Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 613 : Điểm nổ tung ( Sáu )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 09:00 08-02-2026

.
Chương 591: Điểm nổ tung ( Sáu ) “Nhà máy điện Santo Domingo hiện đã rơi vào trạng thái thất thủ, các cứ điểm năng lượng còn lại vẫn nằm trong tầm kiểm soát, Petrochem đã bắt đầu lên kế hoạch vận chuyển và tiêu hủy lượng CHOOH2 dư thừa.” Phụ tá báo cáo tình hình mới nhất cho đoàn đại biểu của Militech. Bây giờ có nói gì thêm ở hội trường thì cũng vô ích, kết quả của chiến tranh mới là thứ duy nhất có thể tranh thủ được quyền lợi —— “Mấy con chó Châu Âu chết tiệt kia đâu, mẹ nó còn đang chờ cái quái gì ?!” Mắt thấy binh sĩ tinh nhuệ của mình như rơi vào máy xay thịt, cao tầng của Militech không ngồi yên được nữa, trực tiếp kết nối thông tin qua vệ tinh tới tổng bộ Militech tại Washington. Chiến tranh nguồn năng lượng một mực là chủ đề rất nhạy cảm kể cả khi người xử lý là những thực thể lớn nhất trên thế giới, hết lần này tới lần khác tình trạng hiện giờ của NUSA và Militech lại không bền chắc như thép giống vẻ bề ngoài, Myers vì tranh thủ tỷ lệ ủng hộ đã giơ cao lá cờ đi đầu tiến vào trạng thái tuyên chiến, nhưng có quá nhiều người trong Militech không muốn chấp nhận điều đó, Myers muốn lau sạch mông của mình, họ cũng muốn vậy. Vì thế một hiện tượng kỳ quái đã xuất hiện, kẻ tuyên chiến trước với thế lực của ESA và Highrider như bọn hắn vào lúc này chỉ biết ngồi yên chờ đợi đối phương ra tay can thiệp, sau đó mới có thể dùng pháp lý tới chiến thắng trong cuộc chiến tài chính ở tầng lớp công ty. Đáng tiếc... Bàn tay can thiệp của người Châu Âu cơ hồ là hạt cát trong sa mạc, Arasaka Yorinobu tọa trấn ở EU đang tiến hành chiến tranh tài chính tàn khốc nhất từ trước đến nay, giá cả Chew 2 tăng vọt, chỉ trong vòng một giờ ngắn ngủi, số lượng công ty ngoại biên ( offshore ) có liên hệ mật thiết với Arasaka đã đạt tới mấy vạn, tổ chức giao dịch hoàn toàn không thể phân biệt ra được những công ty và tổ chức tài chính này là thật hay giả. Từng đồng eddie trắng bóng bốc hơi nhanh chóng, chảy về vùng hư vô mà không ai có thể lấy được lợi ích gì. Đây chính là Yorinobu, bất kỳ quyết sách và hành động nào của hắn cũng điên cuồng vô cùng. Cao tầng của Militech tháo kính xuống rồi xoa nắn trán bằng ngón tay run rẩy, ban giám đốc nội bộ công ty yêu cầu lập tức dừng tay để tìm ra những điểm khác có thể cắt lỗ dựa theo xu thế của Arasaka, cùng lúc đó đám chính khách NUSA cũng không ngừng gây áp lực yêu cầu bọn họ ra tay với Free State, thậm chí có người gào thét rằng nếu không hành động ngay bây giờ, NUSA sẽ triệt để tách rời trở thành hai phần riêng biệt. Myers trong Nhà Trắng đương nhiên là kẻ ủng hộ ý kiến đằng sau, mặt khác nàng còn ra sức tìm kiếm xem kẻ nắm giữ bí mật của mình đang ở đâu. Ngân sách khổng lồ của NUSA chảy vào cơ quan tình báo của Myers, bộ phận tình báo Nhà Trắng đã nộp lên báo cáo phân tích, nó chỉ ra rằng động tác chiếm giữ nguồn năng lượng do ba công ty Arasaka, Kang Tao và Dreamer cầm đầu chính là hành động nhằm ổn định hoàn toàn quyền lực ở mảng năng lượng của Free State cũng như Night City, điều duy nhất khiến cơ quan tình báo và Myers không nghĩ thông là họ sẽ xử lý vấn đề của Hansen như thế nào. Nhà Trắng từ lâu đã biết hành vi điên cuồng của Hansen, hắn buộc tính mạng mình vào bộ động cơ nhiệt hạch, một khi Hansen phát giác được công ty muốn ra tay với mình, toàn bộ Pacifica cũng như đường bờ biển California đều sẽ gặp tai họa. “Tổng thống, ngài phải sớm biểu thị thái độ, Militech bây giờ dậm chân tại chỗ, bọn hắn không muốn tiếp tục nữa.” Quan chức Nhà Trắng bên cạnh chắp tay sau lưng trầm giọng nói. Myers giơ bàn tay ra hiệu hắn đừng nói chuyện, rất nhanh cơ quan tình báo liền nộp lên một chân tướng cho Myers: Lin lúc này có lẽ đang ở Dogtown. Mà nguồn gốc của tin tức, lại là... Kang Tao ? Trong một nhà vệ sinh của tòa nhà Kang Tao, Đàm Tuyết bẻ gãy Chip trong tay rồi xả xuống bồn cầu, cảm giác bất an mãnh liệt khiến nàng muốn nôn mửa, vì thế đã liều mạng dội dòng nước lạnh lẽo từ vòi nước vào bụng, phải mất một lúc lâu sau thì mới dễ chịu hơn chút. “Chết tiệt ! Từ bao giờ !” Đàm Tuyết mặt mày dữ tợn, nàng xem như trợ lý kề cận lại hoàn toàn không nhận ra hai người này cấu kết với nhau như thế nào, phải biết rằng phần lớn thiết bị của Từ Như Quân đều bị Người bù nhìn lây nhiễm, theo lý mà nói nếu có bất kỳ tin tức nhạy cảm nào thì cũng không thể thoát khỏi giám sát mới đúng ! Mặt khác chuyện ở Dogtown cũng tràn đầy vẻ kỳ quái không nói nên lời, trong lòng Đàm Tuyết thực ra là có ước tính sơ bộ về trình độ của Tống Triệu, nhưng Hansen đến giờ lại vẫn chưa mò ra được nhóm người nào đang thao tác —— Mẹ nó thật đúng là lũ phế vật ! Đàm Tuyết hít sâu vài hơi để bình tĩnh đã nghe thấy tiếng trò chuyện vang lên ngoài cửa nhà vệ sinh. “Thật không nghĩ tới lũ người Mỹ này sẽ chịu thiệt thòi lớn đến vậy —— Ngươi có tin được không, bọn hắn vẫn còn dùng sóng Radio ở thời đại công nghệ cao như bây giờ !” Giọng nam vừa châm thuốc vừa lẩm bẩm. “Fuck ! Ha ha ha ! Chẳng phải là do bộ phận Netrunner của chúng ta quá đỉnh sao, ta đoán chuyện ở Santo Domingo sắp xong rồi, theo ta thấy vẫn là nên để Tổng giám đốc Từ phụ trách, trước khi ngài ấy đến thì chúng ta đều phải nghe theo tên bộ trưởng làm việc chẳng ra sao cả của khu vực NUSA, căn bản không kiếm chác được gì ——” “Ách ? Đàm... Trợ lý Đàm ?” Nữ nhân kẹp điếu thuốc vội vàng nuốt nước bọt rồi lùi sang bên khi thấy Đàm Tuyết xuất hiện trước gương như ác quỷ. Đàm Tuyết nhìn người đàn ông kẹp đuôi chạy về hướng khác ở ngoài cửa, khuôn mặt âm trầm lộ ra vẻ suy xét, thế là liền cúi đầu thao tác ở máy tính mini trên cổ tay. Người của mình ở Pacifica giám sát động tĩnh trên mạng lâu như vậy nhưng không có bất kỳ tin tức nào, đối với Netrunner như Lin thì có vẻ quá kín tiếng, thế là Đàm Tuyết đánh liều gửi email qua cho đối phương: 【 Rà soát tất cả tín hiệu Radio ở Pacifica, đừng nói với ta là các ngươi không làm được.】 Đầu bên kia hồi âm rất nhanh, biểu thị đã rõ. Ngay khi Đàm Tuyết đi về phía phòng Chủ tịch của Từ Như Quân, âm thanh thông báo của máy tính mini lại vang lên trong não, Đàm Tuyết dừng bước tự nhiên đưa cổ tay lên nhìn một cái với biểu cảm không hề thay đổi dưới ánh nhìn chú ý của lính gác, nhưng khi đi lướt qua đối phương, ngón tay để trong túi áo của nàng lại run rẩy nhẹ. 【 Tìm thấy, là giọng của hắn 】 Chết tiệt ! Đàm Tuyết muốn rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng trong thời kỳ hành động nếu không có sự cho phép từ cấp bậc như Từ Như Quân thì căn bản không thể ra khỏi tòa nhà của Kang Tao tại Corpo Plaza, nàng muốn xác nhận thêm thì cũng chỉ có thể đợi sau khi đối phó Từ Như Quân xong. Vừa vào văn phòng của Từ Như Quân, Đàm Tuyết liền nhìn thấy hai người đàn ông vạm vỡ đứng bên cạnh ghế sofa của khu vực tiếp khách. Người của bộ phận nhân sự ? Đàm Tuyết không biết bộ phận HR làm gì ở đây... “Tổng giám đốc Từ, mọi chuyện sắp xếp xong hết rồi, bên kia nói hành động rất thuận lợi, trận chiến ở Santo Domingo ít nhất đã tiêu diệt được 40% lực lượng tinh nhuệ của hai công ty.” Từ Như Quân bình thản uống trà nóng, nhưng vào khoảnh khắc đối phương ngước mắt nhìn mình, Đàm Tuyết đột nhiên cảm thấy một loại dự cảm không tốt. “Trợ lý Đàm, vất vả rồi, bộ phận nhân sự kiểm tra theo thường lệ thôi, phối hợp một chút là được.” Đàm Tuyết mím môi nói: “Hành động còn cần ta kết nối trực tiếp ——” Từ Như Quân đứng dậy nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Đàm Tuyết, giọng nói ôn hòa: “Coi như nghỉ ngơi một lát, phối hợp trả lời vài câu hỏi của bọn họ, ngay cả ta cũng không thoát khỏi điều lệ này, bọn hắn cũng vừa hỏi ta xong, đây là ý của tổng bộ.” Từ Như Quân nói xong liền đứng dậy rời khỏi văn phòng. Đàm Tuyết nhìn hai tên đặc công của bộ phận nhân sự rồi nói bằng giọng điệu cực kỳ ác liệt, “Người bên dưới bây giờ còn đang treo đầu trên cạp quần để làm việc đâu, các ngươi đúng là biết cách kiếm chuyện.” Bộ phận HR giống hệt như Robot, bọn hắn ngồi đối diện Đàm Tuyết, bắt đầu hỏi thăm theo thường lệ: “Trợ lý Đàm Tuyết, chúng ta cần điều tra hành tung của ngươi trong vài lần công tác nghiệp vụ tại Châu Âu, cho nên làm phiền phối hợp một chút.” Ở căn phòng bên cạnh, Từ Như Quân lúc này đứng trước bức tường đủ để âm thanh xuyên thấu qua, hệ thống nghe nhìn của nàng cơ hồ có thể nghe thấy từng nhịp thở của Đàm Tuyết, đây là kết quả nàng không muốn chấp nhận nhất. Nhưng mà Đàm Tuyết nóng nảy lại không ngừng vặn hỏi bộ phận nhân sự giống như muốn khẳng định thân phận của mình, thế là Từ Như Quân không nghe nữa, mà chuyển hướng chú ý sang tranh đấu đang diễn ra trong Night City. Bây giờ hơn 60% khu vực của Night City đã rơi vào tình trạng mất điện, điều này đồng nghĩa với áp lực trong quá trình trị an sẽ tăng vọt, tòa thị chính cũng sắp gọi cháy máy số liên lạc cá nhân của Từ Như Quân rồi. Đúng lúc Từ Như Quân suy nghĩ xem nên trấn an đối phương thế nào, căn phòng bên cạnh đã vang lên âm thanh hỗn loạn tưng bừng. Từ Như Quân hơi nhướng mí mắt, thân hình xuất hiện ở ngoài cửa như ảo ảnh, bàn tay thon dài siết chặt lấy cổ Đàm Tuyết, đôi mắt không có chút gợn sóng nào. “Vì sao ? Đàm Tuyết ?” Từ Như Quân hỏi. Đàm Tuyết bị cánh tay giả trông có vẻ mảnh mai nhưng thực chất lại tràn đầy sức mạnh của Từ Như Quân ép chặt vào tường, nàng phát ra tiếng cười rợn người từ trong cổ họng khàn đặc, “Từ Như Quân, ngươi thật sự có tâm trạng... tìm người tới thăm dò ta ? Nếu ngươi thực sự muốn công ty đạt được lợi ích thì nên trực tiếp giết chết, nhưng các người đã chậm chân rồi.” Từ Như Quân hơi nghiêng đầu nhìn về phía nhân viên an ninh cầm súng tiến lại gần, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc. “Đám người của Lin liên lạc bằng sóng Radio đúng không, khụ khụ... Nhưng người bù nhìn sớm muộn gì cũng tìm thấy hắn thôi !” “Hãy xuống Địa Ngục cùng với vụ nổ tung và lời lời nói dối chết tiệt ở Pacifica đi ! Ha ha ha ha ha!” Sắc mặt Từ Như Quân lạnh xuống khi nghe đến đây, nàng đã để lại nhân từ lớn nhất cho Đàm Tuyết, ý đồ bảo vệ phụ tá của mình bằng cách khống chế trước rồi mở ra điều tra, nhưng không nghĩ tới Đàm Tuyết sẽ phát rồ đến mức báo tin cho địch nhân trong thời gian ngắn ngủi như vậy. Từ Như Quân nghĩ đến đây chỉ hơi dùng lực ở phần cổ tay, linh kiện Cyberware ở cổ Đàm Tuyết đột ngột phun ra từ dưới da, cả người không còn tiếng động như làm bằng bùn. “Tìm ra Lin !” Giọng nói của Từ Như Quân cũng đang run rẩy. …… Hiện tại ở Black Sapphire. Hai tên binh sĩ Barghest kéo lê “xác chết” mềm nhũn đi về phía thang máy, dưới đầu gối của kẻ xấu số kia dính đầy vết máu. “Mẹ nó, tại sao miệng của con chó Corpo này lại cứng như vậy ?” Binh lính ngậm thuốc lá lên tiếng. Dùng hình suốt mấy tiếng đồng hồ mà đối phương vẫn không khai ra tên của đồng bọn, thế là họ chỉ có thể bắn chết rồi kéo ra ngoài xử lý theo ý của Hansen. “Ngươi lại không phải không biết Kang Tao có tính tình thế nào; lũ khốn này tỏ vẻ thanh cao cho đến bây giờ cũng không muốn làm ăn với Dogtown, coi thường chúng ta thôi !” “Cút mẹ mày đi ! Phì !” Binh sĩ hung hăng nhổ một bãi nước bọt. “Ngươi nghe nói gì chưa ? Tựa hồ Santo Domingo đang đánh nhau, mấy anh em gác trên tầng cao nhất Black Sapphire đều chụp ảnh gửi email cho chúng ta, WTF —— lửa cháy ngút trời luôn !” “Hơn phân nửa là trò chó cắn chó của công ty thôi.” “Chẳng trách... Thượng Tá hôm nay nóng nảy như thế...” “Suỵt ! Nhỏ tiếng chút, ngươi chán sống rồi à ?” Hai người nói qua nói lại, hoàn toàn không phát hiện đôi mắt dưới cái đầu rũ xuống của xác chết từ từ mở ra. Thang máy vang lên một hồi động tĩnh, “Tống Triệu” vác hai cái xác leo lên tấm che phía trên và đặt chúng ổn định ở một góc, hơi quỳ một chân xuống phần nóc của thang máy đang vận hành nhanh, sau đó hắn thuần thục giật lấy thiết bị mạng từ trên người binh sĩ Barghest rồi ngắt kết nối mạng, biến nó thành bộ đàm vô tuyến tạm thời bằng thủ thuật kỹ thuật. “David, hành động a.” …… Không lâu sau, hai binh sĩ đi vứt xác ở Black Sapphire đã khoác vai nhau đi lên. Một tên trong đó còn lẩm bẩm, “Mẹ nó thật kỳ quái, sao ta cảm thấy khuôn mặt của ngươi vừa lạ lẫm lại quen thuộc đến lạ thường như vậy a.” KẺ còn lại thì cười lớn: “Hàng mà cô nàng hôm qua đưa cho ngươi mạnh quá rồi hả ?” Khi hai người cười ha hả đi đến hang ổ ở tầng tiếp theo của Hansen, binh lính bị nói có khuôn mặt lạ lẫm khá giảng nghĩa khí nói: “Anh em, đừng nói gì nữa, tính tình của Thượng Tá ở hai ngày nay không tốt cho lắm, để ta đứng trực ca tối hôm nay thay ngươi đi —— Ngày mai kiếm cho ta ít Glitter loại xịn là được, cấp bậc ở cổng doanh trại ấy, thấy sao ?” “Fuck ! Ngươi đúng là cha ruột của ta !” Khuôn mặt của binh lính già tràn đầy cảm động. Glitter có đáng bao nhiêu tiền đâu, cho thằng khốn này hít chết luôn cũng được. Binh lính đưa mắt nhìn lính già rời đi, sau đó lặng lẽ quan sát giao diện máy quét và server trong phòng kính an toàn phía trước, rồi thu súng lại nhanh chân bước tới. Hansen ở tầng trên bây giờ ngồi trên sofa, toàn bộ đại sảnh chỉ có thông báo truyền qua loa từ bộ phận tình báo, phần lớn là tình hình chiến đấu của công ty hiện nay ra sao, động cơ vận hành đều bình thường, v.v... Nhưng Hansen không hiểu sao lại cảm thấy rất bất an. Binh sĩ vác súng đến thay ca phía sau bị Hansen quét mắt nhìn tới, hắn vừa nghiêng đầu lập tức nhìn lại đối phương rồi nói: “Mới tới ? Ai sắp xếp ngươi đứng gác ở tầng này ?” Nhưng mà lính già bên cạnh Hansen lại nhún vai, “Thượng Tá, đây là lính cũ, trước đó vẫn luôn thay ca ở bên dưới.” Lính già vừa nói xong đã gãi đầu một cái, ngay cả chính hắn cũng không biết tại sao mình lại đột nhiên nói ra câu đó. Hansen khó chịu ừ một tiếng, sau đó uống rượu giải sầu tiếp tục lắng nghe tin tức tình báo, căn phòng cách biệt với bất kỳ mạng lưới nào này quả thực tốn một cái giá rất lớn, Lâm Dược yên lặng nhìn thiết bị xung quanh cơ hồ bị cắt đứt mọi tín hiệu, thời khắc chú ý đến nửa mảnh Chip hơi lộ ra sau gáy Hansen. Đó là kỹ thuật nguyên thủy nhất mà công ty sử dụng trong thời kỳ ngắt mạng, ổn định, chậm chạp, nhưng lại không thể bị xâm lấn. Lâm Dược suy nghĩ hồi lâu mới phát hiện mình thật đúng là không có cách nào với Hansen, hắn chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi Artyom cũng như Tống Triệu đã xâm nhập thành công vào động cơ có thể giải quyết vấn đề từ nguồn gốc. Hansen ngẩng đầu vừa uống cạn ly rượu mạnh, loa phát thanh liền truyền đến thông tin khiến những người xung quanh đều có chút sững sờ. “Đàm Tuyết chết rồi.” Câu nói đơn giản khiến động tác ngửa đầu uống rượu của Hansen đột ngột dừng lại, hắn đứng phắt dậy giống như ác long nổi trận lôi đình sắp mất đi lý trí, ly thủy tinh vỡ vụn trên mặt đất, tất cả binh lính rụt cổ lùi sau một bước, ngay cả thở mạnh cũng không dám. “Mẹ kiếp, đúng là lũ rác rưởi từ công ty !” Lâm Dược lúc này cũng ngẩn ra. Mình vừa mới hoàn thành thấm thẩu vào mai rùa lớn ở Black Sapphire, sao chớp mắt một cái Đàm Tuyết đã bị xử lý rồi ? “NUSA muốn kết nối.” Radio vang lên âm thanh. Hansen thở hồng hộc như máy hút gió, hồi lâu sau mới xua tay. “Đây là Nhà Trắng, Thượng Tá Hansen, NUSA đặc biệt nhắc nhở ngươi, nhân vật số một của Dreamer đang ở Dogtown, có khả năng đã tiến vào Black Sapphire, hết.” Trái tim Lâm Dược thắt lại. Ánh mắt của Hansen khóa chặt vào mặt tất cả binh lính xung quanh như sói dữ. Lâm Dược biểu hiện giống hệt như binh lính xung quanh, phần cổ cứng đồ không dám nhìn nhiều, chỉ thấy kẻ có đôi đồng tử xám trắng kia cứ thế đi từng bước về phía họ, Lâm Dược không có bất kỳ hành động nào, hắn không định ra tay xử lý thằng điên đang buộc bom trên người vào lúc này. Tựa hồ binh sĩ đều có thể ngửi thấy hơi rượu phả ra từ hơi thở của Hansen, cho đến khi ánh mắt của Hansen dừng lại trên người Lâm Dược, thời gian trong giây phút đó dường như rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. “Có kết nối, Thượng Tá.” Vào thời khắc mấu chốt, âm thanh từ Radio liền giống như chúa cứu thế. “Một lũ rác rưởi!” Hansen giận dữ quát: “Mẹ nó lại là thằng chó nào ?” Đầu bên kia biết cơn giận của Hansen đã đạt đến đỉnh điểm, vội vàng đáp lại một câu. Mà câu nói này đã khiến mí mắt Lâm Dược giật nảy một cái trong vô thức. “Là Arasaka... từ ngoài vũ trụ.” Hansen tưởng rằng đây là loại khiêu khích nào đó, nhưng sau khi nghe thấy là thế lực Arasaka ngoài vũ trụ im hơi lặng tiếng một khoảng thời gian rất lâu, sắc mặt Hansen lộ ra vẻ nghi ngờ —— “Là ai ? Con đĩ tên Hanako kia sao ?” “Không...” Giọng nói trong Radio là âm sắc như vừa gặp ma vậy. “Bọn hắn nói là... Arasaka Saburo, chuyên môn tới để đối phó với Yorinobu.” Một hồi sấm sét vang lên ! …… ……
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang