Phong tiễn

Chương 72 : 72

Người đăng: thanhhungtnt

Ngày đăng: 22:22 16-01-2026

.
71. ngoại truyện: đao khách Sau màn tỷ võ giao đấu, mộc a tỳ vội vã trở về khách điếm. thể lực của tỵ hơn người bình thường, đấu lâu như vậy, một giọt mồ hôi cũng không có. Tỵ vội vã phần vì da mặt mỏng. trước nay vô danh ký, chẳng ai quan tâm, giờ tự nhiên xướng tên bang phái, lại lúng túng ngại ngùng. Thật ngưỡng mộ anh hùng hào kiệt vỗ ngực xưng tên a, trước tỵ thấy người ta hô to kèn trống, còn xướng cờ hiệu môn phái mình, trong lòng cười trộm. giờ mới thập phần thấu hiểu. Tỵ không thấy đói, cũng không ăn gì, lên phòng gặm lương khô. Đêm xuống, tỵ lấy ra hắc thạch đen tuyền, nắm trong lòng bàn tay. Viên hắc thạch toả ra hắc khí nhàn nhạt, thấm dần qua da thịt. Nội lực 1 tấc không có, không có nghĩa là không có gì. Thứ này còn hơn cả nội lực, chỉ là không dùng đến, cũng không dám dùng. Tỵ bất giác sờ tay lên đầu, trên đầu là 2 mẩu sừng cụt. sừng cũng cưa rồi, hấp thụ hắc thạch, cũng là để duy trì hộ thân, tỵ bây giờ thực lực giảm nhiều, đã không bằng năm đó. Nhưng không hối hận. làm việc mình thích, làm việc muốn làm, so với trước kia vất vưởng không mục đích, giờ đã có cái thứ gọi là thú vui. 1 đời đơn giản, không suy tính nhiều. Lăn lộn giang hồ, học lỏm thiên hạ, tỵ thích luyện võ công. Dù không có nội lực, thì luyện võ kĩ, đánh không lại người cũng không sao, tìm ra thứ mình theo đuổi, là đao pháp. Ra được một bộ đao pháp đơn giản, chiêu thức cũng không cầu kì khó luyện, còn mở được môn đạo tràng nhỏ, nhận được 3 đệ tử kí danh. Tỵ lấy ra 3 cái lệnh bài gỗ sơn bóng, nhìn mà mỉm cười. Đại đệ tử là người tỵ ưng ý nhất, luyện đao càng ngày càng tiến, thiên phú hơn người, công phu lợi hại, sau này nhất định sẽ thành danh. Hơn nữa, hắn còn đến cùng 1 nơi với tỵ. tỵ cũng thắc mắc, tỵ không luyện được công phu, chẳng hiểu hắn thế nào luyện được. ra một loại công phu nửa này nửa kia, nội lực không phải, ma khí cũng không, thật chẳng hiểu ra cái dạng gì, chỉ thấy động thân thì sát khí nhưng thực, đáng sợ vô cùng. Nhị đệ tử thì rõ ràng công tử con quan, xuất thân quyền thế. Gốc gác đến đâu thì tỵ không biết, hắn lòng dạ sâu dày, ẩn thân rất kĩ, động tay động chân đều hào hoa phong nhã, tất quyền tất thế. Nhiều lúc, tỵ sinh hoạt thô lậu, bị hẳn chỉnh mà chạnh lòng. Còn đệ tam thân là nữ tữ, bái tỵ làm thầy học công phu, lại đi học thêm thứ bùa chú, tà ma ngoại đạo. luyện cổ thuật, luyện tà công, mỗi đêm đều ra sau vườn lập đàn đọc thần chú kim cô. Tỵ nhiều lúc đi hái hoa nhìn thấy mà giật cả mình. 3 đệ tử thật đặc biệt, tỵ mỉm cười, người như vậy bái tỵ làm thầy, cũng tự hào 1 chút, tỵ luôn tự đánh giá thấp bản thân, mà bản thân tỵ đúng là không có gì. Nhìn chán rồi thì đi ngủ. tỵ ngồi khoanh chân xếp bằng, tay đặt trên chân xếp lại mà thiền. thiền định thành thói quen, cứ vậy mà ngủ. Được nửa nén hương đến nửa đêm thì vật động. tai tỵ thính. Xung quanh khách điếm động đao thương. nơi này tập hợp nhân sĩ giang hồ, động đao kiếm là bình thường, chỉ lạ là đêm nay đánh lớn, âm thanh mà tỵ nghe thấy, phải của trăm người đánh nhau. Thành này thuộc triều đình, nhưng vẫn là âm thầm thuộc quản hạt của võ lâm minh, bang phái đánh nhau không chừa mặt mũi, tỵ muốn ra ngoài ngó qua 1 chút. Nghĩ đi nghĩ lại, hôm nay quá đủ thị phi, ẩn mình mới tốt. A mộc tỳ nào biết, đêm nay huyết tẩy, chính là vì tỵ. Hạ chiến mặc khôi giáp, tay nắm chuôi bội quan đao, áo bào lộng gió. Hắn đứng trên mái ngói, xung quanh hơn trăm cung thủ giương cung lắp tên. Đường phố xung quanh phía dưới, cũng cả ngàn binh sĩ vây đầy. Rừng tên mũi giáo sáng loáng, đối lập là hơn mấy trăm hắc y nhân. “Triều đình không quản chuyện giang hồ, tướng quân, xin nhường đường” 1 hắc y nhân cầm song đoản kiếm tiến lên, chắp tay mà nói. “các ngươi có ân oán thì tìm kẻ mang ân oán mà đòi mạng, nửa đêm canh ba làm loạn thành trong, thì đó là việc của chúng ta rồi. Hơn nữa, phàm tất cả các ngươi ở đây, tất cả đều là người giang hồ ?” Lời hạ chiến nói ra lắm kẻ giật mình. Hạ chiến cười, vậy là nói đúng rồi đi, “các ngươi đi, ta sẽ không đuổi, còn nhược tiến lên, chống triều cương, là tội chết” Tìm kẻ đó đòi mạng, chính là đòi không được, nay có sư phụ hắn ở đây, họ mới tìm đến. chống quan phủ, chống triều đình ? còn sợ hay sao. Trăm người hô to gọi nhỏ cùng lên, dù sao cũng chỉ là đám quan binh hủ mạt. chiến cuộc đã qua rồi, số binh sĩ chiến trận người còn người mất, đám chó giữ thành này, cũng chỉ là bị thịt mà thôi, đông người không có nghĩa là tinh nhuệ. Mà bên họ, không thiếu cao thủ. Binh sĩ trải qua huấn luyện, thực lực đồng đều, đa số xuất thân thường dân, chủ yếu thiên về trận pháp đánh đông là lẽ hiển nhiên. Hạ chiến phất cờ, trận pháp biến hoá. Đám người lao vào giao tranh trực diện với trận pháp. Họ thực lực công phu, tuy không phối hợp, nhưng đều là tay lão luyện huyết tinh, sát người thành tính, tính tình hung bạo. Chỉ có điều, xem thường binh bộ cửu châu. Những binh sĩ này đều bịt mặt, cũng không phải tỏ ra huyền cơ, chỉ đơn giản, giấu đi thân phận. họ là binh sĩ hạ chiến mượn ở biên cảnh, ngày đêm hành quân, đến hộ thành. Binh sĩ hành quân đường xa vất vả, đến chiều muộn mới vào thành, nghỉ ngơi chưa đủ, khôi giáp không cởi, binh khí không rời. đến nửa đêm hợp quân chỉnh tề, bày trận pháp, giăng 1 mẻ thiên la địa võng. Đánh rồi mới biết, đám người hắc y nhân nhận ra, đá phải đá tảng rồi, nhưng đã muộn. Kiếm đã tuốt rồi, chỉ có thể lao theo. 1 hắc y nhân dùng huyễn kiếm, lưỡi kiếm rung lên bần bật, xuyên qua khe hở trên giáp, đâm xuyên thân thể một binh sĩ. Binh sĩ không rên không kêu, 1 tay nắm lấy cổ tay đối phương, tay kia 1 đao chém đoạn nửa người từ trên xuống, máu phun xối xả. Hắc y nhân đánh loạn không có trận pháp, còn binh sĩ mỗi bước tiến lên, trường thương thành rừng chĩa về phía trước, đạp lên xác người mà đi. Kẻ nào dùng thân pháp, thì loạn tiễn xuyên người. Không phải không có cao thủ, chỉ là cao thủ bị đao binh vây lấy. binh sĩ luyện đao binh, 1 đao 1 thuẫn, phòng ngự kín kẽ, vây người mà đánh, cho dù cao thủ, cũng loạn đao chém chết. binh bộ cửu châu, chém giết nơi biên cảnh, vừa trải qua một trường huyết chiến, nòng cốt vẫn còn. Người giang hồ luyện được nội công thì tự mãn, giết vài mạng người đã xưng danh. Binh bộ cửu châu luyện nội lực đánh với ngoại binh, trấn áp yêu vật, trên chiến trường chém hơn trăm xác địch, vẫn là hạng vô danh tiểu tốt. 1 đêm lộng gió, bi ai huyết phủ.
Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!
Link thảo luận bên forum
.
 
Trở lên đầu trang