Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 608 : Điểm nổ tung ( Một )

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 14:05 30-01-2026

.
Chương 586: Điểm nổ tung ( Một ) Maine và Tống Triệu đều không biết Lâm Dược đã bàn bạc cụ thể những gì với V đang trấn thủ tại Pacifica. Tóm lại Lâm Dược ở hai ngày kế tiếp liền giống hệt cư dân bản địa của Dogtown, bọn họ cũng thong thả dạo quanh Petrochem Stadium có dòng người qua lại nườm nượp như khách du lịch, thậm chí Lâm Dược còn chuyên môn tìm một toa ăn rồi gọi ly cà phê có mùi vị chẳng khác nào nước sát trùng, chậm rãi nhấm nuốt từng viên thịt gà tổng hợp nhai vào toàn là bã. Hắn tựa hồ không hề sốt ruột chút nào. Ngược lại, Maine và Tống Triệu thì là đứng ngồi không yên. Dưới sự ngầm cho phép của Lâm Dược, hai người còn chuyên môn đi tới khu vực khán đài của Stadium để quan sát tàu vận tải vũ trụ dù rơi thẳng vào chính giữa sân vận động nhưng vẫn to lớn đến mức làm sập một phần vách tường bao quanh này, bây giờ ngoài đống gạch vụn còn chồng chất trong khu vực trung tâm, từng sợi dây điện đen ngòm được giăng một cách lộn xộn đang vận chuyển năng lượng của tàu vận tải ra khắp Dogtown. Hiệu suất lợi dụng năng lượng thấp như vậy cũng không có gì kỳ lạ, không biết là kẻ nào nói, bí ẩn cuối cùng của khoa học chính là đun nước sôi, hiển nhiên Hansen đều giảm bớt luôn cả bước này, chỉ cần dây điện đủ dài và tính dẫn điện đủ tốt là được, còn hao hụt sinh ra trong quá trình đó thì kẻ giàu nứt đố đổ vách như Hansen căn bản liền không thèm để vào mắt. Nhưng mà điều khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng hơn chính là sân vận động cơ bản đều bị Barghest bao phủ, Thượng Tá tốt hiểu rõ lá bài tẩy cuối cùng để Dogtown tồn tại tiếp là gì, bởi vậy mật độ trạm gác ở đây đã lớn đến mức dù có dùng Optical Camouflage thì cũng không có cách nào lẻn vào. Dù sao thì Optical Camouflage cũng có thời gian hồi chiêu a. Lúc này tại Petrochem Stadium, Lâm Dược cũng không đi dạo lung tung như hai người kia nghĩ, hắn am hiểu tường tận con đường phát tài của cư dân ở Dogtown. Nếu còn ở Night City thì ngươi phải kiêng dè trước công ty, nhưng đại bộ phận hạng người lựa chọn tiến vào Dogtown đều biết chữ “chết” viết như thế nào, vì thế bọn hắn thậm chí còn dám bán cả tình báo của Hansen, với điều kiện là ngươi phải khiến cho bọn họ cảm thấy mình là người đáng tin cậy. Ngay khi Lâm Dược tiêu diệt xong ly cà phê kia bằng “vị giác mạnh mẽ”, một người qua đường trông giống kẻ ăn mày đã đi đến bên cạnh Lâm Dược, rồi đặt một thứ gì đó lên trên mặt bàn. Tên kia lộ ra chất giọng khàn khàn: “Bản đồ về các địa điểm cần thiết đã được thống kê xong hết, ta không quan tâm mục đích của ngươi — Hãy đưa thành ý ra đi.” Lâm Dược gật đầu cầm lấy Chip, đôi mắt hơi sáng lên một chút, sau đó khoản tiền không nhỏ liền cứ thế bị chuyển