[Dịch]Hồng Sắc Sĩ Đồ- Sưu tầm

Chương 68 :  Một ngày đầy hi vọng

Người đăng: 

Còn cách thôn khá xa đã thấy không ít người dân trong thôn đợi ở đó rồi. Trông thấy bọn Diệp Trạch Đào tới, không rõ ai hét to lên một câu: - Đến rồi! Mọi người liền chạy tới nghênh đón. - Chủ tịch Diệp. Trưởng thôn Dương Phẩm Chí đã xông lên phía trước nắm chặt lấy tay Diệp Trạch Đào. Diệp Trạch Đào tươi cười nói: - Mong mọi người giúp đỡ. Phó Dân Sơn và Lý Vĩnh Minh đều vất vả bước từ trên cáng xuống, mặt hai người đỏ hồng lên. Lúc trước họ còn luôn mồm nói không sao, chẳng ngờ rằng lần này đi vào đường núi lại khó đến vậy. Nếu không phải có người đỡ, chắc rằng chẳng đến được nơi đây. Người trong thôn chẳng nghĩ ngợi nhiều, tranh nhau mang giúp đồ cho khách. Nằm trên xe nghỉ ngơi một lúc, Phó Minh Sơn và Lý Vĩnh Minh đều đã tỉnh lại. Coi bộ dạng Diệp Trạch Đào rất thoải mái, Phó Minh Sơn thở dài: - Chủ tịch Diệp, không ngờ lại xa như vậy? - Đây là đường núi, chứ nếu là đường thẳng thì đã không xa đến thế. Diệp Trạch Đào khẽ cười nói. Vào trong thôn, mọi người liền thấy có rất nhiều người cũng đã đến đó. Dương Phẩm Chí cười ha hả nói: - Mọi người nghe nói có Chủ tịch Diệp tới nên ai cũng tò mò muốn đến xem. - Đã tìm được địa điểm chưa? - Tìm được rồi, tôi sớm biết yêu cầu của các anh nên đã làm rồi. Dương Phẩm Chí tỏ ra rất hưng phấn. Thấy có nhiều người đến như thế, Dương Phẩm Chí nói nhỏ với Diệp Trạch Đào: - Chủ nhiệm Diệp, anh nói vài câu đi. Lắc đầu từ chối, hắn nói: - Nhất thiết phải dùng hành động thực tế thay cho lời nói. Ai mà chẳng tò mò trước những điều mới lạ. Chỉ có khi thực sự giàu có lên rồi, mọi người mới tin! Dương Phẩm Chí gật đầu nói: - Theo yêu cầu của anh, tôi đã chọn ra những gia đình nghèo khó nhất trong thôn, lại còn là Đảng viên để làm kinh tế. - Đúng vậy, chúng tôi cũng rất muốn mang việc đến cho mọi người. Trong chuyện này, Diệp Trạch Đào còn có những suy tính riêng, hắn không định ồm đồm hết mọi chuyện. Đưa những hộ gia đình khó khăn nhất ăn nên làm ra, giúp họ thoát khỏi nghèo đói. Chỉ có như thế mọi người mới có hy vọng về sau sẽ theo kịp thiên hạ. Nhìn những người đã đến, Diệp Trạch Đào nói với họ: - Dự án lần này là dưới hình thức hợp tác giữa công ty và Ban quản lý của thôn. Công ty bỏ tiền ra, nhân dân góp lao động. Công ty chiếm 51% cổ phần, nhân dân nắm 40%. Ban quản lý thôn giữ 9% cổ phần. Sẽ không để cho các bác phải chịu trách nhiệm, các bác chỉ cần chăm chỉ làm ăn là được. Mọi người vốn không hiểu lắm về cổ phần, khi nghe không cần phải tự chịu trách nhiệm đều gật đầu tán thưởng. Phương thức phân phối này là do Lưu Mộng Y đề xuất. Cô ấy cho rằng bất luận như thế nào thì người bỏ tiền ra là người có thể khống chế sự phát triển. Diệp Trạch Đào cũng đồng thời có cách nghĩ riêng. Nếu thực sự là việc kiếm ra tiền thì sẽ có càng nhiều người hơn nữa đến hỗ trợ. Những nhân viên nghèo khó của hắn cũng không phản đối việc này. Đến như Dương Chí Phẩm có chút hiểu biết, trong lòng cũng đầy cảm kích nói: - Chủ tịch Diệp, việc này quả thực là sẽ làm lợi cho dân ta. Chỉ có điều là một địa bàn nhỏ như thế liệu có thể đem lại nhiều ích lợi như vậy hay không? Diệp Trạch Đào nói: - Âm Lương Thiến đã rất khổ rồi. Đây chỉ là bước khởi đầu. Chỉ khi Ban quản lý thôn các anh lớn mạnh, thì mới có được sự giúp đỡ từ nhiều người . Phó Minh Sơn nhìn Trưởng thôn hỏi: - Trong thôn các anh có bao nhiêu hộ? Dương Phẩm Chí vội nói: - Thôn chúng tôi có 102 hộ, tổng cộng là 470 người dân. Phó Minh Sơn nói: - Lần này chúng tôi muốn làm hai cái lều lớn. Ưu tiên cho các hộ nghèo khó nhất. Mỗi hộ chọn ra một người thực hiện nhé. Dương Phẩm Chí gật đầu nói: - Vậy thì chọn ra hai mươi hộ đã nhé. Thực ra, các gia đình đều có quan hệ mật thiết với nhau. Chỉ cần một nhà khá lên là có thể kéo theo các nhà khác cùng đi lên. Diệp Trạch Đào không muốn nhúng tay vào việc này. Hắn biết về khía cạnh này Phó Minh Sơn mới là chuyên gia. Mình chỉ cần hoàn thành công việc là được. Hơn hai mươi hộ dân mang theo rất nhiều đồ. Mọi người ăn tạm ít mỳ ăn liền rồi nhanh chóng tiến hành xây dựng trên mảnh đất bằng phẳng ấy. Diệp Trạch Đào chẳng giúp được gì, chỉ có thể chọn ra một tảng đá lớn, ngồi lên đó xem mọi người làm việc. - Chủ tịch Diệp đến nhà tôi ngồi nhé? Một người phụ nữ bước đến hỏi nhỏ Diệp Trạch Đào. Diệp Trạch Đào nhìn một hồi lâu mới nhận ra người này chính là mẹ của Dương Ngọc Tiên. Bữa trước đến, bà ấy còn đang nằm trên giường bệnh, bây giờ xem ra đã khỏi bệnh rồi. - Bác khỏi bệnh chưa? Diệp Trạch Đào hỏi. Dương Phẩm Chí lúc này đứng bên cạnh nói: - Bệnh tình bà ấy là như thế này. Khí lực không thoát ra được, Dương Căn Dân đã cho bà ấy uống thuốc bắc rồi. - Dương Căn Dân biết y thuật sao? Diệp Trạch Đào hơi ngạc nhiên. - Ông ấy chỉ biết một chút. Người phụ nữ này nói. Dương Phẩm Chí cũng nói: - Biết chút ít chứ không tinh thông lắm. Diệp Trạch Đào lúc này mới gật đầu nói: - Lần này Dương Căn Dân cũng được chọn. Nếu cỏ linh chi được thu hoạch thì cũng coi như đã giúp được gia đình bác rồi. Người phụ nữ đáp: - Khiến Chủ tịch Diệp phải bận tâm rồi. Diệp Trạch Đào lúc này mới nhớ ra, người phụ nữ này tên là Lý Vĩnh Hoa. - Bác bớt chút thời gian lên thị trấn kiểm tra xem là bệnh gì, có bệnh thì phải sớm chữa đi. Diệp Trạch Đào nói. Dương Phẩm Chí thở dài: - Gia đình bà ấy đâu có tiền mà chữa bệnh, chỉ có thể kéo dài tình trạng này thôi. Nghĩ đến tình cảnh của Dương Ngọc Tiên, nếu mẹ của cô ấy được chữa khỏi bệnh thì cũng có nghĩa là đã động viên cô về mặt tinh thần. Diệp Trạch Đào nói: - Thế này đi, hôm nào bác thu xếp một buổi để Dương Căn Dân đưa bác lên thị trấn. Chi phí kiểm tra, chữa trị hết bao nhiêu cháu lo. Lý Vĩnh Hoa nghe nói thế, ánh mắt liền biểu lộ sự cảm kích, vội vàng nói: - Làm sao có thể lại làm phiền Chủ tịch Diệp như thế được, bệnh của tôi cũng không nghiêm trọng lắm đâu. Diệp Trạch Đào lúc này cũng có ít tiền nên không để ý đến chuyện tiền nong. Trong lòng chỉ muốn làm chút việc tốt giúp người khốn khó. Hắn nói dứt khoát: - Cứ làm như thế đi nhé! Dương Phẩm Chí lúc này thực sự nể phục Diệp Trạch Đào. Thấy sự kiên quyết của hắn, ông nói với Lý Vĩnh Hoa: - Bác nghe lời Chủ tịch Diệp đi. Nhớ lấy ân tình này, sau này có dịp còn đền đáp! Lý Vĩnh Hoa nghĩ tới cô con gái. Lại nghĩ nếu con gái mình mà theo Diệp Trạch Đào thì Diệp Trạch Đào cũng chính là con rể mình rồi. Con rể giúp đỡ mẹ vợ, việc này cũng là hợp lý thôi. Mặc dù bà biết rằng Diệp Trạch Đào tuyệt đối không thể nào trở thành con rể của bà như bà nghĩ. Nhưng chỉ cần con gái bà theo hắn thì cũng coi như người một nhà rồi. Ánh mắt lộ vẻ cảm kích, Lý Vĩnh Hoa không tranh luận thêm nữa. Mặt bằng nhanh chóng được chuẩn bị xong. Thanh niên trong làng đều rất nhiệt tình đến giúp đỡ . Dưới sự chỉ huy của Lý Vĩnh Minh, một cái lều cực lớn đã được dựng lên. Phó Minh Sơn nhìn chiếc lều lớn, rồi lại nhìn sang phía Diệp Trạch Đào. Gã lắc đầu, trong lòng ít nhiều không hiểu nổi Diệp Trạch Đào, sau khi làm xong chiếc lều này thì lấy đất đâu mà trồng cỏ linh chi. Nếu muốn làm sẽ rất vất vả, đến tận nơi xa như vậy để làm việc. Nghĩ mãi không ra, nhưng việc mà Lưu Mộng Y đã giao phó, ông ta không dám chậm trễ. Lại nhìn Diệp Trạch Đào lần nữa, trong lòng thầm nghĩ, thằng ranh này không biết chừng sẽ là chồng của Lưu Mộng Y. Nếu đúng như thế, trước mặt hắn mình nên thận trọng một chút. - Ăn cơm thôi! Vợ Dương Phẩm Chí bước nhanh tới, lớn tiếng gọi. Nghe thấy gọi ăn cơm, Dương Phẩm Chí nói với Diệp Trạch Đào: - Nghe nói các anh đến, mọi người đã lên núi bắt mấy con gà rừng với mấy con lợn rừng về tiếp đãi. Diệp Trạch Đào mỉm cười nói: - Chúng tôi cũng mang theo ít đồ ăn, cho chúng tôi góp thêm, tất cả mọi người cùng ăn luôn nhé! Dương Phẩm Chí cười nói: - Như vậy đương nhiên là tốt rồi! Mọi người cùng chia sẻ chút ít đồ ăn, nhóm thêm một đống lửa, vui chẳng khác gì ngày tết. Diệp Trạch Đào hào hứng nói: - Phải như thế chứ. Nơi này không thiếu tre trúc, toàn bộ khung của cái lều đều làm bằng trúc. Vì đã có chuẩn bị từ trước, nên tốc độ xây dựng diễn ra rất nhanh. Phó Minh Sơn thở dài: - Nơi đây kỳ thực rất giàu tài nguyên. Điểm mấu chốt là thôn ta quá nghèo. Tôi tin rằng chỉ cần vấn đề giao thông được giải quyết thì toàn bộ diện mạo của vùng này sẽ thay đổi hoàn toàn! Diệp Trạch Đào đồng ý nói: - Ông nói rất đúng. Nhưng tạm thời chưa giải quyết được vấn đề giao thông thôi. Lẽ nào không giải quyết được vấn đề giao thông, chúng ta sẽ không sống nổi và phải trải qua những tháng ngày nghèo khổ sao? Tôi cho rằng chúng ta phải dùng chính đôi bàn tay của mình để kiến tạo nên cuộc sống của chúng ta sau này. Nghe Diệp Trạch Đào nói vậy, Phó Minh Sơn mới hiểu được phần nào suy nghĩ của hắn. Trong lòng cũng tăng thêm vài phần kính trọng. Từ những lời này của Diệp Trạch Đào cho thấy hắn thực sự là người muốn thay đổi bộ mặt nơi đây. Rượu trái cây ở đây không thiếu. Mọi người bình thường không có việc gì thì lại thi uống rượu. Hôm nay có dịp tụ hội, Diệp Trạch Đào, Phó Minh Sơn và Lý Vĩnh Minh liền trở thành đối tượng để mọi người chúc rượu. Vì mọi người chúc quá nhiệt tình, Phó Minh Sơn và Lý Vĩnh Minh chẳng ăn được bao nhiêu đã tính đi ngủ. Diệp Trạch Đào và mọi người uống xong một chầu rượu, khi thấy sự tiếp đón nồng hậu của mọi người, trong lòng cũng cảm thấy không tồi. Dương Chí Phẩm lúc này đứng lên vỗ tay, lớn tiếng nói với mọi người rằng: - Kính thưa các đồng chí, lần trước Chủ tịch Diệp tới thôn chúng ta, lời của cậu ấy mọi người còn nhớ rõ không? - Nhớ rõ! Có mấy đứa trẻ con đáp lại. Trên khuôn mặt người lớn biểu lộ nét hân hoan nói: - Lời của Chủ tịch Diệp chúng tôi đều nhớ rõ! Dương Lữ Chí có phần phấn khích chỉ vào nơi vừa xây dựng xong nói: - Đã thấy chưa? Chủ tịch Diệp hôm nay lại tới nữa. Lời của anh ấy đã thành sự thật rồi. Quả là một người nói được làm được! Ánh mắt dân chúng liền hướng về phía Diệp Trạch Đào. Đối với bọn họ mà nói, điều khiến họ kính trọng nhất chính là Diệp Trạch Đào là người nói được làm được. Mọi người đều thấy rõ chiếc lều lớn đẹp đẽ đã được dựng nên. Biết rằng đó chính là Chủ tịch Diệp đã đưa mọi người đến với con đường làm giàu, trong lòng vô cùng cảm kích. - Mọi người đứng cả dậy và rót thật đầy bát rượu. Bát rượu này chúng ta cùng kính Chủ tịch Diệp. Rất nhanh chóng, mỗi người đều nâng trên tay bát rượu. Trên mặt mọi người lúc này không còn rạng rỡ nữa, mà thay vào đó là vẻ mặt rất nghiêm túc. Ánh mắt đều hướng về phía Diệp Trạch Đào. Diệp Trạch Đào lúc này cũng đứng lên, cũng rót đầy rượu vào bát của mình. Dương Phẩm Chí lớn tiếng nói: - Các đồng chí! Ai là người đem đến cho chúng ta hi vọng? - Chủ tịch Diệp! - Chủ tịch Tiểu Diệp! - Thầy Diệp! Âm thanh nào cũng có hết. Dương Phẩm Chí nói: - Từ con người của Chủ tịch Diệp đã cho chúng ta thấy sự chân thành, thấy được tấm lòng thực sự muốn giúp đỡ nhân dân. Đây mới là người cán bộ của chúng ta, mới là người cán bộ luôn gắn bó với chúng ta. Các vị nói xem cán bộ ấy có tốt hay không? - Tốt! Lần này thì cực kỳ đồng lòng. Dương Phẩm Thành cũng nói: - Hãy nâng bát rượu lên, chúng ta cùng kính chúc cán bộ Diệp nào! - Kính chúc cán bộ Diệp. Âm thanh lần này vang dội cực kỳ, và cũng rất đều nhau. Thấy rượu trong chén mọi người đều đã uống cạn, trong lòng Diệp Trạch Đào không ngừng khuấy động Hai tay nâng chén rượu, hướng về bốn phía, rồi uống một hơi cạn chén.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
 
Trở lên đầu trang