Phong tiễn
Chương 73 : 73
Người đăng: thanhhungtnt
Ngày đăng: 22:54 18-01-2026
.
72. ngoại truyện, đao khách.
Chiến cuộc diễn ra hơn nửa canh giờ, tử thương thảm trọng.
Quan quân chết mấy chục người, nhưng hắc y nhân chết nhiều hơn. Thật không thể tin đánh với đám binh sĩ mà họ xem là nô khuyển triều đình, kẻ thảm hơn lại là bọn họ.
Thế cục bắt đầu loạn, hắc y nhân vừa đánh vừa lùi, đã lộ dấu hiệu vỡ trận.
Cứu vãn cục diện, cuối cùng đã có kẻ không nhịn được.
1 bóng người từ phía sau lao ra, song chưởng tung về phía trước. chưởng lực hung mãnh, kình lực kinh người. chỉ 1 chiêu đánh bay mấy chục binh sĩ.
Binh bộ đao binh ở phía trước, dàn chắn bằng thiết thuẫn bị đánh bay, chưởng lực dư kình, đánh cho mấy chục binh sĩ thổ huyết chết tươi.
Hạ chiến nhìn mà giật mình, cao thủ thực sự, cuối cùng cũng ra rồi.
Kẻ này đứng chắn ngay phía trước đám hắc y nhân, chỉ 1 mình hắn chủ công, thực lực thật lợi hại. binh sĩ vây công hoàn toàn không làm gì được, đều bị chưởng kình đánh bật.
Hạ chiến siết chặt chuôi đao, đã muốn ra tay. Với thực lực của hắn, hoàn toàn không phải đối thủ của người này, nhưng thân là chủ tướng, không thể nhìn binh sĩ bị thảm sát vô vạ như vậy.
Thực lực kẻ này ít nhất phải ngũ mạch đả thông, có khi lên đến lục mạch không chừng, không phải hạng vô danh tầm thường. tuy che mặt hạ chiến không nhận ra, nhưng chắc chắn không phải hạng vô danh, thật không ngờ tên kia gây thù chuốc oán, lại chọc đến cường giả bậc này.
Song chưởng vô cùng bá đạo, bàn tay còn chớp loé hung quang, phàm là cường giả bậc này, đã sắp tiến thân vào hàng ngũ thần giả, không còn nhân loại tầm thường. đối với cường giả như vậy, người đông hay trận pháp, đã không còn ý nghĩa.
Hạ chiến dợm bước nhảy xuống, trong quân đã có bóng người lao lên.
Người lao lên chỉ là một thân binh sĩ bình thường, cũng không cầm binh khí, song chưởng vỗ ra, vừa vặn tiếp lấy chưởng pháp của kẻ kia.
Chưởng pháp chạm nhau, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, doạ đến hạ chiến suýt nửa ngã lộn cổ xuống mái nhà. Dư kình chấn đến đổ sập cả 1 góc phố thị, người xung quanh bị chấn bay, kẻ gần nhất lập tức thổ huyết đi đời.
Cả 2 đều bị chấn lui, thật không ngờ, người thối lui đến mấy chục bước, gần như té ngã, lại là cường giả nọ.
Cường giả 2 tay tê rần, bàn tay đau rát còn bốc khói nám đen, doạ đến hắn chảy mồ hôi lạnh.
Thân binh sĩ bình địa đứng đó, song chưởng hạ xuống, 2 bàn tay lượn lờ khói tản, còn ánh lên kim quang nhàn nhạt.
Minh lôi chưởng hàn gia, danh bất hư truyền.
“lợi hại”
Cường giả giật khăn che mặt xuống, khoé miệng rỉ máu tươi, vẫn cười nghạo nghễ.
“quái lão điểu của toạ vong cốc”
Cường giả có danh, tất có người nhận ra, chỉ không ngờ, lại là cao thủ 1 phương.
Quái lão điểu thành danh đã lâu năm, đi trên giang hồ là người có danh phận. lão tính tình quái gở, nhưng thực lực lợi hại, luyện 1 bộ chưởng pháp âm hàn tàn độc, đã giết không dưới trăm người. năm xưa giết quan lại địa phương, bị triều đình treo thưởng. nhưng vì lão có thực lực, đến bây giờ vẫn ung dung tự tại trên giang hồ.
Thật không ngờ đêm nay đến góp vui.
Lão được người ta mời đến, vốn không nghĩ đích thân ra tay. Cứ nghĩ đám binh sĩ gà chó gác thành có mấy phần thực lực, đến cuối cùng hạ chiến lại mượn được binh lực chính quy, còn là quân biên cảnh.
Binh sĩ biên cảnh khác hẳn binh sĩ bình thường ở nội quan, đám giang hồ quen chém giết kia, vậy mà cuối cùng địch không lại.
Trong đó đâu chỉ có người giang hồ, còn cài cắm rất nhiều quân mật, thậm chí còn có cả mật thám man tộc trà trộn mà vào.
Cả đám người như thế đánh không lại 1 nhúm quan binh, đúng là vô dụng.
Lão muốn toạ quan, cũng không thế nhận phần mà ngồi không được.
Bất quá động thân, thật không ngờ chính bản thân cũng khinh người quá đáng, không phòng được, trong quân lại có cao thủ. Còn là cao thủ thực lực không dưới mình.
“lão tử ngô sơn hải, tôn tính đại danh”
Đối phương phòng chừng trẻ tuổi, nhưng có tài, đáng được nể phục. chưởng pháp hàn giả nổi tiếng thiên hạ, nhưng kẻ này lão nhìn không ra. Hàn gia ngoài hàn lập đã cảnh giới thần giả, còn có cao thủ mà lão không biết ?
“họ hàn”
Binh sĩ phun ra 4 chữ, thì đạp chân lao đến. quái lão cười gằn, ngươi nghĩ đánh lùi ta 1 chút, thì là doạ được lão tử.
Quái lão chỉ sợ kẻ địch thực lực cao hơn, nhưng 1 chiêu vừa rồi tuy lão thất thế, nhưng thực lực ngang nhau, thậm chí lão phỏng kẻ kia còn chưa đả thông tròn vẹn ngũ mạch.
Chưởng lực lợi hại, không có nghĩa là đáng sợ. từ trước đến nay, kẻ có thực lực cao hơn chết dươi tay lão không phải ít.
Biết đối phương thực lực, chưởng pháp hàn gia nổi tiếng, võ học đối người thiên hạ không lạ gì, tất biết cách đối phó.
Lão luyện hàn công, khí độc âm hàn, đối nghịch với minh lôi chưởng, thực lực lão cao hơn, chỉ cần chưởng pháp va chạm, dẫn được khí hàn nhập vào thân thế đối phương, tất bị nội thương mà chết.
Cao thủ đánh nhau, xung quanh đao thương lùi lại. lộ ra khoảng trống song hùng giao tranh.
Minh lôi chưởng kim quang xé gió, nung đến không khí xung quanh bỏng rát.
Quái lão muốn độc chết đối phương, không ngại giao tranh trực diện, đôi tay rát đỏ, râu tóc cháy xém, cắn răng nhịn đau.
Song chưởng âm hàn, thổi đến kình phong lạnh buốt.
Đánh tới mấy chục chiêu bất phân thắng bại.
Hạ chiến ngồi chồm hổm trên mái nhà, đã kêu binh sĩ đưa đến một cái bắp rang, tiện tay nắm lấy hắn mà hỏi,
“đồng bọn kia của ngươi là ai”
“họ hàn, chúng ta hay gọi là lão hàn”
Binh sĩ không nhanh không chậm trả lời.
Hạ chiến nhăn mặt, dùng minh lôi chưởng lợi hại thế kia, đương nhiên người hàn gia, tất họ hàn, nghiến răng,
“biết hắn họ hàn, nhưng là ai ?”
“hắn nói hắn họ hàn, không nói tên, tiểu nhân không hỏi”
“ngươi …”
Hạ chiến trợn mắt, lại nắm 1 tên khác, hỏi ra kết quả, không biết gì. Hắn thở dài, hàn gia ngoài hàn lập đại danh đỉnh đỉnh, thật không ngờ còn ẩn 1 cao nhân, lại tiềm phục trong quân, đột nhiên nổi gai ốc, lẽ nào . . .
Hàn chiến trên kia đau đầu khổ sở, phía dưới đánh đến kinh đình.
Nhà sập tường đổ, đánh đến 1 thành náo loạn. dân chúng tuy loạn, cũng không dám ra khỏi nhà, thành này thuộc võ lâm minh, đánh nhau thành thói, chỉ là hiếm có cao thủ giao tranh, đánh đến rung thành chấn địa.
Rất nhiều cao thủ hiếu kì kéo xem, đám người hắc y nhân ra tiên cơ đã mất, mấy phần rút đi, chỉ có quái lão đánh đến hăng say.
Lão cuối cùng gặp cao thủ vừa ý, lần đầu dốc toàn lực ra mà đánh, vẫn không chiếm được tiên cơ.
Cơ thể đổ mồ hôi ướt đẫm, trong ngực đau nhức, đã ẩn nội thương, nhưng vẫn ham chiến. lão biết bản thân chỉ cần kiên trì, đối phương chắc chắn thụ thương không nhẹ.
Binh sĩ cuối cùng chậm lại, 1 khắc lộ ra sơ hở. mắt lão sáng tinh, nhận ra cơ hội. cao thủ giao tranh chỉ nửa nhịp thở đã đủ rồi.
1 chưởng tung ra đánh bật thế thủ, chưởng kình cực mạnh đánh vào giữa ngực đối phương, bàn tay năm ngón như ác điểu bấu vào da thịt xoáy mạnh vào tim. 1 chưởng này nhất định phải đánh nát tim phổi đối phương, 1 chiêu tất sát.
Binh sĩ trúng đòn, bị đánh bật ra, thân thể đụng đổ cả 1 nhà dân gần đó.
Quái lão thở phì phò, toàn thân bốc khói, đánh đến cạn lực.
Lão đứng cũng không vững, quỳ xuống chống tay thở dốc, thật không ngờ lần đầu vất vả như vậy.
Quái lão kinh nghiệm giang hồ thâm niên, đương nhiên không ít lần dùng tiểu xảo, chỉ tiếc tên tiểu binh kia đều nhìn trúng cả, mấy lần suýt bị phản đòn, đến cuối cùng đều phải phân thắng bại bằng thực lực.
Nhưng đến cuối cùng cũng đánh thắng rồi, hừ tên tiểu tử không biết trời cao đất dày, hôm nay vong mạng dưới tay lão tử, xuống diêm vương mà báo danh.
Hạ chiến thấy binh sĩ nọ bị đánh bay, lòng nảy 1 cái, binh bại thì lui binh, nhưng kẻ kia là cao thủ hàn gia, giờ mà chết ở đây, phỏng mà trong hàn gia có thân phận thật, thì phiền phức to rồi. hàn lập không dễ chọc a, mà binh còn là hắn đích thân đi mượn về.
Qua một lúc xunh quanh im ắng, quái lão đắc thủ đường đường chính chính, đánh 1 trận linh đình như vậy, danh tiếng lan xa.
Cho đến khi tường đổ động đậy, đẩy gạch đá chui ra 1 thân người.
Nửa quần áo trên đã thổi bay, toàn thân kim quang sáng rực, hoa văn trên người, 2 cánh tay đầy sẹo bỏng.
Ngũ mạch hành thông, hàn gia kim thân.
Quái lão nhìn mà há hốc mồm, trúng 1 chưởng toàn lực mà không chết, còn mượn lực thông qua ngũ mạch, đâu ra cái đạo nghĩa này, trên ngực hắn rõ ràng còn in 5 cái dấu tay.
Hạ chiến nhìn muốn lồi mắt, bắp rang rơi mất, hắn đương nhiên biết hàn gia kim thân, cái nữa là, 2 cánh tay từ trên xuống dưới, không chỉ cánh tay, nửa thân phía trên đầy sẹo bỏng.
Vết bỏng như này, từng thấy qua rồi, thấy 1 lần, cả đời nhớ rõ.
Tử vong cốc, hoả địa ngút trời.
Là tử binh từ đó mà chui ra.
Đồng đạo của kẻ kia, đều là quái vật.
Lúc này còn nghi ngờ, giờ coi như xác nhận rồi đi, 1 tử kì quân.
Tử kì tiềm phục trong quân, không ai biết rõ, chẳng mấy người hay, không biết bao nhiêu. Chỉ biết, phàm là tử kì, thực lực rất mạnh, là chủ bài.
Thắng bại đã phân, chỉ là đảo ngược. quái lão giờ tận lực, thân thể nội thương. Còn đối phương toàn thân đột phá, càng nhìn càng hận, đúng là không cam tâm.
Lão thua bất phục, nhưng đánh tiếp đến cái mạng không còn, cuối cùng nhịn nhục chắp tay,
“tuổi trẻ tài cao, lão phu bái phục”
“muốn đi”
Binh sĩ nói, từng bước tiến lên. Lão cắn răng, đến nước này rồi, xung quanh đám hắc y nhân vong nghĩa đã rút sạch, chỉ còn mình lão.
Không thể cầu người, chỉ dựa vào thân. Lão lấy 1 viên y hoàn hôi đen, bóp nát bỏ vào miệng, vận chút lực tàn, đạp khí bỏ chạy.
Binh sĩ động thân, gần như là cùng lúc. Đắc mạch đột phá, thực lực tăng lên, tốc lực nhanh hơn đến mấy lần, chỉ chớp mắt, đã chắn ngay trước mắt.
Cũng không nhiều lời, 1 chưởng tung ra, cũng là một quyền giữa ngực.
“chút hàn khí này, trả lại cho ngươi”
Hàn khí công tâm, quái lão bị đánh nát ngực, 1 nửa thân người bay mất, khí lạnh trào ra thành sương trắng.
Binh sĩ thu quyền, nhặt lại thanh đao nằm trên đất, tra vào vỏ. đoạn chắp tay hướng hạ chiến cúi đầu xưng thần, cúi người đỡ người đồng đạo tử thương.
Toàn quân thu đội.
Chỉ có hạ chiến, trên tay còn nửa cái bắp răng gặm dở.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện