiểu toàn bộ thế cục, vấn đề duy nhất là cơ thể đang lưu lại trong phòng an ninh mạng của Black Sapphire, người bảo vệ cơ thể hắn chỉ có David và Rebecca.
“Hansen phát hiện rồi.”
Alt nhắc nhở.
Lâm Dược biết việc hai người động tay động chân trong động cơ bị Hansen phát hiện chỉ là sớm hay muộn, lúc này quay đầu nhìn về phía đó, một khi mất kiểm soát thì hắn sẽ kịp thời ra tay.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, phảng phất bản thân đang đứng cạnh Artyom và Tống Triệu, mặt đất kim loại xung quanh hạch tâm của động cơ rung động mạnh, không khí nóng bức vô cùng, mỗi lần hô hấp đều là tiêu hao sinh mạng.
Giao diện thần kinh cắm sau gáy Artyom bắn ra ánh sáng xanh chói mắt, tiến độ ghi đè đã đạt đến 80%.
Cơn đau nhói do bức xạ và BCI quá tải tựa hồ đang chạy dọc trên cột sống, hắn hừ lạnh bám chặt hai tay vào bàn thao tác, thậm chí phần cạnh bàn dường như còn bị hắn bóp ra mấy vết lõm !
Bên ngoài cửa hầm tiến vào khu vực hạch tâm, đạn của binh lính Barghest cùng với thiết bị thủy lực nặng nề của cơ giáp rất nhanh liền khiến cánh cửa hợp kim biến dạng, Tống Triệu tìm kiếm xung quanh, tùy ý vớ lấy cái kìm dùng để sửa chữa rồi đập mạnh vào ổ khóa điện tử, cơ thể rung động một hồi, xương bả vai gồng lên chống đỡ lực đạo muốn phá tan cổng chắn.
“Chuyển... hướng !”
Dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ răng Artyom, đầu ngón tay run rẩy điều động cơ sở dữ liệu offline —-
Cùng với chương trình cập nhật hoàn tất, dòng lũ dữ liệu G-78 ầm ầm xông vào chương trình Prometheus do Đàm Tuyết lưu lại, thanh tiến độ cũng trong khoảnh khắc đó đã vọt lên tới 92%!
“Tốt lắm nhóc con ! Thật trâu bò !”
Khuôn mặt Artyom lúc này còn kinh khủng hơn ác quỷ, giống như nhìn con đẻ của mình, chương trình kia bắt đầu phát huy tác dụng.
“Mẹ nó không cần quan tâm đến Barghest nữa ! Qua đây trước đã, đợi đếm ngược ở chương trình kết thúc thì mau giật bình chứa virus chết tiệt kia xuống, nhanh lên !”
Tống Triệu bây giờ trông cũng không khá hơn là bao, lực đạo từ chỗ lồi lên ở cổng chắn đã đánh gãy xương sườn hắn để lộ ra phần kim loại màu bạc ẩn hiện bên trong, giọt máu tí tách rơi xuống từ vết thương đã tạo thành bức tranh chói mắt trên mặt đất.
“Nhưng mà...”
Tống Triệu biết nếu mình không chặn cửa thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, nhưng bây giờ cũng không quản được nhiều như vậy, lập tức lao nhanh tới lướt qua bên người Artyom với tư thế gần như là trượt quỳ —-
“Cố lên cố lên, Fuck !”
Tống Triệu cắn răng dốc hết sức lực vươn tay về phía cấu trúc đằng sau ống dẫn.
“Chuẩn bị xong chưa ?!”
“Rút !”
Tống Triệu đột ngột rụt tay về làm cho ống dẫn rời khỏi vị trí, ngay sau đó luồng hơi nóng đã phun ra từ khe hở khiến cho da thịt hắn nhanh chóng khô sần lại, Tống Triệu gầm lên nén cơn đau giật bình chứa ra ngoài !
Ầm!
Artyom và Tống Triệu còn chưa kịp vui mừng, cửa chắn vào khu vực động cơ hạch tâm liền bị phá hủy hoàn toàn, 4-5 tia laser chợt bắn vào khoang chứa tràn đầy hơi nước, đương nhiên cũng mang tới vài phần ý lạnh.
Lâm Dược quan sát tất cả chỉ cử động ngón tay một chút, Barghest giơ súng gào thét cảnh báo ngoài cửa liền giống như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, máy móc phụ trách phá cửa phía sau đột nhiên ngã đổ, vài tên Barghest không kịp né tránh đã bị kết cấu nặng đến mấy tấn kia đè bẹp thành thịt nát...
Nhưng đoạn nhạc đệm nhỏ này chỉ là tính toán tinh vi do Lâm Dược thực hiện mà thôi, binh lính Barghest tiến vào đầu tiên chưa kịp nổ súng, tiến độ cũng đã nhảy vọt đến 100%.
Khung Error báo lỗi màu đỏ trên màn hình cấp tốc tan biến như băng tuyết, giao diện thần kinh sau gáy Artyom bong ra, tổ chức dưới làn da chảy ra đường vân đáng sợ.
Đếm ngược —
“00:03:17”
Tiếng bíp hoàn thành ghi đè vang lên cùng lúc với cơ thể đột ngột ngã xuống đất, câu nói cuối cùng của tên này trước khi hôn mê lại là “Zhirafa thật trâu bò”.
“Khai hỏa !”
Barghest tiến đến không biết bên trong xảy ra chuyện gì bởi vì Thượng Tá chỉ nói quét sạch mọi sinh vật sống bên trong mà thôi, Tống Triệu vội vàng cõng đồng đội bất tỉnh lao sang một bên, đạn bay loạn xạ khắp nơi trong không gian nhỏ hẹp, Tống Triệu né tránh rất nhanh nhưng vẫn bị đạn của vũ khí động năng bắn xuyên qua đùi.
Tống Triệu nghiến răng hít sâu một hơi nhìn quanh bốn phía, sau khi thấy đếm ngược trên động cơ đã dừng lại, hắn liền lộ ra hàm răng trắng rồi giơ lên ngón giữa —
“Mẹ nó thật sảng khoái !”
Trong lúc nói nói chuyện hắn cũng đỡ Artyom bên cạnh ngồi dậy, cổ họng thiếu nước chuyển động lên xuống một hồi rồi lẩm bẩm một câu.
“Thật muốn hút một điếu thuốc.”
Tiếng bước chân xông vào càng ngày càng dồn dập như nhịp thở của Tống Triệu, hắn tựa hồ đã thấy nòng súng của Barghest thò ra từ sau công sự che chắn, việc đến nước này cũng không còn gì để nói...
Tống Triệu có chơi có chịu.
Hắn chẳng qua là cảm thấy việc cuối cùng mình làm trong đời thật quá sảng khoái, dù cho không ai biết quả bom ở Pacifica được tháo gỡ bởi hắn và một tên chuyên gia kỹ thuật thô tục, nhưng đây cũng coi như là chuyện tốt a.
Khi nòng súng đen ngòm thò ra từ bên cạnh, dao găm trong tay Tống Triệu cũng bị hắn nắm chặt, cả người như bay lên đâm về phía binh sĩ.
Tuy nhiên súng lại nổ trước một bước.
Thân thể Tống Triệu cứng ngắc, đôi mắt được ẩn giấu dưới mặt nạ chiến thuật của Barghest trước mặt hung ác đến dị thường, nhưng nó liền trở nên đờ đẫn ở ngay giây sau —
Theo vài tiếng súng nhanh gọn, binh lính Barghest xung quanh cấp tốc ngã xuống, chỉ để lại một bóng người cao lớn phía sau.
Thân hình Tống Triệu lảo đảo, hắn không có chút cảm giác quen thuộc nào với kẻ đang đi tới, nhưng mà tất cả Barghest xuống đây đều ngã gục dưới tay đối phương.
“Phá hủy sao ?”
Khẩu âm giống như đến từ Washington.
Tống Triệu vô thức gật đầu, trên người tên kia đột nhiên hiện lên một tầng hư ảnh mờ ảo, ngay sau đó nam nhân da đen mặc áo khoác đỏ đen hơi nhíu mày quỳ một chân xuống đất nhìn chằm chằm Artyom đang hôn mê.
“Ngươi là ai ?”
Đây cũng là người của Lin sao ? Tại sao người tiếp ứng không phải là Maine ?
Đôi mắt của nam nhân giống hệt như kẻ bò ra từ hố xác chết, hắn mím môi trả lời, “Reed, FIA...”
Lời còn chưa dứt, dao của Tống Triệu liền kề vào cổ.
Đối với hắn mà nói, Hansen và NUSA đều cùng một giuộc, Tống Triệu tự nhiên sẽ không để kẻ trước mắt có hành động khác.
Solomon · Reed giơ tay chậm rãi đứng dậy, trên mặt không có bất kỳ vẻ căng thẳng nào, ngược lại chỉ lặng lẽ nhìn Tống Triệu, “Nhiệm vụ của ta cũng giống ngươi, đều đến để tháo bom... Ngoài ra Myers còn hạ một mệnh lệnh, lưu lại cửa sau chỉ FIA của NUSA mới có thể vào được ở đây, như vậy chúng ta có thể triệt để trói chặt Dogtown vào con thuyền của mình.”
Tống Triệu cắn răng chửi rủa, “Chết tiệt!”
Dưới góc nhìn của hắn, đây chính là bí mật mà chỉ người trước khi chết mới được nghe, nhưng đối phương không có bất kỳ hành động tấn công nào, Tống Triệu nhìn qua bộ Cyberware kia liền biết cơ hội thắng của mình cực kỳ thấp.
Reed liếc nhìn Artyom, “Người cầm quyền của công ty Zhirafa vẫn chưa chết, không định cứu hắn sao ?”
“Ta đã phát tín hiệu cho đồng bạn của các ngươi, họ đang đợi tại bãi rác bên cạnh quân doanh Black Sapphire.”
Tống Triệu còn chưa kịp nói gì, Reed liền đặt tay sau gáy rồi quay lưng ngược lại, một bộ ta hoàn toàn không có ý định ra tay —-
Reed yên lặng nghe tiếng bước chân phía sau dần đi xa, đôi mắt vô hồn ngước nhìn màn hình của bộ điều khiển trung tâm, hồi lâu sau mới trầm giọng nói: “Lin, ta muốn bàn một vụ giao dịch.”
Hắn khẳng định sẽ có người trả lời.
“Reed, ngươi nghĩ ta có giao dịch gì để bàn với địch nhân sao.”
Phòng điều khiển trung tâm vang lên giọng nói không chút cảm xúc của Lâm Dược.
Lời tiếp theo của Reed khiến đầu dây bên kia rơi vào im lặng chết chóc —-
“Ta có thể cung cấp bất kỳ tình báo nào liên quan đến NUSA mà ngươi muốn biết, chỉ cần nói cho ta Song đang ở đâu là được.”
Người yêu nước trở thành kẻ phản quốc, sự thay đổi của Reed khiến Lâm Dược trong lúc nhất thời cũng không biết đối phương đang tính toán điều gì.
“Nàng chết rồi, ta nói cho ngươi biết một cách rất có trách nhiệm.”
Tuy nhiên Reed không đồng ý với lời nói của Lâm Dược, “Ta biết, nhưng nàng vẫn đang bị người khác lợi dụng giống như công cụ, hơn nữa ta còn biết ngươi đã phái người lên vũ trụ để điều tra.”
Vừa dứt lời, Cyberware của Reed bắt đầu co giật và tóe lửa.
Reed nén đau suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
“Lời hứa hẹn suông của Myers khiến cuộc đời ta và cuộc đời của Song trở thành tờ giấy cũ nát tràn đầy vết nhơ, ta chỉ muốn... muốn thử lại một lần nữa.”
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Cuộc tấn công trong tưởng tượng không còn đến nữa, Reed chậm rãi đứng dậy, kiên nhẫn chờ đợi.
“Reed, muốn khiến người ta tin tưởng là rất khó, ngươi nên cảm thấy may mắn vì đã nương tay trong lúc truy đuổi Rebecca, bằng không ta thật sự không muốn lãng phí chút thời gian nào với ngươi cả.”
Lời của Lin rất lạnh, nhưng Reed không sợ.
Thậm chí trên mặt hắn còn xuất hiện vẻ vui mừng...
Đầu kia không nói tiếp, nhưng Reed biết đối phương đang đợi biểu hiện của mình, thế là hắn rút súng lục từ thắt lưng ra, ánh sáng từ Behavioral Imprint-synced Faceplate hơi nhấp nhô biến trở về Barghest một lần nữa, hắn không quay đầu lại đi thẳng về phía Black Sapphire, tựa hồ đã làm ra lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời của mình.
......
“Phụ thân, tin tức hiện tại có thể điều tra rõ chính là Yorinobu thành lập rất nhiều công ty ngoại biên, hơn nữa ngân hàng Arasaka còn tham gia vào quá trình chèn ép Petrochem, sau khi mất đi sự kiểm soát của chúng ta, ngân hàng Arasaka của Yorinobu đã tham gia vào các nghiệp vụ tài chính — Hắn nắm giữ quá nhiều hồ sơ hối lộ trong tay, cho nên Châu Âu vẫn luôn không xử lý.”
Hanako cung kính báo cáo với phụ thân đang đứng trước đủ loại màn hình dữ liệu.
Bóng lưng dù có đường nét phụ nữ nhưng khí chất lại trầm thấp giống như lão già tuổi xế chiều, đôi mắt tinh anh của nàng còn lộ ra một tia sáng đục ngầu.
“Lãnh thổ của nước Pháp còn có một công ty điện tử được chúng ta lưu lại từ cuộc chiến lần trước, nâng cao tài sản của bọn hắn lên, sau khi đạt điều kiện gia nhập thì hãy đấu giá với Yorinobu… Nhớ kỹ, thứ chúng ta cần không phải là khiến Yorinobu thần phục, mà là khiến hắn sợ hãi.”
Phụ thân đại nhân tựa hồ vẫn luôn khiến người ta an tâm như vậy.
Mà ở nơi Hanako không nhìn thấy, Michiko lúc này quỳ một chân bên cạnh Saburo giống như oan hồn bị giam cầm, trong đôi mắt chỉ có oán hận vô tận.
“Bọn hắn là một lũ điên rồ, ông nội thân yêu của ta, có lẽ ngài không nên bước ra từ Mikoshi, như vậy cũng không cần đích thân đối mặt với thế cục thất bại lần này.”
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Michiko truyền ra từ hư ảnh.
Arasaka Saburo khẽ thở dài, “Michiko, thời gian của con không còn nhiều nữa a... Đối với ta mà nói thì đây là một cơ thể đầy rẫy nhục nhã, cơ thể của nữ tử không nên do ta sử dụng, nhưng vì...”
Giọng nói oán độc của Michiko ngắt lời Saburo.
“Ngươi hãy để dành những lời này mà nói với cha ta ở dưới Địa Ngục đi !”
Lời nói đến bên miệng của Saburo rốt cuộc vẫn dừng lại, hắn chỉ liếc nhìn Michiko một cái.
“Phụ thân, bắt đầu.”
“Hiện tại hơn 60% cơ sở năng lượng của Night City đã đổi chủ, Free State cũng bắt đầu tham gia vào quá trình cắn nuốt tài sản của Petrochem, bọn họ đang cướp bóc trắng trợn.”
Hanako rõ ràng không biết phụ thân mình vừa trò chuyện với một linh hồn khác.
“Thật đáng thương...”
Michiko nhìn chằm chằm vào Hanako.
Nàng sợ một khi mình nhắm mắt lại thì sẽ trở về nơi hư vô tràn đầy dữ liệu kia, mỗi lần ở đó nàng đều nhớ tới ánh mắt lãnh đạm của Hanako và cảm giác bất lực khi bản thân sắp bị đẩy lên bàn phẫu thuật...
Saburo không thèm để ý đến Michiko nữa, chỉ kiên nhẫn chờ đợi kết quả sau khi mình can thiệp vào.
Trong thời đại Cyberspace, tốc độ giao dịch nhanh đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng, những tài sản vốn dĩ nên được Arasaka Yorinobu hợp pháp hóa đã rơi vào trạng thái đình trệ chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Thời điểm Saburo ra tay rất chuẩn xác và hung ác, tình trạng như vậy tự nhiên cũng mang lại niềm tin cho NUSA và Petrochem.
Nhưng vẫn chưa đủ —-
“Ký hợp đồng với Lazarus a, đưa thiết bị chuyên dụng tiến vào bàn cờ, kích nổ quả bom hạt nhân đó.”
Saburo khẽ nói khi nhìn màn hình, giống như tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát.
......
......
.
Bình luận truyện