Phong tiễn
Chương 71 : 71
Người đăng: thanhhungtnt
Ngày đăng: 01:24 15-01-2026
.
ngoại truyện: đao khách:
70.
A tỳ mộc đến thành đô, nhiều ngày vất vả băng rừng lội suối, cuối cùng cũng đến chốn phồn hoa náo nhiệt.
Thành đô tuy chưa phải kinh đô. Nhưng cũng là thành lớn nhất nhì. Đại hội võ lâm mấy năm một lần, không khí càng thêm náo nhiệt.
Thành giàu, người sang, người giang hồ, thường dân, nhìn ra là biết.
Tỵ đến thành, ăn mặc thô sơ. Áo vải bố, thanh đao cũ, túi vải vài bộ quần áo, ít bạc vụn, chút lương khô. Quan binh lục soát vô cùng kĩ, chỉ có vậy, cũng kiểm tra mấy lần. tỵ cười hoà, đưa thẻ mộc, danh phận tỵ có gì đặc biệt, chỉ là chủ một cái đạo tràng nhỏ trên núi. Tính ra cũng chỉ có 3 đồ đệ.
Quan binh nhìn tỵ thêm một lượt nữa rồi phẩy tay, túi đồ ném hụt, rơi xuống đất. tỵ nhặt lấy, cảm tạ rồi đi. Quan phủ không coi trọng giang hồ. đại hội diễn ra, quan binh thêm việc. nhìn lính canh ai nấy đẫm mồ hôi. Trời nóng như thiêu đốt, tỵ cũng không chạnh lòng.
Tính ra là đi báo danh. Người đông xếp hang, tỵ không muốn tranh, cũng lười tranh. Lần nào cũng để đến ngày cuối cùng.
A tỳ mộc tìm đến một tửu điếm bình dân. Thuê một căn phòng nhỏ, ăn một bữa cơm nhẹ, tính tới tính lui, chỉ còn dăm đồng lẻ. tỵ thở dài, lâu mới đến thành đô, muốn dạo chơi một vòng, nhưng tiền ít, chỉ có thể đứng nhìn thiên hạ vui cười.
Thị cũng là môn chủ một phái hẳn hoi. Sát đao môn, nghĩ mãi mới được cái tên, cắm thành bảng gỗ treo lên. Đồ đệ 3 người, ngoài ra cũng chẳng có ai báo danh. Lâu lâu có dân làng đem con lên núi luyện thân, thị cũng không thu tiền, chỉ gom chút rau dưa, cứ vậy mà sống qua ngày.
Không có tiền thì không vui chơi được sao. Thiên hạ vui lớn thiên hạ, tỵ có cái vui nhỏ của riêng mình.
Phố đêm lộng lẫy, thành giàu nứt vách. Người người áo gấm lụa là, pháo hoa, lễ hội, tỵ nhìn mà hoa cả mắt.
Dạo trên phố, cái gì cũng muốn mua, kẹo hồ lô, bánh bao đậu, mứt hoa quả, chỉ tiếc, không có tiền a.
A mộc tỳ đến một hội múa lân sơn đông mại võ.
Người đâm thương nhọn vào yết hầu, thiết bảng gõ lên lưng. Nhìn thật ghê sợ, có cô nương còn ngất.
Tỵ cười, xung quanh cao thủ võ lâm, người ôm kiếm khoanh tay, người đeo đao ngang hông. Tỵ tuy không quen nhiều hiểu rộng, cũng nhìn ra không ít cao thủ.
Múa rìu qua mắt thợ.
Thị mải nhìn một cao thủ cầm một thanh đao dát ngọc, cho đên khi có tiểu cô nương ôm bát sứ đến hỏi tiền.
“tiền a”
“tiền gì, không có”
Tỵ buột miệng thốt ra, xung quanh người ta nhìn vào. Tỵ xấu hổ đỏ mặt, tay vô thức sờ lên đầu. tỵ giật mình rút tay về, lộ là chết ngay.tỵ kéo cái khan trùm đầu xuống 1 chút. Tay kia lục trong người, mãi mới ra được một hào lẻ ném vào.
“ít vậy”
Tiểu cô nương nhăn mặt, người ta mãi võ kiếm cơm, thành lớn như này, ném một hào chắc chỉ có mình tỵ.
A mộc tỳ ngạc nhiên, 1 hào thì 1 hào, cũng mấy bó rau xanh. Tỵ còn đang tiếc của, xung quanh đã có tiếng cười thầm.
Có vị giang hồ tiến lên ném thêm một đồng bạc vụn vào, gật đầu với tỵ. tỵ cúi đầu cảm tạ, định nhanh chân lủi mất. chân đưa lên, một thanh đao đã chặn ngang trước mặt.
“cùng là người luyện đao, chi bằng cô nương thể hiện một chút, mạo phạm”
Người nói là người của đoàn mãi võ. Người này cao lớn, áo đỏ, đao to. Thân người lực lưỡng, toàn thân chai sạn. mãi võ qua ngày, tỵ nhìn lướt qua, cũng không đơn giản.
Người này có công phu võ lâm, không chỉ dân mãi võ. Chỉ đang yên đang lành, tìm mình làm gì.
Tỵ không muốn đánh, chờ người xung quang lên tiếng. nhưng xung quanh không ai can thiệp, thân giang hồ nào quan trọng nam nữ, người ta mời không đánh mới là không nể mặt.
“đánh thì đánh, thắng thì ta được gì ?”
Không ngờ tỵ lại hỏi ngược, nam nhân kia tuổi cũng tam tuần, cười lớn, “ta thua, tặng cô nương toàn bộ tiền kiếm được ngày hôm nay”.
“nhưng ta thua, chẳng đổi được cho ngươi cái gì”
“ha ha, là tại hạ mạo muội, nào dám đòi hỏi chi, tự làm tự chịu”
“được”
Thua không mất gì, thắng thì được cả, hời như vậy, tỵ cũng muốn thử.
Bước ra giữa sân. Người kia thủ sẵn một thế đao không lạ. người biết nhìn qua là nhận ra, cũng lắm kẻ ồ lên, là thế cơ quản của quan đao bộ triều đình, trận hổ cứ.
Ra là đã từng là binh sĩ, chắc không ít lần vào sinh ra tử, cũng một thân bản lĩnh công phu.
Tỵ rút đao, là một thanh đao đồng khá cũ, dù được bảo quản tốt, cũng vài vết gỉ xanh, xung quanh cười ồ.
Tỵ da mặt dày, cũng ngại. tiền đâu mà mua đao mới, mà đao cũ, dùng cũng thuận tay.
Người kia chờ tỵ ra đòn trước, đao trận triều đình, là thủ rồi công. Lấy thủ hoán công, thiên về phòng ngự, là thế trận binh điển hình chiến trận.
Đối nghịch với tỵ, đao của tỵ, toàn công không thủ, sát đao môn, chỉ tiến không lùi.
Chân tỵ nhón trên đất, trượt về phía trước, mũi đao chúc xuống, lưỡi đao ngửa lên. Đao chiêu xé gió, cực nhanh cực hiểm.
Đoạn hồn sát, ngũ hổ đoạn môn.
Chiêu này là chiêu phanh thây, 5 đao chém vào tứ chi, đao cuối cùng là đoạn đầu. chiêu này cực hiểm độc.
Người xem cao thủ thấy mà siết tay, ngay cả cao thủ cầm đao dát ngọc cũng thấy lạ. quay sang hỏi vị nhân sĩ áo xanh lam trả tiền cho thị lúc nãy.
“chiêu thức lạ”
“lạ mà quen, nhìn không ra nông sâu, thêm một chiêu nữa sẽ lộ công phu thật, cứ xem thôi”
Người cầm đao gật gù, hắn cũng thấy y nhu vậy, như từng thấy ở đâu rồi, chỉ không nhận ra.
Chiêu này là sát chiêu, mà thật ra, toàn bộ chiêu thức của sát đao môn đều là sát chiêu. Tỵ lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm, học lóm của người không ít, cuối cùng ra một môn đao pháp mà bản thân vừa ý, luyện mà dùng.
Tỵ bình thường hiền hoà ít nói, nhưng đụng đến đao lại hiếu sát thành tính. Âu cũng là do xuất thân chốn cũ. Sống cùng người bao năm, an nhàn nhiều, nhưng bản chất không sửa được.
“nặng tay”
Nam nhân kia thốt một tiếng, huy đao lên, uy vũ vô cùng. Chỉ là cô nương thân thể hao gầy, vốn mời đánh một trận làm lễ cho mọi người xem, cũng không nghĩ nhiều, thậm chí còn có chút áy náy.
Thật không ngờ, cô nương nhỏ, sát khí ngùn ngụt.
Đao kia, lệ khí quá nặng đi.
Đao chạm đao, tráng sĩ bị đầy lùi vài bước. hổ khẩu tê rần, chân run lên. Nhưng là chịu được, vẻ mặt ngạc nhiên.
Nhận ra rồi, tỵ thở dài, tiếp tục lao lên tấn công.
Đánh chục chiêu, đến kẻ không biết cũng nhận ra, tỵ cơ bản không dùng nội lực.
Thật ra không phải không dùng, là không dùng được. tỵ luyện võ, chỉ luyện quyền cước công phu, dùng võ kĩ mà bức thân, ngoài ra, nội lực một chút cũng không có.
Nói cũng không phải, tỵ cũng luyện nội công, nhưng chỉ đủ thổi gió a, cơ bản cấu tạo cơ thể khác nhau, sao mà luyện được.
Tráng sĩ nhận ra, cô nương chỉ có cái sát khí ngoài, đao chiêu lợi hại, nhưng không đáng sợ.
Làm ta toát cả mồ hôi, người thế này cũng xưng võ lâm nhân, đi võ lâm đại hội sao, chắc chỉ ngó qua thôi.
Đánh lâu một chút vậy, cũng không làm người ta mất mặt.
Tráng sĩ còn nghĩ người ta nhường mình, ẩn công phu thật sự, cũng có chút cảm phục.
Tráng sĩ chật vật lúc đầu, sau nhờ có thực lực, cũng dần cầm cự. lạ là tuy người kia không dùng nội lực, nhưng đao kĩ lại sử rất thành thục, đánh lâu như vậy, thắng bại bất phân.
Người xem lúc đầu hào hứng, sau thấy đánh mãi không xong, đã qua mười chiêu, bắt đầu la ó.
Người thường thì mất kiên nhẫn, chỉ có mấy cao thủ là toát mồ hôi.
Người cầm đao dát ngọc nhìn muốn lồi mắt, khớp tay trắng bệch,
“quả nhiên”
“nhận ra một nửa người, chỉ là …”
Người áo xanh lam nói đến đây thở dài, kiếm ôm trong người siết lại, đúng là máu nóng nổi lên.
Trên lầu cao đến cả minh chủ võ lâm lâm chấn cũng mặt mày biến sắc,
“tai vạ tới nơi rồi, mau, báo cho hạ tướng quân, điều quân hộ bộ đến hộ thành”
A mộc tỳ nào biết thiên thời dậy sóng, tỵ đánh đến quên trời đất. tráng sĩ kia thủ rất kiên cường, đúng là thân binh sĩ lâu năm, tỵ đánh công rất sướng.
Như đánh với cái bao cát người, coi như tập luyện cho đại hội.
Năm nào tỵ cũng cố gắng ghi danh, nhưng đều báo vô danh, năm nay mới có cái biển môn phái cắm lên. Cũng muốn có gì một chút.
Năm nào cũng thua, võ lâm nhân sĩ đông đảo, 1 thân công phu, tỵ ngoài đao kĩ chẳng có gì, có lần qua được vòng loại còn nhớ mãi.
Đánh thêm chục chiêu nữa, tráng sĩ đã mình đầy thương tích, máu nhuộm khắp người, hô tay xin dừng.
Tỵ còn chưa đã tay, cũng còn tiếc nuối, chắp tay hạ đao.
Đấu hoà.
Người xem vỗ tay rồi ném tiền. tráng sĩ cười, chút khổ nhọc không uổng phí, chút lộc nhỏ bỏ túi vải, lát nữa bảo tiểu cô nương đưa qua, coi như cảm tạ.
Đánh xong rồi, tôn tính đại danh, ghi lòng cảm phục.
Tỵ ho hắng vài cái, giọng khàn ngọng, lo lắng mà xướng tên,
“Sát đao môn, môn chủ.
Môn phải nhỏ, môn phái nhỏ thôi”
Nói xong cũng ngại mà quay người, đến túi tiền cũng quên nhận.
Chỉ có, người nghe không hiểu thì cười, người hiểu rồi lòng lạnh ngắt, còn cao thủ, chỉ bất giác sờ tay lên cổ.
Sát đao môn, có một sát thần.
Link thảo luận bên forum
.
Bình luận truyện