Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 610 : Điểm nổ tung ( Ba )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 14:27 31-01-2026

.
Chương 588: Điểm nổ tung ( Ba ) “Mẹ kiếp họ Tống kia, ngươi đang làm cái quái gì thế hả ?!” Maine liều mạng đạp chân ga đang gào thét chửi ầm lên vào bộ đàm, đằng sau hắn là một hàng dài xe của Barghest truy đuổi gắt gao, Maine vừa chửi vừa liếc nhìn hộp lớn màu bạc trắng ở hàng ghế sau, lập tức cắn răng vội vàng bẻ lái nhằm né tránh một phát đạn pháo nổ ngay sát sườn xe, luồng hơi nóng tuôn trào mạnh đến mức hất tung mái tóc ngắn màu vàng của hắn sang một bên... “Con mẹ nó ta cố gắng hết cỡ rồi !” Điều kỳ lạ là giọng nói của kẻ đáng lẽ đang chịu hình phạt tại Black Sapphire như Tống Triệu lại vang lên rõ mồn một trong tai nghe của Maine, chẳng giống như bị thương chút nào cả. Tình cảnh bây giờ của Tống Triệu cũng không khá hơn là bao, Drone cỡ lớn chuyển hàng tiếp tế đang bốc khói xanh trên bầu trời rõ ràng là vừa bị tấn công, ngoài Tống Triệu lao nhanh đuổi theo ra thì còn có một đội Barghest khác bám sát... Kiện hàng treo trên Drone lớn hơn rất nhiều so với ngày thường, dường như là loại linh kiện công nghiệp nào đó. Vật kia bị hư hại cho nên đường bay bị lệch, Tống Triệu vỗ vỗ vào thiết bị định vị đã mất tác dụng trong tay với nội tâm tràn đầy bực tức, có trời mới biết hệ thống phòng không của Dogtown lại vô lý đến thế, Drone chỉ hơi chệch khỏi đường bay một chút liền trực tiếp bắn ra tên lửa đất đối không công kích, thậm chí không có lấy lời cảnh báo nào. May mắn là Maine kịp thời cướp được một kiện hàng quý giá khác, hiện giờ thu hút phần lớn Barghest. Đây là kế hoạch mà Lin ứng biến tại chỗ, toàn bộ quy trình rất đơn giản: Chọn điểm thả hàng có khả năng xuất hiện vật phẩm quý giá nhất rồi tiến hành đánh cướp, từ Maine thu hút phần lớn đội cơ động tuần tra trong Dogtown; còn tại Badlands, Nomad và Valentino sẽ đánh chặn một chiếc Drone để giấu “món hàng” quan trọng nhất vào bên trong bằng chiêu thức “trộm long tráo phụng”. Chiếc xe Maine đang lái đột nhiên phát ra âm thanh rên rỉ như sắp quá tải, vị đại hán cao 1 mét 8 này lập tức lộ vẻ căng thẳng, không phải vì sợ Barghest sẽ lấy mạng mình, mà là vì lời dặn dò của Lin –– Không được xảy ra xung đột trực diện có cường độ cao với Barghest dưới bất kỳ tình huống nào. Hansen bây giờ chính là kẻ nhát gan núp dưới tầng tầng mai rùa, chỉ cần đánh hơi ra bất cứ mùi vị nào của địch nhân mạnh mẽ, biện pháp mà Hansen lựa chọn sẽ trở nên khó mà lường trước được. Ô tô lắc lư chạy về phía ngọn núi ở Dogtown, Tống Triệu cũng bị mưa đạn phía sau bắn tới mức chỉ biết rụt đầu lao về trước, hắn phải đảm bảo mình trông giống như kẻ liều mạng đi cướp vật tư tiếp tế. Dogtown có khá nhiều dân liều mạng sẽ bí quá hóa liều đi cướp hàng tiếp tế vì sinh tồn tiếp, hoặc là ôm mộng tưởng phát tài bằng cách cướp đồ của Hansen rồi trốn khỏi Dogtown, chỉ có điều bất cứ ai làm việc này đều ngầm thừa nhận mình sẽ bỏ mạng, bởi lẽ một khi rơi vào tay Barghest, ngoài việc thi thể bị treo lên bảng quảng cáo ra thì càng nhiều chính là những cực hình khó mà chịu đựng nổi. Tống Triệu một tay cầm súng, có lẽ Barghest phía sau xác định hướng vật tư bay tiếp là phía lực lượng phòng vệ của Stadium, cho nên nhịp độ truy đuổi cũng không còn quá gắt gao... Tống Triệu biết mình cứ lái tiếp thì khó tránh khỏi sẽ đụng phải binh sĩ thủ vệ Stadium, thế là khẩn trương nhìn vào thiết bị trên tay, cho đến khi xác định mục tiêu sẽ rơi xuống đống đổ nát bị sụp đổ thêm một phần của sân vận động, hắn mới vội vàng bẻ lái hét lớn: “Maine ! Mau rút đi ! Không còn cách nào khác — Nghe theo mệnh trời thôi, thời gian chúng ta tranh thủ được chỉ có bấy nhiêu, hy vọng món hàng kia đủ thông minh.” “Họ Tống, chúng ta không phải đang chơi xổ số đếm xác đâu đấy nhé ?!” Hai người kẻ tung người hứng, rõ ràng Maine cho rằng thời gian bọn họ tranh thủ được còn chưa đủ. Maine ở đầu bên kia lúc này sắp phát điên, cửa xe bị phương tiện bọc thép hạng nặng của Barghest đè đến biến hình, Sandevistan trên người khởi động đưa hắn sang vị trí ghế lái phụ trong chớp mắt, cũng thuận tay chộp lấy kiện hàng quý giá của Barghest, sau khi hơi cân nhắc sức nặng của nó một chút, ánh mắt trầm xuống liền nảy ra kế sách. Một đạo tàn ảnh lướt ra ngoài xe, tài xế Barghest nhìn chằm chằm vào địch nhân chỉ chớp mắt một cái liền đã thấy ghế lái và ghế phụ trống không, hắn trợn tròn mắt vươn cổ ra ngoài để nhìn kỹ hơn, nhưng ngay khi vừa định báo cáo với đồng đội thì đã cảm thấy một luồng gió mạnh tạt tới từ bên sườn, cơ thể xuất hiện cơn đau dữ dội khiến hai mắt tối sầm lại không còn biết gì nữa. Maine vươn tay bật hết hệ thống điều khiển vũ khí bên cạnh vô lăng, chiếc xe hắn vừa ngồi lập tức biến thành quả cầu lửa, kênh liên lạc của Barghest cũng nhanh chóng nổ tung theo sau ! “Số 1, mẹ nhà nó thằng ngu nhà mày làm cái quái gì thế ?! Không biết hàng còn trên xe sao !” “Fuck !” Barghest truy đuổi đều sửng sốt, ai mà không biết trên đó là chế phẩm sinh học mà Hansen định trao tay bán lại ? Tim của quan chỉ huy hiện trường lạnh đi hơn nửa sau khi thấy mấy quả tên lửa này nổ xuống... Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, có lẽ “nhận ra mình đã gây họa”, chiếc xe kia của Barghest bắt đầu tách khỏi đoàn, lượng lớn binh sĩ truy đuổi phanh gấp tại chỗ, đoán chừng là muốn xem thử có tìm ra chút cặn bã nào còn sót lại của vật phẩm quý giá trên chiếc xe đã biến thành quả cầu lửa kia không, để có cái cầm đi báo cáo với Thượng Tá, phần còn lại đương nhiên là điên cuồng đuổi theo Maine... “Ngươi còn đang làm gì ?” Giọng của Tống Triệu trở nên gấp gáp, chỉ cần nhìn qua màn hình hệ thống phối hợp của Barghest, Maine cơ hồ thu hút hơn nửa binh sĩ trong Dogtown đi rồi. Quân thủ vệ ở Stadium bắt đầu di chuyển từng đội ra ngoài, Tống Triệu cầm điện thoại mà ngẩn người... Hắn hoàn toàn không hiểu vì sao thuộc hạ của Lin lại gan lớn đến thế, từng người một đều giống như không sợ chết ! “Tiến vào Stadium ! Đích thân xác nhận hàng hóa an toàn ! Mau lên !” Maine cũng không rảnh để cãi nhau với Tống Triệu, hắn không muốn nhiệm vụ xảy ra bất kỳ sơ suất nào, Tống Triệu không còn cách nào khác chỉ có thể chui vào Stadium. Tống Triệu đi trong đường hầm Stadium với phần trán tràn đầy mồ hôi lạnh, bên tai liên tục vang lên tiếng cảnh báo nặng nề sau khi hàng hóa tiếp đất, lần theo hướng của âm thanh, Tống Triệu phát hiện kiện hàng lúc này đang treo lơ lửng trên chỗ cao nhất của một đống gạch vụn trong Stadium, phía dưới đã có Barghest bắt đầu leo lên định gỡ nó xuống. “Fuck fuck fuck !” Tống Triệu toát mồ hôi lạnh, may mà Maine liều mạng tranh thủ thời gian và thu hút chú ý, nếu cứ để kiện hàng treo ở đó — Không đúng ! Tống Triệu đột nhiên phát hiện mình bây giờ cũng không chạm tới mục tiêu được, hắn chỉ có thể vội vàng di chuyển sang bên sườn rồi chạy về phía sau nó, khắp nơi đều là tiếng ầm ầm phát ra từ đường hầm, chỉ một chút rung động nhỏ cũng có thể khiến nơi này sụp đổ hoàn toàn, dù tim đập chân run, Tống Triệu vẫn liều mình chui vào bên trong. Sợ hãi là bản năng, nhưng Tống Triệu càng sợ thua cuộc rồi bị đối xử như chó hoang bởi những kẻ như Đàm Tuyết. Muốn làm chủ vận mệnh của bản thân, thì phải sẵn sàng bỏ ra tất cả. Phía sau kiện hàng là bức tường ngoài cao vút giăng đầy gai sắt chống leo trèo và đủ loại chướng ngại vật của Stadium, Tống Triệu nhìn khối đá rơi rào rào bên dưới, lấy hết can đảm nhảy vọt ra từ vách tường, chân trượt một cái suýt chút nữa rơi xuống, hắn không dám nhìn xuống dưới nữa mà dùng hết sức bình sinh, đẩy công suất Cyberware lên mức cao nhất, bắt đầu leo lên trên. Trong tai là tiếng súng truyền đến từ phía Maine, còn có tạp âm khi đạn bắn vỡ kính xe, sau đó tiếng chửi rủa của Maine cũng biến thành tạp âm trong một hồi rít gào chói tai — “Ta thật sự là...” Tống Triệu muốn chửi nơi rách nát chó má này vài câu, nhưng tất cả phẫn uất vẫn là hóa thành động lực để leo tiếp. Khi kiện hàng lung lay sắp đổ hiện ra trước mặt, Tống Triệu cúi đầu thở dốc lảo đảo chạy về phía thứ to bằng container kia, hắn quét mắt nhìn một lượt, không phát hiện có chỗ nào để mở thứ kín mít này ra, nhưng lại nghe thấy tiếng hô hoán của Barghest truyền đến từ vị trí phía dưới khoảng mười mét. “Đáng chết !” Kế hoạch gõ mạnh vào để nhắc nhở vật phẩm bên trong của Tống Triệu đã phá sản, hắn áp sát người vào kiện hàng, lắng nghe tiếng hô hoán và bước chân đến gần của Barghest. Khẩu súng lục động năng bị hắn siết chặt trong tay — Tống Triệu dưới tình thế cấp bách đột nhiên nảy ra ý tưởng có lẽ nên đẩy kiện hàng xuống dưới, cứ như vậy nói không chừng còn đè chết được vài tên Barghest, hiện tại đã là đường cùng không còn cách nào khác, dù cho Tống Triệu mất đi vật che chắn thì sẽ triệt để bại lộ trước làn đạn của Barghest, hắn cũng chỉ có thể làm thế. Ngay khi Tống Triệu định phát lực, mặt ngoài kín kẽ của khoang chứa màu trắng kỳ quái này lại đột nhiên phun trào luồng khí lạnh, Tống Triệu bị giật mình bởi động tĩnh phía sau, vừa quay đầu lại liền thấy gương mặt của một nam nhân gầy gò phía đối diện. “Địt mẹ thằng ngu nhà ngươi mau tiến vào đây !” Tống Triệu do dự một chút dường như cảm thấy có vào trong thì cũng chỉ là ngồi chờ chết, thế nhưng chưa kịp để hắn lên tiếng, kẻ gầy gò kia liền trực tiếp lôi hắn vào trong ! Barghest cầm súng vòng sang bên sườn phát hiện nơi đó trống không chẳng có thứ gì cả, hắn tràn đầy nghi hoặc nâng mặt nạ chiến thuật lên lẩm bẩm: “Mẹ kiếp — tối qua hít hơi quá liều à ? Vừa nãy đúng là có tiếng động lạ mà nhỉ ?” Thế là hắn giơ súng bắt đầu nhìn về phía vách đá sau kiện hàng, bên dưới là lưới thép dày đặc và độ cao tương đương tòa nhà 30 tầng... “Chậc.” Barghest thu súng lại, ra hiệu bằng tay với đồng đội đang cảnh giới bên kia, báo hiệu có thể đẩy hàng xuống được rồi. “Đây là linh kiện thay thế cho động cơ, đêm nay sẽ cắt điện nửa tiếng để sửa chữa cho nên nhớ kéo máy phát điện tới trước, đồng thời bảo đám chuyên gia kỹ thuật của Black Sapphire mau cút tới đây nhanh lên cho ta — một lũ ngu si chẳng được cái tích sự gì cả !” Âm thanh bíp bíp trên kiện hàng dừng lại, làn khói đỏ phía trên dần tản đi, dưới sức đẩy của binh sĩ, thiết bị vốn dĩ cần vận chuyển tinh vi cứ thế bị đẩy xuống một cách thô bạo, dù sao điều kiện ở Dogtown chỉ có vậy, bọn họ chẳng quan tâm Hansen lại mẹ nó có yêu cầu quái quỷ gì, tóm lại tan làm sớm rồi đi đánh vài ván bài ở Heavy Hearts là quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác. …… ----------------- Màn ánh sáng nhạt mở rộng trên bàn họp, từng dòng chữ kỹ thuật số đỏ như máu lơ lửng ở trung tâm. “Từ năm 2075, vấn đề năng lượng của Night City ngày càng nghiêm trọng...” Giọng nữ lạnh lùng vang vọng khắp không gian trống trải cùng với lời phụ đề: “Cùng với tiến trình mở rộng của thành phố và mức độ công nghiệp hóa ngày càng sâu, hệ thống cung cấp năng lượng truyền thống không còn đáp ứng được nhu cầu nữa, Militech và Petrochem xem như hai gã khổng lồ trong lĩnh vực năng lượng của Night City, từ lâu đã nắm giữ các công trình năng lượng chủ yếu của thành phố, từ trạm phát điện đến mạng lưới truyền tải năng lượng, gần như bị bọn họ độc chiếm.” “Nhưng mà nội bộ của cả hai công ty này đều xuất hiện vấn đề nghiêm trọng.” “Militech sa lầy