Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 606 : Prometheus
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 15:48 27-01-2026
.
Chương 584: Prometheus
Biển người trong sân vận động EBM Petrochem phát ra âm thanh ồn ào náo nhiệt không thôi...
Lâm Dược nhìn chằm chằm vào thân ảnh khom lưng trong góc tối, đó là một phòng bán vé bỏ hoang, bây giờ bị kẻ lang thang chiếm giữ, lúc này đối phương đang nằm trên mặt đất bên cạnh thân ảnh kia, cơ thể co giật chịu đựng di chứng từ quá trình xem Braindance.
Dù âm thanh có ồn ào đến đâu, Lâm Dược vẫn cảm thấy thế giới thật yên tĩnh.
Người kia ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dược, lớp giáp Cyberware chắp vá bao phủ lấy cánh tay để trần bên ngoài áo vest, trên đó còn có kết cấu kinh điển của Projectile Launch System, bên phải cổ và sau não tựa hồ được lấp đầy bởi trang bị nào đó, tại đường ống trong suốt bao quanh bên ngoài dường như còn đọng lại vết máu đỏ sẫm.
Bước chân của Lâm Dược dừng lại, đôi mắt của kẻ đối diện không tồn tại bất kì dao động cảm xúc nào giống như vũng nước chết, cho đến khi phát hiện khuôn mặt người tới xuất hiện gợn sóng biến ảo, đôi mắt kia mới dấy lên từng đợt lăn tăn giống như bị người ném viên đá lớn vào.
Tình trạng đồng tử run rẩy khắc sâu trong ký ức dường như không xuất hiện nữa, đôi môi của nam nhân mấp máy, giọng nói mô phỏng khàn đặc nhưng quen thuộc chậm rãi vang lên lời chào hỏi: “Thật không ngờ... tiểu tử ngươi còn sống.”
Maine tựa hồ muốn cười, nhưng vết sẹo dữ tợn trên mặt lại hơi co rút, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Ta...”
Lâm Dược muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Trong mấy năm bận rộn gần đây, hắn luôn lao nhanh trên con đường nâng cao thực lực và thế lực của mình, cho đến khi thực sự đủ sức khai chiến với MaxTac thì mới cứu ra đồng bạn bị giam cầm linh hồn trong ngục tù ý thức của bọn hắn.
Nếu không có một tia manh mối tại mảnh kính vỡ mà Maine đưa ra, Alt và Lâm Dược có lẽ sẽ cần phải mò kim đáy bể thêm một khoảng thời gian rất dài.
Không có quá nhiều lời hàn huyên, tuy khuôn mặt của đại hán tóc vàng bị thương tổn khá nặng, nhưng hắn vẫn lộ ra nụ cười thương hiệu như thuở nào, chỉ là lần này không có cứng đờ như trước mà thôi —
Mặt khác hắn còn lấy kính râm màu cam mà mình mới mua từ trong túi ra.
Bàn tay to khỏe của Maine ôm lấy vai Lâm Dược, thấp giọng nói: “Xem ra ngươi là kẻ duy nhất và chạy nhanh nhất trong đám rác rưởi đi ra từ Dogtown.”
Hai người nhìn nhau, hết thảy đều không cần nói ra thành lời.
“Thế nào rồi ?”
Sau khi nén lại tâm trạng kích động và vui sướng, Lâm Dược liền rà quét qua đồng bạn cũ của mình một lượt, bộ phận cải tạo trên người Maine vẫn còn lưu lại hơn phân nửa, đại khái là sau khi ý thức của Maine bị giam cầm trong thời gian dài và có David kế thừa Cyberware – Phân hạch, triệu chứng Cyberpsycho của hắn cũng không còn chiếm được ưu thế trước lý trí nữa.
Bây giờ chỉ còn Maine, cựu MaxTac và lính đột kích trở về từ cõi chết ở Night City.
Maine gãi đầu nói: “Vẫn như cũ thôi, người của ngươi có tay nghề rất tốt, nhưng ta không quá quen thuộc ngày tháng ăn ngon mặc đẹp trong căn hộ hào hoa... Bây giờ mỗi mỗi bước đi đều khiến ta cảm thấy mình còn sống, không muốn dừng lại, cho nên mới đến tìm ngươi.”
“Tính toán” muốn bạn già nghỉ hưu của Lâm Dược coi như thất bại.
Thấy đồng bạn khi xưa một mực có cảm giác muốn nói lại thôi, Maine cũng không giấu giếm: “Ở trong những ngày tháng chết tiệt kia, ta suýt nữa thì điên rồi.”
Lâm Dược thu hồi biểu cảm, cùng với ngọn lửa bốc lên, hai người cùng châm một điếu thuốc, chậm rãi bước đi trong Petrochem Stadium.
“Lin, ngươi có biết trạng thái không có khái niệm đói khát, buồn ngủ và thời gian là như thế nào không ? Đặc biệt là... khi ngươi tưởng mình đã ở đó mấy trăm năm, nhưng vừa mở mắt ra thì thành phố chết tiệt này lại chỉ mới trôi qua vài năm mà thôi.”
Trong thế giới Cyberpunk rất ít khi có sự đồng cảm thực sự, Lâm Dược không thể tưởng tượng nổi cảm giác đó là như thế nào.
“Ta chỉ có thể đếm kỹ đủ loại việc mà chúng ta từng làm, lẩm bẩm tên Dorio từ ngày này qua tháng nọ, cố gắng hết sức nhớ đến tại sao mình lại dấn thân vào con đường cực đoan này.”
Cyberware tuyệt đối là tác nhân chủ yếu gây ra Cyberpsycho, nhưng mà nhân tính mạnh mẽ, vì sao lại ra tay giết chóc và áp lực của tầng dưới chót trong xã hội mới là hung thủ thực sự.
Bước chân của Maine dừng lại một chút, Lâm Dược đi bên cạnh không lên tiếng trả lời chỉ đóng vai trò lắng nghe Maine trút bỏ hết những nỗi thống khổ này.
Đã quá lâu rồi không có ai nghe Maine nói chuyện, có lẽ hắn đã giả bộ để người yêu và đồng đội mình không cần lo lắng thêm... Nhưng khi tới chỗ Lâm Dược, tất cả lời nói đều như muốn tuôn trào mà ra.
“Có thể quay đầu lại hay không đều nằm trong một ý niệm của bản thân.”
Lâm Dược hơi sửng sốt.
“Ta cứ ngỡ rằng mạng sống của mình sẽ kết thúc ở thành phố này, để lại một danh tiếng vang dội, nói cho bọn họ biết Maine không phải là hung thủ tàn sát dân làng vô tội, mà là truyền kỳ khiến cho cả Night City phải rung chuyển...”
“Mỗi người chúng ta đều trở thành một phần trong giấc mơ điên cuồng của nó.”
Lâm Dược nghe thấy lời này liền mỉm cười hồi lâu rồi mới đáp: “Con người dù sao cũng phải sống vì điều gì đó, nhưng ít nhất phải có ý nghĩa.”
“Thế giới của chúng ta giống như nồi nước đang tăng nhiệt độ, tất cả đều chín dần ở trong, cho đến khi bị bưng lên đĩa... Một người có lẽ không làm được, nhưng chúng ta có rất nhiều người, đánh bại bọn chúng triệt để, rồi kết thúc vòng lặp chó má này.”
“Maine, đây mới là ý nghĩa.”
Maine gật đầu.
Hắn thở dài một hơi xong liền rít hơi thuốc cuối cùng thật sảng khoái: “Người phụ nữ tên Emma nói cho ta biết về tin tức của ngươi... Ta thật khâm bội phục ngươi có thể làm được nhiều việc như thế.”
Theo bước chân của hai người, bọn họ vòng qua tầng hai đổ nát của Stadium, nhìn thấy ánh nắng ở trung tâm sân vận động cũng như phần khung xe vận tải vũ trụ vẫn đang tỏa sáng lấp lánh ở giữa, nơi đây cơ bản đều bị con buôn chiếm giữ để bày sạp bán đồ ăn thức uống, Barghest cứ năm bước một trạm gác đang trò chuyện với nhau...
Tiếng ầm ầm của xe bay càng lúc càng xa, hai người tựa vào lan can cùng nheo mắt tận hưởng niềm vui sau nhiều ngày xa cách.
“Cuộc đời giống như vòng tròn khép kín, Maine, ta và ngươi... và câu chuyện của tiểu đội Maine bắt đầu từ Dogtown, chúng ta cũng sẽ bắt đầu thử thách mới của mình một lần nữa ở nơi đây.”
“Lần này cũng đừng làm kẻ ngu liều mạng muốn bảo vệ tất cả mọi người nữa... Chúng ta từng cho rằng MaxTac là lựa chọn của ngươi, thậm chí còn chọn tôn trọng.”
Lâm Dược buồn bã nói.
“Xin lỗi... Đây là điều mà Maine không làm được.”
Người đàn ông dưới ánh nắng lộ ra hàm răng trắng bóng: “Ta đến đây chính là để làm kẻ ngu dám lật tung cả thế giới này cùng với huynh đệ và bằng hữu !”
Lâm Dược nghe vậy chỉ có thể lắc đầu cười một cách bất đắc dĩ, sau đó liền hướng cằm về phía xác xe bay bên dưới.
“Còn đánh được không, huynh đệ ?”
Giọng nói của Lâm Dược đợi một lúc lâu sau mới truyền đến rõ ràng, đi kèm với đó là bàn tay đưa về phía Maine.
Đôi mắt Maine tràn ngập màu máu, cuối cùng hóa thành gật đầu khó mà nhận ra...
Lực đạo nắm lại của bàn tay kim loại kia nhẹ như một chiếc lá rụng.
……
-----------------
Về đêm, trong hố lớn “sâu không thấy đáy” mang tên Dogtown, ngoại trừ Stadium, Black Sapphire và Heavy Hearts ra, những nơi khác tựa hồ chỉ có vài đốm sáng lẻ loi chống đỡ.
Heavy Hearts bây giờ đều sớm đổi chủ, mấy lần thay máu mà Dogtown trải qua đều xoay quanh cái ghế dưới mông Hansen, nhưng ngoại trừ có thêm vài xác chết treo lủng lẳng trên bảng quảng cáo dẫn vào cổng Dogtown ra thì không có thay đổi gì khác.
Vẫn là đủ loại bảng quảng cáo thổi phồng “chiến công hiển hách” của Hansen suốt ngày đêm; Heavy Hearts đổi một ông chủ mới, kinh doanh thuần túy về hàng cấm và quán bar; người Cuba nhận lấy trọng thương ở Night City, hiện tại là mối làm ăn do chính Hansen chắp nối.
Kiếm tiền ở Dogtown rồi tiêu tiền ở Dogtown, là chuẩn tắc nhất quán của Thượng Tá.
Hansen dốc sức xây dựng “Crystal Palace” trên mặt đất, cho nên ngành nghề mà Heavy Hearts hiện đang kinh doanh còn tồi tệ hơn trước rất nhiều.
Vòng qua đám người không tỉnh táo, bên tai toàn là âm thanh mê hoặc, Tống Triệu hơi trầm mặt đưa tay chỉnh lại quần áo, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra đầu ngón tay dường như đang run rẩy nhẹ.
“Mẹ kiếp... nóng thật !”
Tống Triệu cảm thấy con Chip đặt trong túi tựa hồ có nhịp tim, chấn động đến mức chân hắn bủn rủn, tim đập loạn nhịp... Tống Triệu đi xuyên qua tầng 1 có thể thấy đủ loại cảnh tượng để lên đến thang máy tầng 2, dưới sự kiểm tra của Barghest, hắn đã quẹt mở cửa bằng thẻ VIP giả, sau khi đá văng một món đồ chơi màu sắc sặc sỡ nào đó dưới chân, cơ mặt Tống Triệu đều co rút mấy lần.
“Nơi chó má gì đây.”
Thang máy rất nhanh liền dừng lại ở tầng 3, nơi này tựa hồ yên tĩnh hơn nhiều, ngoại trừ lực lượng an ninh trang bị tận răng thì thứ còn lại chỉ là từng phòng bao độc lập, trên cửa sổ sát đất của Heavy Hearts còn nhấp nháy phong cảnh bãi biển phong cách Ai Cập, Tống Triệu đi về phía mục tiêu theo ký ức của mình.
“Vào đi.”
Tống Triệu không đứng ngoài cửa quá lâu, hắn biết người bên trong có thể nhìn thấy mình, đứng càng lâu càng dễ gây ra nghi ngờ, hắn chỉ biết cầu nguyện lý do mình bịa ra sẽ thuận lợi vượt qua.
Trong phòng bao chỉ có Đàm Tuyết, trên bàn trà bày biện rất nhiều thiết bị điện tử, Tống Triệu có chút kinh ngạc... Có thể ngang nhiên làm công tác tình báo ở nơi canh phòng nghiêm ngặt thế này, xem ra Đàm Tuyết đã thu xếp cho rất nhiều người.
“Bộ trưởng Tống, nếu nhớ không lầm thì ngươi có thể liên lạc với ta bằng rất nhiều cách khác, chỉ khi bại lộ thân phận hoặc muốn báo cáo nhiệm vụ hoàn thành thì mới đến gặp mặt trực tiếp.”
Đàm Tuyết có vẻ trẻ hơn Tống Triệu một giáp vậy mà lại tỏa ra một cảm giác rất âm hiểm, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài vô hại khi ở bên cạnh Từ Như Quân, Đàm Tuyết vắt chéo chân dưới ánh đèn lờ mờ, làn da nàng trắng bệch đến rợn người...
Tống Triệu không ngồi xuống mà chỉ đứng yên, bàn tay đặt sau lưng không ngừng làm vài động tác nhỏ để giảm bớt bất an và lúng túng trong lòng.
“Chuyện là thế này, Trợ lý Đàm... chúng ta tìm thấy manh mối ở Stadium rồi, nhanh nhất có thể cầm về dữ liệu trong vòng 1-2 ngày tới.”
Đàm Tuyết nhìn chằm chằm Tống Triệu, khi Tống Triệu chạm phải ánh mắt của nàng, giọng nói liền vô thức thấp đi mấy vài phần.
“Hừ hừ, vậy mục đích ngươi đến đây là gì ? Là cần ta ứng trước tiền lương sao ?”
Lời mỉa mai này khiến Tống Triệu lập tức căng thẳng.
Hắn cắn răng: “Xin lỗi, Trợ lý Đàm... ta có lẽ đã bị bại lộ.”
Nghe đến đây, biểu cảm của Đàm Tuyết đột nhiên cứng lại, rồi sau đó lại phảng phất lộ ra một tia nhẹ nhõm, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ...
“A ? Xem ra Bộ trưởng Tống bị 'lạ nước lạ cái' ở chỗ của ta... Kẻ truy đuổi ngươi là bên nào ?”
Đàm Tuyết tiếp tục hỏi.
Tống Triệu mắng Lin vô số lần ở trong lòng, hiện tại hắn chỉ có thể mạo hiểm đi tiếp con đường này, liền trả lời bằng ngôn ngữ đã được luyện tập kỹ trước khi tới: “Không rõ cho lắm, chỉ phát hiện ghi chép bị truy cập ở thiết bị cá nhân, vào thời điểm đó thì ta còn đang truy tra tung tích dữ liệu ở Petrochem Stadium, thậm chí không có chút phản giác nào khi bị Netrunner không rõ danh tính xâm lấn !”
Đàm Tuyết để lộ vẻ mặt không có gì ngạc nhiên.
“Lin...”
Nghe thấy cái tên này, Tống Triệu vô thức ngẩng đầu, thần sắc có chút kinh hãi, tâm lý hắn căng chặt tưởng rằng Đàm Tuyết đã nhìn thấu điều gì đó...
Nhưng mà Đàm Tuyết thấy phản ứng này của hắn thì lại yên tâm hơn rất nhiều, dù sao đứng trước hạng người hung danh hiển hách như Lin, Tống Triệu sợ hãi mới là phản ứng bình thường: “Có tình báo cho thấy Lin đã tiến vào Dogtown, phía trên tuy có thái độ không rõ ràng, nhưng với năng lực tình báo nhiều năm của ta đến xem, hơn phân nửa là muốn phá hoại quan hệ giữa chúng ta và Militech.”
“Bọn hắn muốn kéo chúng ta xuống vũng bùn chiến tranh, đây là vấn đề không thể rõ ràng hơn được nữa.”
Thấy thần sắc Tống Triệu thay đổi thất thường, Đàm Tuyết an ủi: “Chỉ là xâm nhập thôi đúng không ? Có mất dữ liệu email quan trọng nào không?”
Tống Triệu lắc đầu: “Đều là liên lạc một chiều, xem xong tự động hủy, hắn muốn khôi phục cũng cần phải khống chế bản thân ta mới được a...”
Đàm Tuyết đưa tay ra hiệu cho Tống Triệu ngồi xuống, tựa hồ cảm thấy không thể tùy tiện lấp liếm cho qua, nàng liền giả vờ giả vịt nói: “Bị Lin để mắt tới không phải là chuyện tốt, bất quá ngươi phải kết nối BCI vào chỗ của ta, xem trước một lượt có bị cắm thứ gì không sạch sẽ vào không, mặt khác ta cũng sẽ phái người tìm kiếm tung tích của đối phương ở Stadium ——”
“Dựa theo quy trình mà nói, ngươi nên rút lui kịp thời khi phát hiện thân phận của mình bị Netrunner sờ tới !”
Tống Triệu vội vàng đứng dậy: “Trợ lý Đàm...”
Đàm Tuyết bất đắc dĩ xua tay bảo hắn ngồi xuống: “Ta biết điều mà ngươi muốn nói, đều là người lăn lộn vào công ty ở độ tuổi không hiểu gì —— Bộ trưởng Tống, ngươi có năng lực rất mạnh, vì thế ta sẽ cảm thấy rất đáng tiếc nếu ngươi xảy ra vấn đề trước khi cầm tới công lao này.”
Đúng là cao thủ PUA nơi công sở.
Tống Triệu khổ sở trong lòng nhưng lại không thể lộ ra chút xíu chán ghét nào, chỉ có thể nở nụ cười lúng túng.
Nhưng đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, thiết bị cá nhân của Đàm Tuyết tựa hồ muốn kết nối với BCI của mình, đến lúc đó hắn có thể hoàn thành yêu cầu của Lin một cách dễ dàng rồi...
Không do dự trước khi hành động là phong cách của Tống Triệu, việc đã đến nước này, nghi ngờ dữ liệu và Chip là chuyện vô nghĩa nhất, hắn chỉ đơn giản đưa tay cởi áo khoác lộ ra khe cắm sau gáy, Đàm Tuyết liền cắm sợi dây kết nối mát lạnh vào cổng giao tiếp của Tống Triệu...
Chip sớm đã tiến về bàn tay trong quá trình cởi áo, sau đó liền được lắp vào cơ thể ngay khi Tống Triệu hơi vươn tay kéo cổ áo.
Có lẽ là do có lòng tin nhất định vào sự mạnh mẽ của Lin, Tống Triệu không hề cân nhắc liệu phần mềm kiểm tra của Đàm Tuyết có quét ra chương trình này hay không, hắn quan tâm hơn là Đàm Tuyết thận trọng như vậy có thể để lại manh mối gì ?
“Ngươi đến NUSA bao nhiêu năm rồi ? Định khi nào về Sơn Thành thăm nhà ? Ta nhớ tới quê quán của ngươi chính là ở đó đúng không?”
Đàm Tuyết vừa thao tác thiết bị vừa hỏi.
Tống Triệu cười nói: “Trí nhớ của trợ lý Đàm thật tốt, ngô... đã hơn mười năm rồi chưa trở về.”
Đàm Tuyết nhìn nhật ký ICE trên màn hình, chủ đề lại nhảy vọt: “Xem ra thật đúng là bị xâm lấn, tên kia muốn ra tay ở Bio-monitor, thậm chí không tiếc giá cao muốn nhổ bỏ chương trình của Trauma Team để hack vào, xem ra có kẻ đã vồ hụt.”
Ngay khi Tống Triệu đang ăn mừng vì thao tác thông minh giữ lại dấu vết ICE của mình, một luồng sáng chói mắt liền chiếu vào đồng tử !
【Đang cắm vào】
Tống Triệu vội vàng quay đầu ho khan một tiếng, phần lưng lạnh toát nhìn nó chậm rãi upload, ngoài còn không ngừng quan sát phản ứng của Đàm Tuyết bằng khoé mắt.
Đàm Tuyết tiến hành rà quét toàn bộ BCI của Tống Triệu bằng chương trình nội bộ của Kang Tao rồi mới thu hồi dây kết nối.
“Ta không hiểu rõ lắm về tiến độ của ngươi nhưng phải mau chóng tăng thêm tốc độ ở Stadium —— phía Lin thì để ta tới khống chế.”
“Tin tưởng ta, phía trên sớm đã có dự liệu từ trước.”
Tống Triệu ngẩn người hồi lâu, hắn không phải bị cảm động bởi lời nói của Đàm Tuyết, mà là quá trình này thật sự quá thuận lợi a...
Thậm chí có thể nói là thuận lợi đến mức làm cho người ta nghẹt thở !
Khi Tống Triệu triệt để kết nối chương trình trong Chip vào thiết bị đầu cuối có đủ loại mã hóa của Đàm Tuyết, rồi cửa sổ giả dạng chương trình chẩn đoán hệ thống hiện ra, hắn liền nhìn thêm một cái vào dòng dữ liệu tầng dưới chót theo bản năng.
Toàn là một chút email rác vô dụng, hợp đồng cung ứng giả mạo, còn có một bản thỏa thuận đầu tư có tên là 《 Braindance thế hệ mới ở phương nào 》——
Hình như đó là thứ Đàm Tuyết cần dùng để ngụy trang thân phận ở Dogtown.
Hình như vồ hụt… ?
Tống Triệu lặng lẽ nhìn số lượng email giảm dần cho đến con số La Mã I...
Xem ra thực sự là vồ hụt ?
Tuy nhiên còn chưa đợi Bộ trưởng Tống đang cảm thấy thời gian trôi chậm như một ngày bằng một năm thở phào nhẹ nhõm, chương trình lại upload lần nữa ——
【 Đang khôi phục dữ liệu khả dụng...】
Mí mắt Tống Triệu giật liên hồi.
“Còn có việc gì nữa không Bộ trưởng Tống?”
Đàm Tuyết tựa hồ đang ra lệnh đuổi khách.
Bộ trưởng Tống lộ vẻ mặt khó xử: “Ngài có cần ta tìm tung tích tên kia ở sân vận động không ? Ta cảm giác một mình ngài...”
Đàm Tuyết lạnh lùng cười một tiếng: “Không yên tâm ?”
Tống Triệu vội vàng xua tay: “Không không không, ngài hiểu lầm... Trợ lý Đàm vừa phải đề phòng Hansen trên thế cục ở Dogtown, lại phải nhìn chằm chằm công ty ở Pacifica, hiện tại hội nghị sáp nhập sắp được triển khai ở Night City, ta muốn giúp ngài một tay.”
Giọng nói Đàm Tuyết hơi dừng lại, đưa tay đặt lên mu bàn tay Tống Triệu, nàng nở một nụ cười ngọt ngào vô hại: “Bộ trưởng Tống, Kang Tao không phải là nơi không giảng nhân tình... ít nhất địch nhân của chúng ta đều là bên ngoài, để các ngươi thực hiện kế hoạch mà không cần lo âu về hậu phương cũng là một trong những công việc của ta.”
Tống Triệu làm ra vẻ mặt suýt chút nữa là cảm động đến phát khóc, đúng lúc này dữ liệu cũng vừa vặn khôi phục và đọc xong.
“Cảm ơn trợ lý Đàm, Tống Triệu ta sẽ nhớ kỹ ân tình của ngươi.”
Đàm Tuyết xua xua tay.
Nhưng mà ngay khi vị Bộ trưởng Tống đáng thương của chúng ta chuẩn bị đứng dậy lần thứ hai, một dòng tin nhắn lại trực tiếp sáng lên, chính là ở điện thoại mà Tống Triệu đặt trên bàn.
【 Ẩn danh 】
【 Hào, mục tiêu đã bị khống chế, trích xuất dữ liệu hoàn tất, đã đóng gói gửi đến giỏ trứng 】
Hào chính là mật danh hành động của Tống Triệu.
Dùng đầu ngón chân cũng biết tin nhắn ẩn danh này là kiệt tác của ai.
Tống Triệu có chút chột dạ cầm điện thoại lên dưới ánh nhìn của Đàm Tuyết, sau khi đọc xong thì hắn liền vội vàng đưa cho Đàm Tuyết xem, mừng rỡ nói: “Trợ lý Đàm, lấy được rồi !”
Địt mẹ nó !
Tống Triệu sắp mắng Lin ngàn lần ở trong lòng...
Tại sao lại vào đúng lúc này ?
Chẳng lẽ là sợ mình không đủ thời gian nên cố ý trì hoãn bằng tin nhắn sao ? Quả nhiên Đàm Tuyết vừa định nghịch thiết bị của mình, trong Optic liền hiện ra biểu tượng liên lạc của Từ Như Quân...
“Làm xong rồi thì các người hãy rút lui theo thứ tự, nhân viên hành động đi trước.”
Lời ít ý nhiều, không có bất kỳ thừa thãi nào.
Đàm Tuyết đặt điện thoại xuống nhìn Tống Triệu một cách nghi hoặc, dường như đang suy nghĩ tại sao hành động lại dễ dàng như thế ?
Nhưng nàng cũng không thể biểu hiện gì khác lạ, chỉ có thể bắt tay với Tống Triệu...
“Chúc mừng Bộ trưởng Tống, Tổng giám đốc Từ gọi điện đến... đồ không có vấn đề.”
Cuối cùng đi ra như thế nào đều không quan trọng, Tống Triệu cảm thấy cả người có cảm giác choáng váng và không chân thực như giẫm trên bông, cho đến khi bước ra khỏi cửa lớn rồi hít sâu mấy lần thì mới thoát khỏi trạng thái mừng như điên.
Tống Triệu cố nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, đi từng bước về phía thang máy, bây giờ nhìn tới thang máy bẩn thỉu lộn xộn này lại thấy có một vẻ đẹp khác lạ.
Nhưng mà ngay khi Tống Triệu bắt đầu sắp xếp kế hoạch rút lui sau đó, Optic lại hiện lên thanh tiến trình.
【 Đang khôi phục thông tin trích xuất...】
Lại nữa ?
Tống Triệu liếc mắt một cái, nhưng sau đó lại dời mắt qua lần nữa...
Cửa thang máy hé mở.
Tống Triệu đứng bên trong hồi lâu không di chuyển... một chuỗi chỉ lệnh bị chôn vùi bởi nhiều lần nhảy bước khiến máu toàn thân hắn đông cứng:
【 Hiệp nghị Prometheus 】
Mục tiêu: Quá tải động cơ hạt nhân Zhirafa G-7b
Ô nhiễm: Khí dung dịch Sol - 137 ( bán kính bao phủ 22km )
Mục tiêu quét sạch: Cánh đồng lúa mì “Golden Harvest -- Mùa thu hoạch vàng” của Dreamer
……
……
.
Bình luận truyện