đi. Toàn bộ quá trình giao dịch diễn ra rất ngắn, dù bên cạnh còn có Barghest ôm súng, nhưng đối phương cũng không nhìn ra được điều gì từ kẻ ăn mặc rách rưới này. Lâm Dược kẹp lấy Chip bằng hai ngón tay, bên trong chính là chuyện thứ hai cần động thủ trên đầu Hansen: Hàng tiếp tế thả dù. Vật tư thả dù có lịch sử khá lâu đời ở Dogtown, nhưng hồi trước khi Lâm Dược còn ở đây, đại bộ phận vật phẩm chỉ giới hạn trong vũ khí, chương trình, Chip và đủ loại Cyberware bán ở chợ đen, hiện giờ Hansen đã biến nó thành hệ thống giao dịch của Dogtown. Nói cách khác, trong số vật tư thả dù mà con Chip trong tay mình đánh dấu địa điểm ra, có khả năng tồn tại dược phẩm sinh học quý giá, cũng có bí mật công ty mà chợ đen nơi khác không dám bán, thậm chí là khoản thanh toán nặng trịch bằng vàng ròng. Hansen biết những tên kia ở Night City sẽ không tấn công xe bay hay Drone di chuyển tới từ phía Badlands, dù sao thì mấy Bang tự do xung quanh đều ngầm cho phép Hansen mua sắm “vật tư sinh hoạt” bằng lý do “chúng ta cần bảo vệ nhân quyền trong Dogtown”. Thế giới này đúng là... rất ngu xuẩn a ? Tóm lại là đám chính khách của NUSA, mặc kệ tới từ Free State hay là Federal State, bọn họ đều sẽ lựa chọn vơ vét lợi ích khổng lồ từ trong bằng lớp ngụy trang có tên là “nhân quyền”. Hansen dùng số tiền không hề nhỏ để thu xếp, trải qua ước tính thận trọng... lượng tiền phi pháp đến từ Dogtown sau khi được rửa sạch sẽ đủ để làm lung lay nền tài chính Bắc Mỹ, đây không phải là tin đồn vô căn cứ, việc Hansen có thể xoay xở thuận lợi khắp chốn về cơ bản đều là nhờ có tiền bạc mở đường. Lâm Dược cẩn thận tiến hành nhận diện từng địa điểm rời rạc một, sau khi hàng tiếp tế từ ngoài đường biên giới rơi xuống, 10 đội cơ động tuần tra trên đường phố Dogtown sẽ mau chóng truy tìm dựa theo thuật toán, đảm bảo bọn hắn sẽ là người đầu tiên có mặt ở hiện trường để phòng thủ khi hòm chứa vật tư phóng ra khói báo hiệu, sau 15 phút, đội vận tải và lực lượng vũ trang hạng nặng gần đó sẽ có mặt để tiếp quản nhiệm vụ phòng thủ. Nhưng trong Chip cũng không tiết lộ nội dung của hàng tiếp tế, bởi vì chỉ cần bị đặc công của Hansen đánh hơi ra ở Dogtown, kẻ bán Chip này chắc chắn sẽ nhớ ra tổ tông mười tám đời của mình có tên là gì dưới bàn tay “chăm sóc chu đáo” của Barghest. Lâm Dược nhẹ nhàng xoa nắn cằm, tuy trong Chip không nói vật tư được thả dù là gì, nhưng lại nói rõ nơi vận chuyển của mỗi địa điểm, đây chính là manh mối cực tốt... Bởi vì “người địa phương” và cựu quân nhân Barghest như Lâm Dược biết rõ vai trò của mỗi tòa kiến trúc thuộc về Hansen trong Dogtown. Sau một hồi phân tích ngắn ngủi, phần lớn vật tư của Hansen chỉ đi đến ba nơi: Black Sapphire, tòa nhà chưa hoàn thiện bên ngoài Longshore Stacks, và EBM Petrochem Stadium. Black Sapphire chính là hang ổ của ác long, Hansen canh giữ chặt chẽ bảo tàng của mình đồng thời nhìn xuống mọi kẻ trộm muốn tiếp cận, Lâm Dược xem xét kỹ rồi thầm ghi nhớ vài điểm thả dù có xác suất lớn sẽ được dùng để gửi vật tư đến Black Sapphire, sau đó ngón tay liền xoa nắn để biến Chip thành bột mịn — “Về rồi à ?” Lâm Dược liếc nhìn hai người trông như gà trống bại trận. Maine không nói gì chỉ liên tục rít điếu thuốc trong miệng, còn Tống Triệu thì chửi thầm: “Fuck, ta suýt nữa cho rằng Hansen chôn mộ bà già nhà mình ở đó ! Barghest canh giữ ở khắp nơi, cứ thế thì chúng ta sao có thể tiếp cận nổi ?” Lâm Dược trong hai ngày này đang đợi tin tức đến, cho nên mới không mạo hiểm đi nghiên cứu địa hình. Bất quá Maine và Tống Triệu cũng không phải bận rộn vô ích, mặc dù họ cảm thấy không thể xâm nhập vào, nhưng vẫn rà quét rồi sao chép bản đồ phòng thủ và địa hình vào BCI, sau khi xem qua, Lâm Dược càng ngày càng cảm thấy kế hoạch trong lòng mình là khả thi. Bây giờ Tống Triệu đã bị ghi tên trong sổ đen truy sát của Đàm Tuyết, cho nên nếu muốn chế tạo khoảng trống và khả năng để kiểm tra động cơ, vậy trước mắt cũng có thể lợi dụng Tống Triệu. “Tống Triệu, ngươi có tự tin làm một việc không ?” Tống Triệu nghe xong thì đôi mắt liền sáng rực lên. Cách hỏi này của Lin chẳng lẽ là... có biện pháp rồi ? Tống Triệu vội vàng gật đầu: “Lin tiên sinh, ngài nói đi.” “Giả sử bây giờ nếu bị Barghest và người của Đàm Tuyết tìm thấy, ngươi có thể trốn tránh mấy ngày ở Dogtown ?” Tống Triệu cho rằng Lâm Dược sắp hành động, thế là hạ giọng hỏi sau một hồi cân nhắc: “2 ngày...? Không, chỉ cần tới địa điểm phức tạp và có chuẩn bị trước, hẳn là có thể cầm cự 3 ngày —” Lâm Dược rất hài lòng với tố chất của nhân viên Kang Tao, ít nhất là năng lực sánh bằng với lòng tham. “Một ngày là đủ rồi, vậy 4 giờ sáng mai đến chỗ chúng ta từng hút thuốc ở tầng hai để gặp mặt a.” Câu nói không đầu không đuôi này khiến Tống Triệu mờ mịt không rõ, Maine ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười kỳ quái trên khóe miệng đồng bạn, đột nhiên nhớ lại hồi trước khi Lâm Dược ở căn cứ bí mật trong Wellness Spa làm ra chuẩn bị nhằm chơi khăm Hansen... Lâm Dược móc ra 500 eddie đổi được từ đủ loại sạp hàng, đống tiền này bị hắn vò tới nát bét ở trong túi quần, hiện giờ lại nhét vào tay Tống Triệu đang sửng sốt. “Ngô, súng cũng có sẵn.” Lâm Dược vén vạt áo Tống Triệu lên, rất hài lòng khi thấy khẩu súng động năng có đường kính lớn kia, ngay sau đó liền nheo mắt rít hơi thuốc cuối cùng, đưa tay xé lệnh truy nã bên cạnh toa ăn xuống. Bây giờ Tống Triệu đang đeo vỏ bọc Cyberware trên mặt, phong cách ăn mặc hoàn toàn khác biệt với ảnh truy nã, Lâm Dược nhìn kỹ lệnh truy nã trong tay và Tống Triệu đang ngơ ngác, rồi vận khí hét lớn — “Địt mẹ nó ! Đây chẳng phải là thằng đần trong lệnh truy nã sao ?!” Xung quanh lập tức im ắng như tờ. Maine trợn mắt, điếu thuốc trên tay cũng rơi xuống đất... Hắn vô thức nhìn về phía Tống Triệu, Tống Triệu dù vẫn ngây ra như phỗng nhưng trí nhớ cơ bắp vẫn ép hắn đưa tay tới vị trí để súng bên hông, ánh mắt của tất cả mọi người trong lối đi Stadium đều khóa chặt vào Tống Triệu, Barghest ở phía xa phản ứng lại liền xách súng tiến về phía này. “Ngẩn ra đó làm gì ?! 10 ngàn eddie đấy!” Lâm Dược đưa tay xác nhận, xung quanh rất nhanh vang lên hàng loạt tiếng rút vũ khí. Tống Triệu chửi thề. “Con mẹ nó —” Hắn biết mình có lẽ không nên chửi một người đàn ông mà ngay cả công ty cũng không xử lý nổi, nhưng thủ đoạn đột nhiên sắp xếp này khiến hắn quá đau lòng... không, chính xác mà nói là hãi hùng khiếp vía ! Một hồi rầm rầm khi bàn ghế xê dịch kèm theo hai tiếng súng vang, hiện trường giống như thùng thuốc súng bị châm ngòi, lập tức nổ tung ! Barghest cầm súng chĩa lên trời bắn phá điên cuồng: “Mẹ nó đều ôm đầu ngồi xuống cho lão tử !” Tống Triệu cầm súng nhảy vọt qua phía sau toa ăn như con khỉ linh hoạt, làm đổ một đống ống đựng hương liệu, nước sốt bóng mỡ cùng nồi niêu xoong chảo bắn tung tóe khắp nơi, mùi hương liệu tổng hợp nồng nặc kèm theo âm thanh ồn ào cùng lúc ập đến ! Người bán hàng đưa tay muốn bắt lại nhưng đã bị Tống Triệu xoay người trực tiếp vặn gãy tay, sau đó mượn công sự che chắn để nổ hai phát súng xuống sàn nhà trước mặt Barghest, đạn bật nảy trên mặt đất rồi đánh ngã binh lính. “Tiểu tử này xem ra đã nghĩ cách chạy trốn rất kỹ càng a.” Lâm Dược kéo Maine đang ôm đầu ngồi dưới đất dậy: “Đừng giả làm công dân kiểu mẫu nữa ? Mau đứng lên !” Hai người chen ra khỏi đám đông hỗn loạn, lao nhanh về hướng ngược lại với dòng người bỏ chạy, tiến vào sâu trong Stadium — “Ta không hiểu !” Maine hơi thở dốc, tựa hồ hoàn toàn không ngờ tới Lâm Dược sẽ bán đi Tống Triệu như thế. “Đi về phía động cơ, xem thử có vệ đội phòng thủ nào tham gia truy bắt hay có nơi nào xuất hiện khoảng trống không, đừng lãng phí tâm huyết của Bộ trưởng Tống...” Nụ cười của Lâm Dược có loại cảm giác khiến Maine rùng mình theo bản năng, mẹ nó đây cũng quá ác rồi ! Nếu nói trước cho Tống Triệu chuẩn bị sẵn sàng lộ ra sơ hở thì nói không chừng đối phương sẽ rơi vào trạng thái do dự và suy nghĩ, dẫn đến sau này nảy sinh vấn đề không đáng có, bây giờ đột ngột chơi một vố thế này, Tống Triệu chỉ có thể lo giữ mạng trước... Hắn có lẽ sẽ chửi rất khó nghe a. Quả nhiên, hai người trà trộn theo đám đông đi lên thấy Barghest trên khán đài cạnh động cơ đã giơ súng cấm tất cả mọi người tiếp cận, bọn họ đồng loạt nép vào chân tường rồi ngồi xuống, còn Lâm Dược thì cúi đầu bắt đầu rà quét nhanh chóng bằng Oracle Optic và so sánh với bản đồ phòng thủ mà Maine lấy được từ trước. Quả nhiên... Quân coi giữ bên cạnh động cơ còn có một chức năng nữa là phòng ngừa sự cố đột xuất xảy ra ở Stadium, hiện tại nhân lực bên cạnh động cơ rõ ràng đã thiếu đi một bộ phận, ít nhất là đủ để cho Solo chuyên nghiệp có thể trà trộn vào. “Tống Triệu không phải là kẻ ngu, hắn sẽ không tìm cách chạy khỏi Stadium, ít nhất sẽ chờ đợi một thời gian... Thành phần ở nơi này phức tạp đủ loại, càng dễ dàng ẩn nấp và cải trang.” “Đội ngũ này sẽ tiếp tục tham gia quá trình lùng bắt Tống Triệu...” Cùng lúc đó, Lâm Dược khẽ nói vào bộ đàm bên cạnh: “Jackie, có thể chuẩn bị hành động.” Jackie ? Maine kinh ngạc liếc nhìn Lâm Dược một cái. Vị đại hán có tính cách hơi giống mình này từng đến Phòng điều trị Dreamer để thăm hỏi, hai người trò chuyện rất vui vẻ, tên kia cũng là truyền kỳ đầy danh tiếng ở Heywood. “Đi thôi, Maine, chúng ta phải giúp khách quý tiến vào Dogtown đồng thời thuận tiện kiểm tra luôn cả động cơ hạt nhân.” Sự kiện xảy ra liên tiếp giống như tiếng pháo nổ, nam nhân trẻ tuổi trước mặt dường như biết nên chơi trò này thế nào, giai đoạn trước chẳng qua chỉ là vài chiêu tung hỏa mù mà thôi. Càng thêm tự tin, càng thêm thành thạo, thậm chí là rất may mắn. Maine nhìn xem thiếu niên từng ngại ngùng nâng ly rượu với mình ở Dogtown, nụ cười ngây ngô kiên quyết kia bắt đầu trùng lặp với nụ cười khiến người ta an tâm hiện tại, Maine cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác có người chống lưng cho mình. “Nhưng ngươi định làm thế nào ?” Hai người nhân lúc Barghest không chú ý liền chui vào lối đi chằng chịt phức tạp của Stadium, dọc theo đường đi Maine vẫn không nghĩ ra chủ nhân của động cơ, tức là nhân viên kỹ thuật do Zhirafa phái đến, nên dùng cách nào để tiến vào Dogtown. Tống Triệu là chuyện nằm ngoài dự tính, Dogtown khi không bị phong tỏa mới là thời điểm dễ trà trộn vào hơn mới đúng... Nhưng thấy Lâm Dược không hề lộ ra sắc mặt quá nặng nề, trái tim đang treo lơ lửng của hắn cũng hơi thả lỏng. Lúc này. Jackie đứng trên ngọn núi hoang ở Badlands đã đặt ống nhòm có độ phóng đại cao trong tay xuống, Panam bên cạnh thì chĩa một thiết bị kỳ quái lên bầu trời phía trên: “Thật kỳ lạ, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên ta đánh hạ xe bay từ trên trời, nhưng luôn cảm thấy ta không chừng còn có cuộc đời khác ở thế giới song song, Panam bên đó đoán chừng cũng làm như vậy.” “Nếu không...” Cô nương tự cường này cắn răng giật phần đế vừa dày vừa nặng của thiết bị ra, lời hơi hơi dừng lại vì phải dùng lực: “Vì sao lại có cảm giác quen thuộc chết tiệt này.” “Làm xong, sau khi xe bay rơi xuống gần nhà máy phát điện ở đằng kia, Netrunner trên mặt đất sẽ lập tức tiếp quản để nhét hàng lên!” Panam vỗ vỗ tay, rất hài lòng với tiến độ hiện tại. Jackie nhún vai: “Chica, ngoài người anh em Lin, ta thực sự không biết ai còn nghĩ ra được hành động đầy tính sáng tạo như thế này, cướp mỏ vàng nhỏ của Hansen, chậc chậc...” Panam quay đầu nhìn thoáng qua xe: “Hắn là Lin, chuyện này chẳng có gì lạ, bất quá người trong hàng hóa trông không có vẻ tràn đầy học thức như ta tưởng tượng — Nhìn bộ dạng gầy nhom kia đi, ta thực sự sợ xe bay sẽ xóc hắn rụng rời mất.” Cửa xe đột nhiên vang lên một tiếng. “Tại sao phụ nữ ở Night City đều y hệt nhau vậy ?” Artyom nhảy xuống xe, lời nói cũng không hề nhường nhịn Panam. “Khi ta chơi đùa với bang phái ở Viễn Đông thì ngươi còn chưa cai sữa đâu !” Panam cũng không tranh cãi với đối phương, nàng không tin tên khốn này có thể xử lý được việc phức tạp như động cơ năng lượng hạt nhân. Jackie dang tay ra: “Các bằng hữu, đều thân thiện với nhau một chút được không ? Artyom tiên sinh của Zhirafa đã giúp Pacifica một việc lớn, ngoài ra nếu Artyom tiên sinh có thể dời mắt mình khỏi dáng người thon thả của vị nữ sĩ này thì sẽ tuyệt vời hơn.” Artyom mắng nhiếc: “Cô nàng làm thuê cho tên kia ở Warsaw liền đẹp đến mức mê hồn, bây giờ lại lòi ra thêm một em có phong cách cao bồi, thật là mẹ nó —” Jackie thốt ra âm thanh cường điệu: “Oa oa, tôn trọng OK ?” Panam khoanh tay, nàng hiện tại không có tâm trạng đi đấu võ mồm với một “lão già” người Nga, vấn đề hạt giống lúa mì ở căn cứ thí nghiệm trước khi đến vẫn khiến nàng băn khoăn không thôi, nhưng dưới mắt cũng chỉ có thể thầm suy nghĩ trong lòng. Trong lúc nói chuyện, một hồi oanh minh có quy luật đã vang lên từ đằng xa... Artyom gõ gõ lỗ tai: “Nghe thấy chưa ? Sắp đến rồi !” Vẻ mặt mấy người đều trở nên nghiêm túc, giọng nói của Scorpion truyền tới từ tai nghe: “Đang đến gần, độ cao vẫn nằm ngoài phạm vi, kiên nhẫn...” Jackie tranh thủ hỏi một câu: “Lý do ngươi và Lin có thể chơi tới một chỗ hẳn là vì hai người các ngươi bỏ mặc không làm thân phận nhân vật lớn, mà chạy tới tự mình đối mặt với mưa bom bão đạn a ?” Artyom khẽ cười một tiếng: “Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao, NUSA là một đống phân, nhưng ta lại khá thích xem phim của bọn họ !” Ngay khi Jackie giơ ngón tay cái tán thưởng, giọng nói của Panam liền truyền đến. “Được rồi anh em, mẹ nó đừng có diễn thuyết nữa, xe bay đến rồi ! Nếu ngươi không lên kịp chuyến xe quá giang này, Hansen của chúng ta sẽ khóc nhè mà kích nổ bom đấy !” Mặc dù là nói đùa, nhưng ai cũng biết hậu quả khi thất bại, thất bại là chuyện nhỏ, khiến cho Hansen sinh lòng nghi ngờ hoặc để lộ tin tức ra thì mới là chuyện lớn — Trên vùng đồng bằng không xa phía dưới, một nhóm người Aldecaldos cũng đang nhìn về phía xe bay, Mitchell thu dọn thiết bị giống hệt với Panam, khoé mắt tựa hồ vô tình lướt qua một kẻ đứng phía sau đoàn người. Động tác thu dọn thiết bị của hắn hơi dừng lại, lặng lẽ nhìn đối phương lùi ra sau dần dần rời xa, biểu cảm có chút kỳ quái. Trong lúc nói chuyện, chấm đen trên bầu trời dần trở nên rõ nét, phảng phất mang theo áp lực vô tận và những điều chưa biết…
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang