Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)

Chương 607 : Đốm lửa trong tro tàn

Người đăng: Gleovia

Ngày đăng: 14:05 30-01-2026

.
Chương 585: Đốm lửa trong tro tàn Gió đêm ở Dogtown vẫn không thể làm Tống Triệu tỉnh táo hơn, cả người hắn mơ màng như bị hành hạ bởi virus sốt cao, mãi cho đến khi vào căn nhà an toàn cũ nát ở Longshore Stacks, nốc vài ngụm Whisky, trái tim đập mạnh mẽ mới bình tĩnh lại đôi chút. Lúc này hắn ngồi lên tấm nệm rách nát có dấu vết gián bò qua trên sàn nhà, hồi lâu vẫn không muốn tin vào cái gọi là dữ liệu được khôi phục này. Chẳng lẽ là một loại thủ đoạn che mắt nào đó của Lin ? Ý nghĩ này khiến mặt Tống Triệu hiện lên một tia vui mừng, nhưng ngay giây tiếp theo lại cứng đờ như trước... bởi vì sự thật là không thể phản bác. Hắn đứng dậy hơi kéo rèm cửa ra liền nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc, đây tự nhiên là người của Đàm Tuyết, Tống Triệu lúc này mới nhận ra kể từ khi tiến vào Dogtown, mọi hành tung của hắn đều bị đối phương nắm giữ, điều duy nhất hắn có thể làm ở hiện tại là ngoan ngoãn rời khỏi Dogtown thì mới là an toàn nhất. Dù sao lấy địa vị của hắn, việc liên lạc với cao tầng giống Từ Như Quân liền khó như lên trời, không phải vì nội bộ Kang Tao có quy định nghiêm ngặt, mà là Đàm Tuyết tuyệt đối đã động tay động chân vào thiết bị cá nhân, thiết bị liên lạc, thậm chí là kênh BCI của hắn... Kết hợp với hình ảnh lần đầu tiên chạm mặt Lin, Tống Triệu cuối cùng hiểu ra tại sao tên kia lại sử dụng Radio. Ngắm nhìn những kẻ đang quan sát về phía mình một cách chặt chẽ qua khe hở trên rèm cửa, Tống Triệu chán nản ngồi phịch xuống ghế. Hắn đương nhiên có thể trở thành người hưởng lợi, xử lý hết nhân viên công ty ở Dogtown ngoại trừ phe Đàm Tuyết, rồi trực tiếp rời đi với dữ liệu quân sự Kang Tao mà Lin hứa sẽ tìm cho mình, sẽ không ai biết trong thiết bị cá nhân của Đàm Tuyết có gì. Ngoài ra Lin cũng chỉ yêu cầu cắm chương trình vào, không bắt buộc phải tiến hành liên lạc khi mò ra điều gì quan trọng ! Bất kể là công ty nào, con đường leo lên trên vẫn luôn là máu me vô cùng, công ty không thể thoát khỏi bản chất của mình, người còn sống bên trong đều là quái vật. Tống Triệu cơ hồ không cần dùng não cũng biết lựa chọn này có nhiều lợi ích nhất: Thứ nhất, Tống Triệu có thể hoàn toàn ôm công lao tìm kiếm dữ liệu quân sự về phía mình, phần thưởng của tổng bộ tuyệt đối sẽ phong phú ngoài sức tưởng tượng; thứ hai, hắn có thể trực tiếp rời khỏi Dogtown vào sáng sớm ngày mai nhằm tránh né ánh mắt giám sát của Đàm Tuyết, sau đó bắt đầu thao tác trong nội bộ công ty để cầm tới cơ hội đi công tác ở nơi khác... Cơ hồ không có bất kỳ điểm đáng ngờ nào sẽ rơi xuống người mình, còn Lin có trả thù hay không thì cũng không quan trọng, quan trọng là hắn chỉ có thể nói với Lin rằng không có thông tin gì hữu ích trong số dữ liệu bị xóa bỏ của Đàm Tuyết. Số dữ liệu kia bây giờ giống như thanh đao sắc bén đâm vào ngõ cụt chật hẹp, dù cố gắng xoay chuyển thế nào thì vẫn phải đi về phía trước, nếu quay đầu lại thì chắc chắn sẽ làm người cầm nó bị thương. Trong bóng tối, đốm lửa bên cạnh tấm nệm lúc sáng lúc tối, Tống Triệu như muốn trả thù mà nhét từng điếu thuốc trong túi vào miệng, hắn căm ghét sự do dự của chính mình... Dù cho tràn đầy bất mãn với Lin, tràn đầy bất mãn với những công ty kia, nhưng rốt cuộc vẫn sẽ có người vô tội phải bỏ mạng trong kế hoạch độc ác lần này. Tống Triệu hồi nhỏ từng được thế hệ cha chú kể cho nghe rất nhiều lần về câu chuyện sau khi Night City đón nhận vụ nổ hạt nhân đầu tiên, nếu không có sự tiến bộ của công nghệ sinh học liên quan đến Cyberware, vậy về mặt lý thuyết, thành phố này chắc chắn sẽ trở thành địa ngục trần gian tràn đầy bi thảm, vết thương chưa bao giờ lành, chỉ là bị thối rữa ra sau khi ngâm mình quá lâu trong thứ “thuốc kép” của tiền bạc và công nghệ mà thôi... Tống Triệu thật hy vọng thời gian cứ kẹt lại ở một giây này, mặt trời đừng tiến tới, cũng đừng có bất kỳ chuyện gì tới làm phiền; tinh thần căng thẳng cao độ cộng với môi trường khắc nghiệt của Dogtown, Tống Triệu cuối cùng không chịu nổi cơn buồn ngủ mê mệt, trực tiếp tựa vào tường ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, căn phòng tối tăm đã vang lên nhạc chuông thống nhất của mọi thiết bị ở Night City, cả người hắn liền giật mình tỉnh giấc từ trong mộng. 【 Cuộc gọi tới: Chưa xác định. 】 Tống Triệu nhìn dấu hỏi lớn trên ảnh đại diện, dây thần kinh vẫn còn mệt mỏi giật liên hồi, lập tức khiến hắn tỉnh táo lại một nửa. Lin ? Hay là Đàm Tuyết ? Nếu là Lin, liệu nghe điện thoại vào lúc này có bằng với tự tay phá hủy kế hoạch rời khỏi Dogtown của mình không ? Nhạc chuông như bùa đòi mạng không biết đã vang lên bao lâu trong lúc Tống Triệu ngẩn ngơ, hắn sợ bỏ lỡ điện thoại sẽ khiến bên kia nghi ngờ nên mau chóng nhấn nút nghe, Optic lập tức hiện ra diện mạo của một người phụ nữ... Tâm trạng Tống Triệu nhẹ nhõm không nói nên lời, lên tiếng hỏi bằng cổ họng khàn đặc vì vừa mới ngủ dậy: “Trợ lý Đàm, ta nghe.” Đàm Tuyết dường như cũng không nghi ngờ hành vi của Tống Triệu, “Con tàu ngươi định đi sẽ xuất phát từ phía Wellness Spa ở chiều hôm nay, mau chóng tập kết lại người của ngươi, đừng để xảy ra bất kỳ sơ suất nào... Ta còn phải ở lại Dogtown để xử lý vấn đề sau đó.” Đầu dây bên kia nói xong liền trực tiếp cúp máy không quan tâm Tống Triệu muốn nói gì thêm, Tống Triệu thấy thế thì vội vàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ như bị ma xui quỷ khiến, bầu trời Dogtown u ám đến đáng sợ... Nhưng dòng người trong khu ổ chuột cũ nát bên dưới lại khá đông đúc, Tống Triệu nhìn kỹ hồi lâu cũng không phát hiện ra gương mặt quen thuộc từng nhìn chằm chằm vào đây nữa. Tống Triệu không muốn lãng phí thời gian trực tiếp vào phòng tắm rửa mặt, nước ở Dogtown đục ngầu không chịu nổi nhưng ít nhất vẫn dùng được, sau khi kiểm tra súng đạn xong, hắn liền giắt nó ra sau thắt lưng rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Tống Triệu vừa mới ra ngoài chỉ kịp quay đầu lại liền đã thấy một cái bóng tiếp cận, là một người đàn ông cao to với nụ cười hơi quái dị bởi vì bị ảnh hưởng bởi đủ loại vết sẹo lồi trên mặt, hắn đang chằm chằm nhìn Tống Triệu, “Ông chủ phái ta đến đón ngươi.” Tống Triệu nhìn qua đối phương vài lần, trong lòng không khỏi hoảng hốt không rõ kẻ này chui từ đâu ra, tuy nhiên mật hiệu chắp đầu tiếp theo trong miệng đại hán liền khiến Tống Triệu cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút... Chiếc xe lái từ vùng đất hoang gồ ghề hướng về con đường rộng lớn bên ngoài Black Sapphire, Tống Triệu dọc đường đi biểu lộ ra vẻ mặt mang tâm sự nặng nề, đại hán thỉnh thoảng nhìn Tống Triệu qua gương chiếu hậu, đột nhiên nhe răng cười, ô tô nhanh chóng tăng tốc trong tình trạng ổn định, Radio vẫn đang phát ra đài 88.9 Pacific Dreams của Night City. Tốc độ đột ngột tăng lên tự nhiên khiến Tống Triệu sinh lòng nghi ngờ —— Nhưng nhìn thấy tài xế trong gương chiếu hậu đang không ngừng nhìn chằm chằm vào mấy chiếc xe đằng sau. “Barghest, mẹ kiếp!!” Tài xế chửi thề một tiếng. Ở Dogtown, lực lượng duy trì trật tự và thực thi pháp luật chính là vũ trang cá nhân của Hansen, mấy kẻ này một khi ép tới xe nào đó thì cơ bản đều sẽ nổ súng, binh lính càn quấy ở Dogtown trừ khi muốn kiếm chác chút dầu mỡ thì mới dừng lại, bằng không lề đường có người chết thì bọn hắn cũng chẳng thèm để ý cho lắm. Tống Triệu vội vàng đưa tay ra sau thắt lưng, tuy nhiên giọng nói của tài xế lại bình tĩnh một cách bất thường, “Đừng động vào súng, ở đây cách Black Sapphire quá gần ——” Cơ hồ là một hồi rùng mình, Tống Triệu lập tức nhận ra điều bất thường, tài xế này tuyệt đối không phải người của Đàm Tuyết, mình đây là lên “thuyền hải tặc” sao ? “Ngươi là ai ?” Tống Triệu rút súng ra. “Lão tử ngay cả súng của ngươi cũng không thèm thu, đừng có gây sự ! Ngồi yên đi !” Lời vừa dứt thì liền nghe thấy có phương tiện đột ngột rẽ ngoặt, hai chiếc xe vũ trang Barghest với hiệu suất động cơ không hề kém cạnh chút nào trực tiếp lao ra từ hai bên để tạo thành thế bao vây, “Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp !” “Bắt chiếc xe đó dừng lại ! Fuck !” Kênh liên lạc của Barghest bây giờ cũng đồng bộ trên xe. Tống Triệu vội vàng gầm nhẹ: “Ta có thân phận giả, dừng xe lại, lũ khốn này kia sắp dùng pháo phóng đạn cỡ nhỏ và pháo máy rồi !” Tống Triệu kinh hãi không thôi khi thấy 2 nòng súng màu bạc trắng hiện ra bên cạnh thân xe sơn màu xanh neon của Barghest qua gương chiếu hậu, hắn không mang theo quá nhiều tài sản, nhưng hẳn là đủ để đối phó với người chấp pháp tham lam thông thường, chỉ là tài xế lúc này lại từ chối rất dứt khoát: “Người của Kang Tao ngu ngốc đến thế sao ?! Ngươi cho rằng dữ liệu của các ngươi là bị ai bán đi !” Tống Triệu lập tức phản ứng lại. “Ngươi là... người của Lin ?!” “Địt mẹ nó ! Kẻ bán dữ liệu là... Đàm Tuyết ?” Tống Triệu nghĩ đến đây liền toát mồ hôi lạnh ! Hồn vía cũng như thể đã bay mất, hiện đang chạy bán sống bán chết đuổi theo ô tô đâu ! Tống Triệu cắn răng, đối phương tất nhiêu mua chuộc được Barghest, vậy chứng tỏ Đàm Tuyết tuyệt đối đã lén lút đạt thành giao dịch gì đó với Hansen của Dogtown sau lưng công ty, cứ chạy tiếp thế này thì chỉ có thể trở thành bia ngắm sống, trước mặt phương tiện vũ trang, chiếc xe này tuyệt đối sẽ biến thành quả cầu lửa lớn vì không chịu nổi một lượt tấn công ! Chỉ là khi tài xế nhìn thấy pháo máy phía sau nhắm thẳng vào xe mình, hắn vậy mà không hề hoảng loạn, trực tiếp vươn một tay về phía cửa, Tống Triệu cảm thấy thân xe quỷ dị lướt ngang một khoảng cách, đồng thời vị trí lái dường như cũng trống trải hơn một chút... Một hồi rít gào chói tai kèm theo âm thanh rầm rầm vây quanh thân xe. Tống Triệu lập tức nhận ra đây là âm thanh của Sandevistan, hơn nữa là loại có công suất ngừng thời gian rất lớn, hắn chỉ mới thấy thứ tương tự trên người lũ điên thuộc MaxTac mà thôi... Từng vòng tàn ảnh bao quanh chiếc xe kéo dài ra tận phía sau, đại hán trông có vẻ thô kệch lúc này trượt trên mặt đất di chuyển vào giữa hai chiếc xe muốn giáp công, sau khi giơ một tay lên để lộ Projectile Launch System đang biến hình theo từng đợt, nòng pháo to bằng nắm tay đã bắn ra luồng hơi nóng kinh hoàng đánh tới như vòng xoáy ! Tống Triệu vội vàng bảo vệ đầu khi thấy cửa kính bị chấn vỡ, cùng lúc đó trên xe cũng vang lên tiếng đóng cửa... Hơi nóng hơi tràn vào từ kính xe, thân xe rung lắc dữ dội đột phá vòng vây của phương tiện vũ trang bị hư hỏng phía trước, đại hán giận dữ mắng mỏ nhìn vào gương chiếu hậu thấy đám truy binh Barghest bị cản lại bởi xác xe bùng cháy như quả cầu lửa, sau đó rẽ vào tuyến đường lên núi của Dogtown. Trên người đối phương có bao nhiêu Cyberware ? Tống Triệu nuốt nước miếng một cái khi nhìn đường ống sau lưng đại hán, rồi nhẹ nhàng đặt khẩu súng trong tay sang một bên. “Xuống đi.” Ô tô phanh gấp, đại hán giật mở cửa xe bên cạnh Tống Triệu, “Không còn nhiều thời gian, nếu cấp trên phát hiện chưa dọn dẹp sạch sẽ thì ngươi liền không đi được nữa.” Tống Triệu dò hỏi theo bản năng: “Các ngươi... định đưa ta ra khỏi Dogtown?” Đại hán nghe thế liền nặn ra nụ cười có chút kinh dị, trên thực tế hắn có lẽ chỉ muốn biểu hiện thiện ý mà thôi. “Hừ hừ, bất ngờ chứ ? Trông chờ cấp trên đưa ngươi ra ngoài là điều không thực tế, Dogtown đoán chừng sắp bị giới nghiêm, ngoài ra ngươi cũng không cần sầu não nên xử lý người của mình thế nào... Đêm qua bọn họ đều bị Đàm Tuyết xóa sổ sạch sẽ rồi.” “Anh em của ta biết ngươi sắp gặp rắc rối lớn, ngoài ra ngươi còn liều chết cài chương trình vào thiết bị của Đàm Tuyết giúp chúng ta, bây giờ hai bên thanh toán sòng phẳng.” Đại hán vội vàng đổ một thùng nhiên liệu Chew 2 nồng nặc lên thân xe sau khi Tống Triệu nhảy xuống, cùng với ngọn lửa lớn bùng lên, hai bóng người liền biến mất trong dãy núi chằng chịt phía sau Dogtown. Tống Triệu suốt quãng đường đều mang vẻ mặt trầm thấp, cuộc đào tẩu trong tưởng tượng vốn dĩ phải đầy rẫy khó khăn, nhưng nhờ đại hán mạnh mẽ và tâm tư tỉ mỉ bên cạnh mà cơ bản không xảy ra vấn đề gì, đối phương thỉnh thoảng còn tán gẫu vài câu, nhưng Tống Triệu hầu hết đểu chỉ đáp lại lấy lệ. “Cô nàng kia làm việc rất sạch sẽ, chương trình upload cũng không tra ra được bởi vì chúng ta hiện giờ không thể dùng quá nhiều quyền hạn trên internet... Tuy nhiên, tên kia tựa hồ có hợp tác với một người phụ nữ họ Từ trong công ty các ngươi, lúc này mới thả ngươi vào.” “Không có quá nhiều người trọng nghĩa khí ở Night City, nhưng ngươi gặp được rồi.” Cho đến khi chủ đề tới đây, Tống Triệu mới như chợt tỉnh. Những kẻ ở tầng lớp trung lưu của công ty không thể nghi ngờ là rất đáng thương, môi trường lớn không thể tin tưởng bất kỳ ai của Night City chỉ có thể tạo ra phong cách hành sự hoàn toàn dựa vào bản năng sinh tồn, ngươi bán ta, ta bán ngươi, không ai biết mình còn có thể mở mắt nhìn lại thế giới tồi tệ này vào ngày mai nữa không. Đến đây thôi. Maine vỗ tay, đẩy một chiếc xe từ trong đống cỏ dại um tùm ra, “Hệ thống xe và danh tính đã được sửa đổi, nhớ giữ kết nối đồng bộ với xe khi Barghest tiến hành rà quét, nếu không danh tính thật của ngươi sẽ bị bại lộ.” “Mau chóng chạy thoát theo lộ trình đã định, tranh thủ lúc bọn chúng còn chưa kịp phản ứng, Dogtown sắp bùng cháy.” Bản thân Maine liền là người nói nhiều, xem ra vài năm ở MaxTac đã khiến thói quen ham nói này càng thêm rõ rệt. Tống Triệu không biết mình khởi động xe thế nào nữa, Maine thu giữ tất cả thiết bị liên lạc khả nghi trên người hắn, hiện tại hắn muốn liên lạc với Tổng giám đốc Từ thì chỉ có thể đợi sau khi ra khỏi Dogtown. Bọn họ định làm gì ? Nghi vấn này cứ quanh quẩn mãi trong lòng Tống Triệu, đương nhiên không phải đang thắc mắc về đám người Đàm Tuyết, điều hắn muốn biết là vị đại hán kia và Lin đứng sau. Công ty chú trọng lợi ích, bản đồ và lực ảnh hưởng của Lin được mở rộng từng bước ở Night City, bây giờ đến nơi như Dogtown, lời giải thích duy nhất Tống Triệu có thể nghĩ đến là... Lin đến vì quả bom trong kế hoạch Prometheus. Hansen tự buộc mình vào quả bom đó, đây một mực là một mối đe dọa đối với Pacifica, hiện tại lại có Đàm Tuyết tham dự vào, cộng thêm hành vi kinh khủng và cực đoan mà nàng lên kế hoạch, có lẽ cũng không phải là chuyện Lin dự liệu được. Tống Triệu cứ thế suy nghĩ suốt dọc đường, đồng hồ đếm ngược của kế hoạch kia đang chuyển động rõ ràng trên màn hình quang học trong mắt hắn. Hắn dựa vào kiến thức phần mềm ít ỏi của mình để phán đoán ra thứ này được thiết kế nhằm ngăn chặn upload và copy, rồi thầm tính toán thời gian trong lòng, xem thử với thân phận của mình thì phải tốn bao lâu thì mới gặp được “Tổng giám đốc Từ” thần bí của Kang Tao, trong khoảng thời gian đó sẽ có bao nhiêu khâu tồn tại khả năng rò rỉ bí mật, một khi bị tai mắt của Đàm Tuyết trong công ty biết được... Ô tô từ từ giảm tốc độ, dừng lại ở nơi cách cổng vào Dogtown không xa. Loa phóng thanh ở Dogtown liên tục truyền đi tin tức truy nã, dường như đang hối thúc Tống Triệu rời khỏi đây. Chỉ cần ra ngoài, có xảy ra chuyện thì cũng không liên quan đến ta. Nhưng Tống Triệu luôn cảm thấy cổ họng mình bị thứ gì đó chặn lại, ngay sau đó hắn gầm lên đấm vào vô lăng, trút hết nỗi uất hận trong lòng ra một lượt. Cuối cùng —— Ở nơi cách cổng vào Dogtown không xa, chiếc xe này dần dần tiếp cận bằng tư thế bình thường rồi quay đầu tại chỗ, điên cuồng lao nhanh về phía Petrochem Stadium. Tống Triệu trên xe nắm chặt vô lăng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào lớp bụi đất bị hạt mưa lớn đập bắn lên trên, cần gạt nước phát ra tiếng kêu kẽo kẹt... “Hy vọng ngươi sẽ lại vận may cho ta như lần trước.” “Lin...” …… ----------------- Lâm Dược không thể nghi ngờ là khiếp sợ khi nhìn thấy Tống Triệu. Hắn thậm chí còn tưởng rằng Tống Triệu bị Đàm Tuyết bắt được nhược điểm cho nên rút lui thất bại, thậm chí chuẩn bị huy động lực lượng của Emma và V ở Pacifica... Nhưng mà “vị đồng hương này” của Lâm Dược chỉ bình tĩnh đưa cổ tay ra, ra hiệu Lâm Dược tra đọc dữ liệu của hắn. “Không còn thời gian, phần mềm trích xuất thông tin của ngươi upload thất bại một đoạn dữ liệu, Đàm Tuyết sắp làm ra chuyện lớn.” Maine ở quầy đồ ăn nhẹ đối diện liếc mắt nhìn Lâm Dược, còn chưa đợi dò hỏi thêm, cơ thể Tống Triệu lại run rẩy cơ hồ gầm nhẹ nói: “Đáng chết ! Con đĩ kia định buộc virus vào quả bom của Hansen... Nàng muốn phá hủy tia hy vọng cuối cùng của cả thành phố !” Hy vọng ? Tống Triệu thở hổn hển nói tiếp: “Nhắm vào thực vật, mục tiêu của bọn hắn chỉ sợ là cánh đồng lúa mì mới nhất của các ngươi tại Badlands.” Nghe thấy câu này của Tống Triệu, Lâm Dược sững sờ tại chỗ. Hắn tựa hồ đã quen với việc không kinh sợ trước biến cố từ rất lâu rồi, thậm chí là kiểm soát hết thảy cục diện bằng Dự đoán cấu trúc liên kết, nhưng nó lại làm một trò đùa tàn nhẫn nhất, đứng trước sự kiện đủ để khiến Night City quay trở lại Time of Red và trải qua cuộc đại tuyệt chủng sinh vật lần thứ hai này, Dự đoán cấu trúc liên kết vậy mà không có bất cứ phản ứng gì... Maine nhíu mày đưa tay tra đọc dữ liệu thay Lâm Dược, đây là vì an toàn. Tuy nhiên sau khi Maine xem xong tin tức, giọng nói cũng không khỏi trầm xuống vài phần... “Là thật.” “Bom vừa nổ, lấy Dogtown làm trung tâm trong vòng 50km không còn người sống, bờ biển California và Night City sẽ biến thành vùng cấm của thực vật, năng lượng, điện lực, dân số, vân vân...” Lời nói của Maine thậm chí có chút lộn xộn. Sắc mặt Lâm Dược âm trầm, thầm cảm thấy may mắn. Thời gian Đàm Tuyết thiết lập sớm hơn mười mấy tiếng so với lúc người của Zhirafa vào cuộc, vừa vặn là thời gian sát nhập, thân phận hiện tại của Đàm Tuyết không nghi ngờ gì đã được xác nhận. Nàng muốn gây ra động tĩnh lớn vào thời điểm mấu chốt, cơ bản phù hợp với đặc trưng của tổ chức như Crimson Harvest. So với Mặt trận Tự do, những kẻ gọi là “người theo chủ nghĩa lý tưởng” này đã rơi vào tình cảnh mâu thuẫn, bọn hắn chỉ có thể dùng hủy diệt đơn thuần để tuyên cáo tác hại của công ty. Hành động lần này của EU khiến Lâm Dược cảm thấy bất an vì thời gian đang cận kề, hắn lập tức đứng dậy đưa tay về phía nhân viên trung lưu của công ty mà mình từng tình cờ gặp gỡ ở Badlands, “Bộ trưởng Tống, cảm ơn.” “Dreamer chưa bao giờ đòi hỏi gì, chúng ta sẽ đi trồng trọt nếu thiếu cái ăn, sẽ đi chế tạo nếu thiếu thuốc chữa bệnh, cũng sẽ không nương tay xé nát bất cứ ai muốn duy trì bộ máy thực dân của công ty.” Đây là lần đầu tiên Lâm Dược bày tỏ lòng cảm ơn với đối phương bằng thân phận người cầm quyền công ty. Tống Triệu ngẩn người mất vài giây, cả người chậm rãi ngã xuống ghế, “Xem ra nỗ lực theo dõi tuyên truyền của ta không hề vô ích ? Hừ hừ ?” Thứ hắn nói tới đương nhiên là chiến lược tuyên truyền không tiếc công sức của Dreamer ở Pacifica, trên thực tế mỗi người đều sẵn lòng tin vào những gì mình nhìn thấy, ít nhất ở trong mắt Tống Triệu, Dreamer đã khiến khu vực rác rưởi như Pacifica trở thành mảnh đất mà các công ty khác ở Night City đều không tiếc công sức đi bôi nhọ. “Bộ trưởng Tống...” Maine tựa hồ muốn đưa Tống Triệu rời đi trước, tuy nhiên bộ trưởng của Kang Tao lại ngẩng đầu nhìn Lin, ánh mắt kia rất phức tạp. “Lin... tiên sinh, ngươi có thể liên lạc được với Tổng giám đốc Từ đúng không, xin hãy nói cho ta biết mối quan hệ giữa Kang Tao và các ngươi, được không ?” Lâm Dược không chút do dự đáp: “Quan hệ hợp tác, hợp tác chiều sâu.” Tống Triệu dường như đoán trước được, bằng không Lin hoàn toàn không cần thiết phải chặn dữ liệu của Kang Tao lại rồi trả về nguyên vẹn. “Vậy thì làm phiền báo cho Tổng giám đốc Từ của chúng ta một tiếng, Tống Triệu - Bộ trưởng nhân sự chi nhánh Kang Tao tại Night City xin phép được tham gia vào hành động lần này, mục đích là ngăn chặn tổ chức khủng bố.” Maine cũng sửng sốt. Người này muốn leo lên trên hoặc là muốn phát tài đến điên rồi sao ? Nhưng Lâm Dược quá hiểu loại người không có gì cả mà muốn leo lên trên. Thứ hắn nhìn thấy chỉ là một người phàm tục vẫn còn có lương tâm. “Nếu xảy ra chuyện thì sao ? Lấy công lao điều tra tình báo hiện tại của ngươi, Tổng giám đốc Từ sẽ không quá bạc đãi.” Tống Triệu lại từ chối lựa chọn này. “Làm phiền Lin tiên sinh.” Lâm Dược im lặng mím môi, “Maine, bảo V bắt đầu đi, ngoài ra thúc giục người của Zhirafa mau chóng vào cuộc...” “Nơi này có biến thành vùng đất chết đều là tro bụi hay không, phải trông cậy vào chúng ta rồi.”
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
.
 
Trở lên đầu trang