vào bản tuyên ngôn phẫn nộ với NUSA, lượng lớn tài nguyên bị đổ vào quá trình mở rộng quân sự và đấu tranh chính trị, việc bảo trì và đầu tư vào cơ sở năng lượng bị thiếu hụt nghiêm trọng. Petrochem là bởi vì tầng lớp lãnh đạo mục nát và kỹ thuật lạc hậu, dẫn đến rất nhiều dự án năng lượng thua lỗ nặng nề, giá cổ phiếu sụt giảm thê thảm.” Cùng với dòng phụ đề biến mất, V với kiểu tóc búi gọn gàng lại đối diện với màn hình, rõ ràng là đang thuyết minh bản kế hoạch nào đó. “Đúng lúc này, NUSA ngày càng coi trọng Night City cũng như đường bờ biển California mà nó bao trùm. Dựa trên hiệp định năm 1978, bọn họ đã nhắc lại việc thay đổi quyền hạn trăm năm của thiết bị, phần lớn trạm phát điện, nhà máy lọc dầu và cơ sở khác mà Petrochem thâu tóm dựa trên công nghệ CHOOH2 đều rơi vào vòng xoáy tranh giành quyền hạn.” “Bất quá... bọn họ đã đạt được thỏa thuận, vẫn chủ trương loại trừ Arasaka và Kang Tao ra ngoài, thiết bị năng lượng mà Kang Tao góp vốn trước đó đang ở tình thế tràn ngập nguy hiểm, bọn họ sẽ dùng mọi thủ đoạn, bao gồm nhưng không giới hạn ở vũ lực để giải quyết nhanh gọn, cuối cùng tái khẳng định quyền sở hữu.” Từ Như Quân quan sát vị cao tầng nghe nói là trẻ tuổi nhất trong Arasaka này, phải biết rằng tuổi của nàng còn chưa tới ba mươi... Giống hệt tên kia, đều là quái vật, hơn nữa dựa vào thính giác nhạy bén, nàng còn nghe được tin đồn đối phương là người Lin yêu nhất. “Cần ta đọc chi tiết kế hoạch không ? Tổng giám đốc Từ, ta phải xác nhận với ngài một chút, liệu có muốn ba bên lập thành liên minh không ?” Từ Như Quân chống cằm bằng một tay mỉm cười nói: “Tiểu thư V có vẻ rất gấp gáp, nhưng ngươi phải biết rằng vội vàng đồng ý trong tình huống chưa nắm bắt đủ thông tin chính là hành vi không chịu trách nhiệm với công ty và ban giám đốc của ta —” “Ít nhất ngươi cũng phải nói rõ mỗi nhà cần phải làm gì chứ ? Mặt khác ta phải có cam đoan rằng đây là kế hoạch mà Lin thiết lập, ngoài hắn ra, ta không yên tâm thế cục mà những người khác sắp xếp.” Môi của V hơi mím lại vài phần. “Xin lỗi, một khi tiết lộ kế hoạch thì chúng ta sẽ ngầm thừa nhận Kang Tao trở thành kẻ thù của mình, mặt khác còn muốn giải thích thêm một điểm, đây là kế hoạch do chính ta hoạch định, Lin chỉ đóng vai trò cung cấp tư liệu... Ta sẽ không đi chứng minh kế hoạch của mình có xuất sắc hơn Lin hay không, nhưng có thể khẳng định rằng, ta sẽ để cho địch nhân càng thêm tuyệt vọng.” Ánh mắt Từ Như Quân lạnh đi vài phần, nhưng biểu cảm vẫn là cười híp mắt. “Tốt, vậy mời nói đi, để ta nghe xem công sức mọi người bỏ ra có như nhau không rồi mới quyết định có đồng ý hay không.” V dừng lại một chút, ngón tay vẫy nhẹ — Trên màn hình xuất hiện logo của các công ty cũng như khu vực phụ trách tương ứng. 【 Arasaka 】 Từ V đại biểu cho Tổ tác chiến Đặc biệt và Counter-Intelligence của Arasaka tham gia hợp tác. Arasaka cung cấp hỗ trợ tài chính, nhân viên đặc công cũng như mạng lưới tình báo. Yorinobu dành sự quan tâm cao độ cho hành động lần này, ngân hàng Arasaka dốc toàn lực phối hợp vận hành, V đích thân tuyển chọn đội đặc công tinh nhuệ, sẵn sàng chi viện cho hành động của Lin bất cứ lúc nào. 【Dreamer】 Thế lực của riêng Lin, bao gồm các thành viên nòng cốt như Suzuki và Emma. Dreamer phụ trách hoạt động ở tiền tuyến và điều động nhân sự, đồng thời tận dụng mạng lưới nhân mạch đã thiết lập ở Pacifica và Dogtown để thu thập tình báo, thẩm thấu trận địa địch nhân. Tiểu đội của Maine, Panam và lực lượng Nomad khác cũng được đưa vào hệ thống chi viện cho hành động lần này. 【 Kang Tao 】 Do Từ Như Quân đại biểu ban giám đốc Kang Tao tham gia. Kang Tao cung cấp hỗ trợ kỹ thuật và trang bị, bao gồm Smart Weapon mới nhất, xe bay cũng như thiết bị tác chiến internet. Quan trọng hơn chính là, Kang Tao còn có đặc công nằm vùng trong Militech và Petrochem, có thể cung cấp tình báo then chốt. Đặc biệt là điều cuối cùng, khiến ánh mắt Từ Như Quân hoàn toàn lạnh lẽo. Đây liền mang ý nghĩa chi nhánh Kang Tao tại Bắc Mỹ dưới trướng nàng đã bị nắm rõ triệt để... Nó là một loại mạo phạm khiến nàng cực kỳ khó chịu, thế nên trên mặt không còn nụ cười dịu dàng yếu đuối kia nữa, phối hợp với vẻ tái nhợt thì càng lộ thêm vài tàn nhẫn. “Cho nên đây là dự định uy hiếp Kang Tao vào cuộc sao ? Thật sự cảm thấy Kang Tao có quan hệ rất tốt với Arasaka các ngươi ?” V tựa hồ dự liệu trước phản ứng của Từ Như Quân, rất bình tĩnh đáp lời: “Arasaka ít nhất sẽ cung cấp hỗ trợ lên đến hàng tỷ eddie để thao túng thị trường chứng khoán, ngoài ra về chuyện các ngươi thẩm thấu Militech và Petrochem, nếu Lin biết, vậy tại sao chúng ta lại không biết ? Ý nghĩa của Lin đối với Arasaka không hề kém cạnh các ngươi đâu.” Từ Như Quân yên lặng. Nàng hít sâu một hơi chậm rãi ngồi xuống, Từ Như Quân rõ ràng đã rơi vào thế yếu trong cuộc đối đầu này, đối phương thực sự suy nghĩ nghiêm túc về khẩu hiệu 【 This is intelligence 】 của Kang Tao, Arasaka đây là biến tướng thừa nhận mình yếu hơn Kang Tao trong lĩnh vực trí năng sao ? Lúc này phía sau Từ Như Quân xuất hiện một thân ảnh ẩn trong bóng tối, chỉ có thể nhìn thấy cổ tay áo màu xanh rêu và khuy măng sét của bộ quân phục đặc trưng tới từ nơi khởi nguồn của Kang Tao. Ánh mắt Từ Như Quân lúc này rơi vào trên người đối phương, người kia chỉ đưa tay gõ gõ vào chỗ vịn, Từ Như Quân khẽ gật đầu, nói với V: “Tốt, Kang Tao đón nhận dự án này, nhưng Lin nhất thiết phải xử lý tốt động cơ năng lượng hạt nhân, nếu nó nổ tung thì tất cả thỏa thuận của chúng ta đều trở thành giấy lộn.” V khẽ gật đầu: “Đó là đương nhiên, Lin đang xử lý việc này ở Dogtown, ngoài ra CEO của Zhirafa là Artyom Sokolov cũng đích thân tiến vào Dogtown để kiểm tra động cơ.” Từ Như Quân nghe xong thì khóe mắt giật giật, không hiểu vì sao hai kẻ cầm quyền của công ty này lại đều giống như bị điên ? Chẳng lẽ CEO xuất thân từ lính đánh thuê đều có thói quen đích thân lên trận sao ? “Hội nghị chỉ còn hơn 1 tiếng nữa là bắt đầu, nói ra kế hoạch của ngươi đi để ta còn sắp xếp nhanh nhất có thể, ngoài ra... ngắt kết nối trước, chúng ta gặp nhau ở tòa thị chính.” Từ Như Quân khẽ thở dài sau khi cúp điện thoại. Giọng nói hùng hậu vang lên từ phía sau tràn đầy vẻ trêu chọc: “Sao thế Tiểu Quân, bị người trẻ tuổi nắm thóp rồi à ?” Từ Như Quân nặn ra nụ cười: “Gia gia, ngài cũng đừng cười nhạo nữa... Cháu đúng là không nghĩ tới Arasaka lại hành động điên cuồng như thế chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, Arasaka dưới trướng Yorinobu còn cấp tiến hơn cháu tưởng tượng.” Bóng người kia đứng dậy chậm rãi nói: “Trong quá trình xác minh tình báo từ mấy chục năm trước, Arasaka Yorinobu vẫn luôn là nhân vật nằm trong diện chú ý mà chúng ta muốn ra tay hỗ trợ, nếu phải chọn ra một người muốn công ty chết sạch, vậy ngoài thủ lĩnh của Steel Dragons như Arasaka Yorinobu ra thì không còn ai khác thích hợp hơn.” “Còn về Lin... Ngô...” “Tiểu Quân, cháu làm rất tốt, chịu được áp lực để giữ chân nhân vật như Lin, tương lai của Kang Tao là chia sẻ sự thịnh vượng của nền công nghệ tiên tiến và vũ khí mạnh mẽ có thể kiểm soát, tuyệt đối không phải là bọn quái vật mọc hoang dại trên mặt đất này. Cứ làm đi, để ta xử lý chuyện trong nhà.” Từ Như Quân khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn bóng đen rời đi. Nàng đi tới trước cửa sổ sát đất của tòa nhà Kang Tao rồi nhìn về phía Pacifica đằng xa, trong lòng tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó. Lin tất nhiên yên tâm giao phó mọi thứ cho người phụ nữ kia, chứng tỏ hắn rất tin tưởng vào kế hoạch này, điều đáng tiếc duy nhất là tên kia hình như lẻn vào Black Sapphire với bộ dạng của Tống Triệu để canh chừng Hansen... Nghĩ đến đây, nàng không nhịn được mà mỉm cười. Tên này lúc nào cũng làm ra hành động thú vị và nguy hiểm như thế, bất quá chỗ tốt là có “sự quan tâm” của Lin, Hansen ít nhất rất khó kích nổ động cơ hạt nhân — Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc đối phương lợi dụng bí mật của Kang Tao do chính miệng mình nói cho hắn, Từ Như Quân lại hận đến mức răng ngà cọ xát mấy lần. Đúng là một... Tên kỳ quái. Kênh liên lạc trong tai lúc này đã khôi phục, giọng nói đặc trưng của V vang lên. “Tổng giám đốc Từ, sau đây sẽ thông báo cho ngài toàn bộ nội dung của kế hoạch dẫn rắn ra khỏi hang, về phần liên quan đến Kang Tao... xin ngài nhất định phải phối hợp thực hiện.” Từ Như Quân thu hồi cảm xúc: “Được.” …… ……
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang